Tội Phạm Truy Nã Toàn Tinh Tế Cư Nhiên Là Trùng Đực

Chương 73: Đức Vưu Tư [phiên ngoại]

Ta tên là Đức Vưu Tư, là thủ lĩnh của Đức Vưu Tư. Mỗi một đời thủ lĩnh của Đức Vưu Tư đều được gọi là Đức Vưu Tư.

Ta có một người bằng hữu cùng tộc, tên là Marta. Thần thực sự hoạt bát, rất thích cười, cũng rất thích mạo hiểm, lúc nào cũng thích nói mấy lời kỳ kỳ quái quái.

Có một ngày, thần nghiêm túc cải tạo thân thể của mình, làm ra hình thái song trùng — một hình dạng giống nhân loại, còn một cái… thôi không nói tới, xấu quá.

Thần nói rằng thần phát hiện một lỗ hổng, có thể cho phép tiến vào một thế giới 3D, chỉ là thế giới đó đang trong quá trình dưỡng dục sinh mệnh.

Thần mời ta cùng đi. Sau khi xác định mức độ an toàn, ta liền từ chối, vì ta không có hứng thú với mấy thứ 3D đó.

Cho đến hôm nay, ta vẫn hối hận quyết định mà ta đã đưa ra khi đó.

Thần chỉ mang theo một cây trường thương của bản thân, rồi bước vào lỗ hổng đó.

Một ngày huyền diệu…

Hai ngày huyền diệu…

Một ngày hằng tinh…

Nửa năm trôi qua…

Ta nhận ra rằng thần đã rời đi quá lâu, liền đi đến tọa độ nơi lỗ hổng, lại phát hiện lỗ hổng đó vậy mà đã sớm khép kín.

Ta bắt đầu hoảng loạn, tuy rằng thần mang theo vũ khí của thần.

Nhưng quy tắc ràng buộc là khác biệt giữa các thế giới có độ duy khác nhau, không thể thông nhau, ngay cả ta cũng không thể đột phá được quy tắc đó.

Ta thử đủ mọi biện pháp để tìm lại tọa độ của thần, khi ta tìm được miêu điểm và miêu định thành công, thì tất cả đã quá muộn.

Thần bị đồng hóa, ý thức cũng đang dần dần tiêu tán.

Đây là một tin xấu. Đối với chúng ta mà nói, ý thức bất diệt thì ta mới bất tử. Trừ phi tự nguyện tan rã, ý thức của chúng ta sẽ không tiêu tán vì bất kỳ ngoại lực nào.

Ta đã rất muốn lập tức lao xuống, nhưng ta không thể đột phá được quy tắc.

Chỉ có một miêu điểm, quá ít, hơn nữa do thế giới bên kia được quy tắc bảo vệ, miêu điểm ta định vị rất nhanh liền biến mất.

Ta nghĩ đến việc đi tìm miêu điểm của một thế giới 3D khác, rồi thả miêu điểm từ thế giới khác đó vào thế giới kia.

Nhưng rất nhanh thất bại. Ta đã xem nhẹ tính bài xích của quy tắc thế giới kia.

Ta lại thử miêu định lên sinh mệnh vô ý thức, nhưng miêu điểm của sinh mệnh vô ý thức lại quá nông.

Ta đổi sang một ý tưởng khác: trước tiên tiến hành miêu định lên sinh mệnh vô ý thức trong thế giới kia, rồi lại đem ý thức thể từ thế giới khác miêu định và thả xuống.

Lần này, rốt cuộc đã thành công…

Chỉ là, tốc độ dòng chảy thời gian ở đó thực sự quá nhanh, nhanh đến mức ý thức của thần đã gần như hoàn toàn tiêu tán, chỉ còn sót lại vài mảnh nhỏ.

Thần quả thực có thể điều chỉnh tốc độ dòng chảy thời gian của thế giới họ, nhưng sứ mệnh và tín ngưỡng của Đức Vưu Tư không cho phép mình vì chuyện cá nhân mà làm tổn hại đến lợi ích của những Đức Vưu Tư khác.

Thần… không thể cứu được chính mình.

Quảng cáo