Vạn Tiên Triều Bái [C]
Chương 1049: Lão đối thủ
Nghe xong những lời của mỹ phụ váy xanh tâm tự gã hài đồng áo đỏ kích động hồi lâu không thể bình tĩnh.
Trận chiến giáng lâm Linh Thương giới này tổng cộng chỉ có bốn phe cánh.
Nhưng, mỗi phe cánh nếu không phải là thế lực bá chủ tiên đạo thì cũng là tiên vương thế gia xa xa không phải là thế lực tiên đạo bình thường có thể so sánh.
Hơn nữa, trước khi tiến hành nhiệm vụ lần này bốn đại phe cánh này đều lập hạ cùng một loại Thiên Đạo khế ước.
Không được tiết lộ tin tức của chuyến đi này!
Không được bàn luận bất kỳ sự tích nào liên quan đến chuyến đi này!
Nếu có vi phạm thế lực đứng sau bốn đại phe cánh này sẽ phải trả một cái giá cực kỳ thảm khốc.
Tất cả những điều này vốn đã khiến hài đồng áo đỏ vô cùng tò mò trong lòng luôn suy nghĩ nhiệm vụ lần này rốt cuộc phải đặc biệt đến mức nào mới khiến người ta lập hạ một đạo Thiên Đạo khế ước như vậy.
Nhưng gã vạn vạn không ngờ tới nhiệm vụ lần này vậy mà lại liên quan đến trận "Cấm Đạo chi chiến" đã chôn vùi hơn ngàn vị cường giả tiên đạo kia!
Phải biết rằng, cho dù là ở Thanh Minh Đạo Vực trận chiến này cũng bị liệt vào hàng cấm kỵ gần như không ai biết rõ chân tướng bên trong.
"Liễu di nương, cô yên tâm ta nhất định sẽ dốc toàn lực giành bằng được phần tiên duyên này vào tay!"
Hài đồng áo đỏ cắn răng trong ánh mắt tràn đầy vẻ kiên định ngoan độc.
Mỹ phụ váy xanh vui mừng nói: "Như vậy là tốt rồi."
Sáng sớm hôm sau.
Một chiếc bảo thuyền rời khỏi Lục Hợp đảo bay vút về phía sâu trong Ngũ Hành tinh hải.
Trên bảo thuyền chở theo mỹ phụ váy xanh Liễu Như Vân của Kim Lân Tiên Thổ hài đồng áo đỏ Cảnh Trường Từ, Tử Âm Yêu Tôn, Lăng Thiên Hầu, Ứng Thiên Bá cùng những người khác.
Lục Dạ và Trác Linh Quân tự nhiên cũng ở trong đó.
Bảo thuyền nhìn thì không lớn nhưng thực chất bên trong lại là một khoảng trời riêng rộng ngang một tòa hành cung mỗi người đều được phân một gian phòng.
"Sắp rồi, chỉ thiếu một cái khế cơ ta liền có thể phá cảnh bước chân vào Thần Du cảnh!"
Trong một gian phòng Lục Dạ khoanh chân ngồi tĩnh tọa tĩnh tâm cảm ứng đạo hạnh trên người.
Hắn đã sớm rèn luyện tu vi đến mức Bão Chân cảnh đại viên mãn.
Đối với việc trui rèn Thanh Khư Kiếm Giới cũng đã đạt tới cảnh giới cực hạn nhất của Bão Chân cảnh.
Chỉ cần một khế cơ phá cảnh là có thể bước vào cảnh giới thứ tư của Thượng Ngũ Cảnh cũng chính là cảnh giới thứ chín trong Thối Phàm thập cảnh Thần Du.
"Đến lúc đó, việc đầu tiên chính là luyện hóa luồng lực lượng bản nguyên thuộc về 'Tế Đạo Tháp' kia thành bản mệnh vật!"
Lục Dạ thầm nghĩ.
Tòa Tế Đạo chiến vực ngàn năm xuất hiện một lần kia được khai mở bên trong kiện bảo vật thần bí tột cùng mang tên "Tế Đạo Tháp".
Mà một luồng lực lượng bản nguyên của "Tế Đạo Tháp" này chính là phần thưởng đặc biệt mà Lục Dạ nhận được ở Thối Phàm đệ bát giới có thể dùng trong Thần Du cảnh rèn luyện thành bản mệnh vật.
Bản mệnh vật rất đặc biệt sẽ đồng hành cùng người tu đạo cả đời.
Đặc biệt khi bước chân vào tiên đạo bản mệnh vật sẽ trở thành căn cơ tiên đạo.
Điều này cũng đồng nghĩa với việc nếu phẩm chất của bản mệnh vật quá đỗi bình thường đời này kiếp này định sẵn sẽ vô duyên với con đường tiên đạo.
