Vạn Tiên Triều Bái [C]
Chương 1050: Lấy cá giả làm ngọc
Một tòa thanh đồng điện to như ngọn núi toàn thân tắm gội trong hàng tỷ mưa ánh sáng huyết sắc.
Khi nó hoành không xuất thế thậm chí không sợ lôi kiếp màu xám trắng từ trên trời chém xuống!
Đặc biệt là khí tức tai kiếp nó tản mát ra quá mức đáng sợ khiến mọi người đều sống lưng lạnh toát sắc mặt đại biến.
Ngay cả Liễu Như Vân, Cảnh Trường Từ, lão giả khôi ngô, nam tử nho bào bực này cũng đều lộ ra vẻ kinh nghi.
"Vật bất tường! Tuy nhiên không giống với vật bất tường bình thường khí tức của thanh đồng điện này quá mức đáng sợ."
Liễu Như Vân nhíu mày trước tiên thao túng bảo thuyền đang muốn tránh xa thật xa.
"Khoan đã! Kia... kia hình như là 'Huyết Ngục Tiên Điện' do tiền bối Phù Tang Tiên Đình ta luyện chế!"
Lão giả khôi ngô lẩm bẩm thần sắc hiếm thấy có chút thất thố: "Quá giống rồi đạo văn khắc trên bề mặt điện vũ rõ ràng là 'Phù Tang Tiên Văn' độc sáng của Phù Tang Tiên Đình ta!"
Cái gì? Huyết Ngục Tiên Điện?
Liễu Như Vân, Cảnh Trường Từ kinh ngạc.
Mà lúc này, nam tử nho bào kia bỗng nhiên nói: "Trưởng lão, ngọc bội 'Kim Ô Luyện Nhật' ta mang theo bên người xảy ra dị động!"
Trong lòng bàn tay hắn nâng một khối ngọc bội vàng rực rỡ tựa như tay nâng một mặt trời nhỏ trong quang diễm chói mắt kia loáng thoáng hiện ra cảnh tượng thần diệu Kim Ô vỗ cánh.
Là bá chủ tiên đạo căn cơ tổ đình của Phù Tang Tiên Đình khai bách trên một gốc Phù Tang tiên thụ mà khai phái tổ sư của nó chính là một con Kim Ô ra đời trong tiên thiên hỗn độn!
Cho nên, đại đạo truyền thừa của Phù Tang Tiên Đình liên quan mật thiết với Kim Ô nhất mạch.
Ngọc bội trong tay nam tử nho bào cực kỳ quý giá bên trong ẩn chứa một giọt tinh huyết Kim Ô ở Phù Tang Tiên Đình chỉ có môn đồ cốt lõi mới có tư cách sở hữu.
Mà lúc này, khi chú ý tới dị động của ngọc bội lão giả khôi ngô kia không khỏi động dung kích động nói: "Thanh đồng điện kia tất nhiên là Huyết Ngục Tiên Điện của tông môn ta!"
Vừa nói đến đây trên mặt biển cực xa xôi một giọng nói the thé cao vút truyền ra từ trong tòa thanh đồng điện tắm gội hàng tỷ mưa ánh sáng huyết sắc kia.
"Có phải là đồng môn của Phù Tang Tiên Đình!?"
"Bao nhiêu năm rồi bản tọa rốt cuộc cũng đợi được các ngươi!"
"Nhanh, mau tới cứu bản tọa!"
Giọng nói lộ ra sự kích động vui sướng tựa như lôi đình vang dội trên thiên thượng địa hạ.
Mà tòa thanh đồng điện kia thì nghiền ép mặt biển tiến lại gần phía bảo thuyền bên này.
Ầm ầm!
Kiếp vân trên bầu trời tựa như bị chọc giận chém xuống từng đạo lôi kiếp màu xám trắng oanh kích lên thanh đồng điện khiến nó lắc lư kịch liệt tựa như bất cứ lúc nào cũng sẽ lật úp.
Mọi người một trận kinh hồn bạt vía toàn thần đề phòng.
Liễu Như Vân giá ngự bảo thuyền quả đoán lui tránh.
Khí tức thanh đồng điện kia quá đáng sợ hơn nữa bị thiên thượng kiếp lôi nhắm vào một khi để nó tới gần hậu quả khó mà lường được!
"Đáng chết! Các ngươi tại sao muốn trốn? Mau tới cứu bản tọa nhanh a!"
