Tội Phạm Truy Nã Toàn Tinh Tế Cư Nhiên Là Trùng Đực
Chương 56: Trở về Trạch Cách Tinh
“Betchar·Gero Dea nói ngươi từng bị Kalani làm thực nghiệm.”
Trong TR-512, giọng nói lạnh lẽo của Fellnax vang lên, đôi mắt đỏ ngầu chăm chú nhìn Thích Yến không chớp.
Thích Yến nhoẻn miệng cười, còn tưởng rằng hắn bị y nhìn chằm chằm từ đầu đến giờ là vì chuyện gì lớn lắm.
“Ừm, lúc trước lúc chôn miêu điểm, không cẩn thận ngất trong phòng thí nghiệm của gã.”
Fellnax cau mày, kéo hắn lại chuẩn bị bắt đầu kiểm tra cẩn thận, nhưng lại bị Thích Yến buồn cười ngăn lại.
Thích Yến nhéo tay y, ánh mắt lóe sáng cong cong nhìn y: “Ta không sao cả, sau đó ta bán gã ra chợ đen rồi. Chỉ là không ngờ sinh mệnh gã lại ngoan cường như vậy, hay là nói y học hiện tại phát triển quá mức rồi?”
Hắn nghiêng đầu, lại ghé sát vào tai Fellnax thì thầm: “Hơn nữa không phải tối hôm qua em đã kiểm tra rồi sao? Bây giờ có kiểm tra lại thì cũng chỉ thấy dấu vết của em lưu lại thôi.”
Ánh mắt sâu thẳm của Fellnax thoáng liếc nhìn hắn một cái, sau đó dời đi, cũng không truy cứu tiếp, chỉ mở trí não ra gửi đi một tin nhắn.
Thích Yến nhìn thấy hết những hành động đó, khóe miệng cong lên thêm vài phần, đầu ngón tay v**t v* bàn tay của Fellnax, rồi mở miệng hỏi:
“Khi đến Trạch Cách Tinh, có muốn tham gia La Mạn Khánh Điển không? Gia tộc Seth vừa mới xảy ra chuyện lớn, nên La Mạn Khánh Điển được dời lên trước vài tháng.”
Fellnax nghi hoặc hỏi: “Có liên quan gì sao?”
“Có chứ, Fellar·Seth bị Carlo giết rồi, mà Carlo thì chuẩn bị giết luôn cả thư phụ gã tại La Mạn Khánh Điển.”
Từ khi hắn bị gia tộc Lucian phát lệnh truy nã toàn mạng, Carlo Seth đã chủ động tìm đến hắn, dùng một số thông tin tình báo để đổi lấy kỹ thuật trợ giúp từ hắn.
Chỉ là một cuộc giao dịch nhỏ.
Fellnax nhướng mày. Y có ấn tượng khá sâu về gia tộc Seth. Dù chỉ là một gia tộc ở tinh cầu trung đẳng , nhưng mỗi năm đều ra vào Thánh Tháp Tư, thật sự rất đặc biệt. Y cũng từng gặp Ram Seth, gia chủ đương nhiệm vài lần trong lãnh địa tinh cầu của gia tộc.
Phần còn lại mà y biết là do lúc đầu Thích Yến phát sóng trực tiếp, gây ra chuyện khiến Fellar·Seth nổi giận, nên mới mở ra kiếp sống bị truy nã.
“Ngươi làm sao lại có liên hệ với Carlo?” Y không nhớ rõ trùng này, nhưng gia chủ Seth chỉ sinh ra hai trùng, một trùng cái, một á thư. Phỉ Lặc là trùng cái, như vậy Carlo tự nhiên chính là á thư kia.
Thích Yến chớp mắt trái, khóe miệng mang theo ý cười giảo hoạt: “Bởi vì thân phận chứng minh của ta khi vừa đến thế giới này là do Carlo giúp ta làm.”
“Hửm?”