Cho nên, dù là đối với những môn đồ tiên gia ở Thanh Minh Đạo Vực kia trong việc lựa chọn bản mệnh vật cũng coi trọng vô cùng.
Tuy nhiên, Lục Dạ ngược lại không lo lắng về phẩm chất của bản nguyên Tế Đạo Tháp.
Đối với hắn phiền phức duy nhất chính là nếu lấy lực lượng bản nguyên của Tế Đạo Tháp làm bản mệnh vật thì sẽ sinh ra mối liên hệ đặc biệt với Tế Đạo Tháp chân chính một vinh cùng vinh một nhục cùng nhục!
Ví dụ đơn giản nhất một khi Tế Đạo Tháp phải chịu trọng thương cũng sẽ ảnh hưởng đến đại đạo căn cơ của Lục Dạ.
Đối với điều này Lục Dạ ngược lại cũng chẳng hề e ngại gì.
Hắn nắm giữ Thanh Khư kiếm ý lại hiểu rõ một số bí mật liên quan đến Tế Đạo chiến vực và Đạo Cung chi chủ hắn rất rõ ràng bản thân đã sớm sinh ra nhân quả đặc biệt với Tế Đạo Tháp.
Đã như vậy cũng chẳng có gì đáng để kiêng kỵ.
"Chỉ hy vọng sau khi đến mộ hải Nghiệt Long lần này có thể cho ta tìm được một cái khế cơ phá cảnh."
Lục Dạ thầm nghĩ.
Trong hành động lần này mỗi người đều có mục đích khác nhau.
Đối với Lục Dạ mục đích của hắn chính là giải cứu Tuyết Diễm Yêu Hoàng và Cửu Thiên Tuế đang bị vây hãm.
Nếu có thể mượn khế cơ này khiến tu vi đột phá tự nhiên là càng tốt.
"Đợi đến mộ hải Nghiệt Long cũng phải tìm cơ hội giải quyết luôn đám người Lăng Thiên Hầu, Tử Âm Yêu Tôn, Ứng Thiên Bá."
Lục Dạ suy tư.
Lăng Thiên Hầu tâm cơ rất sâu từ sớm khi đến Ngũ Hành tinh hải đã để lại một tia huyết mang ở nơi tâm hồn của hắn.
Đáng tiếc, lão tạp mao này tự cho rằng có thể nắm giữ được sống chết của hắn lại không biết rằng hắn lúc nào cũng có thể luyện hóa tan tia huyết mang kia.
Bất luận thế nào Lăng Thiên Hầu bắt buộc phải chết!
Mà chỉ nội việc đám người Tử Âm Yêu Tôn và Ứng Thiên Bá uy hiếp Trác Linh Quân làm việc cũng đồng dạng đáng chém.
Càng đừng nói Ứng Long tộc và Linh Hoàng tộc đời đời mang thù oán.
Còn về phần mỹ phụ váy xanh và hài đồng áo đỏ đến từ Kim Lân Tiên Thổ này tự nhiên cũng không thể buông tha.
Nghĩ đến đây, Lục Dạ bỗng nhiên phát hiện trong hành động lần này những kẻ đồng hành kia gần như đều là những đối thủ đáng chém...
Hết cách rồi những kẻ này thực sự quá ức hiếp người khác hoàn toàn coi hắn và Trác Linh Quân như những quân cờ.
Cho nên, Lục Dạ dự định sau khi đến mộ hải Nghiệt Long sẽ tiện tay giải quyết luôn một mẻ đám người này!
Chiếc bảo thuyền này có mỹ phụ váy xanh tọa trấn dọc đường ngược lại không gặp biến cố gì.
Trong cái búng tay hai ngày đã trôi qua.
Trong khoảng thời gian này Lục Dạ biết được từ chỗ Trác Linh Quân mỹ phụ váy xanh tên là Liễu Như Vân.
Gã hài đồng áo đỏ kia tên là Cảnh Trường Từ.
Đáng tiếc là Trác Linh Quân cũng chưa nghe ngóng được phần tiên duyên mà Liễu Như Vân và Cảnh Trường Từ muốn tìm kiếm rốt cuộc là cái gì.
Hoàng hôn ngày hôm đó.
Lục Dạ đi ra khỏi phòng đang ở trên boong bảo thuyền trò chuyện cùng Trác Linh Quân.
Chợt, từ dưới vòm trời cực kỳ xa xăm trên mặt biển sóng triều cuộn trào mãnh liệt bay vút tới một đám độn quang chói lọi.
"Liễu di nương, các đạo hữu của Phù Tang Tiên Đình cuối cùng cũng đến rồi!"