Trong thanh đồng điện truyền ra tiếng rống giận tức muốn hộc máu chấn động đến mức màng nhĩ người ta muốn nứt ra.
"Trưởng lão, chuyện... chuyện này làm sao bây giờ?"
Nam tử nho bào có chút luống cuống tay chân.
"Đừng hoảng, hãy để ta hỏi một chút."
Lão giả khôi ngô hít sâu một hơi bỗng nhiên mở miệng nói: "Dám hỏi các hạ có phải là 'Kim Thịnh lão tổ'?"
"Nói nhảm, không phải bản tọa thì còn có thể là ai?"
Từng tiếng rống giận kia vô cùng lo lắng: "Nhanh, thu Huyết Ngục Tiên Điện của bản tọa đi như vậy liền có thể tránh được lôi phạt oanh kích trên trời!"
Vậy mà thật sự là Kim Thịnh lão tổ!
Trong lòng nam tử nho bào run lên.
Đây chính là một vị tông môn tiên tổ sớm đã bỏ mạng từ không biết bao nhiêu năm trước.
Trong ghi chép của tông môn khi Kim Thịnh lão tổ ở thời kỳ đỉnh phong nhất từng đảm nhiệm chức vụ truyền công trưởng lão nội môn bản thân ông ta cũng là một vị cự phách uy danh hiển hách trên con đường tiên đạo!
Nhưng nam tử nho bào vạn lần không ngờ tới sẽ gặp được đối phương ở nơi phàm tục này.
"Lão tổ bớt giận nếu vãn bối đoán không sai ngài sớm đã luân lạc thành nghiệt hồn trong tình huống này chúng ta..."
Lão giả khôi ngô do dự nửa ngày mới nói: "Chúng ta cũng bó tay hết cách."
"Cái gì? Các ngươi không phải tới cứu bản tọa!? Nếu không tại sao không có chút chuẩn bị nào?"
Kim Thịnh lão tổ phẫn nộ thanh đồng điện kia bộc phát quang diễm huyết sắc ngập trời lao về phía bảo thuyền bên này.
Thoáng chốc, mọi người đều biến sắc.
Liễu Như Vân thao túng bảo thuyền lui lại lần nữa.
Đồng thời, nàng nhanh chóng truyền âm cho mọi người bên cạnh:
"Linh Quân cô nương, không có mệnh lệnh của ta không được ra tay!"
"Những người khác phải nhớ kỹ từ giờ khắc này trở đi không được tiết lộ chuyện của Linh Quân cô nương!"
"Nếu không, đừng trách ta không khách khí!"
... Thoáng chốc, đám người Lăng Thiên Hầu, Tử Âm Yêu Tôn, Ứng Thiên Bá đều híp đôi mắt lại.
Lục Dạ và Trác Linh Quân nhìn nhau trong lòng hiểu rõ Liễu Như Vân nhìn như liên thủ với người của Phù Tang Tiên Đình thực chất còn phòng đối phương một tay!
Nói cách khác lần hợp tác này cũng chỉ là công phu bề ngoài.
"Hỗn trướng!! Tại sao không cứu bản tọa? Tại sao!?"
Kim Thịnh lão tổ gào thét phẫn nộ như điên.
Thanh đồng điện kia càng là nghiền ép mặt biển đuổi theo bảo thuyền.
Nhưng theo từng đạo kiếp quang màu xám trắng chém xuống khiến thanh đồng điện cuối cùng không chống đỡ nổi chìm vào sâu dưới nước biển.
"Đám nghiệt đồ các ngươi! Đợi khi bản tọa thoát khỏi khốn cảnh chính là ngày chết của các ngươi!"
Trong hư không truyền đến giọng nói tràn đầy phẫn hận không cam lòng của Kim Thịnh lão tổ.
Mọi người kinh hồn chưa định đều ngây người không nói gì.
Hồi lâu, lão giả khôi ngô kia mới chua xót than thở: "Khi hành động lần này chúng ta đều không ngờ tới Kim Thịnh lão tổ vậy mà còn lưu lại một luồng nghiệt hồn trên đời."
Nam tử nho bào nhịn không được nói: "Trưởng lão, luân lạc thành nghiệt hồn có phải là khó có thể thực sự sống lại nữa hay không?"
"Không sai."