Trong mắt Fellnax hiện lên vẻ kinh ngạc nhẹ.
Không phải vì những lời Thích Yến nói, mà là vì hắn lại thoải mái như vậy thẳng thắn nói ra bí mật như thể đang kể một chuyện thường ngày.
Thích Yến cầm tay y, đưa đến bên môi: “Em hẳn là cũng đã có phán đoán rồi, Fellnax.”
“Ừm.”
Thích Yến nhẹ nhàng hôn lên đốt ngón tay y, lông mi rũ xuống, ánh mắt khẽ chớp như mang theo ánh sáng nhạt. Hắn chậm rãi mở miệng, xuyên qua thời không mà nói:
“Ta đến từ một nơi gọi là Địa Cầu, ở đó không có khoa học kỹ thuật tiên tiến, hơn bảy mươi mấy triệu người cùng chung sống trên một tinh cầu màu xanh thẳm. Nơi đó không có Trùng tộc, chỉ có nhân loại, giới tính chỉ chia làm nam và nữ.”
“Ta đã từng là một trong số họ. Nhưng sau đó, ta đã ch·ết.”
Ngón tay Fellnax khẽ động, lông mi cũng khẽ run.
Thích Yến siết tay y chặt hơn, ngẩng lên, để lộ đôi mắt gần như trong suốt: “Đường đến Trạch Cách Tinh vẫn còn dài, em muốn nghe ta kể chuyện xưa không, Fellnax?”
“Ừm.”
Qua tiết Sương Giáng, thời tiết lại lạnh thêm vài phần. Trong sân, đám trẻ con đều dọn ghế gỗ nhỏ, vây quanh chậu than lớn để sưởi ấm, chơi trò tung lụa bằng tay.
Hắn như thường lệ vẫn yên lặng ngồi giữa đám người, chiếc khăn tay cũng như mọi khi, vĩnh viễn sẽ không bị ném về phía hắn. Những đứa trẻ khác khi chơi trò tung khăn cũng tự động bỏ qua hắn như thể hắn vô hình.
Ngồi một lúc, hắn cảm thấy vừa chán vừa vô vị, lại thêm phần khô nóng.
Hắn đứng dậy, dọn ghế rời đi. Hành động khiến vài người len lén nhìn theo, nhưng chẳng ảnh hưởng gì đến trò chơi trẻ con ấu trĩ kia.
Hắn muốn đi tìm viện trưởng bà bà.
Bà bà lúc nào cũng không tham gia trò chơi cùng bọn trẻ, chỉ cần tụi nhỏ không gây rối thôi, bà luôn nói: “Cái bộ xương già này của ta chẳng chạy nhảy được nữa đâu.”
Hắn không thích mấy lời như vậy. Hắn cảm thấy bà bà còn rất trẻ, chắc chắn có thể sống tới một trăm tuổi.
Vừa bước vào phòng bà bà, lập tức cảm thấy ấm áp hẳn lên, rõ ràng trong phòng không hề có chậu than.
Bà bà đang lật một quyển sách cũ kỹ, giấy vàng úa, bìa tróc mép. Nghe thấy động tĩnh liền ngẩng đầu, vừa thấy hắn liền bật cười.
“Tiểu ngoan cố không chơi trò chơi, thế nào lại nghĩ tới tìm ta rồi?”
Hắn bĩu môi, không phản bác biệt hiệu đó, đôi chân ngắn nhỏ chạy đến trước giường bà bà, đặt ghế xuống, trèo lên rồi lăn thẳng vào lòng bà bà.
Bà bà bị hắn nhào vào mà bật cười không ngớt, đưa tay xoa đầu cậu bé tóc xù xù, từng chút một, bàn tay thô ráp lướt qua vành tai, lại vuốt nhẹ gò má.
Hắn bị đụng vào ngứa ngáy, gãi mạnh má mình rồi ngồi dậy hỏi: “Bà bà, người họ Thích đúng không?”
