Tôi có bệnh thật các bác ạ. After một hồi hội chẩn của mấy vị chuyên gia đầu ngành, kết quả đưa ra là: loạn trí nhớ do di chứng của chấn động não nhẹ.   Tần Dịch Minh lo lắng sốt sắng hỏi bác sĩ: "Cái này có gây ra ảnh hưởng xấu nào đến sức khỏe lâu dài của cô ấy không ạ?"   Vị bác sĩ trưởng khoa lật lật mấy tấm phim chụp CT trong tay, khẽ thở dài một tiếng: "Theo lý mà nói, bệnh nhân bị chấn động não có thể gặp tình trạng mất trí nhớ, nhưng không đến mức mất sạch sành sanh mọi ký ức thế này. Trường hợp của Thẩm tiểu thư ký ức gần như mất hết lại còn bị xáo trộn lung tung, thậm chí tự cho rằng mình đang sống trong thế giới tiểu thuyết thế này đúng là cực kỳ hiếm gặp. Cho nên tôi cũng không dám khẳng định chắc chắn điều gì với anh được."   Ha ha, hóa ra 100 tỷ của tôi hoàn toàn là do tôi tự tưởng tượng ra mà có à. Đúng là tự cười ra nước mắt vì cái sự nghèo của mình luôn á. Tôi sống không còn gì luyến tiếc đưa tay sờ sờ cái đầu của mình. Nhìn bề ngoài thì người này vẫn còn đang thở đấy, nhưng thực chất linh hồn đã bay màu từ lâu rồi.   Tần Dịch Minh nhận ra biểu cảm của tôi, liền đưa tay vỗ vỗ lưng tôi trấn an, tiếp tục hỏi bác sĩ: "Vậy có cách nào tìm ra nguyên nhân tại sao cô ấy lại nghĩ mình sống trong thế giới tiểu thuyết không?"   Bác sĩ trầm tư một lát: "Anh có thể lật xem những cuốn tiểu thuyết gần đây cô ấy hay đọc, hoặc là trò chuyện với những người mà cô ấy hay nhắc đến xem sao."   Tần Dịch Minh lập tức gọi người thông báo cho Vương Việt và Kỳ Giai đến gấp. Anh ấy nghĩ mối quan hệ giữa tôi và Kỳ Giai tốt như vậy, chắc chắn Kỳ Giai sẽ biết những điều mà người khác không biết.   Nửa tiếng sau, hai người họ vội vàng chạy đến nơi. After nghe xong toàn bộ tiền căn hậu quả, Kỳ Giai ngơ ngác ra mặt: "Mấy cái tình tiết này nghe sao giống bộ truyện đam mỹ tớ viết để xả giận hộ cậu thế nhỉ."   Cậu ấy lật tìm trong file tài liệu WeChat ra, rồi đưa cho chúng tôi xem toàn bộ lịch sử tin nhắn trò chuyện ngày trước. Lần đó tôi và Tần Dịch Minh cãi nhau một trận lôi đình, tâm trạng tôi cực kỳ tồi tệ, để dỗ dành tôi vui lên nên cậu ấy mới viết Tần Dịch Minh thành thụ trong một bộ truyện đam mỹ để anh ấy bị người ta đè ra hành hạ. Lúc đó tôi còn nhắn lại một tràng "ha ha ha ha ha", khen ngợi Kỳ Giai viết đỉnh chóp của chóp.   Tần Dịch Minh xem xong liền ghé sát tai tôi thì thầm: "Tối nay về nhà xem anh thu xếp em thế nào."   Ánh mắt cầu xin tha thứ không có kết quả, tôi vội vàng nói lảng sang chuyện khác để đánh lạc hướng: "Thế nhưng công chính đâu có tên là Vương Việt đâu, với lại vụ thật giả thiên kim là thế nào?"   Thế là ba người họ cùng với bác sĩ bắt đầu lật tung lịch sử đọc tiểu thuyết gần đây của tôi lên tra cứu. Ôi cái miệng hại cái thân, tôi đúng là không nên mở mồm ra nói câu nào thì hơn.   Cuối cùng, họ tìm thấy một cuốn truyện thể loại thật giả thiên kim trong danh sách đọc gần đây. Nam chính trong đó tên là "Vương Việt", nữ phụ chính là đứa con gái thực sự được gia đình tìm về vào năm lớp 11, trải nghiệm kết cục giống hệt những gì tôi vừa kể van van lúc nãy. Còn cái vụ hôn ước từ bé lại chính là ký ức có thật ngoài đời của tôi.   Hay ho chưa kìa. Hai cuốn tiểu thuyết cộng thêm thế giới hiện thực trộn lẫn lại với nhau thành một nồi lẩu thập cẩm. Người bình thường có ai bị loạn trí nhớ đến mức độ hoành tráng thế này không cơ chứ.   Trong cơn chấn động tâm lý, tôi ngơ ngác quay sang hỏi: "Vương Việt, tại sao cậu lại quan tâm đến tiến độ tình cảm giữa tớ và Tần Dịch Minh thế?"   Cậu ta cười gượng đầy ngượng ngùng: "Bạn gái tớ là fan cuồng chèo thuyền CP của cậu và Tần Dịch Minh..."   Sau khi làm sáng tỏ vụ hiểu lầm dở khóc dở cười này, Tần Dịch Minh đặt lịch tái khám với bác sĩ, lấy thuốc rồi dắt tôi về nhà. Thấy tâm trạng tôi xuống dốc không phanh, anh ấy xót xa đưa tay xoa xoa đầu tôi hỏi: "Sao thế em?"   Tôi rúc vào lòng anh ấy, tiếc nuối ra mặt: "100 tỷ của em bay mất rồi..."   Anh ấy bật cười, tiếng cười từ lồng ngực rung lên làm tai tôi ngứa ngáy: "Niệm Niệm à, tập đoàn Thẩm thị có tổng tài sản lên đến mấy nghìn tỷ tệ đấy. Em là đứa con gái độc nhất của Thẩm gia, còn thèm khát cái 100 tỷ kia làm cái gì không biết."   Mật tôi lập tức sáng rực lên: "Thật á?" Nhưng rất nhanh sau đó lại ỉu xìu xuống: "Mối quan hệ của emvới gia đình không được tốt, biết đâu họ không cho tôi thừa kế thì sao?"   Anh ấy dở khóc dở cười bảo: "Ai bảo với em là mối quan hệ của mọi người không tốt?"   Qua một hồi giải thích của Tần Dịch Minh, tôi mới biết bố mẹ đã từng lén lút vào bệnh viện thăm tôi mấy lần liền. Chỉ là lúc đó tôi vì chuyện hôn ước từ bé mà cãi nhau một trận to với họ, còn đơn phương tuyên bố chiến tranh lạnh. Tôi lại từng có tiền án bỏ nhà đi bụi nữa, nên họ không dám kích động tôi thêm. Vừa vặn khoảng thời gian này mảng kinh doanh của tập đoàn ở nước ngoài đang mở rộng quy mô, nên hai vợ chồng mới phải bay ra nước ngoài công tác.   Biết được nguyên nhân thực sự, tôi tìm đến tài khoản WeChat của mẹ, gửi thử một cái meme: 【Mèo con ngó đầu.jpg】   Đầu dây bên kia lập tức phản hồi lại trong vòng một nốt nhạc: 【Cục cưng của mẹ rốt cuộc cũng chịu nói chuyện với mẹ rồi.】
Quảng cáo
Tôi Xuyên Thành Nữ Phụ Ác Độc Trong Truyện Đam Mỹ - Chương 7 | Đọc truyện chữ