Tội Phạm Truy Nã Toàn Tinh Tế Cư Nhiên Là Trùng Đực
Chương 57: La Mạn Khánh Điển
18:47, Thời gian Trạch Cách Tinh, trang viên Vân Tháp.
“Hai vị tiên sinh tôn kính, lễ mừng còn 13 phút nữa sẽ bắt đầu. Hai ngài muốn đến khu nghỉ ngơi trước để xã giao, hay muốn tham quan trang viên một chút chờ lễ mừng khai mạc?”
Thủ vệ trang viên Vân Tháp lễ phép khom mình chào hai vị khách bước vào cuối cùng, uyển chuyển đưa ra câu hỏi.
Một trùng có vóc dáng hơi cao hơn một chút, mặc một chiếc áo khoác trắng cứng cáp, mũ trùm rộng thõng xuống sau đầu, khóa kéo phía trước mở một nửa để lộ chiếc áo bên trong bó sát. Quần ngắn lao động màu đen kết hợp cùng giày thể thao trắng, trông có vẻ giống phong cách mà các hạ ưa thích.
Trùng còn lại thì khoác một chiếc áo lông cổ cao màu xám đậm che gần hết cổ, kết hợp cùng áo khoác, quần dài và giày đều màu đen. Chỉ có viên bảo thạch đỏ trên áo lông là điểm nhấn duy nhất về màu sắc, tạo cảm giác trầm mặc, đa số các hạ không thích phong cách này.
Thủ vệ thu lại ánh mắt, rồi nghe thấy trùng mặc đồ trắng bật cười, mở miệng nói:
“Đi dạo một vòng trong trang viên đi, Fellnax.”
“Ừ.”
Nhận được hồi đáp, Thích Yến mỉm cười quay sang thủ vệ nói:
“Không cần đi theo chúng ta, chúng ta tự đi dạo là được rồi.”
“Được.”
Thủ vệ gật đầu, nhìn bóng dáng bọn họ rời đi với chút kinh ngạc, lát sau lại quay trở về vị trí của mình.
Thích Yến nhìn toàn bộ trang viên được trang trí tông xanh lục, cảm thán:
“Vẫn là kiểu phong cách tươi mát như thế này dễ khiến người ta thả lỏng hơn, tuy rằng không quá ăn khớp với chủ đề của lễ mừng.”
Lời vừa nói được một nửa, trên đỉnh đầu hắn chợt cảm nhận một lực nhẹ.
Fellnax giơ tay lên xoa xoa mái tóc trắng ngắn của hắn.
Thích Yến ngẩn người, như đang suy nghĩ điều gì đó, sau đó kéo tay Fellnax lại, nhẹ nhàng cắn một cái lên ngón tay y:
“Thích tóc bạc à?”
Fellnax lắc đầu, chỉ là khi nhìn Thích Yến nói chuyện, tóc mái trên đỉnh đầu khẽ đong đưa, giống như một cục bông nhỏ đang gãi ngứa trong ngực y.
“Ngươi đẹp.”
Thích Yến nhoẻn miệng cười. Trước đó, hắn từng hỏi Fellnax thích hắn mặc kiểu quần áo như thế nào, nhận được câu trả lời là “đều thích”, liền đem một loạt mẫu trang phục đã chọn lập hồ sơ, đưa từng bộ cho y xem. Đến bộ này, sóng tinh thần dao động của y rõ ràng mạnh hơn hẳn.
Thích Yến vốn định chọn cho y một bộ đồ tác chiến kiểu hở eo để mặc cùng, nhưng lại bị y từ chối vì quá mức hở hang.
Hắn đành thôi, dù sao cũng đã được y hứa hẹn rằng lần sau sẽ mặc nó trước mặt hắn.
Trong lúc trò chuyện, bước chân hai người dừng lại bên một biển hoa. Ánh mắt Thích Yến sáng lên, ngồi xổm xuống hái mấy đóa hoa. Dưới ánh mắt nghi hoặc của Fellnax, hắn từ tốn đan chúng lại thành một chiếc nhẫn hoa.
Fellnax khẽ ngẩn người.
