Nói thật, tôi có vắt óc suy nghĩ cả ngày cũng không hiểu nổi tại sao anh ấy lại thích tôi, rõ ràng trước đây anh ấy ghét tôi như xúc đất đổ đi kia mà. Năm lớp 12 anh ấy còn coi tôi như thú dữ, cứ tôi có mặt ở đâu là anh ấy chủ động né tránh ở đó. Quan trọng hơn cả là anh ấy phải thích người yêu định mệnh của mình là Vương Việt mới đúng chứ!   Để khơi dậy lòng chán ghét của anh ấy, tôi nỗ lực tự bôi xấu bản thân: "Thực ra con người em tệ hại lắm. Ham tài háo sắc, lại không có chí tiến thủ, cũng chẳng phải đẹp lộng lẫy gì."   "Em ham tài háo sắc, anh vừa vặn có đủ tiền tài và nhan sắc đều. Em không có chí tiến thủ, vậy để anh làm trụ cột gia đình gánh vác tất cả. Em không phải đại mỹ nhân cũng không sao cả, trong lòng anh em là người xinh đẹp nhất là được rồi."   Một tràng lời thoại ngọt lịm này của Tần Dịch Minh dội xuống làm cổ họng tôi khô khốc, trái tim trong lồng ngực đập thình thịch liên hồi không ngừng. Trong phút chốc tôi như đang lơ lửng trên chín tầng mây, lý trí dường như cũng chuẩn bị bỏ nhà ra đi rồi. Anh ấy dừng lại một chút, biểu cảm gần như thành kính hỏi: "Cho nên, em có muốn thử ở bên anh không?"   Trong khoảnh khắc, tôi thực sự đã muốn gật đầu đồng ý với Tần Dịch Minh. Nhưng con số 100 tỷ đã kịp thời kéo tôi trở lại thực tại.   Trước khi xuyên sách, tôi sống trong một gia đình công nhân viên chức có tư tưởng trọng nam khinh nữ nặng nề. Bố mẹ nói thẳng với tôi rằng tiền bạc trong nhà đều để dành hết cho em trai tôi, bảo tôi đừng mơ mộng hão huyền. Lên đại học, họ lấy lý do rèn luyện tính tự lập để bắt tôi tự đi làm thêm tiền sinh hoạt phí. Sau khi tốt nghiệp, các bạn khác đều có bố mẹ hậu thuẫn, còn tôi để có thể sinh tồn được thì thường xuyên phải làm việc kiểu "996" (từ 9h sáng đến 9h tối, 6 ngày/tuần), thỉnh thoảng còn tăng ca kiểu "007" (từ 0h đến 0h, 7 ngày/tuần). Cho dù mưa giông bão bùng cũng không dám nghỉ một ngày. Tôi đã quá sợ hãi cảm giác sống trong lo âu phấp phỏng vì thiếu tiền rồi.   Hơn nữa, chắn ngang giữa chúng tôi còn một vấn đề nghiêm trọng hơn rất nhiều. Một khi tôi và Tần Dịch Minh ở bên nhau, thế giới này chắc chắn sẽ sụp đổ. Nghĩ đến đây, tôi siết chặt vạt áo, ép bản thân phải nói lời từ chối: "Xin lỗi, em không thể đồng ý với anh được."   Mắt Tần Dịch Minh lập tức phủ một lớp nước ầng ậng, anh ấy lầm bầm: "Là do anh có chỗ nào làm chưa tốt sao? Em nói ra đi, anh nhất định sẽ sửa mà."   Tôi hít hít mũi, cảm thấy một nỗi bất lực sâu sắc trước số phận: "Không phải vấn đề của anh..." Mà là do cái thế giới này, ngay từ đầu đã chặt đứt khả năng chúng ta có thể ở bên nhau rồi.   Lời còn chưa dứt, Tần Dịch Minh đã đột ngột ôm chầm lấy tôi, nước mắt anh ấy rơi lã chã như mưa xối xả xuống bờ vai và cổ tôi, nóng hổi khiến tim tôi đau nhói từng cơn. Đầu óc tôi chưa kịp đưa ra phản ứng thì tay đã nhanh hơn một bước ôm siết lấy lưng anh ấy. Lý trí bảo tôi cứ tiếp tục thế này sẽ không tốt cho cả hai, nhưng trong khoảnh khắc này tình cảm đã hoàn toàn giành lấy quyền kiểm soát.   Tôi không kìm lòng được mà đặt môi hôn Tần Dịch Minh. Anh ấy sững sờ mất một giây, rồi đáp lại tôi một cách mãnh liệt và điên cuồng, như muốn khảm sâu tôi vào trong xương tủy của mình.   