Thiên Hạ Đệ Nhất Bao Cát
Chương 61: Ý Chí Bất Khuất
Gió lạnh rít qua khe núi, cuốn theo bụi đất mù mịt bay là đà trên mặt đất. Thung lũng lặng ngắt như tờ.
Lâm Phong hai mắt đỏ ngầu, tay bấu chặt xuống đất đến bật máu đến bật máu rồi ngã xuống, mắt nhắm lại vì hình như cơ thể đã vượt ngưỡng chịu đựng. Tuyết Nguyệt thì đã ngất lịm đi vì quá đau đớn và tuyệt vọng. Đối với họ, cú đấm vừa rồi phá hủy những tia hy vọng sống sót cuối cùng của cả hai.
Thú Vương Hắc Kim Cương Ma Viên thở dài một hơi, luồng hơi nóng phả ra làm khô héo cả đám cỏ dưới chân. Trong ánh mắt hung dữ của nó thoáng qua một tia tiếc nuối.
"Đáng tiếc cho một hạt giống tốt. Nhưng quy tắc là quy tắc."
Nó quay lưng, định bước đi, chuẩn bị sai đám con cháu đến thu dọn "tàn cuộc".
Cạch...
Một âm thanh rất nhỏ vang lên. Giống như tiếng một viên đá lăn xuống dốc.
Thú Vương khựng lại. Cái tai to lớn của nó khẽ giật giật.
Cạch... Rào rào...
Âm thanh lớn hơn. Từ trong đống đổ nát của ngọn núi đá đã bị san bằng kia, những tảng đá lớn bắt đầu rung chuyển.
Một cánh tay đầy máu vươn lên từ kẽ hở của hai tảng đá lớn. Cánh tay ấy run rẩy, da thịt bầm dập, nhưng những ngón tay vẫn bấu chặt lấy mép đá, dùng sức đẩy mạnh.
"Hộc... hộc..."
Một bóng người lảo đảo bước ra.
Nói là bước thì hơi quá, hắn đang lết đi thì đúng hơn. Quần áo trên người Trần Trường Sinh đã hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại vài mảnh vải vụn che những chỗ cần che. Toàn thân hắn không còn một chỗ nào lành lặn, máu chảy đầm đìa hòa với bụi đất tạo thành một lớp bùn đỏ quạch. Xương ngực hắn dường như đã lõm xuống, hai tay buông thõng bất lực.
Nhưng hắn vẫn đứng.
Hắn đứng đó, nghiêng ngả như ngọn đèn trước gió, nhưng đôi chân vẫn cắm chặt xuống đất, từng bước, từng bước lết về phía Thú Vương.
Thú Vương quay người lại, tròng mắt co rút cực độ. Nó sống ngàn năm nay, chưa từng thấy một sinh vật nào trúng chín thành công lực của nó mà còn có thể đứng dậy. Kể cả là yêu thú cấp Nguyên Anh sơ kỳ cũng phải bay màu.
Trần Trường Sinh dừng lại cách Thú Vương mười bước chân. Hắn ngẩng cái đầu đầy máu lên, cố gắng mở đôi mắt sưng húp để nhìn cho rõ đối phương.
Hắn há miệng, phun ra một ngụm máu lẫn răng vụn, rồi thều thào hỏi, giọng nói yếu ớt như tiếng muỗi kêu nhưng trong không gian tĩnh lặng này lại vang vọng đến lạ kỳ:
"Tiền bối... xong... xong chưa ạ?"
Cả không gian như ngừng lại.
Trần Trường Sinh run rẩy, đôi chân bắt đầu không trụ vững nữa, hắn lầm bầm tiếp:
"Nếu... nếu xong rồi... thì đưa thuốc đây........"
Thú Vương đứng ngẩn ra đó như một bức tượng đá khổng lồ. Một lúc sau, cơ mặt cứng ngắc của nó bắt đầu giãn ra.
"Ha..."
"Ha ha ha..."
"HA HA HA HA HA!!!"