Bà bà có chút bất ngờ, chọc nhẹ vào má hắn đang ửng đỏ: “Sao con biết?”
Cậu bé bĩu môi, ưỡn ngực nhỏ lên: “Hôm nay mấy người mặc đồ lạ đến tìm bà, con nghe họ gọi bà là Viện trưởng Thích.”
Bà bà bật cười, nhéo tai hắn: “Tiểu linh tinh.”
Cậu bé lắc lắc đầu, rồi lại vùi mặt vào lòng bà bà:
“Bà bà, phòng người không có chậu than, người không lạnh sao?”
Bà bà bật cười, nâng khuôn mặt nhỏ của cậu bé lên xoa xoa:
“Không lạnh đâu. Trong mông tiểu oa nhi có ba đốm lửa, có một tiểu gia hỏa như ngươi ở bên, bà bà sao mà lạnh được chứ.”
“Hắc hắc! Vậy thì tốt rồi. Bà bà, tối nay con muốn ngủ cùng người, mông con hướng về phía người, cả đêm người sẽ thấy ấm áp!”
Hai bà cháu cứ thế thủ thỉ trò chuyện, câu được câu không, bóng đêm càng lúc càng dày. Ngoài cửa sổ bắt đầu lất phất mưa nhỏ, gió lạnh thổi từng đợt từng đợt.
Cậu bé bất chợt nhảy xuống giường, chạy lại bên cửa sổ, cố sức vươn tay ra ngoài, đôi mắt to lấp lánh ánh sáng, nhưng khi bàn tay chạm phải không khí lạnh, gương mặt nhỏ liền cụp xuống.
Bà bà vội chạy đến giúp hắn mang giày, lại bật cười hỏi:
“Sao vậy? Nhìn thất vọng quá?”
Cậu bé mím môi:
“Con tưởng là tuyết rơi cơ.”
Bà bà có chút kinh ngạc, nhìn ra bên ngoài. Mưa bụi đang nhẹ nhàng bay lượn, dưới ánh đèn mơ hồ thật sự giống như tuyết đang rơi.
Bà khẽ xoa đầu cậu bé:
“Nơi chúng ta không có tuyết rơi. Đợi tiểu ngoan cố của bà lớn lên, sẽ dẫn con đi phương Bắc xem tuyết nhé.”
Thấy cậu bé vẫn có chút buồn buồn, bà lại cười dịu dàng mở miệng:
“Bà kể chuyện cho con nghe nhé.”
Cậu bé lập tức ngẩng đầu, ánh mắt long lanh lấp lánh, nào còn chút dáng vẻ buồn bã ban nãy.
Bà bà bật cười, những nếp nhăn dịu dàng trên mặt dãn ra, rồi chậm rãi kể:
“Vào một mùa đông rất lạnh, rất nhiều con vật nhỏ bị đông ch·ết, nhưng gia đình thỏ lại vì có lửa nên rất ấm áp. Hôm đó, mẹ thỏ ra ngoài kiếm cà rốt, sợ thỏ con buồn nên nặn một người tuyết làm bạn chơi cùng con.”
“Thỏ con vui lắm, chơi cùng người tuyết rất thân thiết. Nó còn muốn mời người tuyết vào nhà sưởi ấm, nhưng người tuyết lại từ chối.”
“Thỏ con ngốc quá! Tuyết gặp ấm sẽ tan mà!”
Cậu bé vung vẩy nắm tay nhỏ, miệng chu lên đầy giận dỗi.
“Đúng đúng đúng, tiểu lừa con thật thông minh.” Bà bà cười, ấn đầu cậu bé vào lại lòng mình rồi tiếp tục kể.
“Cậu bé Tuyết từ chối lời mời của thỏ con, thỏ con lúc đó mới hiểu được — cậu bé tuyết vốn không sợ lạnh, nhưng điều đó cũng không ảnh hưởng đến tình bạn giữa hai đứa. Mỗi ngày chúng đều vô ưu vô lo mà chơi đùa cùng nhau.”
