Tội Phạm Truy Nã Toàn Tinh Tế Cư Nhiên Là Trùng Đực
Chương 47: Chỗ sâu nhất căn cứ
“Như vậy thì có thể sớm một chút g**t ch*t hắn.”
Gã tựa như bắt đầu hồi tưởng, ánh mắt không có điểm dừng.
Thích Yến âm thầm suy tính trong lòng, trên mặt vẫn giữ nụ cười, nhìn chằm chằm gã không chớp mắt: “Ngươi là trùng sống sót từ Đặc Mỗ tinh?”
Delasar đột nhiên quay ánh mắt về phía Thích Yến, Thích Yến lập tức nhìn thấy biển cả.
Đêm khuya tĩnh mịch, gió bão cuốn theo bầy sói đen, khiến thuyền bị lật giữa biển sâu. Không có ánh sáng, chỉ có nước biển tanh mặn trào ngược vào mũi, nuốt chửng từng tế bào còn có thể thở. Rong biển quấn lấy mắt cá chân, kéo xuống phía dưới. Không thể nhìn thấy bầu trời, cũng chẳng thấy mặt nước, chỉ còn lại mỗi khe hở trên cơ thể đều bị lấp đầy bởi cay độc và ngạt thở.
Thân thể bị chìm xuống, nhưng ý thức lại rõ ràng.
Thích Yến trầm mặc, hắn nghĩ hắn đã biết câu trả lời.
Fellnax tiến lên nửa bước, đứng chắn trước người Thích Yến, ánh mắt lạnh băng: “Chúng ta không có thời gian để phí lời với ngươi. Đối với quá khứ của ngươi, chúng ta không có chút hứng thú nào. Nhưng nếu ngươi muốn hợp tác cho đàng hoàng, thì tốt nhất hãy thu lại cái cảm xúc ghê tởm kia của ngươi.”
Thích Yến sững người nhìn bóng lưng của Fellnax, chậm rãi mím chặt môi, sau đó mới nhếch môi cười nhẹ.
Delasar cười khẩy, ánh mắt dừng lại nơi cặp mắt đỏ rực kia, giống như một con rắn độc âm u đang mở hàm răng chứa đầy nọc độc, lóe ra ánh sáng nguy hiểm: “Cười đẹp đấy. Bọn họ dùng danh nghĩa địa ngục mà chế tạo ra máy móc, vậy mà đôi cánh đó lại chĩa thẳng vào chính bọn họ.”
“Ta vốn định kể ra chuyện đó, nhưng bây giờ xem ra······” đôi mắt trắng đảo qua Fellnax và Thích Yến, khóe miệng gã nhếch lên một nụ cười vô cảm: “Tự các ngươi phát hiện ra, có lẽ sẽ càng thú vị hơn.”
“Màn kịch phụ tử tương tàn, chắc sẽ rất đẹp mắt.”
Thích Yến cau chặt mày, đang định mở miệng thì Fellnax đã giành trước nói: “Ngươi sống không đến lúc đó đâu.”
Y vẫn giữ nguyên vẻ mặt, lạnh lùng từ đầu đến cuối, giọng nói cũng không chút dao động, hoàn toàn không bị lời của Delasar ảnh hưởng.
Delasar bỗng bật cười, âm thanh nghẹn lại khiến tiếng cười không trọn vẹn, nhưng đôi mắt lại sáng lên vài phần.
“Muốn lấy đầu ta à? Được thôi, xem các ngươi có gì để đổi lấy.”
Thích Yến chơi tay Fellnax, một lần nữa nở nụ cười thờ ơ, nhưng ý cười lại không chạm đến đáy mắt: “Ta tưởng chúng ta bước vào nơi này đã là một loại giao dịch rồi.”
Delasar dời ánh mắt đi, kéo ghế trước mặt ra ngồi xuống, tự rót cho mình một ly rượu. Rượu màu kim loại chạm vào thành ly pha lê phát ra âm thanh va chạm nhẹ rồi xoay tròn như sóng gợn. Thanh âm của y vững vàng, lại mang dáng vẻ tĩnh mịch như trước.
“Ta thích nói chuyện với người thông minh, chỉ là trước khi hợp tác, cần xác nhận một vài thứ.”
