Thích Yến xách theo một cái đầu đang chảy máu đầm đìa đến tìm Carlo, thời điểm đó ngay cả Carlo cũng khiếp sợ. Y không ngờ rằng khi Thích Yến nói “cái đầu”, thì lại thực sự là nghĩa đen – đầu người.

Thích Yến thậm chí còn chu đáo dùng túi trong suốt gói lại để máu không làm bẩn sàn nhà.

Carlo: “……”

Thích Yến ném cái đầu cho y: “Kiểm tra một chút?”

Cái đầu bị ném sang khiến Carlo loạng choạng một chút, y xách túi lên rồi đẩy gọng kính: “Không cần, năng lực của A Tư tiên sinh ta vẫn luôn tin tưởng.”

Thích Yến gật đầu, cũng không nói chuyện phiếm thêm với y: “Đồ cứ gửi trực tiếp vào tin nhắn cho ta, không cần lo bị lộ thông tin.”

“Được.”

Thấy Carlo không có chuyện gì khác, Thích Yến liền vẫy tay xoay người rời đi: “Tái kiến,gia chủ Seth.”

Bóng dáng màu trắng dần dần đi xa, Carlo tháo kính xuống, nhìn chằm chằm vào nơi hắn vừa rời đi, chậm rãi thu lại nụ cười. Y khoanh tay trước ngực, ngón tay khẽ chạm vào chiếc túi, sau đó lại từ từ nở nụ cười trở lại. Sau khi gửi bản đồ tuyến đường của A Đà Tư Mật Lâm vào trí não của Thích Yến, y liền xoay người bước vào tràng vực của chính mình.

Dù sao thì,sau khi nhìn thấy “hung thủ giết hại” phụ thân mình, các trùng thuộc dòng tộc Seth và nhóm trùng thuộc Thánh Tháp Tư cũng đang chờ một lời giải thích.

Bóng đêm đã bao trùm hoàn toàn, nhưng ban đêm ở khu 1 vẫn náo nhiệt như thường. Đèn đuốc sáng rực phản chiếu xuống khung cảnh ca hát nhảy múa thái bình, các chính khách bắt tay nhau, các thương nhân hòa giải mâu thuẫn, trùng thường dân thì nhảy nhót trong quán bar, còn những con hẻm tối vẫn che giấu đủ loại hành vi phạm tội nhơ nhớp như cũ.

Đi ngang qua con đường quen thuộc, lần này ánh sáng trong tòa cao ốc không còn phản chiếu bóng dáng của Fellnax nữa. Vị thượng giáo có mái tóc đen, mắt đỏ ấy giờ đang đợi hắn ở khách sạn.

Khi đi ngang qua một tiểu trùng cái bán hoa, nhóc xách theo chiếc lẵng cũ kỹ, bên trong là những bông hoa đã có chút khô héo dù còn vương chút sương sớm. Nhìn qua là biết không phải trùng thuộc khu 1.

Tiểu trùng cái đó nhìn Thích Yến đầy mong đợi, muốn mở miệng nhưng rồi lại thôi, cuối cùng vẫn là xoay người định rời đi.

“Bán mấy bông hoa đó cho ta đi.”

Thích Yến gọi lại nhóc.

Trùng nhãi con vui sướng xoay người lại, đôi mắt không lớn lắm trợn tròn lên, mấy đốm tàn nhang trên mặt như cũng đang nhảy múa: “Đại nhân, ngài xác định là lấy hết sao?”

“Đúng vậy, bao nhiêu tiền?”

Trùng nhãi con đếm đếm: “Năm mươi lăm… à không, năm mươi tinh tệ, ngài đưa ta năm mươi tinh tệ là được rồi.” Nói xong thì giơ ra một cái thiết bị trí não không phù hợp với tay mình.

Thích Yến chuyển cho nhóc năm mươi lăm tinh tệ, rồi cầm lấy cái lẵng hoa: “Năm tinh tệ dư lại coi như ta mua cái lẵng hoa của ngươi.”