Lão giả khôi ngô gật đầu: "Nghiêm khắc mà nói nghiệt hồn đã hoàn toàn khác biệt với lúc còn sống mất đi tuyệt đại đa số ký ức lúc còn sống chỉ còn lại một số chấp niệm tàn khuyết mà thôi."
"Đã như vậy cũng không thể trách chúng ta không cứu."
Nam tử nho bào hít sâu một hơi: "Dù sao một khi đi cứu ngược lại sẽ hại chúng ta. Ta chỉ là rất khó hiểu nghiệt hồn của Kim Thịnh lão tổ sao lại xuất hiện ở đây?"
"Nguyên do trong đó ta lát nữa tự nhiên sẽ nói cho ngươi biết."
Ánh mắt lão giả khôi ngô quét qua những người khác ở đây.
"Hai vị, ta đã chuẩn bị tiệc rượu còn xin theo ta."
Liễu Như Vân nói xong dẫn dắt lão giả khôi ngô và nam tử nho bào đi vào một tòa đại điện trong khoang thuyền.
Những tu đạo giả đi theo lão giả khôi ngô và nam tử nho bào tới kia tự nhiên không có tư cách đi cùng.
"Đạo hữu, chúng ta cũng về thôi."
Ánh mắt Trác Linh Quân nhìn về phía Lục Dạ.
"Chờ một chút để ta quăng một cần xem thử trong Ngũ Hành Tinh Hải này có thể câu được thứ gì."
Lục Dạ nói xong lấy ra một chiếc cần câu động tác thành thạo ném dây câu ra ngoài.
Trác Linh Quân ngẩn ra Lục Dạ chuẩn bị cần câu từ khi nào?
"Hừ, tâm tiểu gia hỏa này thật đủ lớn."
Tử Âm Yêu Tôn cười khẽ một tiếng cùng rời đi với đám người Ứng Thiên Bá.
Mà Lăng Thiên Hầu thì trò chuyện với những tu đạo giả đi theo lão giả khôi ngô tới kia.
Không bao lâu những tu đạo giả kia cũng lần lượt giải tán.
Lăng Thiên Hầu thì ở lại đứng một bên Lục Dạ xem Lục Dạ câu cá.
Bảo thuyền lao vút trên mặt biển theo tốc độ này căn bản không thể câu cá.
Nhưng Lục Dạ đứng ở đó lại vẫn kiên trì.
"Tiểu gia hỏa, ngươi có biết mục đích ta đến Ngũ Hành Tinh Hải lần này không?"
Lăng Thiên Hầu bỗng nhiên truyền âm.
Lục Dạ lắc đầu.
"Không giấu gì ngươi ta đồng dạng cũng là hướng về Nghiệt Long Hải Mộ mà đến."
Ánh mắt Lăng Thiên Hầu nhìn về phía xa xa: "Ta nắm giữ một tấm bí đồ nghi ngờ có liên quan đến tổ địa của Ngự Long Tộc nếu có thể tìm thấy nơi đó có lẽ có thể đạt được một cọc đại tạo hóa."
Lục Dạ ngẩn ra trùng hợp như vậy?
Hắn bất động thanh sắc nói: "Tạo hóa gì?"
"Ở thời đại Man Hoang Ngự Long Tộc được xếp vào hàng đứng đầu yêu tộc thiên hạ thống ngự các đại yêu tộc địa vị siêu nhiên."
Lăng Thiên Hầu nói: "Nhưng cực hiếm người trên đời biết Ngự Long Tộc không thuộc về Linh Thương Giới mà là đến từ bên ngoài Linh Thương Giới."
Lục Dạ kinh ngạc hắn vẫn là lần đầu tiên nghe nói chuyện này.
"Nếu không phải ta từng đạt được một cọc tạo hóa liên quan đến Ngự Long Tộc cũng không thể tưởng tượng tộc quần có nội tại cổ xưa đáng sợ này vậy mà đến từ bên ngoài Linh Thương Giới."
Lăng Thiên Hầu cảm khái: "Hơn nữa trong những bí mật ta biết được tổ tiên của Ngự Long Tộc này từng xuất hiện tiên thực sự!"
Lục Dạ nói: "Tiên?"
"Không sai, chính là tiên có thể đồng thọ với trời trường sinh cửu thị trong truyền thuyết!"
