Tội Phạm Truy Nã Toàn Tinh Tế Cư Nhiên Là Trùng Đực

Chương 48: Bảo thạch đỏ rơi xuống.

Vội vã chạy về đến nhà, Alaric ngã rạp xuống đất thở hổn hển, lúc này mới phát hiện mặt Delasar đầy nước mắt, hiếm khi trầm mặc như thế.

Y hoảng hốt bò dậy, lau khô tay rồi lại vội vàng lau nước mắt cho gã.

“Sao vậy? Bị dọa rồi sao? Không sao, không sao, đừng khóc đừng khóc, lần sau chúng ta không đi nữa.”

Y ôm chặt Delasar vào lòng, vỗ vỗ lưng gã an ủi.

Delasar vẫn luôn im lặng, mãi đến khi Alaric chuẩn bị kéo gã đi tìm y sư thì gã mới lên tiếng: “Ca, ta muốn cho ngươi xem cánh của ta.”

Alaric hơi ngây ra, lập tức chưa phản ứng kịp thì Delasar đã mở cánh ra.

Đôi cánh của gã là màu trắng, giống như màu tóc và màu mắt gã, trong bóng đêm phát ra ánh sáng trắng nhàn nhạt, mộng ảo mà mỹ lệ.

Alaric nhất thời ngây người nhìn.

Đây là lần đầu tiên y thấy cánh của Delasar. Tuy vẫn luôn biết Delasar là trùng cái, nhưng vì dung mạo gã tuấn mỹ, hơn nữa lại không hề có bất cứ đặc điểm nguyên thủy nào, hoàn toàn khác với những trùng cái có đặc điểm hình thù kỳ quái mà y từng thấy, nên y chưa bao giờ thật sự cảm nhận được Delasar là trùng cái.

Delasar cúi đầu, khẽ nói: “Ca, ta muốn yên tĩnh một mình, ngươi có thể ra ngoài một chút không?”

Alaric như bừng tỉnh, lo lắng nhìn gã một cái, cuối cùng vẫn gật đầu, để lại không gian cho gã.

Khi y ngửi thấy mùi máu tanh, mọi chuyện đã không thể vãn hồi.

Delasar tự xẻ cánh mình, moi tuyến thể Trùng Văn ra.

Y run rẩy muốn ngăn lại, muốn chất vấn tại sao Delasar lại tự hủy hoại thân thể mình, nhưng đối mặt với trùng cái sắc mặt trắng bệch, toàn thân không ngừng run rẩy ấy, y lại không nói nên lời. Đáy mắt thiếu niên đầy hận ý, gã cố gắng ổn định thanh tuyến đang run run của mình: “Bọn họ là đến bắt ta, trong tuyến thể của ta có chip, giúp ta ném nó ra rồi kích nổ được không? Ca.”

Alaric mím môi, run rẩy nắm lấy cục máu lẫn chip, lao ra ngoài.

Y lao đi như điên, trong lòng chỉ còn hình ảnh thiếu niên toàn thân đẫm máu đang chờ ở nhà.

Mùi máu tanh và sắt rỉ tràn ngập trong tiếng gào thét, hòa lẫn nước mắt, tất cả đều bị nuốt vào trong lòng.

······

Năm năm sau, Hư Không Chi Cánh đón hai tân nhân—là một đôi huynh đệ á thư.

Đệ đệ rất xinh đẹp, bị nhiều tên trong đội tinh tặc thèm muốn. Nhưng mỗi khi có ánh mắt lộ liễu nào dừng lại trên người gã, trái tim của những kẻ đó sẽ lập tức nhiều thêm một viên đạn từ ca ca gã.

Hai huynh đệ cùng nhau nương tựa tiến lên trên từng tầng của Hư Không Chi Cánh, cuối cùng leo đến tận vị trí của Bella Tháp—người đứng đầu. Hư Không Chi Cánh cũng được đổi tên thành Bảo Thạch Đỏ, đệ đệ trở thành thủ lĩnh Bảo Thạch Đỏ, còn ca ca là phó thủ của gã.

