Khi Thích Yến một lần nữa tỉnh lại, điều đầu tiên hắn thấy chính là trần nhà của TR-512. Đầu hắn nặng trịch, choáng váng, nhớ lại chuyện xảy ra trước khi ngất xỉu, sắc mặt hắn dần dần trầm xuống.

【Ngươi sốt đến 41℃ rồi ngất đi, quân thư kia tiêm thuốc hạ sốt cho ngươi rồi mang ngươi trở về chiến hạm】

Thích Yến lập tức ngồi dậy, đưa tay xoa vùng thái dương căng cứng và đau nhức: “Y đâu?”

【Đi lấy dinh dưỡng tề cho ngươi rồi. Ngươi đã hôn mê suốt 36 tiếng đồng hồ】

Hít sâu một hơi, Thích Yến dựa người ngồi trên giường, nhìn trần nhà mà ngây người, không tiếp tục suy nghĩ linh tinh nữa. Cơn choáng váng kéo dài khiến tâm trạng hắn có phần bực bội.

“Ngươi tỉnh rồi.”

Giọng nói mát lạnh ấy như một dòng suối trong vuốt phẳng phần nào sự choáng váng trong đầu và nỗi phiền muộn trong lòng hắn. Ý thức được đó là do Fellnax mang lại, nhưng cảm giác ấy chợt lóe rồi biến mất gần như hoàn toàn.

Một lần nữa treo lên khuôn mặt nụ cười ôn hòa, Thích Yến mở miệng: “Cảm ơn ngươi, thượng giáo.”

Hắn biết cảm xúc của hắn lúc này rất khó hiểu, nhưng giờ phút này hắn cũng không muốn dùng lý trí để phân tích hay cân nhắc nữa. Hắn chóng mặt, đau đầu, chỉ có thể cố gắng gượng duy trì nụ cười đón tiếp – đó đã là giới hạn của hắn rồi.

Hắn có hơi đánh giá quá cao bản thân mình.

Fellnax nhìn thấy dáng vẻ của hắn, tim liền siết lại, các đốt ngón tay cũng từ từ trắng bệch. Y tiến lên nửa bước, thẳng thắn đối diện với đôi mắt có sắc nhạt nên thoạt nhìn có vẻ thờ ơ kia.

“Thích Yến, ta xin lỗi vì đã giấu ngươi chuyện đó.”

Thích Yến sững người. Hắn nghĩ rằng Fellnax sẽ giả như chưa có chuyện gì xảy ra, hoặc chờ hắn mở lời trước. Hắn không ngờ y lại chủ động thẳng thắn xin lỗi như vậy.

Fellnax không dừng lại: “Ta thừa nhận, lúc ban đầu ta không nói rõ bố trí và sắp xếp của mình cho ngươi là vì có chút không tin tưởng. Về sau ta từng nghĩ đến chuyện nói với ngươi, nhưng lại không biết nên bắt đầu từ đâu. Đây là vấn đề của ta, không liên quan đến ngươi.”

Ánh mắt y đầy vẻ nghiêm túc. Thích Yến lại chú ý đến bàn tay buông bên người của y đang run nhẹ, hàng mi từ từ rũ xuống, che đi cảm xúc dưới đáy mắt.

“Xin lỗi. Vì trải nghiệm của bản thân, ta không thể dễ dàng phó thác niềm tin… ta…”

Đôi môi nhạt khẽ mím lại, tựa như đang cố gắng sắp xếp từ ngữ để diễn đạt.

“Fellnax.”

Thích Yến bất ngờ mở miệng.

Fellnax lên tiếng trước một nhịp: “Thật xin lỗi. Về sau sẽ không như vậy nữa.”

“Fellnax.”

Thích Yến nhấn mạnh giọng hơn vài phần. Hắn ngẩng đầu, nhìn thẳng vào đôi mắt đỏ như máu kia, giọng nói mang theo khí thế mạnh mẽ: “Ngươi không sai. Không cần xin lỗi.”

Hắn còn tưởng đối phương đang định nói điều gì khác, Thích Yến liền đứng dậy xuống giường. Bước chân hắn hơi loạng choạng, nhưng lập tức được Fellnax nhanh tay đỡ lấy. Chờ đến khi Thích Yến đứng vững, vừa định buông tay ra thì lại bị đối phương nắm chặt hơn.

