Tội Phạm Truy Nã Toàn Tinh Tế Cư Nhiên Là Trùng Đực
Chương 77: Nướng xà phổ lôi [ phiên ngoại ]
Thích Yến dạo gần đây đang xem một bộ phim truyền hình chủ đề tình cảm trong bệnh viện, thấy trong đó có rất nhiều cảnh bác sĩ dùng ống nghe để khám bệnh cho bệnh nhân, trong lòng liền nảy ra chút suy nghĩ.
Nghĩ là làm, hắn lập tức lên mạng mua một bộ đồ hóa trang.
Buổi tối hôm sau, đồ được giao đến, thời gian đúng lúc vô cùng, Thích Yến lập tức hứng thú dạt dào, mở rương ra, thay bộ tây trang đang mặc sang bộ blouse trắng.
Khi Fellnax vừa tắm rửa xong, quay lại phòng ngủ, thứ y thấy là Thích Yến đang đeo kính không gọng, mặc blouse trắng. Bên trong là một bộ tây trang màu kaki, sơmi màu lam, cà vạt vàng nhạt.
Fellnax hơi nhướng mày, thầm nghĩ hắn lại đang chơi cái trò gì mới đây.
“Bác sĩ Thích?”
Nghe thấy giọng y, Thích Yến khẽ nhíu mày quay đầu lại. Khác hẳn vẻ hay trêu chọc thường ngày, lần này hắn quả thật mang dáng vẻ nghiêm túc và lạnh lùng. Chiếc kính không gọng càng khiến hắn toát lên một cảm giác cấm dục.
Fellnax l**m môi, rồi nghe thấy giọng bác sĩ Thích điềm đạm vang lên: “Bệnh nhân chưa được cho phép đã tự ý xuất viện. Nếu ngươi không định chịu trách nhiệm với cơ thể mình, vậy ta cảm thấy mình cũng không cần thiết phải tiếp tục điều trị nữa.”
Fellnax cụp mắt, mỉm cười, từ từ bước lên quỳ bên chân bác sĩ Thích, ngẩng đầu, mắt khẽ rũ xuống, cất giọng nhẹ nhàng: “Bác sĩ, ta chỉ là đi chăm mấy con miêu cẩu lang thang thôi mà.”
Lực từ cằm truyền đến khiến y không thể nói tiếp, bác sĩ Thích nhéo lấy cằm y, giọng trầm xuống, hàng mi khẽ rủ, ánh mắt đầy vẻ kiêu ngạo:
“Miêu cẩu lang thang? Bây giờ thứ ngươi cần chăm sóc nhất là chính ngươi.”
Fellnax đưa đầu lưỡi l**m môi, kéo theo một vệt ướt át đỏ thẫm, y ngẩng đầu, ánh mắt mang theo ý cười nhìn bác sĩ mặt lạnh kia, giọng nói cũng trở nên m*n tr*n, có phần trêu ghẹo:
“Vậy thì, bác sĩ, ngài có thể nghiêm túc nói cho ta biết… ta mắc bệnh gì sao?”
Bác sĩ Thích nheo mắt lại, buông lỏng bàn tay đang giữ lấy y, phá lệ nhẹ nhàng mà chậm rãi dùng mu bàn tay v**t v* gò má bên sườn y, từ từ nghiêng người áp sát bên tai:
“Bệnh nhân của ta… ngươi hiện tại có rất nhiều vấn đề. Ta cần phải kiểm tra lại toàn bộ một lần nữa.”
Ngón tay di chuyển mang theo cảm giác tê dại khiến người run lên, Fellnax hơi nghiêng đầu muốn tránh né, nhưng lại không trốn thoát được, đành phải phát ra một tiếng đáp nhẹ rầu rĩ từ trong xoang mũi:
“Ừm… ta nghe theo bác sĩ.”
Bác sĩ Thích vẫn giữ nguyên vẻ mặt không biểu cảm, dùng hai ngón tay nâng nhẹ cằm Fellnax, nhìn hàng mi y khẽ run lên, ánh mắt dao động rồi dần cụp xuống. Hắn cúi đầu chậm rãi, đến khi còn cách mắt y chừng 5mm thì dừng lại, giọng nói lạnh lẽo, rõ ràng:
“Trước tiên, ta muốn kiểm tra khoang miệng của ngươi.”
Fellnax nhắm mắt lại để giảm bớt cảm giác ngứa ngáy cùng hơi thở ấm áp phả vào trước mặt, rồi chậm rãi hé miệng theo lời hắn. Hai ngón tay thon dài lập tức đưa vào, kéo đầu lưỡi y ra, linh hoạt lướt đi trong khoang miệng.
Fellnax theo thói quen khẽ cụp đuôi mắt, khẽ bật ra một tiếng rên, để mặc cho nước bọt tràn ra từ khóe miệng, sau đó chảy xuống cổ họng, lăn dài qua hầu kết rồi chậm rãi thấm vào áo sơmi, vẽ nên một mảng kiều diễm.
Từng động tác chậm rãi, cẩn thận v**t v* rồi ấn nhẹ, x** n*n.
