Tội Phạm Truy Nã Toàn Tinh Tế Cư Nhiên Là Trùng Đực

Chương 74: Nhật ký Sogno [Phiên ngoại]

Ta lại một lần nữa bừng tỉnh từ trong ác mộng, cái đêm hè ấy vẫn cứ dai dẳng tra tấn ta hết lần này đến lần khác, ánh mắt cuối cùng của thư phụ mãi không thể rũ bỏ khỏi đầu ta.

Ánh trăng ngoài trời vẫn còn sáng, tư thế ngủ của Zakir vẫn lộn xộn như mọi khi.

Ta xốc chăn dậy, chuẩn bị ra ngoài để hít thở không khí.

Lại có một vụ cướp bóc nữa vừa xảy ra, ở cách đây khoảng 2km. Đôi lúc ta cũng không thể không bội phục bọn chúng — trễ thế này rồi mà vẫn còn “làm ăn” — nhưng chuyện này ta nhìn mãi cũng thành quen.

Trước kia có lẽ ta còn sẽ đứng ra ngăn cản bọn chúng, nhưng hiện tại Tư Tháp Tinh đã bị chọn để chiến đấu, dù có can thiệp thì cũng chỉ khiến họ sớm chết mà thôi.

Hơn nữa, giấc mộng vừa rồi khiến ta cũng không muốn phải vận động mạnh thêm nữa.

Có lẽ lần này, Tư Tháp Tinh thật sự sẽ bị mai một như vậy mà thôi.

Đám rệp bọ hung kia, vậy mà lại tổ chức chiến dịch làm nóng của trận chiến ngay tại sân bay, đúng là tập tục ghê tởm khiến trùng cũng thấy buồn nôn.

Chiến dịch làm nóng khởi động vừa kết thúc, sân bay đã thành đống đổ nát. Không có đội cứu viện, chỉ có những thân trùng(người thân của trùng) đã ch·ết lặng lẽ mà quỳ lạy trước tảng đá, nơi đây tràn ngập bụi mù, thịt vụn, và tuyệt vọng — cuối cùng rồi cũng sẽ được trận mưa lớn cuốn trôi đi, trả lại yên bình.

Ta dẫn theo Zakir tìm kiếm trong đống đổ nát, hy vọng tìm được một trùng nào đó vẫn còn sống, dù chỉ là thoi thóp.

Thế nhưng trong lòng ta lại đang do dự, tự hỏi liệu có nren cứ để bọn họ ch·ết như vậy sẽ càng tốt hơn?

Khi ta vẫn chưa tự trả lời được câu hỏi của mình, thì tiếng của Zakir đã vang lên trước:

“Sogno! Trùng này còn sống!”

Ta bước nhanh tới, rồi sững người đứng tại chỗ.

Đây là lần đầu tiên ta nhìn thấy một trùng đẹp như vậy — làn da hắn mịn màng như tơ lụa cao cấp, mái tóc dài đỏ sậm ánh lên một vẻ đẹp chỉ có ở trùng cao đẳng.

Ta do dự — liệu có nên cứu con trùng cao đẳng này hay không?

“Sogno, ngươi xem cái này là gì?”

Zakir chỉ vào cái hộp đen mà hắn đeo sau lưng, mở ra một khe nhỏ.

Ta thử mở cái hộp ra, bên trong là hai thanh v·ũ kh·í lạnh được chế tác thủ công cực kỳ tinh xảo, loại mà chỉ có quý tộc mới có thể dùng để chơi đùa hay thưởng ngoạn.

Trong đầu ta rất nhanh đã hình thành một kế hoạch.

Cuối cùng, ta mang hắn về nhà, cũng chuẩn bị diễn cùng Zakir một màn kịch.

Hắn tỉnh lại còn sớm hơn ta dự đoán.

Đó là đôi mắt như thế nào chứ… Ta nghĩ có lẽ cả đời này ta cũng sẽ nhớ mãi không quên.

Màu vàng nhạt thoạt nhìn cao quý nhưng xa cách, rõ ràng màu mắt rất nhạt, nhưng lại khiến trùng ta có cảm giác sâu không thấy đáy như động trùng, thậm chí tựa như chứa cả một ngân hà.

Trong mắt hắn không có sự ngạo mạn hay khinh thường thường thấy ở các quý tộc. Tuy hắn cười, nhưng nụ cười ấy lại không chạm đến đáy mắt.

Hắn nói hắn không phải trùng cái — rõ ràng chiều cao, thể hình và sức mạnh đều hoàn toàn không phù hợp với câu nói đó— nhưng ta lại tin.

Sau đó, ta và Zakir hành động đúng theo kế hoạch, tuy có chút rẽ nhánh nhỏ nhưng cuối cùng vẫn đạt được kết quả như mong muốn.

…..

