Truyenxk
Truyenxk
khotruyenchu.me - Đọc Truyện Online Hay Nhất 2026 | Kho Truyện Chữ Cập Nhật Liên Tục

Vạn Tiên Triều Bái [C]

Chương 1052

Kim Lân Tiên Thổ, Phù Tang Tiên Đình, Thê Hà Tiên Sơn, Huyền Đẩu Tiên Tông.

Bốn đại trận doanh mỗi bên đều có một già một trẻ dẫn đội đồng loạt tụ tập tại đây.

Chỉ từ đội hình đã có thể nhìn ra Kim Lân Tiên Thổ sớm đã kết minh cùng Phù Tang Tiên Đình.

Mà Huyền Đẩu Tiên Tông và Thê Hà Tiên Sơn thì rõ ràng là tự thân vận động.

Chính trong cục diện này Nguyên Tùy Phong đến từ Huyền Đẩu Tiên Tông đột nhiên mở miệng mời chào một tu sĩ Bão Chân Cảnh không chút thu hút tự nhiên gây ra một trận xôn xao giữa sân.

"Nguyên Tùy Phong, ngươi đây là có ý gì?"

Cảnh Trường Từ mặc một thân xích bào thân hình tựa như hài đồng ánh mắt lạnh lẽo tàn nhẫn: "Ai mà không biết Tào Võ chính là đạo hữu do Kim Lân Tiên Thổ ta mời đến?"

Nguyên Tùy Phong cười nói: "Tào Võ cũng không phải là môn đồ của Kim Lân Tiên Thổ các ngươi ta và hắn vừa gặp đã quen mời hắn cùng nhau hành động thì làm sao?"

"Si tâm vọng tưởng!"

Cảnh Trường Từ lạnh lùng nói: "Có chúng ta ở đây ngươi căn bản không có cơ hội mang Tào Võ đi!"

Đôi mày thanh tú của Liễu Như Vân nhíu chặt mơ hồ cảm thấy có chỗ nào đó không đúng nói: "Nguyên Tùy Phong, ngươi trắng trợn cướp người như vậy lại đang đánh chủ ý gì?"

Nguyên Tùy Phong bất đắc dĩ nói: "Ta đã nói rồi ta cùng Tào Võ vừa gặp đã quen làm sao có thể có ý đồ xấu gì được?"

"Nói bậy!"

Cảnh Trường Từ cười lạnh.

"Kỳ lạ, vì sao các ngươi lại muốn tranh giành một tên tu sĩ Bão Chân Cảnh?"

Ở phía xa bên phía trận doanh Thê Hà Tiên Sơn lão đạo vuốt râu dê đi đầu lên tiếng.

Giờ phút này, ngay cả Sài Hùng, Ngọc Thanh Khuyết của Phù Tang Tiên Đình cũng có chút kinh nghi.

Mấy ngày qua, bọn họ cùng Liễu Như Vân ngồi chung bảo thuyền đi tới sao có thể không biết Tào Võ? Bất quá, đám người Sài Hùng, Ngọc Thanh Khuyết vẫn luôn bỏ qua tên tu sĩ Bão Chân Cảnh này không hề để trong lòng.

Nhưng bây giờ, bọn họ đều nhận ra sự tình có chút không đúng!

"Đúng vậy, ta cũng rất khó hiểu người của Kim Lân Tiên Thổ các ngươi vì sao cứ nhất quyết phải mang theo Tào Võ huynh đệ cùng hành động."

Nguyên Tùy Phong cười nhìn về phía Liễu Như Vân: "Các hạ có thể cho chúng ta một lời giải thích không?"

Liễu Như Vân nhíu mày nói: "Chúng ta mang ai theo hành động thì liên quan gì đến Huyền Đẩu Tiên Tông các ngươi?"

"Chúng ta đi, không cần để ý tới những người này!"

Nói xong, Liễu Như Vân liền muốn dẫn đám người rời đi.

"Chậm đã!"

Nguyên Tùy Phong gọi với lại: "Ta từng nghe Tinh Vũ Yêu Tôn nói vị Trác đạo hữu kia nắm giữ thủ đoạn hàng phục vật bất tường mà Tào Võ lại là người mà Trác đạo hữu quan tâm nhất. Chuyện này hẳn không phải là giả chứ?"

Sắc mặt Liễu Như Vân, Cảnh Trường Từ trầm xuống ý thức được không ổn.

"Hàng phục vật bất tường? Ở Linh Thương Giới này lại có người có thể làm được bước này sao?"

Lão đạo râu dê của Thê Hà Tiên Sơn kinh ngạc.

Ở một bên, tử y nữ tử cũng kinh hãi: "Nếu như thế chẳng phải có nghĩa là Trác Linh Quân này không sợ tai kiếp quỷ dị sao?"