Chẳng biết đã qua bao lâu, tôi cảm thấy thân hình mình sắp bị anh ấy hành hạ cho rã rời đến nơi rồi, muốn bỏ chạy. Anh ấy liền một tay tóm chặt lấy bàn tay đang thò ra ngoài mép giường của tôi, bá đạo ép chặt l*n đ*nh đầu, động tác càng thêm phần hung hãn.   Tôi nhịn không được cắn mạnh vào vai anh ấy một cái, mắng: "Tần Dịch Minh, anh là chó à?" Anh ấy không nói lời nào, những nụ hôn dày đặc liên tiếp hạ xuống khắp thân thể tôi. Toàn thân tôi không ngừng run rẩy, cho đến tận lúc tôi ngất lịm đi, anh ấy mới ghé sát tai tôi nói nhỏ: "Phải, anh là con chó của một mình em."   Điểm cốt truyện cuối cùng đã hoàn thành xong xuôi. Tôi nghĩ đã đến lúc mình phải rời khỏi nơi này rồi. Trước khi đi, tôi quay đầu nhìn người vẫn đang ngủ say trên giường thêm một lần nữa, nỗi lưu luyến, không nỡ trong lòng dâng lên cuồn cuộn. Tôi do dự một lát, bước lại gần đưa tay v**t v* khuôn mặt anh ấy, nước mắt cứ thế tuôn rơi như chuỗi hạt đứt dây.   Đang lúc tôi khóc lóc thảm thiết không kiềm chế nổi thì Tần Dịch Minh bỗng nhiên mở bừng mắt ra hỏi: "Khóc cái gì đấy?"   Thấy anh ấy tỉnh giấc, tôi luống cuống vội lau sạch mặt, nghẹn ngào nói: "Không... không có gì."   Anh ấy ngồi dậy ôm lấy tôi, hiếm khi thấy anh ấy nói năng nhẹ nhàng, nhỏ nhẹ thế này: "Có chuyện gì em cứ nói ra đi, chúng ta cùng nhau giải quyết."   Tôi vừa lắc đầu vừa đẩy anh ấy ra: "Không giải quyết nổi đâu."   Anh ấy không tin: "Em không nói sao biết được là không giải quyết được."   Giằng co một hồi, dưới ánh mắt kiên định, chấp nhất của anh ấy, tôi mới chậm rãi mở miệng: "Thực ra, thế giới chúng ta đang sống là một cuốn tiểu thuyết đam mỹ. Anh và Vương Việt là nhân vật chính của cuốn sách này, còn tôi là nữ phụ độc ác."   Tần Dịch Minh cụp đầu trán chạm vào trán tôi, nhỏ giọng lầm bầm: "Nhiệt độ bình thường, không sốt mà ta."   Tôi đẩy bản mặt anh ấy ra, nghiêm túc cảnh cáo: "Tôi đang nói chuyện chính sự với anh đấy nhé, anh đừng có mà tranh thủ kháy đểu bảo tôi có bệnh."   Anh ấy bĩu môi: "Được rồi được rồi, em nói tiếp đi."   "Tôi vì yêu anh mà không được đáp lại nên đâm ra hắc hóa, biến thành cái loại nếu không c**ng b*c anh thì cũng đang trên đường đi c**ng b*c anh. Vương Việt sau khi biết chuyện đã tự tay đánh sập Thẩm gia chỉ trong một đêm, rồi đem tôi đi ném xuống biển cho cá mập ăn."   Tần Dịch Minh nghe đến đây sắc mặt lập tức thay đổi rõ rệt. Hai cánh tay anh ấy siết chặt lấy tôi như hai gọng kìm bằng sắt, cứ như thể sợ tôi chỉ cần chớp mắt một cái là biến mất không bằng.   Tôi thấy hơi khó chịu, khẽ cựa quậy thân thể rồi nói tiếp: "Cái vụ tai nạn xe lần trước đã giúp tôi thức tỉnh ý thức, còn gặp được hệ thống nữa. Nó bảo chỉ cần tôi hoàn thành bốn điểm cốt truyện là leo giường, đánh thuốc, tuyên bố chủ quyền trước mặt công chính, và ra tay thành công, thì sẽ phát cho tôi 100 tỷ tiền thưởng, để tôi mang số tiền này quay về thế giới thực. Anh cũng biết rồi đấy, tôi là đứa con gái thực sự mới được nhà họ Thẩm tìm về chưa được mấy năm, bố mẹ chê tôi quê mùa không xứng đáng đứng chung mâm nên đối xử với tôi chẳng ra gì cả. Tôi tổng phải tự tìm đường lui cho bản thân chứ, vả lại đó là 100 tỷ lận đấy!"   Tôi nhấn mạnh thật to: "Một! Trăm! Tỷ!"   Tần Dịch Minh thở dài một tiếng thườn thượt: "Bố mẹ với dì mà biết em nghĩ họ như thế thì có mà đau lòng chết mất thôi." Nói xong, anh ấy vớ lấy chiếc điện thoại điên cuồng gõ chữ, rồi tức tốc lôi tôi đến một bệnh viện chuyên khoa não.
Quảng cáo