Thân ảnh gã hài đồng áo đỏ Cảnh Trường Từ lóe lên xuất hiện ở chỗ tựa lan can vui mừng lên tiếng.
Gần như đồng thời mỹ phụ váy xanh Liễu Như Vân lăng không xuất hiện.
Khi nhìn thấy đám độn quang bay vút tới từ đằng xa cô mỉm cười gật đầu: "Như vậy là tốt rồi."
Phù Tang Tiên Đình? Trong lòng Lục Dạ bỗng dâng lên một cảm giác khác thường.
Năm xưa ở Thối Phàm đệ bát giới Phù Tang Tiên Đình thân là thế lực bá chủ tiên đạo vô cùng chói mắt.
Đặc biệt là Hoa Kiếm Trì từng giữ vững vị trí đệ nhất của Thối Phàm đệ bát giới hơn nửa năm trời.
Nhưng cuối cùng, bất luận là Hoa Kiếm Trì hay là Hồng Thiếu Bắc, Địch Khinh Hồng những tiên đạo thiên kiêu của Phù Tang Tiên Đình này tất cả đều bị Lục Dạ tóm gọn một mẻ.
Điều Lục Dạ không ngờ tới là vậy mà ở ngay Linh Thương giới này lại một lần nữa nhìn thấy người của Phù Tang Tiên Đình!
Trong lúc tâm niệm xoay chuyển đám độn quang chói lọi kia đã gào thét lao tới.
Dẫn đầu cũng là một già một trẻ.
Lão giả thân hình khôi ngô vạm vỡ râu tóc như kích đôi mắt tựa kim đăng uy thế cực kỳ đáng sợ.
Nam nhân mặc nho bào ở một bên tóc dài xõa vai tay cầm một cây sáo trúc màu xanh biếc.
Hoàn toàn không cần nghĩ tổ hợp một già một trẻ này tất nhiên là đến từ Phù Tang Tiên Đình!
Phía sau hai người bọn họ thì có một số người tu đạo đi theo ước chừng hơn mười người rặt một màu đều là đại năng Thiên Cực cảnh.
Trác Linh Quân liếc mắt liền nhận ra một số khuôn mặt quen thuộc không khỏi kinh ngạc truyền âm cho Lục Dạ biết đó là những lão gia hỏa của vùng Tứ Hải Bát Hoang đến từ các tộc quần khác nhau.
Lục Dạ đối với những nhân vật Thiên Cực cảnh này không cảm thấy hứng thú cũng lười hỏi thăm sâu thêm về xuất thân và lai lịch của những người này.
Trác Linh Quân cũng nhận ra điều này không tiếp tục giới thiệu nữa.
Khi đám người tu đạo kia tiến lại gần lão giả khôi ngô dẫn đầu cười chắp tay nói: "Liễu đạo hữu, để cô đợi lâu rồi!"
"Thời gian vẫn còn sớm không thể nói là đợi lâu."
Liễu Như Vân chắp tay đáp lễ: "Đạo hữu có thể đến đúng hẹn đã khiến ta rất vui mừng."
Cùng lúc đó, gã hài đồng áo đỏ Cảnh Trường Từ tươi cười vẫy tay hướng về phía nam nhân mặc nho bào xõa tóc ở đằng xa nói: "Diêm huynh, lại gặp mặt rồi!"
Nam nhân mặc nho bào mỉm cười gật đầu: "Lần này hai đại phe cánh chúng ta liên thủ nhất định bách chiến bách thắng!"
Trong lúc trò chuyện lão giả khôi ngô và nam nhân mặc nho bào đã dẫn mọi người đáp xuống bảo thuyền.
"Kỳ lạ, các người sao lại còn mang theo một con búp bê Bão Chân cảnh cùng hành động vậy?"
Ánh mắt lão giả khôi ngô quét qua khi nhìn thấy Lục Dạ không khỏi kinh ngạc hỏi ra tiếng.
"Tiền bối không cần để ý chỉ là một cục nợ mà thôi cứ coi như hắn không tồn tại là được."
Cảnh Trường Từ tùy ý nói.
"Bão Chân cảnh..."
Nam nhân mặc nho bào cũng không biết là nhớ tới chuyện gì thở dài một tiếng thần sắc có chút phức tạp.
"Diêm huynh cớ sao lại thở dài?"
Cảnh Trường Từ không hiểu.
"Không có gì chỉ là nhớ tới một tên kiếm tu tên là Lý Huyền Tẫn."
Nam nhân mặc nho bào nói khẽ.
Lý Huyền Tẫn!
Liễu Như Vân và Cảnh Trường Từ chợt hiểu ánh mắt có chút vi diệu.