Đôi mắt Lăng Thiên Hầu lặng lẽ sáng lên: "Ta đã sắp đặt chân lên con đường phi thăng sau này sớm muộn gì cũng phải chỉ kiếm vào con đường tiên lần này nếu có thể tìm thấy tổ địa của Ngự Long Tộc có lẽ có thể tìm thấy bí mật liên quan đến việc tìm kiếm tiên đạo."
Trong lời nói lộ ra sự mong đợi không thể che giấu.
Lục Dạ nói: "Các hạ cớ gì nói cho ta những thứ này?"
Lăng Thiên Hầu cười vỗ vỗ vai Lục Dạ: "Trên chiếc bảo thuyền này ta căn bản không tin tưởng bất kỳ ai chỉ có tiểu hữu ngươi là ngoại lệ những bí mật này nói cho ngươi thì có sao?"
Lục Dạ thở dài: "Ta chỉ nghe nói qua biết càng nhiều bí mật chết càng nhanh các hạ làm như vậy khiến ta áp lực rất lớn a."
Lăng Thiên Hầu cười ha hả.
Hồi lâu, hắn rốt cuộc nói đến chuyện chính: "Ta đã quan sát Liễu Như Vân và Cảnh Trường Từ của Kim Lân Tiên Thổ căn bản không dựa dẫm được từ đầu đến cuối đều coi chúng ta như trâu ngựa."
"Về phần trận doanh Phù Tang Tiên Thổ vừa lên thuyền kia trong xương cốt căn bản coi thường những người chúng ta càng không dựa dẫm được."
"Cho nên, ta đã hạ quyết tâm phải tìm cơ hội thay đổi trận doanh trèo lên cành cao của Nguyên Tùy Phong Huyền Đẩu Tiên Tông!"
"Mà muốn làm được việc này cũng cần tiểu hữu ngươi tác thành mới được."
Hắn nghiêm túc nhìn Lục Dạ: "Ta thề chỉ cần ngươi giúp ta Lăng Thiên Hầu ta tuyệt đối sẽ không bạc đãi ngươi!"
Lục Dạ đang muốn nói gì.
Lăng Thiên Hầu cười ngăn lại: "Ta không thích những lời nói nhảm đó hành động hơn lời nói tất cả chỉ xem biểu hiện của ngươi."
Nói xong, hắn xoay người rời đi.
"Tên này lại tìm ngươi làm gì?"
Trác Linh Quân nhíu mày luôn cảm thấy Lăng Thiên Hầu tìm Lục Dạ nói chuyện riêng số lần quá thường xuyên rõ ràng đang mưu đồ gì đó.
Lục Dạ tay cầm cần câu nói: "Tên này đang mưu cầu một tiền đồ to lớn cầu tiên vấn đạo cho chính hắn mà ta thì bị hắn coi là đá kê chân."
Trác Linh Quân ngẩn ra ánh mắt dị thường.
Nếu đổi lại là nhân vật Bão Chân Cảnh khác nói không chừng sớm đã bị Lăng Thiên Hầu chơi đùa trong lòng bàn tay sinh tử không do mình chỉ có thể ngoan ngoãn nghe lời.
Nhưng Lăng Thiên Hầu định sẵn không ngờ tới người bị hắn coi là đá kê chân lần này là một Bão Chân Cảnh đặc biệt cỡ nào!
Điều này cũng có nghĩa là mặc cho thủ đoạn của Lăng Thiên Hầu cao siêu đến đâu tâm cơ sâu thẳm thế nào tất cả mọi mưu tính của hắn định sẵn sẽ là một giấc mộng hoang đường.
"Cắn câu rồi."
Đột nhiên, cổ tay Lục Dạ run lên cần câu giương lên một đường cung khổng lồ.
Vút!
Một con cá lớn màu xanh dài chừng một thước bay lên không trung rơi xuống trước chân Lục Dạ.
"Trong Ngũ Hành Tinh Hải này vậy mà thật sự có cá?"
Trác Linh Quân kinh ngạc xách con cá kia lên phát hiện trên mình cá tràn ngập từng tia linh khí miệng cá càng tung bay hai sợi râu rồng nhỏ dài khá là hiếm thấy.
"Đích xác rất hiếm thấy."
Lục Dạ đi tới đưa tay khoét lấy một con mắt cá cỡ đồng tiền đồng sau đó lại ném con cá kia vào trong biển.
"Đạo hữu, ngươi đây là?"
Trác Linh Quân khó hiểu.