Khuôn mặt trắng nõn dần dần phủ một tầng ửng hồng nhạt. Khi ánh mắt của Fellnax bắt đầu trở nên mơ màng, bác sĩ Thích lại đột ngột rút tay về, thong thả lấy khăn tay ra lau đi chất lỏng trong suốt dính trên ngón, thần sắc thản nhiên, giọng nói lạnh như băng:
“Khoang miệng không có vấn đề. Tiếp theo, đến tim.”
Fellnax lấy lại tinh thần, ánh mắt đầy xâm lược nhìn chằm chằm hắn, nhưng đối diện với gương mặt băng sơn thậm chí không có lấy một chút biểu cảm dao động, y lại chỉ có thể im lặng. Đầu lưỡi khẽ chạm răng nanh, đang chuẩn bị cởi nút áo sơmi thì lại bị bác sĩ Thích ngăn lại:
“Kéo từ dưới lên trên.”
Fellnax ngửa đầu, cụp mắt cười khẽ một tiếng, rồi dùng tay phải kéo vạt áo sơmi từ dưới lên, để lộ cơ bụng săn chắc đầy gợi cảm. Mỗi lần y th* d*c nặng nề, những đường nét ấy lại theo đó mà phập phồng, dần dần nhuốm sắc hồng.
Ánh mắt y tham lam miêu tả từng đường nét trên gương mặt đầy “giữ mình” của người kia, tiện thể tháo luôn cúc quần mình, tay trái chống xuống, quỳ ngửa ra sau.
Bác sĩ Thích chỉ liếc nhìn y một cái đầy hờ hững, đối mặt với cảnh sắc diễm lệ trước mắt vẫn hoàn toàn không dao động. Hắn từ tốn rút từ túi áo ra ống nghe bệnh, mang nút tai vào, nhéo lấy đầu nghe, đặt lên ngực trái.
Phần đầu lạnh băng của ống nghe dán lên làn da nóng bỏng khiến Fellnax không kiềm được bật ra một tiếng rên khẽ, cơ bụng khẽ siết lại, thân thể bất giác cong lên phía trước.
“Đừng nhúc nhích.”
Giọng nói lạnh lẽo ngăn cản động tác của y. Fellnax u oán liếc nhìn hắn một cái, nhưng giây tiếp theo lại ngoan ngoãn dời mắt, cắn chặt môi dưới.
Bác sĩ Thích nhẹ nhàng di chuyển đầu nghe sang bên cạnh, chậm rãi cọ sát trên phần ngực đang nhô lên, từng chút từng chút một. Bằng mắt thường cũng có thể thấy được da gà nổi lên dần dần lan rộng.
Fellnax khẽ hừ một tiếng đầy ẩn ý.
“Giữ yên lặng.”
Vẻ mặt lạnh nhạt từ đầu đến cuối của bác sĩ Thích lại càng khiến tâm trí Fellnax trở nên rối loạn. Y nắm lấy cổ tay bác sĩ Thích, ấn mạnh tay hắn vào ngực trái của mình, giọng khàn khàn, khóe mắt ửng đỏ, cất tiếng:
“Bác sĩ, ngươi có nghe ra được tim ta đang đập vì ai không?”
Thích bác sĩ liếc y một cái, rồi tăng thêm lực ở tay, ấn sâu vào vị trí đó một chút.
“Giữ áo ngươi lại cho cẩn thận.”
“Ngô……”
Fellnax buông tay hắn ra, khẽ hừ một tiếng, rồi ngoan ngoãn chỉnh lại áo.
“Tim ngươi không có vấn đề. Tiếp theo, ta cần kiểm tra Trùng Văn của ngươi.”
Ánh mắt hắn không có bất kỳ biến hóa cảm xúc nào khi nói câu đó, nhưng ngay lập tức, hơi thở của Fellnax nghẹn lại, tinh thần lực cũng theo đó dao động mạnh hơn vài phần. Y cong khóe môi cười, rồi lại mím môi, hai tay chống hông, ngả người ra trước đưa mông ra, giọng mang theo chút trêu chọc nhưng ánh mắt lại cực kỳ nghiêm túc:
“Bác sĩ, ngươi định kiểm tra thế nào đây?”
Bác sĩ Thích hất nhẹ cằm, không buồn nhìn y:
“Quay người lại, n*ng m*ng lên.”
Fellnax nhướng mày, ánh mắt nóng bỏng dừng lại dưới thân Thích Yến, khẽ bật cười một tiếng, sau đó buông áo sơmi ra rồi xoay người.
Lúc này, bác sĩ Thích cuối cùng cũng rời ghế, tháo ống nghe bệnh, tiện tay ném đầu nghe lên ghế nệm, nửa ngồi xổm phía sau y, ngón tay lướt qua Trùng Văn, sau đó đầu ngón tay hơi xoay một chút, ấn nhẹ xuống với lực vừa đủ.