Cách đây không lâu cái tên Lý Huyền Tẫn này quả thực giống như một tiếng sấm sét vang rền khắp Thanh Minh Đạo Vực.
Nguyên nhân là do ở Tế Đạo chiến vực Thối Phàm đệ bát giới tên Lý Huyền Tẫn xuất thân thấp kém này lại giết cho môn đồ tiên gia đầu rơi máu chảy một bước vươn lên trở thành đệ nhất nhân của Thối Phàm đệ bát giới!
Giống như đệ tử ngoại môn của Phù Tang Tiên Đình là Hoa Kiếm Trì, Hồng Thiếu Bắc và những người khác toàn bộ đều chết dưới tay Lý Huyền Tẫn.
Những môn đồ tiên gia khác chết trong tay Lý Huyền Tẫn càng không biết có bao nhiêu người.
Chuyện này đã gây ra một trận đại địa chấn ở Thanh Minh Đạo Vực cũng khiến cái tên Lý Huyền Tẫn này được rất nhiều thế lực tiên đạo biết đến.
Hiển nhiên, chính vì ba chữ "Bão Chân cảnh" này đã khiến nam nhân mặc nho bào nhớ lại những chuyện làm Phù Tang Tiên Đình phải mang nhục.
"Lý Huyền Tẫn kia quả thực rất nghịch thiên ngàn vạn năm khó gặp nhưng..."
Cảnh Trường Từ vừa nói ánh mắt vừa liếc nhìn Lục Dạ: "Cùng là Bão Chân cảnh nhưng tên này căn bản không có cửa so sánh với Lý Huyền Tẫn."
Trong lời nói không hề che giấu sự khinh bỉ và miệt thị.
Nam nhân mặc nho bào cười nói: "Ta hiểu trên đời này chỉ có một Lý Huyền Tẫn ở Thanh Minh Đạo Vực cũng không tìm ra người thứ hai huống chi là ở chốn phàm tục này?"
Lời này vừa thốt ra càng khiến người ta tò mò.
Cái tên Lý Huyền Tẫn mang tu vi Bão Chân cảnh kia rốt cuộc phải chói lóa đến nhường nào mà lại được những đại nhân vật đến từ Thanh Minh Đạo Vực bình phẩm như vậy?
Tuy nhiên, không ai dám chủ động mở lời dò hỏi.
"Ta mới không tin Lý Huyền Tẫn kia có thể so sánh được với đạo hữu."
Trác Linh Quân truyền âm.
Vừa nãy những lời lẽ mượn Lý Huyền Tẫn để sỉ nhục Lục Dạ của Cảnh Trường Từ khiến trong lòng nàng khá khó chịu.
Ánh mắt Lục Dạ cổ quái nhất thời không biết nên tiếp lời như thế nào.
"Đạo hữu, ta đã bày tiệc rượu tẩy trần đón gió cho các vị xin mời đi theo ta."
Liễu Như Vân lên tiếng liền định dẫn đường cho lão giả khôi ngô và nam nhân mặc nho bào cùng rời đi.
Ầm!
Đột ngột, dưới vòm trời cực kỳ xa xăm tại một vùng hải vực bỗng nhiên vọt lên một vệt thần hồng chói lọi sặc mùi máu tanh.
Thần hồng xé rách bầu không trung hất tung bọt nước cao ngất trời nhuộm cả vùng hư không đó thành một màu đỏ như máu chói mắt.
Đã xảy ra chuyện gì?
Đám người kinh hãi đồng loạt ngước mắt nhìn về phía đó.
Chỉ thấy ở nơi vệt thần hồng đầy mùi máu tanh kia phóng vụt lên tận trời nước biển giống như bị đun sôi bốc lên sương mù che rợp bầu trời.
Kiếp vân bao phủ trên vòm trời cũng bị kinh động đánh xuống hết đạo kiếp lôi trắng xám này đến đạo kiếp lôi khác.
Kỳ dị là từng đạo từng đạo kiếp lôi kia vậy mà hoàn toàn bị vệt thần hồng máu tanh đó cản lại.
Sau đó, dưới ánh mắt chấn động của mọi người một tòa thanh đồng đại điện đẫm máu từ từ nhô lên khỏi mặt nước biển.
Bốn phía tòa thanh đồng đại điện này huyết thủy cuộn trào như thủy triều bốc lên ức vạn giọt mưa ánh sáng màu máu một cỗ khí tức tai kiếp quỷ dị đáng sợ cũng từ trên thanh đồng đại điện khuếch tán ra xung quanh.
Xùy!
Một tràng âm thanh hít ngược khí lạnh vang lên.