Thích Yến mỉm cười, rồi bất ngờ quỳ một gối xuống đất, vươn tay ra và ho khan hai tiếng:
“Khụ khụ… Fellnax· Osses Tư tiên sinh, em có nguyện ý gả cho Thích Yến, cùng hắn sống trong hôn nhân thần thánh trọn đời, bất kể nghèo hay giàu, bệnh tật hay khỏe mạnh, xinh đẹp hay tàn phai, thuận lợi hay thất bại, đều mãi mãi bên nhau không?”
Fellnax hơi nghiêng đầu, khóe miệng nhếch lên thành một đường cong nhẹ, không vội trả lời:
“Ngươi đang cầu hôn ta sao?”
Thích Yến trầm ngâm một chút rồi lại nở nụ cười, lông mày cong cong:
“Là thử cầu hôn.”
“Thử cầu hôn?”
Là cái gì?
“Là diễn tập thôi. Lần sau ta sẽ chuẩn bị nhẫn kim cương, hoa tươi, lễ phục đầy đủ… sau đó đem tất cả những gì ta có dâng lên cho em.”
Fellnax mỉm cười, duỗi tay ra:
“Ta nguyện ý.”
Ý cười trên mặt Thích Yến càng rõ ràng hơn, hắn cẩn thận đeo chiếc nhẫn hoa kia vào ngón áp út của Fellnax, rồi nhẹ nhàng hôn lên ngón tay ấy.
Kim đồng hồ trên tháp điểm đúng 7 giờ, pháo hoa bùng nổ giữa nền trời đen, Thích Yến ôm lấy Fellnax, khẽ cười:
“May mà ta căn đúng giờ.”
“Ngươi cố ý?”
“Một nửa, một nửa đi.”
Fellnax khẽ cười, vùi mặt vào cổ Thích Yến:
“Nếu có thể, ta muốn đến nơi ngươi từng sống, nhìn thử một lần.”
Tiếng pháo hoa nổ vang như mơ hồ lấp đi âm thanh, nhưng Thích Yến lại nghe rõ từng chữ. Hắn buông Fellnax ra, nâng mặt y lên, nghiêm túc nhìn vào mắt y:
“Lần tới khi quỹ đạo tinh hệ chuyển dịch, ta sẽ đưa em về nhà.”
“Được.”
“Fellnax, cúi đầu một chút.”
Thích Yến chạm trán nhẹ vào y, khẽ lên tiếng.
Fellnax nghi hoặc cúi đầu, nhưng chẳng thấy gì cả. Y đang định lên tiếng hỏi thì giọng Thích Yến lại vang lên lần nữa:
“Bóng dáng chúng ta đang hôn nhau.”
Dưới ánh sáng, bóng hai người họ bị kéo dài ra, dính sát lấy nhau. Thích Yến dịch chuyển thân thể, điều chỉnh để bóng mình trùng khớp với bóng của Fellnax, khiến cái bóng giống như đang hôn. Pháo hoa bên cạnh như hòa nhạc đệm cho bóng dáng đang hòa làm một ấy.
Fellnax hơi híp mắt, lướt qua lớp áo trên ngực Thích Yến, môi y cảm nhận rõ ràng hơi nóng từ cái bóng phản chiếu:
“Vì sao không hôn thật?”
Thích Yến nhịn cười:
“Chủ động đến vậy, học được hôn chưa?”
“Ngươi thử xem là biết.”
Màn đêm hoàn toàn bao phủ, vòng pháo hoa cuối cùng lại một lần nữa bùng nổ trên bầu trời, rồi dừng lại phía sau bóng dáng hai người họ.
【Chụp một tấm ảnh cho ta】
【… Được rồi】
…………..
“Ừm hừm, lúc trước còn nghe người ta bá đạo nói chuyện yêu đương: ‘Bản năng chúng ta bài xích nhau, nhưng ta nguyện ý vượt qua bản năng để yêu ngươi’, ta nhớ lúc đó là nghe được như vậy đấy.”
“Sau đó lúc đến tháp lâu thì gặp cảnh nóng của Fellar·Seth, liền truy sát.”
“Em có biết Fellar đã ch·ết thế nào không?”