“Ta nói thật đấy, Fellnax. Đó là quyền tự do của ngươi. Ngươi có quyền giữ im lặng hoặc từ chối bất kỳ ai. Ngươi không cần xin lỗi, bởi vì đó không phải là điều ngươi nên làm.”

Khóe môi Thích Yến mang theo ý cười: “Ta không thích ngươi xin lỗi. Ta cũng không có giận ngươi. Ta chỉ buồn vì bản thân không thể có được sự tín nhiệm từ ngươi mà thôi.”

Fellnax không nên cúi đầu rối rắm xin lỗi hắn ở nơi này, y lẽ ra nên ngẩng cao đầu, mang theo đôi cánh nhuốm mùi máu và sát ý, dũng mãnh như trước kia.

Fellnax mím môi, cúi đầu: “Ta không thường xuyên xin lỗi, nhưng mỗi lần nói lời xin lỗi, ta đều nghiêm túc suy nghĩ.”

Đôi mắt đỏ như máu thẳng thắn đối diện Thích Yến, các ngón tay y siết lại, trầm mặc một giây rồi mới cất lời: “Ta không thích ánh mắt ngươi nhìn ta lúc vừa tỉnh lại. Ta cũng không muốn mất ngươi, Thích Yến, ta…”

Tích ——

Tích tích ——

Âm thanh nhắc nhở ngắn và dồn dập vang lên, cắt ngang lời Fellnax định nói, cũng phá vỡ không khí giữa hai người.

Fellnax vội vàng dời ánh mắt khỏi Thích Yến, mở giao diện trí não: “Là tin khẩn từ phía hiệp hội quân đoàn, tình hình căng thẳng, ta phải xử lý một chút.”

Nhìn dáng vẻ có chút lúng túng, hoàn toàn khác với thường ngày của y, Thích Yến cảm thấy buồn cười: “Không sao đâu, ngươi cứ đi đi.”

“Xin lỗi, ta sẽ quay lại ngay.”

Nhìn bóng lưng y rời đi, Thích Yến chớp mắt, ánh sáng màu vàng kim lóe lên trong mắt hắn.

【Y thích ta】.

【······ Dựa theo phân tích từ cảm xúc và hệ số ước đoán, đúng vậy 】

[Y thích ta]

【Đúng】

[Vừa rồi y định thổ lộ với ta phải không?]

【······ Không biết】

[Y thích ta, muốn thổ lộ với ta]

【······】

Thích Yến chậm rãi cong khóe mắt, khẽ cười, chỉnh lại chăn đệm trên giường ngay ngắn, đôi mắt hắn sáng rực bất thường.

[Y tuyệt đối là thích ta đúng không?]

【······ Đúng】

Đôi mắt Thích Yến cong cong đầy hứng thú.

[Nhưng nói đến thổ lộ, ta cảm thấy để ta chủ động thì sẽ hay hơn, ta có lẽ nên yêu cầu một bó hoa và một bản nhạc đệm nữa]

【······ Ngươi vừa rồi còn định rời xa quân thư này để bảo đảm không bị tình cảm chi phối cơ mà】

[Nhưng mà y thích ta]

【Ngươi còn nói thổ lộ thì chưa cần gấp mà】

[Nhưng mà y thích ta]

Đức Vưu Tư hoàn toàn cạn lời, không thèm để ý đến Thích Yến toàn thân đang nhuộm màu hồng phấn cảm xúc. Con người thật sự rất khó hiểu, đặc biệt là khi dính vào chuyện tình cảm của chính họ.

Thích Yến cũng không biết Đức Vưu Tư đang nghĩ gì, hắn chỉ cảm thấy đây là lần đầu tiên trong nhiều năm qua hắn vui vẻ đến thế. Lần đầu tiên hắn rõ ràng cảm nhận được sự tồn tại của chính mình.

Hắn cũng không phải là người dũng cảm, nhưng nếu đã xác nhận rằng trên con đường song phương này, Fellnax cũng đang tiến cùng một hướng với hắn, vậy thì hắn sẽ không ngần ngại mà bước trước một bước.