Mà khoảnh khắc này, sắc mặt của lão giả khôi ngô Sài Hùng cũng trầm xuống ánh mắt lạnh lẽo nói: "Liễu đạo hữu, chuyện này là thật sao?"

Liễu Như Vân hít sâu một hơi giải thích: "Đạo hữu bớt giận ta không phải cố ý giấu giếm..."

Sài Hùng ngắt lời: "Ngươi chỉ cần nói là phải hay không?"

Liễu Như Vân nhất thời trầm mặc.

Trước mặt sự thật nàng căn bản không cách nào che giấu được nữa.

Sài Hùng sắc mặt khó coi: "Uổng công chúng ta và các ngươi liên thủ hành động các ngươi vậy mà lại cố ý giấu giếm bí mật bực này!"

Ngọc Thanh Khuyết nhíu mày nói: "Nói như vậy vài ngày trước chúng ta gặp phải Huyết Ngục Tiên Điện vây khốn Kim Thịnh lão tổ các ngươi vốn dĩ có cơ hội hỗ trợ nhưng lại thấy chết không cứu. Chuyện này... thật sự quá không phúc hậu rồi!"

Nguyên Tùy Phong ra vẻ kinh ngạc nói: "Còn có chuyện như vậy sao? Chậc chậc, người của Kim Lân Tiên Thổ quả nhiên quá không trượng nghĩa rồi."

Trong lòng Liễu Như Vân, Cảnh Trường Từ hận thấu xương chỉ hận không thể lập tức giết chết Nguyên Tùy Phong.

Nếu không phải tên này lắm miệng sự tình làm sao có thể bại lộ?

"Đã các ngươi không đáng tin tưởng vậy chúng ta cứ như thế đường ai nấy đi là được!"

Sài Hùng đùng đùng nổi giận dẫn theo đám người của trận doanh Phù Tang Tiên Đình xoay người rời đi.

Cảnh Trường Từ đang định khuyên can liền bị Liễu Như Vân ngăn cản.

"Sự đã đến nước này không khuyên được nữa đâu."

Liễu Như Vân nói khẽ.

Biến cố này nằm ngoài dự liệu của tất cả mọi người.

Không ai ngờ được chỉ một phen lời nói của Nguyên Tùy Phong đã trực tiếp phá vỡ quan hệ liên minh giữa Kim Lân Tiên Thổ và Phù Tang Tiên Đình!

Tuy nhiên, Lục Dạ chú ý tới Lăng Thiên Hầu dường như không hề bất ngờ thần sắc vô cùng bình tĩnh.

"Nguyên Tùy Phong xuất hiện đột ngột như thế còn nói toạc ra chuyện này chỉ sợ là không thoát khỏi liên quan tới tên Lăng Thiên Hầu!"

Lục Dạ suy tư: "Chẳng lẽ, lão già này đã âm thầm liên lạc với Nguyên Tùy Phong từ sớm?"

Thật đúng là có khả năng này!

Dù sao, phá vỡ sự liên thủ của Kim Lân Tiên Thổ và Phù Tang Tiên Đình thì tự nhiên sẽ có lợi cho Huyền Đẩu Tiên Tông.

Lăng Thiên Hầu làm như vậy dĩ nhiên là đang lấy lòng Nguyên Tùy Phong khát vọng trèo lên cành cao của Huyền Đẩu Tiên Tông.

Nghĩ tới đây, Lục Dạ cũng không nhịn được âm thầm cảm khái Lăng Thiên Hầu này không hổ là một đời kiêu hùng thủ đoạn chơi đùa thật đúng là đa dạng khôn lường.

Không có gì bất ngờ tên này e là cũng đã sớm báo cho Nguyên Tùy Phong biết rằng hắn có thể nắm giữ sinh tử của mình khiến mình phải ngoan ngoãn nghe lệnh!

Mà phen lời nói vừa rồi của Nguyên Tùy Phong cũng rất đáng suy ngẫm trực tiếp đổ cái nồi này lên đầu Tinh Vũ Yêu Tôn đã chết từ lâu tự nhiên sẽ không có ai nảy sinh nghi ngờ đối với Lăng Thiên Hầu.

"Ta giúp các ngươi vạch trần bộ mặt thật của Kim Lân Tiên Thổ món nợ ân tình này các ngươi phải nhận đấy!"

Lúc này, Nguyên Tùy Phong cười chào hỏi Sài Hùng và Ngọc Thanh Khuyết.

Sài Hùng và Ngọc Thanh Khuyết đều sa sầm mặt mũi căn bản không thèm để ý.

Bất kỳ ai cũng nhìn ra bọn họ đã ghi hận trận doanh Kim Lân Tiên Thổ.