Fellnax nghiêng đầu, lộ ra biểu cảm nghi hoặc.
Thích Yến như chợt nhớ ra chuyện gì buồn cười, “vèo” một tiếng bật cười thành tiếng, rồi chống tay lên vai Fellnax, cười đến mức thở không ra hơi:
“Carlo không biết đào đâu ra cái trò xấu xa đó, lúc Fellar đang hẹn hò với một trùng đực, y sai trùng đổ keo nước vào túi cách ly của hai người. Sát thủ bước vào thì đúng lúc hai tên đó đang rất cao hứng, Fellar muốn chạy cũng không thoát, thế là cứ thế tiêu đời.”
Carlo · Seth lần theo địa chỉ mà Thích Yến để lại tìm đến nơi, vừa tới đã nghe thấy Thích Yến đang kể cho một trùng khác nghe mấy lời bịa đặt kia.
Y bất đắc dĩ lên tiếng:
“Ta chỉ thuê sát thủ thôi, mấy chuyện phát sinh đó ta không có chỉ đạo cũng không có cảm kích gì hết.”
Nghe thấy tiếng của Carlo, Thích Yến cuối cùng cũng dừng cười, rời khỏi vai Fellnax, ngẩng đầu nhìn về phía trùng vừa đến, khẽ nhướng mày:
“Lâu rồi không gặp, lão bản.”
Carlo thầm mắng hắn đổi mặt nhanh như lật sách, ngoài mặt vẫn nở nụ cười đúng mực:
“Lâu rồi không gặp. Vị này là?”
Đôi mắt xanh lục của hắn nhìn sang Fellnax. Thích Yến ôm lấy vai quân thư, nói:
“Ái nhân của ta.”
Carlo lập tức hiểu ý, mỉm cười gật đầu:
“Rất hân hạnh.”
Fellnax nhẹ gật đầu đáp lại.
“Ngươi chuẩn bị khi nào động thủ?” Không muốn vòng vo, Thích Yến đi thẳng vào vấn đề.
Carlo đẩy đẩy mắt kính, cười đáp:
“Cha nuôi của ta sẽ đến đây vào tối nay lúc 21:00, để thương lượng với gia chủ của gia tộc Vannas.”
Thích Yến hơi nhướng mày, ánh mắt như có điều suy nghĩ nhìn y:
“Ngươi mua chuộc gia chủ Vannas?”
“Chỉ là một chút trao đổi lợi ích thôi.”
Thích Yến phát ra một tiếng cười nhẹ từ mũi, bắt chéo chân, nghiêng đầu nhìn thẳng vào đôi mắt xanh lục ẩn sau tròng kính kia – đôi mắt mang ý cười nhưng lại hoàn toàn không có chút cảm tình nào:
“Nhưng ngươi không tin tưởng gã.”
Nếu không, đã không cần phải cùng hắn bàn thêm một lớp bảo hiểm nữa.
Carlo buông tay, thản nhiên nói:
“Điều kiện ta đưa ra có lẽ rất hấp dẫn, nhưng cha nuôi ta cũng không phải không thể đưa ra được những gì tương đương.”
Thích Yến gật đầu:
“Cái đầu của ông ta đổi lấy phần thù lao của ngươi?”
Mắt kính của Carlo phản chiếu ánh sáng trắng, y cười, đưa tay ra:
“Hợp tác vui vẻ.”
Fellnax liếc nhìn bàn tay đang đưa ra kia, rồi nắm lấy tay Thích Yến, giữ chặt trong tay mình. Thích Yến nhếch môi cười thành tiếng:
“Hợp tác vui vẻ.”
Carlo cũng không giận, chỉ bình tĩnh thu tay lại:
“Có gì cần ta phối hợp không?”
“Không cần, ngươi chỉ cần đúng 9 giờ có mặt ở chỗ này là được.”
“Được.”
…………….
Trong một trà thất tinh xảo, hương trà thoang thoảng, hơi nước bốc lên khiến tròng kính của gia chủ Vannas phủ một lớp mờ. Gã khẽ v**t v* chén trà trong tay, ánh mắt đảo qua chén trà bên cạnh, kín đáo quan sát Ram · Seth.
