Truyenxk
Truyenxk
khotruyenchu.me - Đọc Truyện Online Hay Nhất 2026 | Kho Truyện Chữ Cập Nhật Liên Tục

Vạn Tiên Triều Bái [C]

Chương 1051: Nhìn thấu

Bên trong phòng của Lục Dạ.

"Ngươi... vậy mà âm thầm thu lấy tòa thanh đồng điện kia?"

Trác Linh Quân kinh ngạc.

Tròng mắt cá đẫm máu kia lặng lẽ hóa thành một tòa thanh đồng điện cao chừng một tấc lẳng lặng đứng trong lòng bàn tay Lục Dạ.

Mặc dù thu nhỏ vô số lần nhưng Trác Linh Quân vẫn liếc mắt một cái liền nhận ra đây rõ ràng là tòa thanh đồng điện từng tắm gội trong hàng tỷ mưa ánh sáng huyết sắc kia!

Hiển nhiên, vừa rồi Lục Dạ nhìn như đang câu cá thực chất là đang hàng phục món vật bất tường này.

"Ta và một số đệ tử ngoại môn của Phù Tang Tiên Đình có thù máu đã gặp phải một tiên nhân nghiệt hồn đến từ Phù Tang Tiên Đình như vậy tự nhiên không thể bỏ qua."

Lòng bàn tay Lục Dạ lật một cái liền thu cất bảo vật được gọi là "Huyết Ngục Tiên Điện" kia đi.

"Đạo hữu và đệ tử của Phù Tang Tiên Đình có thù máu chẳng lẽ nói đạo hữu từng rời khỏi Linh Thương Giới?"

Trác Linh Quân kinh ngạc.

Lục Dạ cười cười không phủ nhận.

Một trận tiếng gõ cửa bỗng nhiên vang lên.

"Ai?"

Lục Dạ hỏi.

Giọng Lăng Thiên Hầu vang lên ngoài cửa: "Tiểu hữu, còn xin mở cửa bản tọa có chuyện muốn bàn bạc với ngươi."

Lục Dạ và Trác Linh Quân nhìn nhau.

Trác Linh Quân nhanh chóng truyền âm: "Lão gia hỏa này đến đây e là lại không có ý tốt."

Lục Dạ suy nghĩ nói: "Không có gì bất ngờ hắn e là nhìn ra manh mối gì đó tuy nhiên cũng không sao."

Nói xong, Lục Dạ đi mở cửa.

"Không mời mà đến tiểu hữu sẽ không trách chứ?"

Ngoài cửa Lăng Thiên Hầu mặt đầy nụ cười.

"Sẽ không."

Lục Dạ đón người này vào.

Xoạt!

Lại thấy Lăng Thiên Hầu sau khi vào phòng giơ tay vung lên liền bao phủ một tầng sức mạnh cấm trận vô hình xung quanh.

Sau đó, ánh mắt hắn như điện nhìn chằm chằm Lục Dạ: "Tiểu hữu, cá câu được chưa?"

Lời này vừa nói ra trong lòng Trác Linh Quân chấn động ý thức được không ổn.

Lục Dạ nhướng mày: "Cá gì?"

Lăng Thiên Hầu cười lạnh: "Tiểu hữu, ta thẳng thắn đối xử với ngươi ngươi lại giấu giấu giếm giếm thật quá không phúc hậu rồi chẳng lẽ nhất định phải vạch trần ngươi mới được?"

Lời lẽ trầm thấp lạnh lùng lộ ra ý vị hùng hổ dọa người cũng khiến bầu không khí trong phòng đột nhiên trầm lắng xuống.

Lục Dạ cười ngồi vào một chiếc ghế nói: "Ta nghe không hiểu ý của các hạ."

Thấy hắn vẫn thích ý tự tại như vậy Lăng Thiên Hầu nhíu mày lập tức cũng cười.

Hắn ngồi đối diện Lục Dạ nói: "Ta bây giờ rốt cuộc đã hiểu tại sao Trác Linh Quân đạo hữu lại coi trọng ngươi như vậy rất đơn giản người thực sự có thể hàng phục vật bất tường không phải nàng mà là ngươi!"

Trong lời nói một bộ tự tin như nhìn thấu mọi việc.

Trong lòng Trác Linh Quân nặng nề vạn lần không ngờ tới Lăng Thiên Hầu vậy mà lại nhìn thấu điểm này.

Lục Dạ lại cố ý giả hồ đồ nói: "Sao lại thấy thế?"