"Nghe nói qua ngư mục hỗn châu chưa?"
Lục Dạ cười rộ lên.
Khi nó hoành không xuất thế thậm chí không sợ lôi kiếp màu xám trắng từ trên trời chém xuống!
Đặc biệt là khí tức tai kiếp nó tản mát ra quá mức đáng sợ khiến mọi người đều sống lưng lạnh toát sắc mặt đại biến.
Ngay cả Liễu Như Vân, Cảnh Trường Từ, lão giả khôi ngô, nam tử nho bào bực này cũng đều lộ ra vẻ kinh nghi.
"Vật bất tường! Tuy nhiên không giống với vật bất tường bình thường khí tức của thanh đồng điện này quá mức đáng sợ."
Liễu Như Vân nhíu mày trước tiên thao túng bảo thuyền đang muốn tránh xa thật xa.
"Khoan đã! Kia... kia hình như là 'Huyết Ngục Tiên Điện' do tiền bối Phù Tang Tiên Đình ta luyện chế!"
Lão giả khôi ngô lẩm bẩm thần sắc hiếm thấy có chút thất thố: "Quá giống rồi đạo văn khắc trên bề mặt điện vũ rõ ràng là 'Phù Tang Tiên Văn' độc sáng của Phù Tang Tiên Đình ta!"
Cái gì? Huyết Ngục Tiên Điện?
Liễu Như Vân, Cảnh Trường Từ kinh ngạc.
Mà lúc này, nam tử nho bào kia bỗng nhiên nói: "Trưởng lão, ngọc bội 'Kim Ô Luyện Nhật' ta mang theo bên người xảy ra dị động!"
Trong lòng bàn tay hắn nâng một khối ngọc bội vàng rực rỡ tựa như tay nâng một mặt trời nhỏ trong quang diễm chói mắt kia loáng thoáng hiện ra cảnh tượng thần diệu Kim Ô vỗ cánh.
Là bá chủ tiên đạo căn cơ tổ đình của Phù Tang Tiên Đình khai bách trên một gốc Phù Tang tiên thụ mà khai phái tổ sư của nó chính là một con Kim Ô ra đời trong tiên thiên hỗn độn!
Cho nên, đại đạo truyền thừa của Phù Tang Tiên Đình liên quan mật thiết với Kim Ô nhất mạch.
Ngọc bội trong tay nam tử nho bào cực kỳ quý giá bên trong ẩn chứa một giọt tinh huyết Kim Ô ở Phù Tang Tiên Đình chỉ có môn đồ cốt lõi mới có tư cách sở hữu.
Mà lúc này, khi chú ý tới dị động của ngọc bội lão giả khôi ngô kia không khỏi động dung kích động nói: "Thanh đồng điện kia tất nhiên là Huyết Ngục Tiên Điện của tông môn ta!"
Vừa nói đến đây trên mặt biển cực xa xôi một giọng nói the thé cao vút truyền ra từ trong tòa thanh đồng điện tắm gội hàng tỷ mưa ánh sáng huyết sắc kia.
"Có phải là đồng môn của Phù Tang Tiên Đình!?"
"Bao nhiêu năm rồi bản tọa rốt cuộc cũng đợi được các ngươi!"
"Nhanh, mau tới cứu bản tọa!"
Giọng nói lộ ra sự kích động vui sướng tựa như lôi đình vang dội trên thiên thượng địa hạ.
Mà tòa thanh đồng điện kia thì nghiền ép mặt biển tiến lại gần phía bảo thuyền bên này.
Ầm ầm!
Kiếp vân trên bầu trời tựa như bị chọc giận chém xuống từng đạo lôi kiếp màu xám trắng oanh kích lên thanh đồng điện khiến nó lắc lư kịch liệt tựa như bất cứ lúc nào cũng sẽ lật úp.
Mọi người một trận kinh hồn bạt vía toàn thần đề phòng.
Liễu Như Vân giá ngự bảo thuyền quả đoán lui tránh.
Khí tức thanh đồng điện kia quá đáng sợ hơn nữa bị thiên thượng kiếp lôi nhắm vào một khi để nó tới gần hậu quả khó mà lường được!
"Đáng chết! Các ngươi tại sao muốn trốn? Mau tới cứu bản tọa nhanh a!"
Trong thanh đồng điện truyền ra tiếng rống giận tức muốn hộc máu chấn động đến mức màng nhĩ người ta muốn nứt ra.