“Chủ tinh gần đây mới tiếp nhận một lô thiết bị trị liệu,” Luan · Vannas đặt chén trà xuống, giọng nói dịu dàng, “Nghe nói toàn bộ đã đưa vào ba khu viện nghiên cứu của các ngươi?”
Ram bật cười khinh miệt, từ đầu đến cuối chưa từng động vào bàn trà:
“Ngươi cố tình mời ta đến nơi này, chẳng lẽ chỉ để hỏi về cái lô hàng đó?”
Y hơi nâng cằm, ánh mắt hạ thấp, khóe môi lạnh nhạt:
“Ngược lại, nghe tiểu tử Carlo kia nói các ngươi gần đây có vẻ đang chuẩn bị mở một bệnh viện?”
“Carlo à…” — âm tiết bị Luan đè lại trên đầu lưỡi, tựa như dư vị ngâm lâu chưa tan. Gã dường như có điều suy nghĩ, liếc nhìn Ram:
“Chúng ta đúng là có dự định mở một bệnh viện, nhưng người muốn thay thế các ngươi cũng không phải là gia tộc Vannas chúng ta.”
Ram nhíu mày, lập tức nghĩ đến gần đây gia tộc Vi Nhĩ Kỳ đang manh nha động tĩnh:
“Hừ, cứ lấp lửng như vậy thì có gì thú vị. Nói thẳng đi, lợi thế của ngươi là gì? Trùng của gia tộc Seth chúng ta còn chưa chết hết đâu.”
Luan như thể nghe thấy điều gì đó buồn cười, thấp giọng bật cười:
“Ram, lão già ngươi à, tính tình trước sau vẫn không thay đổi gì cả.”
Vừa cười, gã vừa châm thêm hai giọt nước vào chén trà lạnh ngắt trước mặt Ram:
“Ngươi biết kỳ Lạc Sơn có một mỏ quặng không?”
Luan chậm rãi mở lời, ánh mắt vẫn dừng trên mặt trà sóng sánh.
“Nguyên bản chỉ là một khu mỏ bình thường. Nhưng trùng hợp vài ngày trước, có một trùng lười biếng trong lúc khai thác thì xảy ra sụp hầm, không kịp trốn, bị đứt chân. Khi được cứu ra, chân hắn còn khảm một ít khoáng thạch. Đến lúc đưa vào bệnh viện, ngươi đoán xem xảy ra chuyện gì?”
Ram không đổi sắc, chỉ dùng ngón tay gõ nhẹ lên thân cây trượng quý trên tay.
Luan khẽ cười, từ tốn nâng chén trà, nhấp một ngụm, rồi từng chữ từng chữ rõ ràng nói ra:
“Vết thương của hắn lành lại. Cái chân bị gãy… mọc dài ra lại lần nữa.”
Không khí bỗng dưng căng thẳng hẳn lên.
Ram dừng động tác, siết chặt lấy viên bảo thạch trên đầu trượng, ánh mắt như chim ưng bắn thẳng về phía Luan.
Nhìn Luan nheo mắt cười nhàn nhạt, Ram từ từ buông lực đạo, dùng lớp găng tay lụa v**t v* viên đá quý sắc cạnh, lạnh giọng hỏi:
“Là công hiệu của loại khoáng thạch đó sao?”
“Đúng vậy.”
Luan đặt chén trà xuống, giọng bình thản:
“Chúng ta đã tiến hành kiểm tra lại, phát hiện bên trong khoáng thạch chứa một loại vật chất dạng chuỗi mới, tạm thời được tiến sĩ Vannas đặt tên là ξ thể.”
Gã cúi đầu nhìn vào chén trà, hình ảnh phản chiếu của bản thân in trong làn nước lay động, tiếp tục nói:
“Đáng tiếc thay, trên đời không có gì hoàn hảo. ξ thể cũng vậy. Tên trùng bị thương kia sau khi hồi phục 12 tiếng, cái chân mới mọc bắt đầu hoại tử. Không lâu sau, hoại tử lan ra toàn thân. Chưa đến 30 phút, đã ch·ết.”
