Nửa đêm tỉnh giấc, nghĩ lại chuyện này tôi vẫn thấy ngượng chín người, không nhịn được nhắn tin lải nhải với Kỳ Giai.   Giai: 【Cậu cứ đứng im ở đấy đừng cử động, để tớ vác cục dân chính đến tận nơi cho hai người.】   Tôi: 【Đừng quấy, tớ với anh ấy không thể ở bên nhau được đâu.】   Giai: 【Sao thế, hai người bị dính lời nguyền à?】   Tôi: 【Cũng đại loại thế.】   Cuối tuần, Kỳ Giai hẹn tôi đi ăn cơm. Vừa mới ngồi xuống nhà hàng, cậu ấy đã nháy mắt ra hiệu với tôi: "Cậu với Tần Dịch Minh thế nào rồi?"   Tôi bất lực ra mặt: "Lần trước đã bảo với cậu là không thể nào rồi mà."   Cậu ấy "ơ" một tiếng, vẻ mặt đầy kinh ngạc: "Tớ cứ tưởng cậu nói đùa cơ đấy."   Sau khi trải qua chuyện hiểu lầm giữa Tần Dịch Minh và chị họ anh ấy, tôi đã nghĩ thông suốt rồi. Thực ra tôi có chút thích Tần Dịch Minh, nếu đây không phải là thế giới tiểu thuyết thì tôi sẽ thử đấu tranh một phen. Tiếc là... Tôi khẽ thở dài một tiếng thườn thượt.   Kỳ Giai nhận ra tâm trạng tôi không tốt, cẩn thận hỏi nhỏ: "Tại sao thế?"   Tôi không biết phải trả lời câu hỏi này thế nào. Tổng không thể thẳng thừng bảo với cậu ấy rằng: Chúng ta đang sống trong một cuốn truyện đam mỹ, nhân vật chính là Tần Dịch Minh và Vương Việt, nếu hai người họ không thành một đôi thì thế giới này sẽ sụp đổ.   Tôi gượng cười: "Anh ấy từng bảo cho dù phụ nữ trên đời chết hết cũng không thèm ở bên tớ."   Kỳ Giai không gặng hỏi thêm nữa, cũng chẳng biết là tin hay không tin.   Ăn xong, cậu ấy ra vẻ thần bí bảo: "Đi, chị đại dẫn cưng đi thư giãn gân cốt."   Tôi lười cử động: "Hay là hai đứa mình giải tán tại chỗ đi, tớ buồn ngủ quá."   Kỳ Giai dùng lực kéo tuột tôi dậy: "Không, cậu không buồn ngủ."   Hết cách, tôi đành phải sốc lại tinh thần đi theo cậu ấy. Bước vào một tòa nhà tráng lệ, nguy nga. Cậu ấy trả tiền, nhận thẻ số, rồi quen chân quen lối dẫn tôi vào một phòng bao.   Chẳng mấy chốc, quản lý dẫn theo một hàng nam thanh niên mặc đồng phục bước vào. Người trẻ trung, người trưởng thành, có cả kiểu "chó con" ngây thơ lẫn "sói con" cá tính, kiểu gì cũng có đủ.   Kỳ Giai huých cùi chỏ vào người tôi: "Niệm Niệm, chọn một anh cậu thích đi."   "Kìa, mua bán m** d*m là phạm pháp đấy nhé!"   "Nghĩ đi đâu thế hả, chỗ người ta là trung tâm xông hơi massage lành mạnh, có dịch vụ đấm bóp đi kèm thôi."   Cậu ấy chọn một anh chàng kiểu "chó con", còn chụp ảnh đăng lên vòng bạn bè. Tôi thực sự không quen để người khác giới xa lạ tiếp xúc thân thể ở cự ly gần nên đã khéo léo từ chối, đổi sang một chị gái kỹ thuật viên có bàn tay mềm mại, thơm tho. Sau đó mỗi người một phòng ngăn riêng biệt.   Đang massage thì chị gái phát hiện hết tinh dầu, bảo phải đi lấy thêm. Tôi đang ngái ngủ nên khẽ "ừm" một tiếng. Chị ấy vừa ra ngoài chưa được bao lâu thì bên ngoài bỗng truyền đến tiếng ồn ào náo loạn, tiếp theo đó là tiếng đập cửa "rầm rầm rầm" vang dội. Tôi giật nảy mình, tỉnh cả ngủ. Chết tiệt, không phải là các chú cảnh sát đến truy quét tệ nạn đấy chứ?!   Tôi cuống cuồng mặc lại quần áo tử tế. Mở cửa ra, người đứng bên ngoài lại là Tần Dịch Minh, cùng với đám đông hóng hớt đang giằng co với bảo vệ. Tôi không muốn mình bị lên hot search vì scandal này, liền một tay kéo tuột anh ấy vào trong phòng hỏi: "Sao anh lại ở đây?"   