"Trưởng lão, chuyện... chuyện này làm sao bây giờ?"
Nam tử nho bào có chút luống cuống tay chân.
"Đừng hoảng, hãy để ta hỏi một chút."
Lão giả khôi ngô hít sâu một hơi bỗng nhiên mở miệng nói: "Dám hỏi các hạ có phải là 'Kim Thịnh lão tổ'?"
"Nói nhảm, không phải bản tọa thì còn có thể là ai?"
Từng tiếng rống giận kia vô cùng lo lắng: "Nhanh, thu Huyết Ngục Tiên Điện của bản tọa đi như vậy liền có thể tránh được lôi phạt oanh kích trên trời!"
Vậy mà thật sự là Kim Thịnh lão tổ!
Trong lòng nam tử nho bào run lên.
Đây chính là một vị tông môn tiên tổ sớm đã bỏ mạng từ không biết bao nhiêu năm trước.
Trong ghi chép của tông môn khi Kim Thịnh lão tổ ở thời kỳ đỉnh phong nhất từng đảm nhiệm chức vụ truyền công trưởng lão nội môn bản thân ông ta cũng là một vị cự phách uy danh hiển hách trên con đường tiên đạo!
Nhưng nam tử nho bào vạn lần không ngờ tới sẽ gặp được đối phương ở nơi phàm tục này.
"Lão tổ bớt giận nếu vãn bối đoán không sai ngài sớm đã luân lạc thành nghiệt hồn trong tình huống này chúng ta..."
Lão giả khôi ngô do dự nửa ngày mới nói: "Chúng ta cũng bó tay hết cách."
"Cái gì? Các ngươi không phải tới cứu bản tọa!? Nếu không tại sao không có chút chuẩn bị nào?"
Kim Thịnh lão tổ phẫn nộ thanh đồng điện kia bộc phát quang diễm huyết sắc ngập trời lao về phía bảo thuyền bên này.
Thoáng chốc, mọi người đều biến sắc.
Liễu Như Vân thao túng bảo thuyền lui lại lần nữa.
Đồng thời, nàng nhanh chóng truyền âm cho mọi người bên cạnh:
"Linh Quân cô nương, không có mệnh lệnh của ta không được ra tay!"
"Những người khác phải nhớ kỹ từ giờ khắc này trở đi không được tiết lộ chuyện của Linh Quân cô nương!"
"Nếu không, đừng trách ta không khách khí!"
... Thoáng chốc, đám người Lăng Thiên Hầu, Tử Âm Yêu Tôn, Ứng Thiên Bá đều híp đôi mắt lại.
Lục Dạ và Trác Linh Quân nhìn nhau trong lòng hiểu rõ Liễu Như Vân nhìn như liên thủ với người của Phù Tang Tiên Đình thực chất còn phòng đối phương một tay!
Nói cách khác lần hợp tác này cũng chỉ là công phu bề ngoài.
"Hỗn trướng!! Tại sao không cứu bản tọa? Tại sao!?"
Kim Thịnh lão tổ gào thét phẫn nộ như điên.
Thanh đồng điện kia càng là nghiền ép mặt biển đuổi theo bảo thuyền.
Nhưng theo từng đạo kiếp quang màu xám trắng chém xuống khiến thanh đồng điện cuối cùng không chống đỡ nổi chìm vào sâu dưới nước biển.
"Đám nghiệt đồ các ngươi! Đợi khi bản tọa thoát khỏi khốn cảnh chính là ngày chết của các ngươi!"
Trong hư không truyền đến giọng nói tràn đầy phẫn hận không cam lòng của Kim Thịnh lão tổ.
Mọi người kinh hồn chưa định đều ngây người không nói gì.
Hồi lâu, lão giả khôi ngô kia mới chua xót than thở: "Khi hành động lần này chúng ta đều không ngờ tới Kim Thịnh lão tổ vậy mà còn lưu lại một luồng nghiệt hồn trên đời."
Nam tử nho bào nhịn không được nói: "Trưởng lão, luân lạc thành nghiệt hồn có phải là khó có thể thực sự sống lại nữa hay không?"
"Không sai."
Lão giả khôi ngô gật đầu: "Nghiêm khắc mà nói nghiệt hồn đã hoàn toàn khác biệt với lúc còn sống mất đi tuyệt đại đa số ký ức lúc còn sống chỉ còn lại một số chấp niệm tàn khuyết mà thôi."
