Bọn họ luôn thích gọi ta là ác ma, ta lại thích cách gọi này.

Hôm nay bắt được tên thủ hạ ngu xuẩn của Bella Tháp, không biết dùng cách gì mà trốn được ra được khỏi địa lao, bất quá những thứ đó đều không quan trọng.

Tên thủ hạ kia là chỉ á thư, bị cái tên đầu óc có vấn đề Julius trói lại, ném tới dưới chân ta.

Vừa nhìn thấy hắn là biết đã bị tra tấn cực kỳ thê thảm.

Ta rút con dao găm ở bên hông ra, kề lên mặt hắn, dọc theo miệng vết thương của hắn mà rạch nhẹ một đường, nhìn hắn r*n r* run rẩy, ta cười khẽ — trên dao găm có muối.

“Ta không giết ngươi, ngươi quay về địa lao mà ngoan ngoãn bầu bạn với Bella Tháp đi, nói với hắn, bảo hắn an phận một chút. Bằng không ta cũng không ngại cắt đầu hắn mang bỏ vào tủ trữ vật của ta.”

Ta vừa dứt lời, tên á thư kia không biết bị gì k*ch th*ch, đột nhiên gầm lên, định lao tới cắn ta.

Ta không hề động đậy.

Tên á thư đó chưa kịp chạm tới ta thì đã bị giày của Alaric giẫm lên sống lưng, khiến hắn chỉ có thể co quắp run rẩy tại chỗ.

Ta bật cười, đứng dậy, thu đao cắm lại vào vỏ, xoay người rời đi.

Chỉ cần có Alaric ở đây, ta sẽ không bị thương.

……

Thế lực của bảo thạch đỏ ngày càng lớn mạnh, ta cũng bắt đầu kết nối với những gia tộc kia, mọi việc đều tiến hành trật tự.

Vừa mới xử lý xong một đoàn thương đội, trong đó có mấy tên trùng nhãi con được những gia tộc lớn coi trọng, tiện tay mang cho bọn họ, đổi lấy mấy tờ giấy thông hành.

Hiếm khi được thư thả, ta gọi Alaric lên uống với nhau hai chén.

Uống đến sau cùng thì đầu cả hai đều hơi choáng váng, lạnh đến tận xương, giọng của Alaric khi say cũng chẳng dễ nghe gì.

“Delasa, ngươi là kẻ may mắn nhất……”

Ta biết hắn đang nói gì, nhưng ta không đồng tình.

Ta lại rót một ngụm rượu mạnh, để rượu trượt xuống cổ họng, lấy lại vài phần tỉnh táo, lặng lẽ nhìn hắn: “Chỉ có ta còn nhớ rõ.”

Chỉ có ta nhớ rõ lúc đó Đặc Mỗ tinh máu chảy thành sông, nhớ rõ lúc bị ném vào trùng động, thư phụ bị nổ tung đầu… cùng với…

Đặc Mỗ gia vẫn mãi tồn tại.

Alaric im lặng rất lâu, mãi sau mới mở miệng:
“…Ta và ngươi cùng nhau ghi nhớ, nhưng ta hy vọng, ngươi có thể chừa lại cho chính mình một con đường lui.”

Ta cũng không muốn trả lời hắn, ta nhìn ra sự giằng xé trong lòng hắn mà lại chỉ cảm thấy phẫn nộ và khinh thường.

Cũng chỉ là mấy trùng chết mà thôi, những thứ nhỏ bé không đáng nhắc tới đó chẳng lẽ lại đáng giá hơn ta sao?

Hắn không biết đã uống bao nhiêu rượu, cuối cùng cất giọng khàn khàn nói:
“Delasa, những chỉ trùng đó là vô tội… tha cho bọn họ được không?”

Nếu là kẻ khác dám nói chuyện với ta như vậy, ta đã sớm ra tay tàn độc. Nhưng khi nhìn thấy ánh mắt cầu xin của Alaric, ta vẫn cắn răng nhịn xuống sát ý đang cuộn trào trong lòng.

“Trùng trong toàn bộ tinh tệ nhiều như cát biển, bọn họ chẳng có gì đặc biệt cả. Ngươi chỉ cần giúp ta khiến tất cả những trùng thuộc gia tộc đó phải ch·ết sạch!”

Nói đến cuối cùng, ta đã bắt đầu không kìm chế được cảm xúc.

“Vô tội? Ha… Dựa vào cái gì?! Dựa vào cái gì mà bọn họ thì vô tội?! Còn ta thì không vô tội sao?! Ta không phải là đệ đệ của ngươi sao?! Ngươi chẳng lẽ không nên đứng về phía ta vô điều kiện sao?!”

Alaric bị ta nói cho chết lặng, hắn cúi đầu, các ngón tay siết chặt lấy chén rượu, bật ra tiếng nói yếu ớt đến đáng thương:

“Delasa, đừng để thù hận chiếm lấy ngươi… ngươi không nên trở thành như thế này…”

Ta đã quên lúc ấy bản thân rốt cuộc cảm thấy thế nào, chỉ còn nhớ rõ ta vô cùng phẫn nộ, phẫn nộ đến mức toàn bộ thế giới đều trở thành màu đen, phẫn nộ đến mức đánh mất lý trí.