"Ha ha, còn giả vờ!"

Lăng Thiên Hầu cười chỉ chỉ Lục Dạ: "Từ khoảnh khắc gặp mặt tiểu bối ngươi đã không hề sợ hãi ta một chút nào khi nói chuyện với ta trong lời nói càng không có bất kỳ ý kính sợ nào thậm chí đều không muốn gọi ta một tiếng tiền bối!"

Dừng một chút, Lăng Thiên Hầu tiếp tục nói: "Ngoài ra, những ngày qua vẫn luôn lưu ý hành động của ngươi phát hiện vô luận là ở Thiên Đăng Quỷ Thành hay là ở Lục Hợp Đảo hoặc là trong trận biến cố gặp phải hôm nay ngươi đều biểu hiện quá mức trấn định."

Lăng Thiên Hầu phát ra một tiếng cảm thán: "Lúc ban đầu ta còn tưởng ngươi là cảnh giới quá thấp tầm nhìn quá hẹp người không biết không sợ nhưng bây giờ mới biết tiểu gia hỏa ngươi mới là kẻ thâm tàng bất lộ nhất."

Tâm trạng Trác Linh Quân nặng nề quả nhiên lão già này đã nhìn thấu một số chân tướng!

Làm thế nào bây giờ? Lục Dạ lại làm như không biết gì lấy bầu rượu ra uống một ngụm nói: "Các hạ nghĩ nhiều rồi."

Lăng Thiên Hầu cười nói: "Biết ngươi sẽ không thừa nhận ta tự nhiên sẽ không miễn cưỡng."

Nói xong, hắn vươn tay phải ra mở lòng bàn tay: "Cá vừa câu được đâu cho ta xem một chút."

Khi giọng nói vang vọng khí cơ một thân hắn lặng lẽ khóa chặt trên người Lục Dạ ánh mắt cũng trở nên thâm trầm lạnh lẽo.

"Lăng Thiên Hầu, ngươi muốn làm gì?"

Trác Linh Quân không kìm nén được nữa đã chuẩn bị sẵn sàng bất cứ lúc nào ra tay.

"Không cần căng thẳng."

Lục Dạ thuận miệng nói.

Lăng Thiên Hầu lạnh lùng nói: "Tiểu hữu, đều đã đến lúc này rồi ngươi còn không muốn thẳng thắn với ta thật sự tưởng ta không dám động thủ?"

Lục Dạ cười nói: "Chúng ta nhưng đều đang ở trên bảo thuyền của Liễu Như Vân ngươi dám động thủ?"

Lăng Thiên Hầu nhíu mày: "Trong một ý niệm ta liền có thể khiến ngươi chết không có chỗ chôn với thủ đoạn của ta muốn trốn khỏi chiếc bảo thuyền này cũng tuyệt đối không phải việc gì khó!"

Lục Dạ nói: "Nhưng nếu không có ta ngươi liền không trèo lên được cành cao Nguyên Tùy Phong của Huyền Đẩu Tiên Tông ngươi... thật sự nỡ từ bỏ cơ hội như vậy?"

Thần sắc Lăng Thiên Hầu sáng tối bất định một trận: "Tiểu gia hỏa, ngươi thật sự cho rằng ăn chắc ta rồi?"

Lục Dạ cười nói: "Ta chỉ là xác định trong lòng ngươi có sở cầu cho nên mới không dám làm loạn mà thôi."

Lăng Thiên Hầu nhìn sâu Lục Dạ một cái nói: "Không thể không nói ta thật đúng là đánh giá thấp tiểu hữu quá rồi!"

Lục Dạ than thở: "Đáng tiếc a, tính mạng của ta còn bị nắm trong tay các hạ chỉ hy vọng... đừng xảy ra chuyện cá chết lưới rách."

Lăng Thiên Hầu cười nói: "Yên tâm, chỉ cần ngươi và ta tinh thành hợp tác tuyệt đối không thể xuất hiện chuyện như vậy!"

Lập tức, hắn thăm dò nói: "Nếu ta đoán không sai món vật bất tường tên là Huyết Ngục Tiên Điện kia đã bị tiểu hữu thu lấy đúng không?"

Lục Dạ nói: "Ta nếu nói không có các hạ có tin không?"

"Tiểu hoạt đầu!"

Lăng Thiên Hầu cười mắng một tiếng liền đứng dậy nói: "Trên đường đi tiếp theo ta đối với lần hợp tác này với tiểu hữu càng ngày càng có lòng tin rồi cáo từ!"