Thư phụ nhà hắn (nói tục kiể bố nhà mày)— ta vậy mà lại gặp phải tên trùng tra kia.

Gã ra vẻ như đặc biệt đến tìm ta, còn định mang cả Zakir đi nữa. Gã đúng là mộng tưởng hão huyền.

Ta đã sớm không còn là thư nhãi con(trùng cái lúc nhỏ)ngây thơ dễ bị lừa như trước kia nữa.

Ta đánh gã bỏ chạy, nhưng nước mắt vẫn không kiềm được mà rơi xuống.

Vì sao chứ?

Ta có chút… nhớ thư phụ…

… .

Hắn thật sự rất thần bí. Không biết hắn đã dùng cách gì mà khiến Grass lại tôn sùng chúng ta là “khách quý”, tuy rằng vẫn bị theo dõ.

Nội chiến trong quân đoàn đã lùi lại, điều đó cũng không có gì bất ngờ.

Đám trùng thuộc loại đặc quyền kia, luôn ở trên cao, so với bất kỳ thứ gì đều cao quý hơn, đều quan trọng hơn.

Chỉ là… hắn trông như thật sự đang lo lắng, thậm chí không hề che giấu.

Đôi mắt vốn thường ngày luôn mang theo nụ cười giả tạo ấy, giờ phút này lại lạnh lẽo nhìn ta chằm chằm.

Áp lực hắn tạo ra thật sự rất lớn.

Cuối cùng ta vẫn chọn thẳng thắn với hắn, thành khẩn đối đãi, chỉ là… không cẩn thận nói hơi nhiều một chút.

Tất cả đều tại tên trùng tra kia! Vốn dĩ tinh thần hải đã chẳng ổn định rồi, còn bị gã làm rối loạn thêm!

Tên rệp tra đó! Tức ch·ết trùng!

Ngày hôm sau tỉnh dậy, ta thật sự rất xấu hổ.

Không ngờ hắn lại không làm ra vẻ gì, điều đó khiến ta thấy dễ chịu hơn một chút.

Nhưng tính cách của hắn sao lại ác liệt như vậy chứ! Còn dọa cả Zakir nữa!

Chưa kể ta đã lâu rồi không gặp ác mộng.

……

Tuyết rơi ở Tư Tháp Tinh, trông như là một buổi lễ kết thúc vậy.

Hắn làm ra hai món đồ kỳ quái, hắn nói cái đó gọi là “người tuyết”, ta không thể nào lý giải nổi từ ngữ đó.

Nhưng ta đã ghi nhớ cái tên phía sau — cậu bé tuyết.

Ta đột nhiên nhận ra… thật ra hắn rất ôn nhu.

Thật là kỳ lạ a!

Hắn thật sự chính là một trùng tràn ngập ác ý thú vị! Cái tên quân thư Địch Tư Bội Nhĩ kia bị hắn dọa đến mức phải lùi lại cách xa hai mét.

Norton thì cứ luôn miệng lải nhải, thật sự rất phiền, ta chỉ mong nhanh chóng đến được Bạch Vân Tinh.

Hắn còn hỏi ta có phải định cùng Norton bỏ trốn hay không.

Sao có thể chứ! Ta có ngốc đến mức thành Cô Lỗ Thú cũng sẽ không làm ra cái quyết định ngu xuẩn đó!

……

Không ngờ lại đụng phải dị thú triều, trước đây chỉ từng thấy nó trên Tinh Võng thôi, không ngờ lần này lại gặp thật.

Hai quân thư kia lập tức ra khoang tác chiến, còn ta… trong lòng lại cảm thấy chua xót.

Giá như cũng có một qu·ân đ·ội có thể chiến đấu vì Tư Tháp Tinh thì tốt biết mấy.

Tín hiệu trong khoang chính không ngừng vang lên, hắn liền đá văng cửa khoang ra.

Ta nhìn xuống chân mình, rồi từ bỏ.

Ta không làm được.

Ta không hiểu vì sao Bạch Vân Tinh lại không điều binh đến. Nếu dị thú triều thật sự tràn xuống, kẻ gặp tai họa chẳng phải cũng chính là Bạch Vân Tinh sao?

Sau đó, ta nhìn đám quân thư ngoài kia liều m·ạng chiến đấu, trong lòng mới dần hiểu ra.

Hắn nói với ta, nếu dị thú triều tràn xuống, những kẻ gặp tai họa sẽ chỉ là dân thường, còn người bị chỉ trích cũng chỉ là hai quân thư kia.

Ta thật sự rất đồng tình với cách nói này.

Đám quý tộc đó đều như nhau, thật khiến trùng thấy ghê tởm — trước sau chỉ đứng trên cao nhìn xuống, trong mắt chỉ có quyền lợi và tinh tệ.