"Tào Võ đạo hữu, thế nào? Có nguyện ý cùng ta đồng hành không?"

Ánh mắt Nguyên Tùy Phong lại nhìn về phía Lục Dạ: "Chỉ cần ngươi đồng ý ta dù có cướp cũng sẽ cướp ngươi qua đây!"

Gương mặt xinh đẹp của Liễu Như Vân lạnh lẽo sát khí tràn ngập: "Sao, còn chưa tiến vào Nghiệt Long Hải Mộ các ngươi đã muốn động thủ?"

Cảnh Trường Từ nghiêm nghị nói: "Đến đây, ngươi cướp một cái thử xem!"

Bọn họ đều đã hận Nguyên Tùy Phong đến tận xương tủy.

"Có gì không dám?"

Nguyên Tùy Phong nói đến đây bỗng nhiên nói: "Các vị bằng hữu của Phù Tang Tiên Đình và Thê Hà Tiên Sơn các ngươi cũng thấy rồi đấy vị Trác đạo hữu và Tào Võ đạo hữu kia nắm giữ thủ đoạn hàng phục vật bất tường nếu có thể mang bọn họ cùng đến Nghiệt Long Hải Mộ nhất định có thể hóa giải rất nhiều tai kiếp ngập trời!"

Dừng một chút, hắn cười nói: "Chi bằng chúng ta cùng nhau ra tay cướp người qua đây thấy thế nào?"

Lời này vừa nói ra cục diện giữa sân đều phát sinh biến hóa vi diệu.

Ai mà không nhìn ra thủ đoạn Nguyên Tùy Phong đang thi triển không gì khác chính là chiêu trò hợp tung liên hoành?

Nhưng không thể phủ nhận đề nghị này có lực dụ hoặc cực lớn đối với Phù Tang Tiên Đình và Thê Hà Tiên Sơn!

Mà đám người Liễu Như Vân, Cảnh Trường Từ thì vừa kinh vừa giận âm thầm kêu không ổn.

Một khi bị ba đại trận doanh cùng nhau nhắm vào với thủ đoạn của bọn họ định sẵn cũng không thể chịu đựng nổi!

"Đạo hữu, thủ đoạn của Nguyên Tùy Phong này thật lợi hại chỉ dăm ba câu đã làm thế cục đại biến xứng đáng xưng là lật tay thành mây úp tay thành mưa."

Trác Linh Quân truyền âm sợ hãi thán phục không thôi.

Lục Dạ thầm nghĩ trong lòng có "nội gian" là Lăng Thiên Hầu trà trộn vào trận doanh Kim Lân Tiên Thổ phối hợp Nguyên Tùy Phong có thể làm được như vậy mới gọi là hợp tình hợp lý.

"Không thể không nói, đây quả thực là một cơ hội tuyệt vời nằm ngoài dự đoán."

Lão đạo râu dê của Thê Hà Tiên Sơn lên tiếng: "Lão hủ nguyện ý phối hợp!"

"Phù Tang Tiên Đình chúng ta cũng nguyện ý!"

Sài Hùng đằng đằng sát khí.

Chuyện lần này đã làm hắn giận dữ ngút trời trong lòng sớm đã nghẹn một búng máu.

Nháy mắt, thế cục liền trở nên giương cung bạt kiếm ba đại trận doanh cùng nhau nhắm vào trận doanh Kim Lân Tiên Thổ.

"Chư vị hãy nghe ta nói một lời."

Giờ khắc quan trọng Liễu Như Vân hít sâu một hơi nói: "Chúng ta tới đây đều là vì tiên duyên trong Nghiệt Long Hải Mộ nếu ngay lúc này đã chém chém giết giết có lẽ Kim Lân Tiên Thổ ta không phải là đối thủ nhưng các ngươi... e là cũng phải trả một cái giá nào đó."

Nói đoạn, nàng chỉ vào Lục Dạ và Trác Linh Quân: "Lại nói một câu không khách khí các ngươi không lo lắng ta sẽ giết bọn họ sao?"

Nguyên Tùy Phong, Sài Hùng, lão đạo râu dê đều nhíu mày.

Đây chính là điểm vướng tay nhất.

Một khi Liễu Như Vân phát điên giết Tào Võ và Trác Linh Quân vậy thì không ai đừng hòng vớt vát được chút lợi lộc nào.

"Như vậy đi, ta có một đề nghị."

Liễu Như Vân nói: "Bốn đại trận doanh chúng ta có thể cùng nhau hành động. Nếu gặp phải tai họa quỷ dị thì để Trác đạo hữu ra mặt hóa giải các ngươi thấy sao?"