Nói xong, cất bước rời đi.

"Lão già này quá mức xảo trá quỷ quyệt hắn rõ ràng đã nhìn thấu thủ đoạn của đạo hữu tiếp theo còn không biết sẽ giở trò gì."

Trác Linh Quân cau mày.

"Trước mặt sức mạnh tuyệt đối mọi âm mưu quỷ kế đều là hổ giấy."

Lục Dạ thuận miệng nói: "Thủ đoạn và ánh mắt của Lăng Thiên Hầu này đích xác rất lợi hại đáng tiếc tầm nhìn của hắn bị giới hạn ở Linh Thương Giới căn bản không hiểu trong mắt đám người Liễu Như Vân, Cảnh Trường Từ mọi bố cục mưu lược của hắn đều rất buồn cười."

"Thử nghĩ xem một nhân vật giống như con kiến hôi trong mắt tiên nhân vậy mà còn đang đùa bỡn mưu lược và tâm thuật chuyện này đáng cười biết bao?"

"Biết không, Lăng Thiên Hầu còn vọng tưởng trèo lên cành cao của Nguyên Tùy Phong nhưng hắn không biết là trong mắt môn đồ tiên gia bực này như Nguyên Tùy Phong loại nhân vật như hắn làm chó cho bọn họ cũng không xứng."

Một phen lời nói này mang lại xung kích cực lớn cho Trác Linh Quân cả người đều ngây ngốc ở đó.

Lăng Thiên Hầu một vị đại năng Thiên Cực Cảnh có thể lọt vào top 5 ở Tứ Hải Bát Hoang vậy mà chỉ là con kiến hôi trong mắt tiên nhân?

Thậm chí, còn không xứng làm chó cho môn đồ?

Nếu nói như vậy vô số tu đạo giả thiên hạ Linh Thương Giới này lại tính là gì?

Lục Dạ lắc đầu nói: "Ngươi đừng nghĩ nhiều ta cũng không phải là coi thường Lăng Thiên Hầu thiên hạ này quá lớn nếu luận nhận thức và tầm nhìn tiên nhân cũng được phàm nhân cũng thế chưa chắc đã không phải là ếch ngồi đáy giếng trong mắt người khác."

Ánh mắt Trác Linh Quân phức tạp.

"Đạo hữu, ngươi... chẳng lẽ từng nhìn thấy thế giới rộng lớn hơn cao hơn?"

Lục Dạ nói: "Chỉ nhìn thấy một góc băng sơn tuy nhiên nhìn có xa hơn nữa cũng là phí công đại đạo cầu tác trọng tại hiện tại."

Lời này đích xác là có cảm xúc mà phát ra.

Những năm này hắn gặp quá nhiều chuyện kỳ lạ không thể tin nổi tất cả những điều này đích xác khiến tầm nhìn và nhận thức của hắn xảy ra sự lột xác nghiêng trời lệch đất.

Nhưng hắn càng rõ ràng đạo đồ của mình vĩnh viễn chỉ ở dưới chân ở hiện tại chứ không phải với cao không tới càng không phải tự cho là thấy nhiều biết rộng liền coi thường anh hào thiên hạ.

Cho nên đối với Lục Dạ mà nói vô luận tu hành hay là làm việc cũng chỉ là một câu.

Đã biết trời đất bao la vẫn yêu thương cây cỏ xanh tươi!

"Thụ giáo."

Trác Linh Quân hít sâu một hơi: "Sau này nếu có cơ hội ta cũng nhất định sẽ đi ra bên ngoài Linh Thương Giới xem một chút!"

Lục Dạ cười nói: "Sẽ có cơ hội."

Mấy ngày tiếp theo theo bảo thuyền tiến vào sâu trong Ngũ Hành Tinh Hải thiên tai họa hoạn gặp phải dọc đường cũng càng ngày càng nguy hiểm.

Tuy nhiên, Liễu Như Vân, Cảnh Trường Từ rõ ràng đã sớm nghe ngóng tài liệu chi tiết liên quan đến Nghiệt Long Hải Mộ dọc đường tránh được rất nhiều nguy cơ chí mạng coi như hữu kinh vô hiểm.

Trong thời gian này Lục Dạ hiểu được từ Trác Linh Quân lão giả khôi ngô của Phù Tang Tiên Đình kia tên là Sài Hùng.

Nam tử nho bào tên là Ngọc Thanh Khuyết.