Ta bóp cổ hắn, đè hắn xuống dưới thân:

“Câm miệng! Ngươi tưởng rằng ngươi hiểu ta được bao nhiêu?! Ta nên trở thành cái gì không phải do ngươi định nghĩa! Nếu ngươi đã bước lên con thuyền của ta từ đầu thì đừng mơ tưởng thay đổi phương hướng, càng không được phép rời khỏi thuyền!”

Ta nhìn thấy gương mặt hắn vì nghẹt thở mà đỏ bừng, trong lòng lại dâng lên niềm sung sướng khó tả, bàn tay lại siết chặt thêm vài phần.

“Alaric, ca ca thân yêu của ta… bây giờ ta sẽ để ngươi nhìn rõ ta là thứ gì. Ngươi chỉ có thể cùng ta trầm luân mà thôi…”

Alaric cuối cùng vẫn phản bội lời thề của hắn ngày trước.

Tên trùng nằm vùng thuộc hiệp hội quân đoàn kia dùng cánh tàn khuyết lướt qua khóe mắt ta, Alaric không hề động đậy.

Ta siết chặt chủy thủ trong tay, bình tĩnh đứng dậy.

“Lôi hắn đi, lột từng miếng thịt một, từng miếng không được lớn hơn 1cm. Nếu hôn mê thì dùng nước muối tạt tỉnh, làm trò cho quan chỉ huy xem. Nhớ, đừng để hắn ch·ết.”

Alaric nhìn ta không thể tin nổi, muốn bước tới nhưng đã bị thủ hạ của ta giữ chặt lại.

Ta nhìn hắn chằm chằm, gằn từng chữ một qua kẽ răng:

“Nhất định phải để ca ca ta tỉnh táo toàn bộ quá trình, nhìn rõ hắn bị róc sạch sẽ từng mảnh.”

……

Mục tiêu của ta từng ngày từng ngày một đến gần, bọn trùng thuộc các gia tộc kia còn chưa phát hiện thế lực của chúng đang bị ta từng chút một gặm nhấm trong bóng tối như tằm ăn lá, ngay cả phòng thí nghiệm trùng của A Đà Tư cũng đang bị ta bóp méo số liệu thí nghiệm.

Muốn ngồi mát ăn bát vàng từ lợi ích của Đặc Mỗ…

Cũng không soi lại mình có đủ bản lĩnh hay không.

……

Gần đây trên Tinh Võng xuất hiện một trùng khá thú vị, ta cảm thấy vài kế hoạch của mình có thể điều chỉnh đôi chút.

Cũng gần đây, ta càng ngày càng lệ thuộc vào cồn, những đêm mất ngủ nối tiếp nhau khiến ta luôn nhớ tới lúc ngồi trong hoa viên Lan Tử La, gối đầu lên chân thư phụ, nghe hắn kể chuyện xưa. Tin tức tố đồng điệu giữa ta và Lan Tử La luôn có thể làm lòng ta bình lặng.

Vô số đêm ta ngẩng nhìn trần nhà, tưởng tượng khuôn mặt thư phụ hiện lên… rồi là Alaric…

Lại là Alaric.

Alaric…

Vì sao? Vì sao không thể kiên định mà lựa chọn ta chứ?

……

Ta đã đợi không biết bao nhiêu ngày đêm, trùng đó cuối cùng cũng cùng với thực nghiệm thể của Âu Sắt Tư bước vào tang lễ mà ta đã chuẩn bị sẵn.

Ta đã sớm bố trí đâu vào đấy, dù cho kế hoạch này có lấy cái chết của ta làm tiền đề, nó cũng sẽ không dừng lại. Các gia tộc kia đã sớm bị ta đánh sập từng tòa cao ốc, nếu bây giờ thu hoạch thêm được hai thú trùng cũng không tồi.

Đặc biệt là cả hai đều có quan hệ với trùng mẫu.

Bọn chúng thật sự rất thẳng thắn, nhưng mạng của ta – rất đáng giá.

……

Khi lưỡi dao này xuyên vào ngực ta, ta lại không cảm nhận được đau đớn, ngược lại còn thấy nhẹ nhõm lạ thường. Trong lúc mơ hồ, ta nhìn thấy Alaric.

Không đúng, sao hắn lại chạy ra đây? Đáng ch·ết.

Ta rõ ràng cảm nhận được sinh mệnh của mình đang nhanh chóng trôi đi, chỉ còn có thể dùng chút sức lực cuối cùng để nói ra di ngôn của bản thân.

Đừng gi·ết hắn.

Hắn không nên ch·ết.

Vậy còn ta?

Ta đáng ch·ết sao?

Có lẽ vậy. Nhưng không sao cả.

Chỉ là nơi hành tinh hoang vắng lưu lạc này, đất đai quá đỗi cứng rắn, lại quá đỗi lạnh lẽo. Mỗi lần rượu mạnh trượt qua cổ họng ta, ta lại nhớ đến Lan Tử La trên Đặc Mỗ tinh.

Quảng cáo
Tội Phạm Truy Nã Toàn Tinh Tế Cư Nhiên Là Trùng Đực - Chương 75 | Đọc truyện chữ