Từ đó, Ares không còn là chốn dung thân của tầng lớp trùng cấp thấp, chỉ còn lại danh xưng tà ác và mục tiêu tôn sùng lợi ích cao nhất —Bảo Thạch Đỏ.

Alaric bừng tỉnh, rời mắt khỏi ánh đèn vẫn luôn nhìn chăm chú, chớp chớp mắt giao thoa giữa bóng tối, y bỗng có chút hoảng loạn.

Y lấy ra từ túi áo một viên bảo thạch đỏ lấp lánh ánh bạc, ánh mắt trầm xuống, chậm rãi đứng dậy rời khỏi phòng giam.

Lại một lần nữa đi trên hành lang kim loại quen thuộc, bước chân y chậm rãi. Y không phân rõ trong lòng là hoảng hốt hay đau lòng, là chờ mong hay là sợ hãi.

Hít sâu một hơi, Alaric siết chặt viên bảo thạch đỏ kia. Những góc cạnh của viên đá quý đâm vào lòng bàn tay đau nhói, nhưng chính cảm giác ấy lại khiến bước chân y nhanh hơn.

Nhưng đến khi y đuổi tới nơi, chỉ còn mùi máu tanh xen lẫn mùi rượu lan tràn trong không khí, giống như đêm hôm ấy của 20 năm về trước- y lại một lần nữa, đến muộn.

Viên bảo thạch đỏ rơi xuống đất, vang lên âm thanh thanh thúy va chạm. Bước chân y hỗn loạn đẩy mạnh cánh cửa, trường đao từ tay Thích Yến đã đâm xuyên tim Delasar. Y run rẩy cúi người bịt lại miệng vết thương đầy máu kia.

Đồng tử của Delasar co chặt lại, một tay đẩy y ra, dồn hết chút sức lực cuối cùng để kéo mắt cá chân của Fellnax, khớp tay trắng bệch, hàm răng nghiến chặt, dùng hết toàn bộ hơi sức nói ra một câu:

“Đừng giết y.”

Lời vừa dứt, gã trừng mắt, không còn hơi thở. Nhưng các ngón tay vẫn gắng sức níu lấy, ánh mắt cuối cùng cũng không dừng lại nơi Alaric.

Fellnax mím môi muốn tránh nhưng tránh không được, đang định khom người thì tay Alaric đã giữ chặt đôi bàn tay đang nổi gân xanh ấy, bẻ từng ngón ra, rồi nắm chặt mười ngón tay lại.

Thích Yến chỉ lặng lẽ nhìn y khép đôi mắt của Delasar, sau đó ôm lấy thi thể vẫn còn hơi ấm ấy lên. Khi xoay người rời đi, Thích Yến mới thấy mặt y đầy nước mắt.

Y cúi đầu, lặng lẽ rơi lệ, trong mắt chỉ có Delasar. Y không nhìn đến Fellnax, cũng không để ý Thích Yến, cứ thế đi ra khỏi căn phòng hỗn độn rồi mới dừng lại.

Là Julius·Johan.

Gã trợn to mắt mèo, khóe mắt gần như rách ra, nhìn chằm chằm Delasar trong lòng Alaric, miệng đóng mở liên tục:
“Chết rồi, chết rồi, sao có thể chết được? Đôi mắt đẹp như vậy… không đúng, không đúng, vừa mới chết còn ánh sáng trong mắt, còn ánh sáng mà…”

Gã bỗng dưng ngẩng đầu, nở nụ cười dữ tợn với Alaric:

“Đưa gã cho ta!”

Alaric lập tức sắc mặt trầm xuống, sát ý lạnh lẽo, ánh mắt nghiêm nghị nhìn chằm chằm Julius, tinh thần lực bùng phát:
“Cút!”