Nhiều người lạnh sống lưng sắc mặt đại biến khí tức tai kiếp thật khủng khiếp!
Đây là thứ quỷ quái gì vậy?
Trận chiến giáng lâm Linh Thương giới này tổng cộng chỉ có bốn phe cánh.
Nhưng, mỗi phe cánh nếu không phải là thế lực bá chủ tiên đạo thì cũng là tiên vương thế gia xa xa không phải là thế lực tiên đạo bình thường có thể so sánh.
Hơn nữa, trước khi tiến hành nhiệm vụ lần này bốn đại phe cánh này đều lập hạ cùng một loại Thiên Đạo khế ước.
Không được tiết lộ tin tức của chuyến đi này!
Không được bàn luận bất kỳ sự tích nào liên quan đến chuyến đi này!
Nếu có vi phạm thế lực đứng sau bốn đại phe cánh này sẽ phải trả một cái giá cực kỳ thảm khốc.
Tất cả những điều này vốn đã khiến hài đồng áo đỏ vô cùng tò mò trong lòng luôn suy nghĩ nhiệm vụ lần này rốt cuộc phải đặc biệt đến mức nào mới khiến người ta lập hạ một đạo Thiên Đạo khế ước như vậy.
Nhưng gã vạn vạn không ngờ tới nhiệm vụ lần này vậy mà lại liên quan đến trận "Cấm Đạo chi chiến" đã chôn vùi hơn ngàn vị cường giả tiên đạo kia!
Phải biết rằng, cho dù là ở Thanh Minh Đạo Vực trận chiến này cũng bị liệt vào hàng cấm kỵ gần như không ai biết rõ chân tướng bên trong.
"Liễu di nương, cô yên tâm ta nhất định sẽ dốc toàn lực giành bằng được phần tiên duyên này vào tay!"
Hài đồng áo đỏ cắn răng trong ánh mắt tràn đầy vẻ kiên định ngoan độc.
Mỹ phụ váy xanh vui mừng nói: "Như vậy là tốt rồi."
Sáng sớm hôm sau.
Một chiếc bảo thuyền rời khỏi Lục Hợp đảo bay vút về phía sâu trong Ngũ Hành tinh hải.
Trên bảo thuyền chở theo mỹ phụ váy xanh Liễu Như Vân của Kim Lân Tiên Thổ hài đồng áo đỏ Cảnh Trường Từ, Tử Âm Yêu Tôn, Lăng Thiên Hầu, Ứng Thiên Bá cùng những người khác.
Lục Dạ và Trác Linh Quân tự nhiên cũng ở trong đó.
Bảo thuyền nhìn thì không lớn nhưng thực chất bên trong lại là một khoảng trời riêng rộng ngang một tòa hành cung mỗi người đều được phân một gian phòng.
"Sắp rồi, chỉ thiếu một cái khế cơ ta liền có thể phá cảnh bước chân vào Thần Du cảnh!"
Trong một gian phòng Lục Dạ khoanh chân ngồi tĩnh tọa tĩnh tâm cảm ứng đạo hạnh trên người.
Hắn đã sớm rèn luyện tu vi đến mức Bão Chân cảnh đại viên mãn.
Đối với việc trui rèn Thanh Khư Kiếm Giới cũng đã đạt tới cảnh giới cực hạn nhất của Bão Chân cảnh.
Chỉ cần một khế cơ phá cảnh là có thể bước vào cảnh giới thứ tư của Thượng Ngũ Cảnh cũng chính là cảnh giới thứ chín trong Thối Phàm thập cảnh Thần Du.
"Đến lúc đó, việc đầu tiên chính là luyện hóa luồng lực lượng bản nguyên thuộc về 'Tế Đạo Tháp' kia thành bản mệnh vật!"
Lục Dạ thầm nghĩ.
Tòa Tế Đạo chiến vực ngàn năm xuất hiện một lần kia được khai mở bên trong kiện bảo vật thần bí tột cùng mang tên "Tế Đạo Tháp".
Mà một luồng lực lượng bản nguyên của "Tế Đạo Tháp" này chính là phần thưởng đặc biệt mà Lục Dạ nhận được ở Thối Phàm đệ bát giới có thể dùng trong Thần Du cảnh rèn luyện thành bản mệnh vật.
Bản mệnh vật rất đặc biệt sẽ đồng hành cùng người tu đạo cả đời.
Đặc biệt khi bước chân vào tiên đạo bản mệnh vật sẽ trở thành căn cơ tiên đạo.
Điều này cũng đồng nghĩa với việc nếu phẩm chất của bản mệnh vật quá đỗi bình thường đời này kiếp này định sẵn sẽ vô duyên với con đường tiên đạo.