“Nào là hái quả dại, bắt cá, chơi ném tuyết…”
Ánh mắt cậu bé sáng lấp lánh, bà bà mỉm cười, cạo nhẹ sống mũi hắn.
“Cho đến một ngày, nhà của thỏ con bị cháy bếp. Ngọn lửa mỗi lúc một lớn, cuối cùng thiêu cháy cả ngôi nhà.”
“Thỏ con rất sợ hãi, nhưng ngọn lửa quá lớn, nó không có cách nào thoát ra ngoài. Lúc đó cậu bez tuyết nhìn thấy lửa, không chút do dự xông vào trong nhà, cứu thỏ con ra ngoài.”
“Nhưng chính nó lại bị ngọn lửa làm tan chảy, hóa thành một vũng nước trong veo. Dưới ánh nắng chiếu xuống, vũng nước bốc hơi, hóa thành mây mang hình dáng cậu bé tuyết, bay lên trời cao.”
Cậu bé nghe xong vùi đầu vào ngực bà bà, im lặng không nói, vẻ mặt u sầu.
Hắn không thích câu chuyện này.
Bà bà nhẹ nhàng vỗ lưng hắn, dịu dàng dỗ dành:
“Ngoan nào, ngủ đi.”
“Sáng hôm sau, viện trưởng bà bà qu·a đ·ời. Mấy đứa trẻ khác nói chính ta là h·ung th·ủ gi·ết người.”
Giọng của Thích Yến bình thản, mềm nhẹ, đến cả hàng mi cũng không chút rung động. Hắn nhìn về một nơi xa xăm, như thể đang kể chuyện xưa của người khác.
“Sau đó, một vị viện trưởng mới đến cô nhi viện…”
“Thích Yến.” Fellnax đột ngột cắt ngang lời hắn.
Thích Yến nghi hoặc quay đầu lại.
“Đừng nói nữa…”
“Miệng v·ết th·ương không phải để bị xé ra. Ta thật sự rất vui vì ngươi chịu nói với ta về quá khứ của mình, nhưng ta không muốn nhìn thấy ngươi một lần nữa phải đối diện với đau khổ.”
“Ta cũng không để ý ngươi có giấu ta điều gì hay không. Giờ phút này, ta chỉ cần xác nhận được — ngươi yêu ta — là đủ rồi.”
Ánh mắt y vô cùng nghiêm túc. Rõ ràng là một đôi mắt màu huyết tinh lạnh như băng, vậy mà trong mắt Thích Yến, hắn lại thấy ánh sáng ấm áp lan tỏa từ sâu bên trong.
Nhìn thấy Thích Yến trầm mặc, Fellnax ôm chặt hắn, giọng trầm thấp nhẹ nhàng:
“Cho nên… đừng nói nữa, được không?”
Y không muốn nhìn thấy cặp mắt ấy trở nên bình thản đến mức khiến người khác nghẹt thở, y chỉ muốn trong mắt hắn luôn là nụ cười nhẹ không để tâm, và hình bóng của chính mình tràn ngập trong đó.
“…Được.”
Vai đau nhói lên một cái, Thích Yến hơi nhíu mày, khẽ cười thành tiếng.
Hắn từ lâu đã chẳng còn quan tâm điều gì, nhưng cảm giác được người khác quan tâm như thế này… thật không tồi.
Hắn từng nghĩ sẽ thẳng thắn, thành khẩn mà đối xử với Fellnax, nhưng nếu y không muốn nghe, vậy hắn cũng chẳng nhất thiết phải nói.
Dù sao… chỉ cần hai người đều thích nhau, vậy là đủ rồi.
“Em tại sao cứ thích cắn người như vậy hả?”