Ánh mắt gã nâng lên, nhìn về phía Ram đang lộ vẻ trầm tư. Vừa nhìn đã biết Ram lại đang tính toán điều gì, Luan khẽ điểm ngón tay lên bàn trà, chạm nhẹ vào chén trà trước mặt Ram:
“Tựa như có những trùng, bên ngoài trông như đem lại phồn vinh, nhưng thực ra, trong bóng tối đã sớm bị sâu mọt gặm nhấm gần hết huyết nhục.”
Cho dù là kẻ ngốc cũng nghe ra ý tứ trong lời nói của gã. Trong đầu Ram lập tức lướt qua một cái tên — cái tên mà từ đầu đến cuối y không muốn tin.
“A, ta cũng chẳng có ý gì khác đâu, ông bạn già.”
Luan cười nhạt, vừa định chuyển giọng,
“Nghe nói ở khu 14 ngươi có một điểm ẩn giấu…”
Chưa kịp nói hết câu, một đạo hàn quang lạnh lẽo đột nhiên sượt ngang qua cổ Ram, kình phong mang theo lưỡi gió sắc bén lật tung vài sợi tóc của Luan.
Ram lập tức cảm nhận được cái lạnh lẽo rợn người đó là gì — một lưỡi dao cắt cổ.
Y trừng lớn mắt nhìn Luan, tay ôm cổ, loạng choạng đứng bật dậy:
“Luan, ngươi dám!”
Luan cũng đồng dạng khiếp sợ — trùng vừa ra tay không phải là người gã sắp đặt! Gã còn chưa kịp mở miệng giải thích, Ram đã ngã gục xuống ngay cửa, thân thể va vào chiếc bình hoa gần đó, tiếng vỡ lan ra như lời tuyên cáo cái ch·ết của y.
Vết dao nơi cổ để lại một vệt máu uốn lượn, kéo dài đến tận câu nói cuối cùng của Ram:
“Za… arl…”
Luan trừng lớn mắt, còn đang định kích hoạt cảnh báo thì từ bên cạnh thi thể Ram lại hiện ra một bóng người. Ánh sáng chiếu xuống khiến mái tóc trắng của người kia ánh lên sắc vàng nhàn nhạt, tỏa ra vẻ dịu dàng thoạt nhìn vô hại. Nhưng lưỡi đao dài trong tay lại vắt nghiêng trên mặt đất, vẫn còn dính máu tươi chưa khô — đó mới là lời tuyên bố rõ ràng nhất về thân phận sát thủ của hắn.
Thích Yến mặt không chút biểu cảm chém xuống đầu Ram, tay xách đầu người quay lại liếc Luan một cái, ánh mắt thản nhiên lạnh lẽo:
“Carlo bảo ta chuyển lời đến ngươi — cảm ơn vì đã phối hợp. Nhưng những quân cờ dư thừa, vẫn phải được dọn sạch.”
Một luồng lạnh lẽo chạy dọc sống lưng Luan. Gã lúc này mới hoàn toàn ý thức được — Carlo không chỉ mua được gã, mà còn bố trí cả một tầng bảo hiểm thứ hai. Mà tên sát thủ áo trắng này… chẳng phải đang nói rõ ràng rằng ngay cả gã — Luan — cũng chỉ là một quân cờ có thể bị vứt bỏ bất cứ lúc nào sao?
Thích Yến xoay người rời đi, bước chân nhẹ như ma quỷ, giống như chỉ là một cái bóng len lỏi giữa màn đêm.
Luan nhìn thân thể không đầu nằm sóng soài kia, khẽ thở dài:
“Ta nguyên bản còn định mua mạng ngươi… Đáng tiếc nhi tử của ngươi trả giá cao hơn.”
Một kẻ như Ram — rắn độc trong gia tộc Seth— đã bị loại bỏ, kế hoạch thâu tóm tạm thời đành gác lại.
Trên bàn trà, nước đã lạnh ngắt. Trên mặt nước phản chiếu một lớp bọt trà mỏng li ti, giống như những tính toán chưa kịp nói ra, cuối cùng đều bị nhấn chìm vào trong bóng tối u ám không đáy.