Cho nên, dù là đối với những môn đồ tiên gia ở Thanh Minh Đạo Vực kia trong việc lựa chọn bản mệnh vật cũng coi trọng vô cùng.
Tuy nhiên, Lục Dạ ngược lại không lo lắng về phẩm chất của bản nguyên Tế Đạo Tháp.
Đối với hắn phiền phức duy nhất chính là nếu lấy lực lượng bản nguyên của Tế Đạo Tháp làm bản mệnh vật thì sẽ sinh ra mối liên hệ đặc biệt với Tế Đạo Tháp chân chính một vinh cùng vinh một nhục cùng nhục!
Ví dụ đơn giản nhất một khi Tế Đạo Tháp phải chịu trọng thương cũng sẽ ảnh hưởng đến đại đạo căn cơ của Lục Dạ.
Đối với điều này Lục Dạ ngược lại cũng chẳng hề e ngại gì.
Hắn nắm giữ Thanh Khư kiếm ý lại hiểu rõ một số bí mật liên quan đến Tế Đạo chiến vực và Đạo Cung chi chủ hắn rất rõ ràng bản thân đã sớm sinh ra nhân quả đặc biệt với Tế Đạo Tháp.
Đã như vậy cũng chẳng có gì đáng để kiêng kỵ.
"Chỉ hy vọng sau khi đến mộ hải Nghiệt Long lần này có thể cho ta tìm được một cái khế cơ phá cảnh."
Lục Dạ thầm nghĩ.
Trong hành động lần này mỗi người đều có mục đích khác nhau.
Đối với Lục Dạ mục đích của hắn chính là giải cứu Tuyết Diễm Yêu Hoàng và Cửu Thiên Tuế đang bị vây hãm.
Nếu có thể mượn khế cơ này khiến tu vi đột phá tự nhiên là càng tốt.
"Đợi đến mộ hải Nghiệt Long cũng phải tìm cơ hội giải quyết luôn đám người Lăng Thiên Hầu, Tử Âm Yêu Tôn, Ứng Thiên Bá."
Lục Dạ suy tư.
Lăng Thiên Hầu tâm cơ rất sâu từ sớm khi đến Ngũ Hành tinh hải đã để lại một tia huyết mang ở nơi tâm hồn của hắn.
Đáng tiếc, lão tạp mao này tự cho rằng có thể nắm giữ được sống chết của hắn lại không biết rằng hắn lúc nào cũng có thể luyện hóa tan tia huyết mang kia.
Bất luận thế nào Lăng Thiên Hầu bắt buộc phải chết!
Mà chỉ nội việc đám người Tử Âm Yêu Tôn và Ứng Thiên Bá uy hiếp Trác Linh Quân làm việc cũng đồng dạng đáng chém.
Càng đừng nói Ứng Long tộc và Linh Hoàng tộc đời đời mang thù oán.
Còn về phần mỹ phụ váy xanh và hài đồng áo đỏ đến từ Kim Lân Tiên Thổ này tự nhiên cũng không thể buông tha.
Nghĩ đến đây, Lục Dạ bỗng nhiên phát hiện trong hành động lần này những kẻ đồng hành kia gần như đều là những đối thủ đáng chém...
Hết cách rồi những kẻ này thực sự quá ức hiếp người khác hoàn toàn coi hắn và Trác Linh Quân như những quân cờ.
Cho nên, Lục Dạ dự định sau khi đến mộ hải Nghiệt Long sẽ tiện tay giải quyết luôn một mẻ đám người này!
Chiếc bảo thuyền này có mỹ phụ váy xanh tọa trấn dọc đường ngược lại không gặp biến cố gì.
Trong cái búng tay hai ngày đã trôi qua.
Trong khoảng thời gian này Lục Dạ biết được từ chỗ Trác Linh Quân mỹ phụ váy xanh tên là Liễu Như Vân.
Gã hài đồng áo đỏ kia tên là Cảnh Trường Từ.
Đáng tiếc là Trác Linh Quân cũng chưa nghe ngóng được phần tiên duyên mà Liễu Như Vân và Cảnh Trường Từ muốn tìm kiếm rốt cuộc là cái gì.
Hoàng hôn ngày hôm đó.
Lục Dạ đi ra khỏi phòng đang ở trên boong bảo thuyền trò chuyện cùng Trác Linh Quân.
Chợt, từ dưới vòm trời cực kỳ xa xăm trên mặt biển sóng triều cuộn trào mãnh liệt bay vút tới một đám độn quang chói lọi.
"Liễu di nương, các đạo hữu của Phù Tang Tiên Đình cuối cùng cũng đến rồi!"