Nguyên Tùy Phong, Sài Hùng cùng lão giả râu dê thoáng bàn bạc một chút cuối cùng đều gật đầu đáp ứng.

Liễu Như Vân và Cảnh Trường Từ thấy vậy lúc này mới thở phào nhẹ nhõm một hơi.

Mà từ đầu đến cuối ngoại trừ Nguyên Tùy Phong không có người nào thèm để ý tới thái độ của Lục Dạ và Trác Linh Quân hoàn toàn xem bọn họ như không khí.

Lục Dạ tất nhiên cũng không thèm bận tâm những chuyện này.

Rất nhanh, cường giả của bốn đại trận doanh đã liên thủ bay vút về phía vùng biển nơi có Nghiệt Long Hải Mộ ở đằng xa.

Ầm ầm!

Kiếp quang dày đặc tựa như mưa to trút nước đánh ầm ầm xuống mặt biển cuộn trào sóng dữ những vết nứt hư không đan xen vào nhau như mạng nhện nhìn mà giật mình.

Tiến vào vùng biển kia giống như là đang đi vào một mảnh cấm địa nơi hạo kiếp tàn phá bừa bãi khiến cho thể xác lẫn tinh thần đều phải chịu đựng áp bức.

Cho dù mọi người có cẩn thận đến đâu trên đường đi vẫn không cách nào tránh được một số đạo kiếp lôi.

Tuy nhiên, những người như Liễu Như Vân, Sài Hùng đã sớm có chuẩn bị ra tay trước một bước tế ra bảo vật đem từng đạo kiếp lôi kia hóa giải.

Lục Dạ chú ý tới bảo vật mà những người này sử dụng rất không bình thường hoài nghi là tiên đạo bí bảo chân chính.

Bất quá, uy năng của những bảo vật đó lại kém cỏi hơn không ít so với tiên bảo trong nhận thức của Lục Dạ.

"Xem ra, để tránh phải chịu sự đả kích của quy tắc chi lực ở Linh Thương Giới khí tức của những bảo vật này cũng đã bị phong ấn lại rồi."

Lục Dạ như có điều suy nghĩ.

"Tiểu hữu, trên chặng đường kế tiếp ngươi ngàn vạn lần đừng có giở trò gì."

Lăng Thiên Hầu chợt truyền âm: "Chỉ cần ngươi ngoan ngoãn phối hợp ta đảm bảo có ta một người đắc đạo chắc chắn sẽ có ngày để cho ngươi gà chó lên trời!"

Lục Dạ: "..."

Mẹ kiếp, tên lão tạp mao này lại dám ví mình với "gà chó"!

"Lăng Thiên Hầu, ngươi nói xem nếu ta đem chuyện ngươi cấu kết với Nguyên Tùy Phong kể cho Liễu Như Vân nghe nàng ta sẽ có cảm tưởng gì?"

Lục Dạ truyền âm đáp lại.

Ánh mắt Lăng Thiên Hầu ngưng tụ: "Ngươi đã sớm nhìn ra?"

Lục Dạ nói: "Ta cũng đâu có bị mù Nguyên Tùy Phong xuất hiện một cách khó hiểu chỉ dùng một phen lời nói đã chia rẽ sự liên thủ của Kim Lân Tiên Thổ và Phù Tang Tiên Đình chuyện này chắc chắn là do ngươi bày mưu."

Ánh mắt Lăng Thiên Hầu lóe lên liên tục nói: "Cũng được, đã đến lúc này rồi ta cũng không ngại mà cho ngươi biết rốt cuộc ta đã sơ bộ đạt được sự tín nhiệm của Nguyên Tùy Phong đại nhân!"

"Mà ngươi chỉ cần phối hợp trong lần hành động này tuyệt đối sẽ không xảy ra chuyện gì! Nếu không người đầu tiên phải chết chính là ngươi!"

Trong lời nói căn bản không hề che giấu ý tứ đe dọa.

Lục Dạ chẳng thèm để ý ngược lại hỏi: "Ngươi bắt sóng với Nguyên Tùy Phong từ khi nào?"

Lăng Thiên Hầu thuận miệng nói: "Ta và Hoạt Vương Bát vốn là chỗ quen biết cũ. Tuy rằng từng có chút không vui nhưng trước kia ít nhiều cũng có chút giao tình. Thông qua Hoạt Vương Bát tự nhiên có thể liên lạc được với Nguyên đại nhân."

Trong lòng Lục Dạ đã hoàn toàn thấu tỏ.

Hiển nhiên, dưới sự chủ động bám víu của Lăng Thiên Hầu Nguyên Tùy Phong giờ phút này chỉ sợ cũng cho rằng mình sẽ giống như Lăng Thiên Hầu ngoan ngoãn phối hợp hành động với hắn.