Julius sắc mặt trắng bệch trong chớp mắt, sau đó lại trừng mắt nở nụ cười quái đản đầy bệnh trạng, rút ra khẩu súng từ sau thắt lưng, chĩa thẳng về phía Alaric.

Ngón tay còn chưa kịp siết cò, một luồng hàn quang đã lướt qua trước mặt gã. Cảm giác lạnh buốt lan ra từ cổ tay—gã thấy tay mình rơi thẳng xuống đất, máu từ chỗ đứt ào ạt phun tung toé.

Đôi mắt hồng nhạt lập tức phủ lên một lớp võng sáng mịn như tinh thể, tiếng thét bén nhọn vang vọng trong không gian kín.

Julius mắt đỏ ngầu, ôm lấy cánh tay đứt, ngã ngồi trên đất, toàn thân ướt đẫm mồ hôi lạnh, quay đầu hét lớn về phía sau:
“Nổ súng đi! Các ngươi đang làm gì đó?!”

Thích Yến cau mày, nghiêng người lập tức chắn trước mặt Fellnax, nhưng viên đạn lại đột ngột bay đến giữa trán Alaric.

Ba người đều chết lặng.

Cho đến khi Nathas, cầm súng, bước ra từ sau lưng Julius, Julius mới cắn răng gằn giọng, đầy độc ý:
“Ngươi muốn chết sao, Nathas! Những thứ kia của ngươi còn nằm hết trong tay ta!”

Nathas mặt không biểu cảm, thậm chí chẳng thèm liếc kẻ đang ngã trên đất lấy một cái. Y tránh đi máu từ cánh tay bị đứt, bước tới gật đầu chào Fellnax.

Thích Yến kinh ngạc quay đầu lại, Fellnax nắm lấy tay hắn bóp nhẹ, truyền âm:
“Ra ngoài, ta có chuyện muốn nói với ngươi.”

Sau đó mới mở miệng với Nathas:
“Vì sao giết y?”

Nathas nhún vai:
“Tinh tặc đều phải chết. Y và cả Delasar chếy trong tay y, công dân chắc chắn không hy vọng bất kỳ trùng nào trong số họ còn sống sót.”

Fellnax gật đầu, thanh tuyến không gợn sóng:
“Bên ngoài tình hình thế nào?”

“Tinh tặc cơ bản đã bị tiêu diệt gần hết, chức vụ từ đội trưởng trở lên đã khống chế được, bạo loạn cũng đã được kiểm soát tốt.”

“Xử lý gọn phần còn lại. Bảo quản thi thể Delasar thật cẩn thận.”

Nói xong, y kéo Thích Yến vòng qua Julius mà đi thẳng.

“Rõ, trưởng quan.”

Dù có ngu ngốc đến đâu, Julius cũng đã hiểu rõ: đồng bọn của gã là gián điệp nằm vùng của quân đội.

Gã từ bỏ vùng vẫy, sắc mặt trắng bệch, cười lạnh:
“Giả bộ giỏi đấy, đồ súc sinh thối nát.”

Nathas không nói gì, chỉ cúi đầu liếc gã một cái, rồi dang cánh kẹp cổ Julius, lục soát toàn bộ bom trên người gã—bao gồm cả viên bom mini gã giấu trong tay áo chuẩn bị kích nổ.

Julius trơ mắt nhìn những món vũ khí và bom trên người mình bị tước sạch, ánh mắt lạnh băng nhìn chằm chằm Nathas, răng nanh bén nhọn nghiến đến bật máu môi.

Nathas quyết đoán chém đầu gã bằng cánh, sau đó nhanh chóng ôm lấy thi thể Delasar, bay về hướng ngược lại, tránh khỏi khu vực sắp phát nổ. Một tiếng nổ lớn vang lên sau lưng, sóng nhiệt còn dư lan khắp nơi.

Nathas lạnh lùng phun ra một câu:
“Chết rồi còn không yên, thứ đồ ghê tởm.”