Thân ảnh gã hài đồng áo đỏ Cảnh Trường Từ lóe lên xuất hiện ở chỗ tựa lan can vui mừng lên tiếng.
Gần như đồng thời mỹ phụ váy xanh Liễu Như Vân lăng không xuất hiện.
Khi nhìn thấy đám độn quang bay vút tới từ đằng xa cô mỉm cười gật đầu: "Như vậy là tốt rồi."
Phù Tang Tiên Đình? Trong lòng Lục Dạ bỗng dâng lên một cảm giác khác thường.
Năm xưa ở Thối Phàm đệ bát giới Phù Tang Tiên Đình thân là thế lực bá chủ tiên đạo vô cùng chói mắt.
Đặc biệt là Hoa Kiếm Trì từng giữ vững vị trí đệ nhất của Thối Phàm đệ bát giới hơn nửa năm trời.
Nhưng cuối cùng, bất luận là Hoa Kiếm Trì hay là Hồng Thiếu Bắc, Địch Khinh Hồng những tiên đạo thiên kiêu của Phù Tang Tiên Đình này tất cả đều bị Lục Dạ tóm gọn một mẻ.
Điều Lục Dạ không ngờ tới là vậy mà ở ngay Linh Thương giới này lại một lần nữa nhìn thấy người của Phù Tang Tiên Đình!
Trong lúc tâm niệm xoay chuyển đám độn quang chói lọi kia đã gào thét lao tới.
Dẫn đầu cũng là một già một trẻ.
Lão giả thân hình khôi ngô vạm vỡ râu tóc như kích đôi mắt tựa kim đăng uy thế cực kỳ đáng sợ.
Nam nhân mặc nho bào ở một bên tóc dài xõa vai tay cầm một cây sáo trúc màu xanh biếc.
Hoàn toàn không cần nghĩ tổ hợp một già một trẻ này tất nhiên là đến từ Phù Tang Tiên Đình!
Phía sau hai người bọn họ thì có một số người tu đạo đi theo ước chừng hơn mười người rặt một màu đều là đại năng Thiên Cực cảnh.
Trác Linh Quân liếc mắt liền nhận ra một số khuôn mặt quen thuộc không khỏi kinh ngạc truyền âm cho Lục Dạ biết đó là những lão gia hỏa của vùng Tứ Hải Bát Hoang đến từ các tộc quần khác nhau.
Lục Dạ đối với những nhân vật Thiên Cực cảnh này không cảm thấy hứng thú cũng lười hỏi thăm sâu thêm về xuất thân và lai lịch của những người này.
Trác Linh Quân cũng nhận ra điều này không tiếp tục giới thiệu nữa.
Khi đám người tu đạo kia tiến lại gần lão giả khôi ngô dẫn đầu cười chắp tay nói: "Liễu đạo hữu, để cô đợi lâu rồi!"
"Thời gian vẫn còn sớm không thể nói là đợi lâu."
Liễu Như Vân chắp tay đáp lễ: "Đạo hữu có thể đến đúng hẹn đã khiến ta rất vui mừng."
Cùng lúc đó, gã hài đồng áo đỏ Cảnh Trường Từ tươi cười vẫy tay hướng về phía nam nhân mặc nho bào xõa tóc ở đằng xa nói: "Diêm huynh, lại gặp mặt rồi!"
Nam nhân mặc nho bào mỉm cười gật đầu: "Lần này hai đại phe cánh chúng ta liên thủ nhất định bách chiến bách thắng!"
Trong lúc trò chuyện lão giả khôi ngô và nam nhân mặc nho bào đã dẫn mọi người đáp xuống bảo thuyền.
"Kỳ lạ, các người sao lại còn mang theo một con búp bê Bão Chân cảnh cùng hành động vậy?"
Ánh mắt lão giả khôi ngô quét qua khi nhìn thấy Lục Dạ không khỏi kinh ngạc hỏi ra tiếng.
"Tiền bối không cần để ý chỉ là một cục nợ mà thôi cứ coi như hắn không tồn tại là được."
Cảnh Trường Từ tùy ý nói.
"Bão Chân cảnh..."
Nam nhân mặc nho bào cũng không biết là nhớ tới chuyện gì thở dài một tiếng thần sắc có chút phức tạp.
"Diêm huynh cớ sao lại thở dài?"
Cảnh Trường Từ không hiểu.
"Không có gì chỉ là nhớ tới một tên kiếm tu tên là Lý Huyền Tẫn."
Nam nhân mặc nho bào nói khẽ.
Lý Huyền Tẫn!
Liễu Như Vân và Cảnh Trường Từ chợt hiểu ánh mắt có chút vi diệu.
Cách đây không lâu cái tên Lý Huyền Tẫn này quả thực giống như một tiếng sấm sét vang rền khắp Thanh Minh Đạo Vực.