Trông anh ấy như một người đàn ông thành thực có vợ theo trai, mồ hôi đầm đìa vì sốt ruột: "Tôi mà không đến kịp thì có phải em định dắt cái gã đàn ông hoang dã kia về nhà luôn rồi không!"   Tôi nghệch mặt ra: "Gã đàn ông hoang dã nào?"   Anh ấy đi lướt qua người tôi tiến vào bên trong, đảo mắt sục sạo khắp phòng ngăn của tôi: "Đừng có giả vờ nữa, tôi nhìn thấy cái bài đăng đó trên vòng bạn bè của Kỳ Giai rồi!"   Mắt không nhìn thấy người, anh ấy liền bắt đầu dùng tay lật tung mọi thứ lên tìm kiếm, thậm chí đến cả khe ghế sofa cũng không tha. Tôi cạn lời thúc một câu: "Anh ta có phải người giấy đâu mà nhét vào đấy được."   Tần Dịch Minh phắt đầu dậy, răng hàm suýt nữa thì cắn nát: "Bảo hắn ta ra đây! Trốn chui trốn lủi thì tính làm loại đàn ông gì!"   Lúc này, một giọng nói lý nhí rụt rè vang lên từ phía cửa: "Thẩm tiểu thư, hai người... thế này là..."   Tôi quay đầu nhìn lại. Chị gái kỹ thuật viên đang đứng lóng ngóng, chân tay luống cuống ở cửa phòng. Tôi ra hiệu bảo chị ấy lánh đi trước, rồi đưa tay chọc chọc vào thắt lưng sau của Tần Dịch Minh: "Nào, “gã đàn ông hoang dã” anh cần tìm đấy."   Tần Dịch Minh nhận ra mình đã hiểu lầm tai hại, sắc mặt thay đổi liên tục, phong phú sắc màu còn hơn cả bảng pha màu của họa sĩ. Qua một lúc lâu sau, anh ấy tiến lại ôm chầm lấy tôi, lý nhí: "Anh xin lỗi."   Tôi đẩy anh ấy ra, vừa bước chân đi ra ngoài vừa gửi tin nhắn WeChat cho Kỳ Giai: 【Giai Giai, tớ về trước đây.】   Tần Dịch Minh cứ như cái đuôi nhỏ bám sát nút theo sau, thân hình dính chặt lấy tôi không rời. Người tôi nóng nực khó chịu, lại đẩy anh ấy ra bảo: "Tránh xa em chút đi."   Anh ấy kiên trì không bỏ cuộc, lại sán lại gần, nhẹ giọng dỗ dành: "Niệm Niệm, em đừng giận nữa có được không? Sau này anh không bao giờ ghen tuông bậy bạ nữa đâu."   Ghen? Tần Dịch Minh thích tôi? Mẹ trái đất ơi, cuối cùng chuyện tôi lo lắng nhất vẫn xảy ra rồi!   Tôi quyết định dùng biện pháp chiến tranh lạnh một thời gian để xử lý vụ này. Để tránh đụng mặt, ngày nào tôi cũng đi sớm về muộn, các hoạt động cũng né sạch mấy địa điểm thường lui tới. Thế nhưng không biết cái tên chết tiệt nào đã đem lịch trình hành tung của tôi bán đứng cho Tần Dịch Minh, hại tôi bây giờ bị anh ấy chặn đứng ngay trong một cửa hàng bánh kẹo mới mở.   Trông anh ấy râu ria lún phún, mắt đầy tia máu, có thể thấy rõ đã tiều tụy đi rất nhiều. Tôi cười chột dạ: "Anh cũng đến mua đồ ăn vặt à?"   Tần Dịch Minh nheo mắt, thái độ vô cùng độc đoán, mạnh mẽ: "Anh đến tìm em. Đi theo anh, hoặc là để anh vác em đi, chọn một đi."   Cái thân hình yếu ớt gà mờ này của tôi chạy thì chạy không thoát, đánh thì đánh không lại, chỉ biết ngoan ngoãn đi theo anh ấy.   Khi về đến nhà riêng của anh ấy, ánh mắt Tần Dịch Minh nóng bỏng như muốn nuốt chửng tôi đến nơi, theo bản năng tôi liền cúi đầu né tránh. Nhưng anh ấy không cho tôi cơ hội trốn chạy, đưa tay nâng cằm tôi lên hỏi: "Gọi điện không nghe máy, nhắn tin không trả lời, em muốn gì hả?"   Tôi nuốt nước bọt một cái, cố làm ra vẻ bình tĩnh nói: "Em chỉ cảm thấy anh cần phải bình tĩnh lại một chút. Anh thích em chẳng qua do dạo gần đây chúng ta tiếp xúc quá  thường xuyên với nhau mà thôi."   Tần Dịch Minh nhìn thẳng vào mắt tôi, giọng điệu vô cùng trịnh trọng: "Thẩm Tri Niệm, anh phân biệt rất rõ cảm giác thế nào là thích và thế nào là không thích."
Quảng cáo
Tôi Xuyên Thành Nữ Phụ Ác Độc Trong Truyện Đam Mỹ - Chương 5 | Đọc truyện chữ