Rất nhanh, Fellnax đã quay trở lại. Thích Yến nhìn y, mi mắt cong cong, cười hỏi:

“Xử lý xong rồi?”

“Ừ.”

Lông mi Fellnax khẽ run, tránh ánh mắt Thích Yến, đưa cho hắn một ly nước: “Còn một giờ nữa sẽ đến Thánh Tháp Tư, bên hiệp hội quân đoàn vừa gửi tin hỏi về tình trạng thi thể của Delasar.”

“Các ngươi dự định xử lý như thế nào?”

“Bọn họ dự định chỉnh hình Delasar.”

Thích Yến bật cười: “Chỉnh thành bộ dạng As à?”

“Đúng vậy.” Fellnax gật đầu, “Bên kia đã chuẩn bị đầy đủ chứng cứ.”

Thích Yến hiểu rõ, gật đầu, rồi nghe thấy Fellnax hỏi hắn:

“Ta sẽ hạ hạm ở Thánh Tháp Tư, ngươi có sắp xếp gì không?”

Thích Yến không vội trả lời, trái lại đôi mắt vàng ánh lên ý cười, hỏi ngược lại Fellnax:

“Vậy còn ngươi thì sao? Thượng giáo, ngươi sắp xếp gì?”

Fellnax trầm ngâm mấy giây, rồi chậm rãi mở miệng:

“Trước đây ta đã có phán đoán về thân phận thực nghiệm thể của ta, nhưng vẫn luôn không để tâm đến. Sau khi biết được một vài điều từ chỗ Nại, ta mới bắt đầu điều tra kỹ càng. Ta có một ít thuộc hạ có thể sử dụng, một bộ phận đang ẩn náu tại Trạch Cách Tinh, hiện tại nội các cũng đã vào vị trí, trong hoàng cung cũng có người của ta.”

“Ta đã thay đổi chứng cứ giả bọn họ tạo ra. Ngươi cứ yên tâm làm việc của mình, bọn họ sẽ không thành công đâu.”

Giọng nói của y từ đầu đến cuối vẫn nhàn nhạt, chỉ nhìn nghiêng về phía bức tường, khiến Thích Yến không thể thấy rõ biểu cảm của y.

Thích Yến sững sờ, có chút kinh ngạc:

“Rời khỏi Phế Thổ Tinh đến giờ chưa được một tháng, vậy mà ngươi đã làm được nhiều như thế?”

“Ta trước đó đã có một số sắp xếp rồi.”

Thích Yến hơi nhướng mày.

Fellnax quay đầu nhìn hắn:

“Trước khi gặp được ngươi, ta từng chuẩn bị cho nổ Cung điện Đặc Pura. Kế hoạch sắp được thực thi thì ngươi – biến số này – xuất hiện. Sau đó ta lại gặp được Nại.”

Thích Yến hơi mở to mắt, môi cũng khẽ hé.

“Lúc trước ngươi không phải từng hỏi vì sao tinh thần hải của ta lại bạo loạn sao?”

Thấy ánh mắt Fellnax rũ xuống, trong mắt ẩn hiện chút u buồn, Thích Yến cảm thấy ngực mình như bị bóp nghẹt, vội vàng lên tiếng:

“Ngươi không cần miễn cưỡng nói ra đâu, ta không ép. Thật sự không sao cả.”

Đầu lưỡi l**m qua đôi môi khô khốc, Fellnax cảm nhận được nơi đáy lòng mình dâng lên một luồng ấm áp. Y cảm thấy tim mình đang đập nhanh hơn bình thường, có điều gì đó muốn buột miệng nói ra nhưng lại bị do dự níu giữ.

“Vân Phỉ Tinh… coi như là ngôi nhà thứ hai của ta.”

Thích Yến sửng sốt, nhìn thấy quân thư tóc đen mắt đỏ ấy hơi ngẩng đầu lên, đôi mắt tưởng chừng vô cơ, lại mang theo cảm xúc sâu sắc, xuyên qua cả thời gian và không gian.

Giọng y không lớn, nhưng âm điệu trầm ổn, như thể đang kể lại câu chuyện xưa của người khác. Chỉ có thoảng qua trong lời nói là hương vị của hạt thông khô bay nhẹ trong khoang thuyền.