Ta thật sự không nhịn nổi nữa, liền mở cánh bay thẳng ra ngoài.

Cánh của ta đâu phải chỉ để làm cảnh.

Không ngờ hắn cũng bay theo ra ngoài.

Hắn nhào thẳng vào giữa bầy dị thú, lưỡi đao tung ra, không một con nào sống sót.

Xác nhận hắn không bị gì, ta cũng bắt đầu giết dị thú. Máu tươi của chúng quá ghê tởm, đến mức ta cũng không còn nhớ mình đã vung cánh bao nhiêu lần nữa.

Ta chỉ còn nhớ rõ cánh của mình ngày càng nặng nề, tầm mắt cũng ngày càng trở nên mơ hồ, tinh thần lực gần như cạn kiệt.

Ta thấy một con dị thú triều đang lao tới cắn ta, nhưng lúc đó ta thật sự không thể nhúc nhích một chút nào.

Khi ấy, ta nghĩ có lẽ ta sẽ bị ch·ôn v·ùi trong dị thú triều, nhưng như vậy cũng xem như một cái ch·ết tử tế rồi.

Ta không đợi được cảm giác đau đớn, chỉ cảm nhận được máu ấm của dị thú bắn lên mặt.

Là đao của hắn!

Ta chỉ kịp rút thanh đao ra khỏi thân thể con dị thú đang rơi xuống, thì hắn đã thuấn di vào lồng ngực của tên quân thư tóc đen kia.

Ta nhẹ nhàng thở phào — may mắn là hắn không sao.

Nhưng những bí ẩn trên người hắn… lại dường như ngày càng nhiều thêm.

…..

Chúng ta được sắp xếp ổn định tại Bạch Vân Tinh.

Cuộc sống ở Bạch Vân Tinh khiến ta có cảm giác như thật sự bắt đầu một cuộc đời mới. Cuối cùng, ta cũng có thể thực hiện được mong muốn về một cuộc sống yên bình.

Thế nhưng hắn lại giống như mất đi mục tiêu, tinh lực bị rút sạch, cả ngày cứ lười biếng uể oải.

Hắn luôn mang dáng vẻ lười nhác, nhưng trong đáy mắt lại ẩn chứa một nỗi đau mà ta không sao hiểu được.

Theo bản năng, ta cảm thấy không thể để hắn cứ như vậy mãi, nên nghĩ đủ mọi cách để khiến hắn động lên một chút.

Sau đó, ta tìm được công việc, bắt đầu trở nên bận rộn.

Hắn nói hắn muốn đi tham quan Tư Tắc Ân Tháp, còn ta thì hoàn toàn dốc toàn tâm toàn ý vào công việc. Có mục tiêu là điều tốt.

……

A, dạo gần đây thật sự rất bận, không ngờ nhu cầu về thảo dược sư trùng lại nhiều đến vậy.

Chủ yếu vẫn là vì kỹ thuật của ta giỏi thôi, hừ hừ ╯^╰

……

Đã tìm được trường học cho Zakir rồi, là miễn phí, có thể học suốt 5 năm.

……

Ta lại một lần nữa nhìn thấy hắn. Rõ ràng chỉ mới ba ngày trôi qua, nhưng lại cảm giác như hắn có gì đó không giống trước — chỉ là không thể nói rõ rốt cuộc là khác ở chỗ nào.

Ta cảm thấy hắn rất mệt mỏi.

Hắn nói với ta rằng hắn phải rời đi. Khi đó, phản ứng của ta là gì?

Là sợ hãi.

Đúng vậy, là sợ hãi.

Ta không muốn để hắn rời đi, nhưng ta không có tư cách, cũng không có lập trường để giữ hắn lại.

Trên người hắn tràn ngập bí ẩn, ta không dám tìm hiểu, cũng không dám níu kéo.

Bởi vì ta biết… chúng ta vốn không thuộc về cùng một thế giới.

Ta đã từng chịu quá nhiều mệt mỏi rồi.

Ta chỉ muốn thực hiện di nguyện của thư phụ — chăm sóc Zakir, sống một cuộc đời thật tốt.

Tin tức tố của hắn có hương vị rất thơm.

Hắn hình như cũng không biết bản thân mình luôn vô thức tỏa ra tức tin tức tố, cứ như một tiểu hài tử còn chưa quen với chính thân thể mình.

Hắn quay người rời đi, ta nhìn ra được hắn rất suy yếu… nhưng ta không hỏi.

Thậm chí đến cuối cùng, ta cũng không biết tên thật của hắn là gì.

Nhưng những điều đó đều không còn quan trọng nữa.

Hẹn gặp lại,bằng hữu của ta.

Quảng cáo
Tội Phạm Truy Nã Toàn Tinh Tế Cư Nhiên Là Trùng Đực - Chương 74 | Đọc truyện chữ