Gã nâng ly rượu lên, uống một hơi cạn sạch: “Vậy chó mất nhà kia đã nói với các ngươi bao nhiêu?”
Thích Yến lập tức hiểu người gã nói đến là Nại, trong lòng bắt đầu suy nghĩ: “Chúng ta biết không nhiều, đều là từ Tinh Võng mà ra.”
Đôi mắt trắng hiện lên vẻ mỉa mai, Delasar lại tự rót thêm một ly rượu nữa: “Trước sau như một, vĩnh viễn lặp lại, chẳng có ai giữ được lập trường đến cùng.”
Vừa không đủ kiên định để lựa chọn Hách Khắc Thác, cũng không dám đối mặt với nội tâm của chính mình. Không dám liều chết cũng không dám đứng ra làm người dẫn đầu, đúng là chỉ xứng đáng đem bí mật khô héo giấu kỹ trong góc tối ẩm mốc thối rữa.
“Vậy cái bí mật kia là gì?”
Delasar cười khẩy, ánh mắt lạnh lẽo dừng lại trên người Thích Yến: “Ta cũng không có nghĩa vụ phải nói cho các ngươi biết, ta cũng không thích kể chuyện xưa. Chúng ta chẳng qua là hợp tác mà thôi.” Vừa nói vừa nâng ly rượu, khẽ chỉ về phía Fellnax, “Ngươi nếu thật sự tò mò, có thể bắt tay từ chỗ y.”
Thích Yến nhíu mày lại — Fellnax? Liên quan gì đến y?
Fellnax cũng khẽ cau mày, nhưng nhớ đến những gì mình đã điều tra trước đó, trong lòng cũng mơ hồ có một bức tranh đại khái, liền mở miệng: “Ta không phải là hài tử của thư phụ và hùng phụ ta, kiểm tra DNA cho thấy ta không có bất kỳ huyết thống nào liên quan đến bọn họ.”
Y nhìn Thích Yến với ánh mắt kinh ngạc rồi bổ sung thêm: “Coi như là thực nghiệm thể, một tuần trước ta phát hiện tư liệu thí nghiệm của mình trong trang viên Âu Sắt Tư, bất quá chỉ có ghi chép từ ba tuổi đến bảy tuổi. Nơi thực hiện thực nghiệm ghi là A Đà Tư Mật Lâm.”
Thật ra cũng không có bao nhiêu tài liệu rõ ràng, phần lớn là suy đoán của bản thân y từ trước đến nay, chỉ là khoảng thời gian trước vừa vặn có được lời khai xác thực từ miệng một lão nhân Âu Sắt Tư.
Delasar uống thêm nửa ly rượu, hừ nhẹ một tiếng, cười khẩy: “Hợp tác vui vẻ.”
Thích Yến vẫn không động đậy, rũ mắt xuống, suy nghĩ sắp xếp thông tin trong đầu.
[ Thân thể này là do ngươi tạo ra sao? ]
Đức Vưu Tư đối với phản ứng nhạy bén của hắn cũng không quá mức kinh ngạc, rất dứt khoát đưa ra câu trả lời.
【 Không phải, ta chỉ tiến hành cải tạo. 】
[ Vậy nên, thân thể này lúc ban đầu có phải cũng đến từ A Đà Tư Mật Lâm? ]
【 Đúng. 】
[ Vậy cái xúc tu nhằm vào ta là vì nguyên nhân gì? ]
Đức Vưu Tư không trả lời, Thích Yến cũng không quá bận tâm, liền đổi sang câu hỏi khác.
[ Thân thể ta và Fellnax có cùng nguyên mẫu không? ]
【 Không. 】
Thích Yến đã hiểu. Tất cả manh mối đều chỉ hướng về A Đà Tư Mật Lâm — cấm địa nơi Trùng tộc ra đời, cũng là miêu điểm cuối cùng của hắn.
Gia tộc Đặc Mỗ bị trộm cướp bí mật, Gero tiến hành thực nghiệm thể trùng, Fellnax thân là con một của Âu Sắt Tư lại chính là thực nghiệm thể, năm đại gia tộc canh phòng nghiêm ngặt như điên còn có cả Đức Vưu Tư vì sao lại đưa hắn xuống nơi này — nguyên nhân đã rất rõ ràng.