Nguyên nhân là do ở Tế Đạo chiến vực Thối Phàm đệ bát giới tên Lý Huyền Tẫn xuất thân thấp kém này lại giết cho môn đồ tiên gia đầu rơi máu chảy một bước vươn lên trở thành đệ nhất nhân của Thối Phàm đệ bát giới!
Giống như đệ tử ngoại môn của Phù Tang Tiên Đình là Hoa Kiếm Trì, Hồng Thiếu Bắc và những người khác toàn bộ đều chết dưới tay Lý Huyền Tẫn.
Những môn đồ tiên gia khác chết trong tay Lý Huyền Tẫn càng không biết có bao nhiêu người.
Chuyện này đã gây ra một trận đại địa chấn ở Thanh Minh Đạo Vực cũng khiến cái tên Lý Huyền Tẫn này được rất nhiều thế lực tiên đạo biết đến.
Hiển nhiên, chính vì ba chữ "Bão Chân cảnh" này đã khiến nam nhân mặc nho bào nhớ lại những chuyện làm Phù Tang Tiên Đình phải mang nhục.
"Lý Huyền Tẫn kia quả thực rất nghịch thiên ngàn vạn năm khó gặp nhưng..."
Cảnh Trường Từ vừa nói ánh mắt vừa liếc nhìn Lục Dạ: "Cùng là Bão Chân cảnh nhưng tên này căn bản không có cửa so sánh với Lý Huyền Tẫn."
Trong lời nói không hề che giấu sự khinh bỉ và miệt thị.
Nam nhân mặc nho bào cười nói: "Ta hiểu trên đời này chỉ có một Lý Huyền Tẫn ở Thanh Minh Đạo Vực cũng không tìm ra người thứ hai huống chi là ở chốn phàm tục này?"
Lời này vừa thốt ra càng khiến người ta tò mò.
Cái tên Lý Huyền Tẫn mang tu vi Bão Chân cảnh kia rốt cuộc phải chói lóa đến nhường nào mà lại được những đại nhân vật đến từ Thanh Minh Đạo Vực bình phẩm như vậy?
Tuy nhiên, không ai dám chủ động mở lời dò hỏi.
"Ta mới không tin Lý Huyền Tẫn kia có thể so sánh được với đạo hữu."
Trác Linh Quân truyền âm.
Vừa nãy những lời lẽ mượn Lý Huyền Tẫn để sỉ nhục Lục Dạ của Cảnh Trường Từ khiến trong lòng nàng khá khó chịu.
Ánh mắt Lục Dạ cổ quái nhất thời không biết nên tiếp lời như thế nào.
"Đạo hữu, ta đã bày tiệc rượu tẩy trần đón gió cho các vị xin mời đi theo ta."
Liễu Như Vân lên tiếng liền định dẫn đường cho lão giả khôi ngô và nam nhân mặc nho bào cùng rời đi.
Ầm!
Đột ngột, dưới vòm trời cực kỳ xa xăm tại một vùng hải vực bỗng nhiên vọt lên một vệt thần hồng chói lọi sặc mùi máu tanh.
Thần hồng xé rách bầu không trung hất tung bọt nước cao ngất trời nhuộm cả vùng hư không đó thành một màu đỏ như máu chói mắt.
Đã xảy ra chuyện gì?
Đám người kinh hãi đồng loạt ngước mắt nhìn về phía đó.
Chỉ thấy ở nơi vệt thần hồng đầy mùi máu tanh kia phóng vụt lên tận trời nước biển giống như bị đun sôi bốc lên sương mù che rợp bầu trời.
Kiếp vân bao phủ trên vòm trời cũng bị kinh động đánh xuống hết đạo kiếp lôi trắng xám này đến đạo kiếp lôi khác.
Kỳ dị là từng đạo từng đạo kiếp lôi kia vậy mà hoàn toàn bị vệt thần hồng máu tanh đó cản lại.
Sau đó, dưới ánh mắt chấn động của mọi người một tòa thanh đồng đại điện đẫm máu từ từ nhô lên khỏi mặt nước biển.
Bốn phía tòa thanh đồng đại điện này huyết thủy cuộn trào như thủy triều bốc lên ức vạn giọt mưa ánh sáng màu máu một cỗ khí tức tai kiếp quỷ dị đáng sợ cũng từ trên thanh đồng đại điện khuếch tán ra xung quanh.
Xùy!
Một tràng âm thanh hít ngược khí lạnh vang lên.
Nhiều người lạnh sống lưng sắc mặt đại biến khí tức tai kiếp thật khủng khiếp!
Đây là thứ quỷ quái gì vậy?