Thích Yến im lặng lắng nghe, đóng vai một người lắng nghe hoàn hảo. Mỗi khi y rung lông mi, giọng nói có chút run rẩy, thì Thích Yến lại siết tay y chặt thêm một chút.

Tựa như thời gian trôi qua rất lâu, cũng tựa như chỉ là trong nháy mắt, đến khi Fellnax buông ra âm tiết cuối cùng, y lại cảm thấy đặc biệt nhẹ nhõm.

Y cảm nhận được nhiệt độ ấm áp truyền từ lòng bàn tay, khóe miệng chậm rãi cong lên. Cuối cùng, lời đã nghẹn ở ngực bấy lâu rốt cuộc không thể kiềm lại được nữa. Giọng nói của y trầm thấp mà dịu dàng:

“Thích Yến, cảm ơn ngươi.”

Thích Yến không nói gì, chỉ dùng hai tay nắm lấy tay y đùa nghịch. Chờ đến khi các khớp xương trắng nõn bắt đầu ửng hồng thì hắn mới mở miệng:

“Ta sẽ cùng ngươi xuống hạm.”

Fellnax nhíu mày:
“Bọn họ vẫn không tin ngươi đã chết. Trùng vương, nội các và trùng trong hiệp hội quân đoàn đều đang tìm kiếm ngươi. Việc xuất nhập ở Thánh Tháp Tư rất nghiêm ngặt.”

Thích Yến chớp chớp mắt, lòng bàn tay nhẹ nhàng v**t v* tay của y:
“Tin tưởng ta đi, bọn họ không thể dò ra được.”

Cảm giác ngứa ngáy từ lòng bàn tay không ngừng kéo dài. Fellnax muốn rút tay về nhưng không thoát được, vừa bắt gặp ánh mắt trêu chọc của Thích Yến thì vội vàng dời mắt đi:

“Ngứa.”

Thích Yến bật cười, cuối cùng cũng buông tay y ra, đứng dậy vươn vai, vận động gân cốt một chút.

“Đi thôi, thượng giáo. Đến Thánh Tháp Tư rồi.”

Tất cả những chuyện còn lại… để dành cho ngày sau.

“Ừ.”

Betchar·Gero Dea dẫn theo Y Khuê Nhĩ bước vào phòng họp, lúc này các đoàn trưởng bên quân hiệp cùng Fellnax đã chờ sẵn.

Không có nhiều lời xã giao hay tranh cãi, Betchar đi thẳng vào vấn đề:

“Trùng đâu?”

Fellnax liếc mắt ra hiệu, một thuộc hạ lập tức bước lên hành lễ:

“Miện hạ, để đảm bảo thi thể còn nguyên vẹn, chúng ta đã chuyển thi thể đến phòng thí nghiệm từ trước, chỉ chờ lệnh của ngài là có thể bắt đầu hành động.”

Vừa nói, vừa trình hình ảnh từ phòng thí nghiệm lên màn hình.

Thi thể của Delasar lạnh lẽo nằm trên thiết bị máy móc, toàn thân cắm đủ loại ống dẫn với nhiều hình dạng khác nhau. Nếu không nhờ tín hiệu tim điện tâm đồ hiển thị đường thẳng ổn định và vết dao rõ ràng trước ngực, thì e rằng sẽ có người lầm tưởng hắn chỉ đang ngủ say.

Betchar gật đầu, nhưng khi nhìn hình ảnh thi thể trên màn hình, sắc mặt y dần trở nên nghiêm trọng, lông mày cũng từ từ nhíu lại.

“Có vấn đề gì sao, miện hạ?”
Thuộc hạ cẩn thận lên tiếng dò hỏi.

Betchar liếc hắn một cái đầy lạnh lùng:
“Đừng xen vào chuyện không liên quan. Họp xong rồi thì bắt đầu đi.”

“Rõ.”