Cảm giác tê dại ướt át bao trùm lấy nỗi đau nơi vai và cổ. Giọng của Fellnax khàn khàn, vang bên tai hắn:
“Ta muốn lưu lại dấu ấn độc nhất vô nhị thuộc về ta… trên người ngươi.”
Thích Yến bật cười, tay nhéo sau cổ y, kéo người ra phía sau, cúi đầu hôn xuống. Trong lúc môi răng dây dưa, hắn khẽ mở miệng:
“Vậy em có thể vương mùi gỗ thông trên người ta được không?”
“Gỗ thông?”
“Ừm.”
Thích Yến buông Fellnax ra, kề trán vào trán y, cảm nhận hơi thở nóng rực trong gang tấc, rồi từng chữ từng chữ nói chậm rãi:
“Lạnh băng, nồng đậm, thuần khiết. Quẩn quanh nơi đầu lưỡi, sau đó len vào tận yết hầu.”
Hơi thở của Fellnax trở nên dồn dập, ánh mắt sâu thẳm. Y mạnh mẽ cắn lên môi dưới của Thích Yến:
“Ngươi đang dụ dỗ ta sao?”
“Không.”
Giọng Thích Yến như mang theo ý cười nhẹ.
“Là em đang dụ dỗ ta.”
Tiếng cười trầm thấp khẽ vang lên từ trong cổ họng Fellnax, y khóa chặt chân Thích Yến đang ngồi trên người, ôm lấy cổ hắn rồi đưa môi lại gần: “Vậy ngươi tiếp nhận sự dụ dỗ không? Hùng chủ……”
Thích Yến khẽ bật ra một tiếng tỏ ý không hài lòng, giơ tay tát một cái vào phần eo sau của y: “Đã nói bao nhiêu lần rồi, gọi tên của ta.”
Fellnax khẽ giật giật eo, đầu lưỡi mảnh khảnh lướt nhẹ qua vành tai, giọng trở nên mềm mại: “Ngươi vẫn chưa trả lời câu hỏi của ta.”
Ánh mắt Thích Yến tối lại, quay đầu hôn lên đôi môi lộn xộn của y: “Em chắc chắn là hiện tại em còn làm nổi sao?”
Bên dưới bộ quân trang kín mít của y, khắp nơi đều là những vết bầm xanh tím.
Hương thơm đậm đặc mùi gỗ thông không ngừng lan tỏa, Fellnax cởi bỏ áo trên của Thích Yến, giọng nói trở nên mơ hồ: “Thân thể trùng cái, trời sinh chính là để……”
“Ngô……”
Vừa đổi thế chủ động, Thích Yến ngắt lời y, đầu ngón tay lướt nhẹ dọc theo đường Trùng Văn phía sau eo: “Tin tức tố của ta có mùi gì?”
“Ngô… Mùi hoa…”
Thích Yến hơi nhướng mày, có chút bất ngờ.
“Tiếp đến là mùi hương cỏ cây thanh nhẹ, kết thúc bằng một làn cay gắt, sắc bén như cú quét của đuôi chim điều.”
Thích Yến bật cười, còn phân tích rất có trình tự.
Ánh mắt hắn dừng lại nơi môi dưới của Fellnax đang bị cắn đến đỏ bầm, hắn đưa ngón tay ra thăm dò khoang miệng đang khép chặt lại, giọng trầm thấp vang lên: “Không cần tự ép mình, Fellnax.”
“Câm miệng……”
Thích Yến phát ra tiếng cười nhẹ từ trong xoang mũi, cúi đầu hôn lên vành tai mềm kéo dài của y: “Muốn cùng ta phân tích mùi hương sao? Thượng giáo……”
Răng nanh lộ ra, cuối cùng không thể kìm nén được âm thanh r*n r* tràn ra từ đôi môi đỏ mọng, ngón tay thon dài linh hoạt di chuyển giữa lưỡi, mang theo từng tiếng biến điệu khẽ khàng.