Hàng mi dài rũ xuống, ánh mắt chuyển động, Thích Yến ngẩng đầu, lại một lần nữa nở nụ cười: “Thành ý của hợp tác chính là lợi thế trong tay, Delasar tiên sinh.”
Delasar không biết đã rót bao nhiêu ly rượu, giọng nói có phần nghẹn lại, khàn khàn: “Thành ý của ta nằm ở A Đà Tư Mật Lâm.”
Thích Yến đưa tay ra. Delasar liếc mắt nhìn tay hắn một cái, giọng lạnh nhạt: “Thu lại tinh thần lực mãnh liệt của ngươi đi, chúng ta chỉ là hợp tác, không có nghĩa là ta sẽ đem tính mạng mình dâng cho các ngươi.”
Thích Yến thu tay về, cong môi cười: “Vậy thì hết cách rồi.”
Nhanh hơn trường đao của Thích Yến chính là cánh của Fellnax.
Tiếng xé gió vang lên, ánh sáng đen sắc bén lao thẳng về phía Delasar, lướt qua bình rượu trên bàn. Âm thanh pha lê vỡ tan cùng mùi rượu lập tức lan ra khắp phòng. Delasar rút ra một khẩu thương mạch xung, ngửa đầu cười lạnh, chĩa thẳng họng súng về phía Fellnax.
Nhưng động tác nổ súng của gã lập tức bị trường đao của Thích Yến phá vỡ.
Một đôi mắt màu vàng nhạt và một đôi mắt đỏ tươi đồng loạt khóa chặt lấy Delasar, cùng lúc hành động.
………
Trong khu giam giữ, tất cả đèn đều tắt, chỉ còn lại Alaric ngẩng đầu nhìn bóng đèn dơ bẩn trong bóng tối, đối diện là Steven vẫn luôn trầm mặc. Hai trùng của hiệp hội quân đoàn canh giữ hắn vẫn đang đứng ở đó, chưa hề rời đi.
Bên ngoài phòng giam, thi thể nằm rải rác khắp nơi, chất chồng hỗn loạn. Mùi máu tươi nồng đậm trộn lẫn với mùi thuốc súng tràn ngập không khí, khiến hắn như bị kéo ngược về đêm hôm đó của 28 năm trước — khi đó hắn mới 17 tuổi, còn chưa thành niên.
Tối hôm đó trời mưa rất to, sấm sét ầm ầm. Hắn không mang ô, chỉ ôm theo mớ rau quả vừa mua từ chợ vãn thị chạy về nhà. Mưa quá lớn, hắn lại chạy quá gấp, nước mưa làm mờ cả tầm nhìn, nên không thấy trùng nhãi con ngã trên mặt đất, bị vướng chân mà ngã nhào ra xa ít nhất hai mét.
Alaric khi ấy 17 tuổi, vừa mắng vừa cúi xuống nhặt lại đống rau quả bị rơi. Rồi hắn thấy rõ thứ khiến mình ngã.
Là một trùng nhãi con. Làn da đen nhánh như hòa vào đêm tối, tóc trắng bẩn thỉu, bị nước mưa làm ướt đẫm, lẫn vào nước mưa mà không dễ phân biệt. Khó trách hắn không nhìn thấy rõ.
Alaric còn tưởng là trùng của bang phái nào đó bị truy sát mà chết ở đây, bởi vì mùi tanh hôi quá nặng. Ngay trong ngõ nhỏ phía sau nơi trùng nhãi con “chết đi”, hắn đang định quay người bỏ đi thì mắt cá chân bị nắm chặt.
Alaric giật mình cúi đầu nhìn, thì phát hiện chính là con trùng nhãi con kia. Nhóc chưa chết, chỉ là rất yếu ớt, đôi mắt trắng nhợt từ từ mở ra trong bóng đêm, như ánh trăng giữa trời đêm. Hơi thở nhóc mong manh, nhưng bàn tay lại lớn bất ngờ.
Trùng nhãi con mấp máy môi, dường như muốn nói điều gì đó. Alaric liền ngồi xổm xuống, mãi đến khi nghe thấy tiếng thì thào kia.
“Cứu cứu ta.”
Nói xong, trùng nhãi con liền ngất đi, bất tỉnh nhân sự.
Alaric im lặng một lúc lâu, sau đó cởi áo khoác của mình đắp lên người nhóc. Dù sao hắn cũng đã ướt sũng cả người, không cần vội vàng về nhà.