Betchar không quan tâm thêm đến tên thuộc hạ kia nữa, ánh mắt quét qua toàn phòng họp một vòng, đang chuẩn bị ngồi xuống thì phát hiện Y Khuê Nhĩ vẫn chưa có động tĩnh gì. Giữa hàng lông mày y lộ rõ vẻ không kiên nhẫn. Lúc này Y Khuê Nhĩ mới chậm rãi duỗi tay ra để kéo ghế cho y ngồi xuống.

Thích Yến — hiện đang giả trang thành thủ hạ — nhìn ánh mắt khác thường của Y Khuê Nhĩ mà trầm ngâm suy nghĩ.

Buổi họp kết thúc rất ngắn gọn. Betchar đại diện cho nội các đưa ra một số sắp xếp rồi lập tức rời đi. Fellnax thì bị các đoàn trưởng giữ lại để tiếp tục thảo luận.

Thích Yến chào tạm biệt Fellnax rồi lặng lẽ bám theo hai người Betchar từ xa. Hắn thấy họ đi thẳng đến tẩm cung của Betchar. Trên đường, vì phải né tránh một số thị vệ nên hắn bị chậm trễ một lúc. Khi Thích Yến đến được tẩm cung, cảnh tượng hắn nhìn thấy khiến hắn sững người.

Một trùng cái đang quỳ gối trên mặt đất, chiếc trường bào trắng mỏng che kín người y, trông yếu ớt tuyệt vọng. Mái tóc dài trắng như tuyết xõa xuống, rơi vãi chồng chất dưới đất.

Y Khuê Nhĩ bình tĩnh đưa tay chạm vào yết hầu của trùng cái kia, cảm nhận từng cơn run nhẹ truyền đến, rồi từ đó trượt dọc xuống, nhẹ nhàng v**t v* đôi môi đã ướt át.

“Há miệng.”

Hàng mi trắng rũ xuống che khuất đôi mắt tím đã mất đi thần thái. Đôi môi đỏ bừng khẽ mở, để lộ một sợi chỉ bạc mỏng dính giữa hai cánh môi.

Hai ngón tay thon dài của Y Khuê Nhĩ chạm vào sợi chỉ bạc đó, nhẹ nhàng đưa vào trong khoang miệng ấm áp. Đầu lưỡi phấn hồng khẽ cử động giữa hai ngón tay. Từng dòng nước bọt trong suốt men theo khóe miệng tràn ra.

“Ngoan lắm.”

[!!]

Hắn đây là vừa va phải cảnh tượng quỷ quái gì vậy? Quý tộc Trùng tộc chơi hoa đã trở thành truyền thống rồi sao?

[Y không phải đang mang thai sao? Đỉnh đầu làm sao lại xanh rì thế?]

【Đứa nhỏ của y là con của trùng tên Y Khuê Nhĩ kia】

Thích Yến trợn to mắt, suýt nữa thì cắn phải đầu lưỡi của mình.

【Trước kia chỉ là một bào thai, hơn nữa ta liên tục thiếu dữ liệu nên không phát hiện được. Nhưng hiện tại có thể xác định rõ ràng: trùng nhãi con trong khoang sinh sản kia mang dòng máu của trùng đực tóc đen đó】

[Cho nên, Y Khuê Nhĩ là trùng đực? Tự mình làm người hầu cận bên cạnh vương phi, đồng thời cũng là tình nhân của y?]

【Hẳn là vậy】

Thích Yến trầm mặc, một lần nữa cảm nhận rõ ràng sự hỗn loạn thực sự của giới quý tộc Trùng tộc. Chủ tớ đảo lộn, chơi hoa đến mức không còn giới hạn.

Không muốn xem tiếp nữa, Thích Yến dẫm lên bóng tối rồi rời đi.

Ban đầu hắn chỉ định điều tra vì sao khi nhìn thấy thi thể của Delasar, Y Khuê Nhĩ và Betchar lại có phản ứng lớn như vậy. Nhưng hiện tại rõ ràng không phải lúc thích hợp — hắn không có thói quen nghe lén chuyện riêng của người khác.

Nhớ lại lời Fellnax nói với mình về vị trí đặt bom, Thích Yến chậm rãi rời xa nơi đó.

Quảng cáo
Tội Phạm Truy Nã Toàn Tinh Tế Cư Nhiên Là Trùng Đực - Chương 49 | Đọc truyện chữ