Trùng nhãi con nhìn đôi tay trống không của mình, vui vẻ cười tươi, xoay người là bắt đầu chạy như bay: “Ta có thể về nhà rồi!”

Thích Yến cũng xoay người rời đi, lúc đi ngang qua một ngõ nhỏ ồn ào, hắn lấy ra một sợi dây cột tóc màu trắng, so sánh với đám hoa trong lẵng một lúc rồi tùy ý ném vào trong đó, sau đó lại lấy ra một cái dây màu lam, vung vẩy một hồi rồi cũng bỏ vào luôn.

Cuối cùng, khi đến dưới khách sạn, trong lẵng hoa đã đầy dây cột tóc ngũ sắc rực rỡ. Thích Yến trầm ngâm chốc lát, cuối cùng chọn sợi màu xanh nhạt, cột lại cho chắc rồi mới đính kèm một đóa hoa hồng vào.

Tùy ý ném lẵng hoa vào không gian lưu trữ, Thích Yến chỉnh lại trang phục, đứng trước thang máy chờ đợi thời gian di chuyển. Khi tới trước cửa phòng 638, hắn chậm rãi ấn chuông cửa.

Bên trong truyền ra âm thanh chuyển động, Thích Yến chỉnh lại tư thế, trước tiên ôm sẵn hoa trong tay.

Răng rắc ——

Cửa phòng vừa mở, ánh mắt Thích Yến lập tức sáng lên. Những lý do thoái thác đã chuẩn bị sẵn trong đầu phút chốc đều tan biến, hắn chỉ ôm lấy người trước mặt, mạnh mẽ đẩy vào phòng rồi tiện tay khóa cửa lại.

Một bộ trang phục tác chiến để lộ eo bụng khiến Fellnax trông đẹp đến lạ thường. Khóa kéo màu bạc kéo lên tận yết hầu, che kín bốn tấc da lưng phía trên thắt lưng, chỉ để lộ ra cơ bắp săn chắc và đường nhân ngư hoàn toàn lọt vào trong ống quần. Dây lưng màu đen với khóa kim loại nối liền áo trên với quần, tạo thành một hình dáng uốn lượn nơi ngực. Tua dây rủ xuống theo từng động tác mà đong đưa nhẹ nhàng.

Yết hầu Thích Yến khẽ động, đôi mắt hơi nheo lại:
“Tiên sinh thân ái, dẫn sói vào nhà thì cũng phải chuẩn bị tinh thần bị lột da đi.”

Fellnax mặc cho hắn ôm eo mình, nhận lấy bó hoa trong tay hắn nhìn một chút:
“Cho ta sao?”

“Rõ ràng còn giả vờ hỏi.”

“Thật là hư.”

Thích Yến khẽ cười nơi sống mũi, ngón tay không tự chủ được mà v**t v* hoa văn trùng văn khắc trên cơ bắp, nghiêng người đến gần cổ y nhẹ nhàng hít vào mùi thông nhàn nhạt.

Fellnax cong eo tránh né, nhưng tay sau lưng lại cảm nhận được một luồng nhiệt nóng rực, đôi mắt mang ánh đỏ nửa hé, nhấc chân đạp lên người hắn.

Thích Yến bật ra một tiếng kêu nhỏ, bàn tay trượt xuống:
“Ân hừ… Bên ngoài người ta đều nói Fellnax thượng giáo là mặt lạnh như băng, ta thấy rõ ràng là một dòng dung nham.”

Khóe môi Fellnax khẽ nhếch thành nụ cười nhạt, đùi y vẫn không ngừng động:
“Trong địa ngục chỉ có dung nham, núi lửa bên ngoài có bình tĩnh đến đâu cũng không thể đại biểu nó là sông băng.”