Về phần tu vi thì không rõ.

Cho đến nay vô luận là Liễu Như Vân, Cảnh Trường Từ của Kim Lân Tiên Thổ hay là Sài Hùng và Ngọc Thanh Khuyết của Phù Tang Tiên Đình đều chưa từng tiết lộ tu vi liên quan đến bản thân.

Nhưng Lục Dạ rõ ràng không phải những người này khiêm tốn mà là sức mạnh bọn họ nắm giữ bị hạn chế bởi quy tắc trật tự của Linh Thương Giới không dám dễ dàng tiết lộ khí tức tu vi.

Năm ngày sau.

Bảo thuyền cuối cùng cũng đến vùng biển nơi Nghiệt Long Hải Mộ tọa lạc.

Ầm ầm!

Vùng biển rộng lớn này kiếp vân trên bầu trời cuộn trào mãnh liệt kiếp quang màu xám trắng tựa như mưa to dày đặc ầm ầm chém xuống đục ra vết nứt không gian ngang dọc trong hư không.

Nhìn thoáng qua vùng biển này hoàn toàn chìm trong một cảnh tượng tai kiếp cuồng bạo hủy diệt rung chuyển.

"Chuyện này cũng quá đáng sợ rồi..."

Trên bảo thuyền rất nhiều người kinh hãi da đầu tê dại.

Trong truyền thuyết Nghiệt Long Hải Mộ vốn là một vùng biển hung hiểm nhất sâu trong Ngũ Hành Tinh Hải.

Nhưng chỉ có thực sự đến tận nơi mới có thể cảm nhận được vùng biển này đáng sợ đến mức nào quả thực giống như quanh năm bao phủ trong mạt nhật hạo kiếp.

"Tổ địa Ngự Long Tộc kia vậy mà rơi rớt lại trong vùng biển này thật không biết lúc trước Tuyết Diễm Yêu Hoàng và Cửu Thiên Tuế là làm thế nào tiến vào trong đó..."

Lục Dạ thầm nghĩ.

Hắn cũng cảm thấy rất kinh ngạc lực lượng tai kiếp tràn ngập trong vùng biển này dễ dàng đều có thể khiến tồn tại Thiên Cực Cảnh hồn phi phách tán không khác gì tử vong tuyệt địa.

"Không cần lo lắng chúng ta nắm giữ lộ trình thông hướng lối vào Nghiệt Long Hải Mộ sẽ không xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn."

Liễu Như Vân mở miệng.

Vừa nói đến đây trong vùng biển bên kia lần lượt có một đội ngũ tu hành bay vút tới.

Một đội ngũ lấy Nguyên Tùy Phong của Huyền Đẩu Tiên Tông và lão giả áo vải dẫn đầu chừng hơn mười người Hoạt Vương Bát Thạch Vạn Quân cũng ở trong đó.

Một đội ngũ khác đồng dạng hơn mười người dẫn đầu là một lão đạo râu dê và một nữ tử áo tím.

Căn bản không cần nghĩ hai người này đồng dạng đến từ Thanh Minh Đạo Vực.

Rất nhanh, thông qua Liễu Như Vân và đối phương trò chuyện khiến Lục Dạ hiểu được lão đạo râu dê và nữ tử áo tím vậy mà đến từ Thê Hà Tiên Sơn!

Lại là một thế lực bá chủ tiên đạo khiến Lục Dạ rất quen thuộc.

Lúc trước ở Thoát Phàm đệ bát giới đám người Vi Độ, Cận Vân chết trong tay Lục Dạ liền đến từ Thê Hà Tiên Sơn.

Ngoài ra, ở Thiên Thu Phúc Địa của Linh Thương Giới Ông Giác luân lạc thành quỷ linh kia đồng dạng đến từ Thê Hà Tiên Sơn.

Coi như là người quen cũ rồi.

Ngay khi tâm niệm Lục Dạ xoay chuyển phía xa bỗng nhiên vang lên giọng nói của Nguyên Tùy Phong.

"Ha ha ha, Tào Võ đạo hữu chúng ta lại gặp mặt rồi ngươi có nguyện ý cùng ta đồng hành không?"

Giọng nói vang xa.

Chỉ một câu nói lại khiến sắc mặt đám người Liễu Như Vân, Cảnh Trường Từ trầm xuống.

Lục Dạ cũng không ngờ tới khi gặp lại Nguyên Tùy Phong này đối phương sẽ trực tiếp mời mình như vậy.