Tội Phạm Truy Nã Toàn Tinh Tế Cư Nhiên Là Trùng Đực
Chương 76: Nướng xà phổ lôi [phiên ngoại]
Ánh trăng màu bạc rải xuống, phủ một lớp lạnh lẽo lên chiếc giường mềm mại. Fellnax nửa nằm nửa dựa lên người Thích Yến.
Bàn tay với khớp xương rõ ràng chậm rãi miêu tả từng đường nét tinh xảo trên gương mặt y. Theo động tác của hắn, hàng mi y khẽ run lên, ánh mắt chao đảo, là dáng vẻ mà chỉ khi đối diện với Thích Yến, y mới lộ ra vẻ đ*ng t*nh như thế.
“Ngươi có thể biến tóc mình thành màu vàng kim không?” Giọng nói mang theo chút khàn khàn, Fellnax cảm thấy cổ họng hơi khô.
Thích Yến đặt tay lên gáy của y, đầu ngón tay luồn vào mái tóc đen dày đặc, kéo y lại gần mình, khóe mắt khẽ cong: “Muốn nhìn à?”
Màu vàng nhạt và sắc đỏ như máu đối lập nhau, hương hoa thoang thoảng tựa như có như không tràn ngập trong mũi. Fellnax nâng lấy mặt Thích Yến, nhẹ nhàng đặt môi mình lên đó: “Ừ.”
“Ta nghe ngươi kể rằng trong thần thoại Hebrew, thiên sứ có đôi cánh trắng tinh và mái tóc vàng kim.”
Thích Yến cảm thấy buồn cười, tay siết lại, gia tăng nụ hôn ấy.
Thật lâu sau, giữa hai người có một sợi bạc mỏng vương vấn, ánh mắt cả hai sâu hút như đáy biển, môi còn ướt át, hơi thở hỗn loạn. Trong không khí, mùi quả thông và cỏ cây giao hòa vào nhau, đậm đặc đến mức không thể tan đi.
“Ta đâu phải là thiên sứ gì đó.”
“Hơn nữa ta còn nhớ ta từng nói với em, thiên sứ có khuôn mặt đáng sợ, ngược lại là ác ma mới giả bộ ra vẻ xinh đẹp.”
Câu cuối cùng, Thích Yến ghé sát tai Fellnax thì thầm, môi lưỡi khẽ động cọ nhẹ bên vành tai y, khiến chóp tai không ngừng nóng lên – cực kỳ giống tai của tinh linh.
Thích Yến rũ mắt xuống, ngậm lấy một bên, nhẹ nhàng l**m láp.
“Ngô……”
Thân thể Fellnax mềm nhũn, toàn bộ trùng áp sát lên người Thích Yến, đuôi mắt ửng hồng, đầu ngón tay nắm chặt lấy quần áo Thích Yến, dùng sức siết lại.
Thích Yến rũ mắt xuống, hàng mi đen như lông quạ che khuất cảm xúc nơi đáy mắt. Hắn nhẹ nhàng nâng đầu gối, phần eo dùng sức, khiến hai người trong tư thế đó xoay chuyển quấn lấy nhau.
Fellnax nửa khép hờ hai mắt, cho dù đuôi mắt ửng đỏ, thì vẻ sắc bén nơi mặt mày vẫn tràn đầy lạnh lùng cao ngạo và nguy hiểm.
Thích Yến đưa tay che lên mắt y: “Ngoan, nhắm mắt lại.”
Hàng mi khẽ rung động khiến lòng bàn tay hắn ngứa ngáy. Khi hắn buông tay ra, cũng là lúc mọi thứ diễn ra đúng như mong muốn của ái nhân hắn.
“Được rồi.”
Fellnax mở mắt, con ngươi co rút lại rồi dựng thẳng lên, môi khẽ mấp máy, một trận khô miệng khô lưỡi kéo tới.
So với đôi mắt, mái tóc dài màu bạch kim kia còn nhạt màu hơn, hàng mi cũng mang cùng một sắc bạc như vậy. Dung nhan tinh xảo phủ lên một tầng thần tính, đôi mắt vàng rũ xuống không vui không buồn, thế nhưng khi ánh mắt đó phản chiếu lên mái tóc đen và mắt màu đồng đỏ của trùng cái thì lại rực rỡ đến lạ thường, tựa như làn nước mùa thu gợn sóng dịu dàng.
Từ khoảnh khắc ấy, thần giáng phàm trần, có t·ình d·ục.
Trên người hắn lúc này cũng đã thay một chiếc trường bào màu trắng, cổ áo mở rộng để lộ ra cảnh sắc kiều diễm đầy mê hoặc. Bên hông là đai lưng hình nhánh ôliu màu vàng kim, làm nổi bật phần eo rắn chắc. Chỉ có Fellnax mới biết được, dưới cái eo mảnh khảnh ấy ẩn giấu một sức mạnh kinh người đến nhường nào.
Ánh mắt Fellnax sâu thẳm, yết hầu khẽ lăn lên lăn xuống, phần bụng dưới nóng rực đến khó chịu, thậm chí còn có thể cảm nhận được lớp quần áo dưới thân mình dường như đã bị thấm ướt.
Thích Yến nhìn y, trong mắt ánh lên tia cười nhàn nhạt, nhướng mày rồi khẽ cười, nâng cằm Fellnax lên, buộc y phải đối diện với mình.
“Nói ta nghe, em đang nhìn gì vậy?”
Ánh mắt vốn nên ngập tràn thần tính với sắc vàng nhạt kia, lúc này lại chỉ toàn là sự ác liệt đầy thú vị.
Tim Fellnax gần như muốn nhảy vọt ra khỏi lồng ngực, y khẽ l**m đôi môi khô khốc, đầu gối khẽ cử động, lập tức cảm nhận được một trận cứng rắn truyền tới. Tay phải y theo phản xạ mà nắm lấy, tay trái thì móc lấy cổ Thích Yến kéo sát về phía mình, cảm nhận rõ hơi thở của đối phương.
“Ta đang nhìn… thần của ta…”
Ánh mắt sâu thăm thẳm không biết mang theo bao nhiêu thành kính cùng t·ình d·ục. Tay phải của Fellnax không ngừng chuyển động, y nhắm mắt lại, dùng môi mình tỉ mỉ miêu tả từng đường nét của “thần”, đầu lưỡi khẽ thăm dò một cách tinh tế, nhẹ nhàng l**m qua, nhưng vẫn cố ý không chạm tới môi.
Thích Yến bắt đầu th* d*c, hơi thở dần trở nên nặng nề, ánh mắt cũng trở nên nguy hiểm: “Em đang xúc phạm thần linh.”
Động tác của Fellnax khựng lại trong chốc lát, nhưng Thích Yến lại cảm nhận được tin tức tố trên người y bỗng trở nên sôi nổi bất thường, nhiệt độ cơ thể cũng tăng cao rõ rệt.
Fellnax buông tay phải ra, hai tay vòng lấy cổ hắn, cúi người hôn thật sâu lên đôi môi đỏ tươi ấy, eo cũng theo đó đẩy về phía trước.
“Ngươi muốn trừng phạt ta sao? Thần của ta……”
Cảm nhận được khát vọng dâng trào trong cơ thể “quân thư”, Thích Yến khẽ cười, thong thả ung dung cởi bỏ bộ chế phục của y, tay trượt dần xuống tìm kiếm phía dưới.
“Thần… có nghĩa vụ giúp đỡ tín đồ đói khát của mình.”