"Đã như vậy cũng không thể trách chúng ta không cứu."
Nam tử nho bào hít sâu một hơi: "Dù sao một khi đi cứu ngược lại sẽ hại chúng ta. Ta chỉ là rất khó hiểu nghiệt hồn của Kim Thịnh lão tổ sao lại xuất hiện ở đây?"
"Nguyên do trong đó ta lát nữa tự nhiên sẽ nói cho ngươi biết."
Ánh mắt lão giả khôi ngô quét qua những người khác ở đây.
"Hai vị, ta đã chuẩn bị tiệc rượu còn xin theo ta."
Liễu Như Vân nói xong dẫn dắt lão giả khôi ngô và nam tử nho bào đi vào một tòa đại điện trong khoang thuyền.
Những tu đạo giả đi theo lão giả khôi ngô và nam tử nho bào tới kia tự nhiên không có tư cách đi cùng.
"Đạo hữu, chúng ta cũng về thôi."
Ánh mắt Trác Linh Quân nhìn về phía Lục Dạ.
"Chờ một chút để ta quăng một cần xem thử trong Ngũ Hành Tinh Hải này có thể câu được thứ gì."
Lục Dạ nói xong lấy ra một chiếc cần câu động tác thành thạo ném dây câu ra ngoài.
Trác Linh Quân ngẩn ra Lục Dạ chuẩn bị cần câu từ khi nào?
"Hừ, tâm tiểu gia hỏa này thật đủ lớn."
Tử Âm Yêu Tôn cười khẽ một tiếng cùng rời đi với đám người Ứng Thiên Bá.
Mà Lăng Thiên Hầu thì trò chuyện với những tu đạo giả đi theo lão giả khôi ngô tới kia.
Không bao lâu những tu đạo giả kia cũng lần lượt giải tán.
Lăng Thiên Hầu thì ở lại đứng một bên Lục Dạ xem Lục Dạ câu cá.
Bảo thuyền lao vút trên mặt biển theo tốc độ này căn bản không thể câu cá.
Nhưng Lục Dạ đứng ở đó lại vẫn kiên trì.
"Tiểu gia hỏa, ngươi có biết mục đích ta đến Ngũ Hành Tinh Hải lần này không?"
Lăng Thiên Hầu bỗng nhiên truyền âm.
Lục Dạ lắc đầu.
"Không giấu gì ngươi ta đồng dạng cũng là hướng về Nghiệt Long Hải Mộ mà đến."
Ánh mắt Lăng Thiên Hầu nhìn về phía xa xa: "Ta nắm giữ một tấm bí đồ nghi ngờ có liên quan đến tổ địa của Ngự Long Tộc nếu có thể tìm thấy nơi đó có lẽ có thể đạt được một cọc đại tạo hóa."
Lục Dạ ngẩn ra trùng hợp như vậy?
Hắn bất động thanh sắc nói: "Tạo hóa gì?"
"Ở thời đại Man Hoang Ngự Long Tộc được xếp vào hàng đứng đầu yêu tộc thiên hạ thống ngự các đại yêu tộc địa vị siêu nhiên."
Lăng Thiên Hầu nói: "Nhưng cực hiếm người trên đời biết Ngự Long Tộc không thuộc về Linh Thương Giới mà là đến từ bên ngoài Linh Thương Giới."
Lục Dạ kinh ngạc hắn vẫn là lần đầu tiên nghe nói chuyện này.
"Nếu không phải ta từng đạt được một cọc tạo hóa liên quan đến Ngự Long Tộc cũng không thể tưởng tượng tộc quần có nội tại cổ xưa đáng sợ này vậy mà đến từ bên ngoài Linh Thương Giới."
Lăng Thiên Hầu cảm khái: "Hơn nữa trong những bí mật ta biết được tổ tiên của Ngự Long Tộc này từng xuất hiện tiên thực sự!"
Lục Dạ nói: "Tiên?"
"Không sai, chính là tiên có thể đồng thọ với trời trường sinh cửu thị trong truyền thuyết!"
Đôi mắt Lăng Thiên Hầu lặng lẽ sáng lên: "Ta đã sắp đặt chân lên con đường phi thăng sau này sớm muộn gì cũng phải chỉ kiếm vào con đường tiên lần này nếu có thể tìm thấy tổ địa của Ngự Long Tộc có lẽ có thể tìm thấy bí mật liên quan đến việc tìm kiếm tiên đạo."