Thích Yến đè lại chân y, giọng khàn khàn cười rồi nghiêng đầu cắn lên yết hầu, đầu lưỡi cảm nhận được sự chuyển động lên xuống nơi ấy, tiếng cười trầm thấp lan ra:
“Bảo bối, có phải chúng ta đang quá mức buông thả rồi không?”

Nuốt xuống tiếng vang trong khoang miệng, Fellnax ngửa đầu, ánh đèn chiếu vào mắt khiến y hơi chói:
“Chúng ta có rất nhiều thời gian để làm vậy.”

“Em muốn biết ta và Carlo đã giao dịch cái gì không?”

“Cái gì…?”

“Y đưa ta bản đồ tuyến đường của A Đà Tư Mật Lâm.”

“Hỗn Đản…!”

“Miêu tả cho ta một chút mùi hương tin tức tố của ta nhé?”

“Ưm… không cần…!”

······

Hôm sau, Thích Yến bị ánh mặt trời ngoài cửa sổ đánh thức. Quay sang nhìn người bên cạnh, Fellnax vẫn còn đang ngủ say. Hắn không quấy rầy y, nhẹ nhàng xuống giường.

【Ta đã trở về】

【Ừm】

Vẫn còn ngái ngủ mà rửa xong chén, Thích Yến đang chuẩn bị rửa mặt thì phía sau truyền đến giọng nói khàn khàn của Fellnax.

“Sao không ngủ thêm một chút?”

Thích Yến nghiêng người hôn lên thái dương y: “Ta đánh thức em à?”

Fellnax lắc đầu.

“Chúng ta phải tranh thủ thời gian tiến vào A Đà Tư Mật Lâm. Hách Khắc Thác và bọn họ không khó để đoán ra chúng ta sẽ đến Trạch Cách Tinh, đặc biệt là bây giờ khi Ram · Seth đã ch·ết.”

Điều hắn lo lắng chính là Fellnax. Hắn thì không thể chết được, nhưng hiện tại có thể nói Fellnax đã cùng hắn trở thành mục tiêu bị truy giết.

Tuy thư quân của hắn sức mạnh vượt trội, nhưng hai tay khó địch nổi bốn tay. Nếu xảy ra oanh tạc quy mô lớn, hắn không chắc chắn có thể bảo vệ được Fellnax an toàn.

Tựa như nhìn ra sự do dự trong hắn, Fellnax nhéo nhẹ tay hắn: “Tin ta đi.”

“Ân.”

Hai người thu dọn xong xuôi, ăn trưa xong liền lập tức xuất phát đến A Đà Tư Mật Lâm. Một số trang bị cần thiết, Thích Yến đã sớm nhờ Carlo chuẩn bị từ trước và bỏ vào không gian lưu trữ, hỏa lực lần này cực kỳ đầy đủ.

Lại một lần nữa bước vào nơi này, trong lòng Thích Yến không khỏi có chút cảm khái. Khi hắn vừa đến tinh cầu Ares, mang theo niềm hân hoan của một sinh linh mới sống lại, mệt mỏi xoay xở giữa đám dị thú, thì giờ đây, những dị thú kia lại chủ động tránh xa hắn.

“Ta đã tỉnh lại ở cái ao màu đen kia.”

Fellnax nhìn theo hướng tay hắn chỉ, thấy một khu vực đầy đá to nhỏ không đều nhau, giữa đó có một hồ nước đen như mực, diện tích khoảng mười mét vuông. Giữa hồ có một tảng đá lớn – chính là nơi Thích Yến đã từng nằm lên.

Nước hồ đen nhánh, không nhìn thấy đáy, thậm chí không thể xác định được liệu đó có phải là nước thật hay không.

Thích Yến cười nhẹ, kể lại chuyện lúc vừa tới thế giới này, thân thể khỏe mạnh chưa quen thuộc khiến hắn lúc nào cũng luống cuống không biết xoay sở ra sao. Về sau, chính là trong sinh tử cận kề mà ép buộc rèn luyện được bản thân, thành một thân thân thủ không tồi.