“Ngô…”
Đầu ngón tay bắt đầu men theo hoa văn của Trùng Văn, thong thả và ung dung vẽ từng đường, cảm giác tê dại lan khắp toàn thân Fellnax. Y th* d*c, cúi đầu, hai tay chống trên mặt thảm, các đốt ngón tay gồng căng, ma sát lên mặt thảm để lại dấu vết như vết cào.
Lòng bàn tay mềm mại miêu tả từng đường nét, đầu ngón tay thỉnh thoảng lại dùng chút lực cào nhẹ, lòng bàn tay ấm áp như có như không lướt quanh mép mông…
Thời gian lúc này như trôi qua một cách khác thường chậm chạp. Khi Fellnax cảm thấy bản thân sắp không chịu nổi nữa, bác sĩ Thích cuối cùng cũng dừng tay, đứng dậy, lần nữa chỉnh lại trang phục:
“Trùng Văn của ngươi rất khỏe mạnh.”
Fellnax thở phào một hơi, gần như kiệt sức đổ người xuống, nằm bẹp trên tấm thảm.
Thấy vậy, bác sĩ Thích cuối cùng cũng để lộ ra một nụ cười. Dù bị kính phẳng che khuất, nhưng sự sắc bén và tàn nhẫn trong ánh mắt hắn vẫn tràn ra không thể giấu nổi:
“Còn một hạng mục kiểm tra cuối cùng, bệnh nhân của ta.”
Fellnax nghiêng đầu, đôi mắt ướt át liếc nhìn hắn một cái, hô hấp dần ổn định lại, nhưng không có ý định cử động, giọng khàn khàn như mất tiếng:
“Bác sĩ Thích tự mình kiểm tra đi.”
Bác sĩ Thích liếc mắt nhìn y, hai tay vẫn cắm trong túi áo:
“Vậy thì c** q**n ra. Hạng mục cuối cùng — khoang sinh sản.”
Hô hấp của Fellnax khựng lại, y từ từ trở mình ngồi dậy, ánh mắt tham lam dán chặt vào bác sĩ Thích vẫn ăn mặc kín kẽ chỉnh tề. Đầu lưỡi l**m nhẹ môi, rồi chống tay đứng lên, ngoan ngoãn làm theo chỉ thị của bác sĩ.
Bác sĩ Thích nhàn nhạt gật đầu:
“Quay mặt vào gương, đứng cho ngay ngắn.”
Ánh mắt Fellnax sâu thẳm, trong từng bước đi mềm nhũn ẩn chứa chút bất kham. Y bước tới trước gương toàn thân, đứng đúng vị trí, ngẩng đầu về sau, khóe mắt cong lên, nở một nụ cười khẽ:
“Như vậy được chưa, bác sĩ?”
Y nghe thấy một tiếng “Ừm” trầm thấp đáp lại, sau đó thấy bác sĩ Thích đưa ngón tay móc lấy ống nghe đang để trên ghế, tay còn lại vẫn cắm trong túi quần thong thả bước tới. Trong khoảnh khắc tầm mắt y chuyển vào gương, hình ảnh hiện lên là chính mình — hầu kết đang khẽ lăn, nét mặt vương chút đỏ ửng, ánh mắt phiếm nước.
Bác sĩ Thích chậm rãi đi đến phía sau y, móc ống nghe bệnh lên cổ y. Cảm giác lạnh băng đột ngột áp vào da khiến toàn bộ cơ bắp Fellnax căng chặt trong khoảnh khắc. Bên tai y vang lên một luồng hơi nóng kèm theo giọng nói trầm thấp:
“Hạng mục kiểm tra cuối cùng… đến lượt ngươi tự bắt đầu.”
Một bàn tay mang theo ngữ điệu trầm thấp xoa nhẹ lên bụng dưới của y, khiến y khẽ cong lưng lại theo phản xạ. Có chút hoảng loạn, y hơi hé môi, thuận theo lực đạo và động tác của bác sĩ Thích.
Đồng tử của Fellnax đột ngột co rụt lại, ánh mắt rung động. Còn chưa kịp phát ra âm thanh nào thì đã bị bác sĩ Thích vén áo sơmi lên, kéo vạt áo đưa vào miệng để y cắn, sau đó giữ lấy hai tay y, áp qua đỉnh đầu rồi trói vào lan can gương phía trước.
Cổ y ngửa lên, mặt áp sát vào gương, vành tai lại bị đeo vào nút bịt tai của ống nghe. Trong tầm mắt của y, bác sĩ Thích đặt đầu ống nghe bệnh lên phần đã nhô cao ở dưới bụng.
Giọng nói trầm thấp lại vang lên bên tai:
“Người bệnh thân ái của ta, ngươi cần phải nghe thật kỹ xem khoang sinh sản của mình… có vấn đề gì không.”
Đuôi mắt Fellnax lập tức cụp xuống, ánh mắt ngập nước, đỏ ửng. Tất cả những tiếng nức nở đều bị nghẹn lại trong vạt áo sơmi đang cắn chặt.
Trong tấm gương phản chiếu phía trước, hình ảnh hiện lên vẫn là bác sĩ Thích khoác trên người áo blouse trắng sạch sẽ, chỉnh tề.