Trên đường rời khỏi khu giam, Thích Yến liếc nhìn Fellnax với vẻ mặt khó hiểu:
“Thượng giáo?”

Fellnax mím môi thành một đường thẳng, há miệng định nói gì đó rồi lại không biết bắt đầu từ đâu.

Thích Yến nhìn thấy vẻ mặt rối rắm của y, bỗng nhiên dời ánh mắt đi:
“Ngươi không cần phải nói”

Hắn cũng có chuyện giấu y, hơn nữa hắn lấy lập trường gì để chất vấn Fellnax chứ? Fellnax cũng không có nghĩa vụ phải báo cho hắn những chuyện đó.

Thật ra… không cần thiết.

Đồng tử Fellnax khẽ run, bỗng có chút hoảng hốt. Y bước nhanh lên hai bước giữ chặt tay Thích Yến, đang định mở miệng thì thân ảnh phía trước bỗng đổ gục xuống.

Y hoảng hốt nhào tới ôm lấy Thích Yến, đặt tay lên trán hắn, cau chặt mày, sau đó lập tức bế hắn lên, dang cánh bay nhanh về hướng ngược lại.

Khi Nathas ôm thi thể Delasar bay ra, suýt chút nữa va vào Fellnax đang bay tới. Hắn kinh ngạc nhìn gương mặt lạnh như băng của Fellnax:
“Thượng giáo, xảy ra chuyện gì vậy?”

“Ngươi có thuốc hạ sốt không?”

Nathas đưa mắt nhìn trùng trong lòng Fellnax, nhưng chưa kịp thấy rõ thì đã bị cánh đen chắn mất tầm nhìn.

“Có không?”

Nathas gãi mũi, hơi khó hiểu:
“Trong phòng ta có, để ta đi lấy cho ngươi?”

“Ừ, nhanh lên.”

Nathas gật đầu, tiếp tục ôm Delasar bay về phòng mình, sau khi xoay người thì sắc mặt cũng lập tức sa sầm.

Tầng trên kim điện.

Fellnax ngồi dưới đất, để Thích Yến nằm trong lòng mình. Y nhìn gương mặt hắn tái nhợt, mày nhíu chặt, môi hồng nhạt cũng mím lại, các khớp ngón tay siết chặt nhưng lại không dám ôm hắn quá mạnh.

Đợi đến khi Nathas quay lại, thứ gã nhìn thấy là cảnh Fellnax đang dang cánh, nhẹ nhàng quạt gió cho trùng trong lòng mình.

Nha, vẫn là đám quý tộc đó chơi ra chiêu mới, ngay cả kỹ thuật sử dụng cánh mới cũng là do cấp trên của gã khai phá ra.

Vừa mới đưa thuốc hạ sốt cùng ống tiêm đến, Fellnax lập tức vội vã nhận lấy, thành thạo rút thuốc vào ống tiêm, đẩy hết không khí ra, rồi chĩa thẳng vào gáy của Thích Yến, chuẩn bị tiêm vào.

Ngay lúc ấy, Đức Vưu Tư vội vàng lên tiếng từ sâu trong tiềm thức của Thích Yến:

【Thả lỏng cơ thể, Thích Yến!】

Lông mày Thích Yến khẽ động, kim tiêm đã xuyên qua da thịt, chất lỏng lạnh lẽo truyền vào cơ thể hắn. Luồng lạnh ấy khiến cơn nóng rực của hắn dịu đi phần nào, trong cơn mơ màng, hắn như nghe được một giọng nói quen thuộc mà xa lạ đang gọi tên hắn, đang nói gì đó.

Nhưng hắn thật sự quá mệt rồi, không thể phân biệt nổi những âm thanh ấy là gì. Cuối cùng, hắn mang theo nỗi nghi hoặc nặng nề, chìm vào giấc ngủ.

Quảng cáo
Tội Phạm Truy Nã Toàn Tinh Tế Cư Nhiên Là Trùng Đực - Chương 48 | Đọc truyện chữ