Trùng nhãi con tỉnh lại vào chiều hôm sau. Hóa ra là một trùng cái, thể chất khá tốt, không bị sốt. Ngược lại là hắn — thân là á thư — thì lại cảm mạo nhẹ.
Alaric hỏi trùng nhãi con kia tên gì, thuộc gia trụ nào, vì sao lại xuất hiện ở nơi đó.
Trùng nhãi con có vẻ bị chuỗi câu hỏi liên tiếp của hắn làm cho ngẩn ra. Qua một lúc lâu mới trả lời được câu hỏi đầu tiên.
“Delasar. Ta tên là Delasar·Saino”
Alaric chặc lưỡi. Không ngờ là một trùng nhãi con có họ.
“Vậy còn ngươi? Ngươi tên gì?”
Hắn nghe thấy trùng nhãi con dùng giọng mềm nhẹ hỏi lại mình.
“Alaric.”
“Là họ hay là tên?”
Alaric kinh ngạc nhìn nhóc, thấy trùng nhãi con này trong đôi mắt trắng như hổ phách không có vẻ giễu cợt, chỉ là nghi hoặc, cuối cùng vẫn lên tiếng giải thích:
“Ta không có họ, trùng cấp thấp không có họ.” Hắn thậm chí còn không biết mình có cha mẹ hay không.
Delasar im lặng, không tiếp tục hỏi nữa.
Cứ như vậy, Delasar ở tạm trong “nhà” hắn. Gọi là nhà, thực ra chỉ là một căn lều đơn sơ do hắn tự dựng lên, có thể che mưa chắn gió là tốt rồi, ngoài ra chẳng có gì cả.
Khoảng một tuần sau, thấy thân thể của Delasar đã hồi phục kha khá, Alaric bắt đầu nghĩ đến việc để nhóc rời đi. Đồ ăn trong nhà thực sự không đủ gánh vác thêm một trùng nhãi con mỗi ngày ăn rất nhanh như vậy, hơn nữa nhìn thế nào thì trùng nhãi con này cũng không giống trùng cấp thấp lang thang — nói không chừng sau lưng còn có phiền toái gì đó. Nhưng hắn lại không biết nên mở lời như thế nào.
Có lẽ vì hắn luôn muốn mở miệng nói gì đó với Delasar, có lẽ vì ánh mắt của hắn quá mức dễ hiểu. Vào một buổi chiều, chính Delasar đã chủ động nói muốn rời đi.
Alaric thở phào nhẹ nhõm, nhưng khi nhìn bóng lưng trùng nhãi con rời đi lại cảm thấy có chút áy náy. Nhưng rất nhanh hắn đã tự thuyết phục được mình — hắn cũng đã lớn lên như thế này.
Không có gì to tát. Thật đấy.
Từ sau khi trùng nhãi con rời đi, ngày tháng vẫn cứ tiếp tục trôi. Alaric cũng dần dần phai mờ hình ảnh trùng nhãi con lớn lên rất đẹp đó trong ký ức.
Cho đến đêm hôm đó, khi hắn một lần nữa đến vãn thị.
Nếu không phải vì cái đầu tóc bạc vừa dơ vừa bù xù kia lọt vào mắt hắn, nếu không phải vì nhìn thấy dáng vẻ nhếch nhác khó giấu ấy, hắn thậm chí không thể tin được cái trùng đang bị đánh vì ăn trộm đồ nhỏ gầy này lại là trùng nhãi con đầy tự phụ trong trí nhớ năm nào.
Hắn vẫn không kìm được, bước lên giúp nhóc trả tiền, rồi dẫn nhóc về nhà.
Nhìn trùng nhãi con thê thảm lại trầm mặc ấy, Alaric thở dài thật dài, rồi làm ra một quyết định — nhận nuôi Delasar.
Hắn cũng từng hỏi lai lịch của Delasar, nhưng trùng nhãi con này trước sau đều không chịu hé miệng. Hơn nữa mỗi lần nhắc đến đều mang vẻ thương tâm khổ sở, lúc đầu còn im lặng rơi lệ, về sau chỉ lặng thinh siết chặt tay, đến mức lòng bàn tay bị bóp đến bật máu.