“Tuy trước kia ta cũng biết một ít quyền cước, nhưng đều là mánh khóe đầu đường xó chợ, đánh lộn kéo bè kết cánh mà luyện thành.”

Fellnax lập tức nhíu mày: “Ai dám đánh ngươi?”

Thích Yến thấy buồn cười, nhéo nhéo tay y trêu chọc: “Không có gì, chỉ là mấy chuyện hồi nhỏ ngu ngốc thôi.”

Fellnax không hỏi thêm nữa, cả hai tiếp tục dựa theo bản đồ tuyến đường đi sâu vào bên trong.

Đột nhiên—

Một mùi hôi khó ngửi bắt đầu tràn ngập xung quanh, Thích Yến ngay lập tức thu lại nụ cười, ánh mắt lạnh xuống, gương mặt nghiêm lại. Hắn nhanh chóng kéo Fellnax ra phía sau lưng mình bảo vệ.

Fellnax nghiêng người bước lên, lại quay về đứng bên cạnh Thích Yến. Khi thấy thần sắc hắn trở nên ngưng trọng, sắc mặt y cũng trở nên nặng nề: “Mùi này có vấn đề?”

“Ừ.” Đôi mắt sắc bén cảnh giác quan sát bốn phía, Thích Yến tranh thủ trả lời, “Mùi này bắt nguồn từ một loại sinh vật có xúc tua đầy răng nhọn, tính ăn mòn rất mạnh. Không rõ là sinh vật sống hay chỉ là bộ phận của cái gì đó, nhưng rõ ràng mục tiêu là nhằm vào ta.”

“Nhắm vào ngươi…” Fellnax chậm rãi cau mày, rũ mắt suy nghĩ, “Là bởi vì thứ tồn tại sau lưng ngươi, hay bởi vì thân thể ngươi vốn đến từ A Đà Tư Mật Lâm?”

Thích Yến lắc đầu: “Không rõ, có thể là cả hai.”

Nếu là nguyên nhân sau, vậy thì hắn và Fellnax có thể xem như hai chiếc “bẫy dụ xúc tua” di động rồi.

Hàng lông mi dài khẽ rung nhẹ, đáy mắt mang theo chút nghi hoặc. Mùi hương quái dị kia đã biến mất, nhưng Thích Yến vẫn không dám lơi lỏng cảnh giác. Hắn nắm lấy tay Nhân Phí Nhĩ Fellnax, nhìn về dãy núi trập trùng ở xa bị sương mù bao phủ, rồi lại một lần nữa cất bước.

“Đi thôi, Fellnax.”

Fellnax nắm chặt tay hắn:
“Yên tâm, có chuyện gì cũng có ta cùng ngươi đối mặt.”

Cảm giác bất an trong lòng thoáng chốc tan biến, khóe môi Thích Yến cong lên cười:
“Vậy thì em nhớ nắm cho chắc vào đấy, ta là núi lửa đang nóng cháy đấy.”

Fellnax liếc mắt nhìn hắn – cái tên chẳng phân biệt hoàn cảnh mà cứ tà khí như thế – rồi giơ chân đá nhẹ vào gót chân hắn:
“Hiện tại ta là sông băng.”

“Phốc, ta thật sự muốn đi nói cho mấy kẻ từng gọi em là cao lãnh lạnh lùng biết, bọn họ bị lừa rồi.”

“Bọn họ cũng không tính là bị lừa.”

Thích Yến nghi hoặc nhìn sang Fellnax, đôi mắt đỏ rực kia trước sau vẫn nhìn thẳng phía trước, chẳng lộ chút cảm xúc nào, nhưng chính lời nói của y lại khiến lòng hắn ngứa ngáy.

“Bởi vì ta chỉ như vậy với ngươi.”

Quảng cáo
Tội Phạm Truy Nã Toàn Tinh Tế Cư Nhiên Là Trùng Đực - Chương 58 | Đọc truyện chữ