Trong lời nói lộ ra sự mong đợi không thể che giấu.
Lục Dạ nói: "Các hạ cớ gì nói cho ta những thứ này?"
Lăng Thiên Hầu cười vỗ vỗ vai Lục Dạ: "Trên chiếc bảo thuyền này ta căn bản không tin tưởng bất kỳ ai chỉ có tiểu hữu ngươi là ngoại lệ những bí mật này nói cho ngươi thì có sao?"
Lục Dạ thở dài: "Ta chỉ nghe nói qua biết càng nhiều bí mật chết càng nhanh các hạ làm như vậy khiến ta áp lực rất lớn a."
Lăng Thiên Hầu cười ha hả.
Hồi lâu, hắn rốt cuộc nói đến chuyện chính: "Ta đã quan sát Liễu Như Vân và Cảnh Trường Từ của Kim Lân Tiên Thổ căn bản không dựa dẫm được từ đầu đến cuối đều coi chúng ta như trâu ngựa."
"Về phần trận doanh Phù Tang Tiên Thổ vừa lên thuyền kia trong xương cốt căn bản coi thường những người chúng ta càng không dựa dẫm được."
"Cho nên, ta đã hạ quyết tâm phải tìm cơ hội thay đổi trận doanh trèo lên cành cao của Nguyên Tùy Phong Huyền Đẩu Tiên Tông!"
"Mà muốn làm được việc này cũng cần tiểu hữu ngươi tác thành mới được."
Hắn nghiêm túc nhìn Lục Dạ: "Ta thề chỉ cần ngươi giúp ta Lăng Thiên Hầu ta tuyệt đối sẽ không bạc đãi ngươi!"
Lục Dạ đang muốn nói gì.
Lăng Thiên Hầu cười ngăn lại: "Ta không thích những lời nói nhảm đó hành động hơn lời nói tất cả chỉ xem biểu hiện của ngươi."
Nói xong, hắn xoay người rời đi.
"Tên này lại tìm ngươi làm gì?"
Trác Linh Quân nhíu mày luôn cảm thấy Lăng Thiên Hầu tìm Lục Dạ nói chuyện riêng số lần quá thường xuyên rõ ràng đang mưu đồ gì đó.
Lục Dạ tay cầm cần câu nói: "Tên này đang mưu cầu một tiền đồ to lớn cầu tiên vấn đạo cho chính hắn mà ta thì bị hắn coi là đá kê chân."
Trác Linh Quân ngẩn ra ánh mắt dị thường.
Nếu đổi lại là nhân vật Bão Chân Cảnh khác nói không chừng sớm đã bị Lăng Thiên Hầu chơi đùa trong lòng bàn tay sinh tử không do mình chỉ có thể ngoan ngoãn nghe lời.
Nhưng Lăng Thiên Hầu định sẵn không ngờ tới người bị hắn coi là đá kê chân lần này là một Bão Chân Cảnh đặc biệt cỡ nào!
Điều này cũng có nghĩa là mặc cho thủ đoạn của Lăng Thiên Hầu cao siêu đến đâu tâm cơ sâu thẳm thế nào tất cả mọi mưu tính của hắn định sẵn sẽ là một giấc mộng hoang đường.
"Cắn câu rồi."
Đột nhiên, cổ tay Lục Dạ run lên cần câu giương lên một đường cung khổng lồ.
Vút!
Một con cá lớn màu xanh dài chừng một thước bay lên không trung rơi xuống trước chân Lục Dạ.
"Trong Ngũ Hành Tinh Hải này vậy mà thật sự có cá?"
Trác Linh Quân kinh ngạc xách con cá kia lên phát hiện trên mình cá tràn ngập từng tia linh khí miệng cá càng tung bay hai sợi râu rồng nhỏ dài khá là hiếm thấy.
"Đích xác rất hiếm thấy."
Lục Dạ đi tới đưa tay khoét lấy một con mắt cá cỡ đồng tiền đồng sau đó lại ném con cá kia vào trong biển.
"Đạo hữu, ngươi đây là?"
Trác Linh Quân khó hiểu.
"Nghe nói qua ngư mục hỗn châu chưa?"
Lục Dạ cười rộ lên.