Alaric dần dần không hỏi nữa, rồi chuyện đó cũng bị hắn chôn dần vào quá khứ.
Cuộc sống bình thản cứ như thế trôi qua từng ngày. Mỗi ngày hắn ra ngoài làm việc kiếm tiền, Delasar thì ở nhà nấu cơm cho hắn. Thấy hắn trở về là đôi mắt sáng lên, gọi một tiếng “ca ca”.
Cứ như vậy mà qua ba năm. Vóc dáng của Delasar giờ đã cao bằng hắn, rồi chủ động nói muốn cùng hắn ra ngoài kiếm tiền.
Công việc thường ngày của hắn là làm bao cát, đi làm thuê cho công ty khai thác mỏ — việc này kiếm được nhiều, nhưng hắn nghĩ đây là lần đầu tiên Delasar ra ngoài, không muốn để hắn quá cực khổ, liền dẫn nhóc đi nhặt rác.
Đống rác có giá trị nhất thường bị mấy bang phái lưu manh chiếm giữ, nhưng chỉ cần tránh được khung giờ bọn chúng thu gom rác thì vẫn còn chút thứ vớt được để nấu nước luộc sống qua ngày.
Bọn họ đi vào rác rưởi sơn lúc đêm tối, men theo bóng tối lặng lẽ bước vào. Khi đến nơi, đã có trùng đang cầm bao đựng rác nhặt nhạnh. Hai người liếc nhìn nhau, rồi coi như không thấy nhau, ai nhặt rác của người nấy.
Alaric nhỏ giọng dạy Delasar cách phân biệt loại rác nào có giá trị, sau đó kể lại chuyện năm đó mình đã bị một đám lưu manh bao vây, làm sao ôm được bao rác lao ra khỏi vòng vây. Cuối cùng, hắn xoa đầu Delasar một cái thật mạnh khi thấy đôi mắt trắng hổ phách kia sáng rực rỡ nhìn hắn.
“Ta tích góp thêm chút tiền nữa là có thể mua được một chiếc huyền phù xe second-hand rồi. Đến lúc đó, chúng ta có thể đi làm chạy chân kiếm sống, không cần vất vả thế này nữa.”
“Ừm!”
Hắn thấy Delasar tràn đầy nhiệt tình chui cả người vào đống rác rưởi, rồi lại chạy về phía hắn với nắm tay siết chặt, cánh tay nhỏ nhắn giơ lên chầm chậm mở ra — là một viên bảo thạch đỏ, dưới ánh trăng phát ra ánh sáng rực rỡ đẹp đến mê người. Mà trong mắt hắn, đôi mắt trắng hổ phách kia của Delasarc còn rực rỡ hơn cả viên đá.
“Ca! Chúng ta đem viên đá quý này đi bán chắc chắn đủ tiền rồi đúng không?”
“Dĩ nhiên rồi! Delasar, ngươi quá tuyệt vời! Ngày mai chúng ta có thể mua xe second-hand rồi, sau đó ta sẽ dẫn ngươi đi làm quen đường.”
“Được!”
Trong một khoảng thời gian ngắn được thỏa sức tưởng tượng về tương lai tốt đẹp, bọn họ cười đùa vui vẻ, đến mức không hề phát hiện ra động tĩnh từ xa. Đến khi phản ứng lại thì toàn bộ rác rưởi sơn đã tràn ngập tiếng gào thét và tiếng gầm rú dữ dội.
Alaric vừa kéo Delasar chạy vừa mắng: “Cái đám trùng chết bầm kia, ở đâu lại lôi ra cả đạn pháo với chiến hạm thế này?!”
Đúng vậy, một đám chiến hạm đang nã pháo oanh tạc toàn bộ núi rác rưởi.
Delasar mặc cho Alaric kéo chạy, hoàn toàn quên mất mình có thể triển khai cánh, chỉ ngơ ngác nhìn lên những chiếc chiến hạm mang phù hiệu vòng tròn vàng kim có hình chim bay. Tầm nhìn dần trở nên mơ hồ, ký ức bắt đầu chồng lấn.
Tiếng kêu thảm thiết chói tai cùng tiếng oanh tạc như xé rách màng nhĩ, thư phụ vừa khóc vừa ném hắn vào một cái trùng động mini.
“Delasar! Phải sống sót!”