Tiếng cười của Thú Vương bùng nổ như sấm sét, vang vọng khắp cả Vạn Thú Sơn. Tiếng cười sảng khoái, pha lẫn sự thán phục tột độ. Nó cười đến mức rung chuyển cả thung lũng, nước mắt cũng trào ra.
"Giỏi! Giỏi lắm! Thằng nhãi con nhà ngươi... Ngươi đúng là con quái vật!"
Thú Vương vung tay lên. Một luồng ánh sáng xanh biếc bay vút tới chỗ Trần Trường Sinh.
Đó là một cây linh thảo có chín chiếc lá hình trái tim, toàn thân tỏa ra hào quang rực rỡ và luồng sinh cơ nồng đậm đến mức chỉ cần hít một hơi cũng thấy khỏe khoắn cả người.
Cửu Chuyển Linh Tâm Thảo!
Trần Trường Sinh dùng chút sức tàn cuối cùng giơ tay bắt lấy. Vừa chạm vào linh dược, hắn cảm thấy an tâm, đầu gối mềm nhũn, ngã quỵ xuống đất.
Nhưng trước khi hắn kịp ngất đi, một luồng khí tức ấm áp từ tay Thú Vương truyền đến, bao bọc lấy cơ thể hắn, giữ cho tâm mạch của hắn không bị đứt đoạn.
Thú Vương thu nhỏ cơ thể lại, biến thành một ông lão râu tóc đen nhánh, cơ bắp cuồn cuộn, bước đến trước mặt Trần Trường Sinh. Lão nhìn chằm chằm vào cơ thể tàn tạ của hắn với ánh mắt phức tạp.
"Nhóc con, ngươi có biết tại sao ngươi còn sống không?"
Trần Trường Sinh thở dốc, lắc đầu yếu ớt: "Do... số đỏ?"
Thú Vương lắc đầu, ánh mắt trở nên thâm trầm: "Không phải số đỏ, là do cơ thể của ngươi."
Lão đặt tay lên trán Trần Trường Sinh, giọng nói trầm hùng vang lên trong đầu hắn:
"Thân thể của ngươi, chính là truyền thuyết trong giới thể tu, Bất Diệt Thánh Thể."
Trần Trường Sinh mơ màng. Cái tên nghe kêu đấy, nhưng sao trước giờ hắn thấy mình chỉ giống "Bao Cát Thánh Thể" hơn? "Nhưng..." Thú Vương tiếp tục, giọng nói trở nên nghiêm khắc, "Nó vẫn chỉ là một cái vỏ rỗng. Ngươi có da thịt cứng, xương cốt chắc, nhưng ngươi thiếu cái hồn của Thánh Thể."
"Cái hồn?"
"Đúng vậy. Bất Diệt Thánh Thể không phải cứ luyện là thành. Sức mạnh thực sự của nó không nằm ở cơ bắp, mà nằm ở Ý Chí."
Thú Vương chỉ tay vào ngực trái Trần Trường Sinh:
"Chỉ khi ngươi thực sự muốn bảo vệ một thứ gì đó hơn cả mạng sống của mình... Khi ý chí của ngươi vượt qua cả nỗi sợ hãi và nỗi đau thể xác... Khi ngươi chấp nhận để bản thân tan xương nát thịt để đổi lấy sự an toàn cho người khác... Lúc đó, 'Ý Chí Bất Khuất' mới thức tỉnh."
"Vừa rồi, nếu ngươi chỉ đỡ đòn vì muốn thể hiện, hoặc vì muốn sống sót cho bản thân, ngươi đã chết chắc ở quyền thứ hai rồi. Nhưng ngươi đỡ đòn vì hai kẻ kia."
Thú Vương liếc nhìn về phía Lâm Phong và Tuyết Nguyệt.
"Chính cái ý niệm 'phải sống để cứu họ' đã kích hoạt tiềm năng thực sự trong dòng máu của ngươi, giúp ngươi tái tạo lại cơ thể ngay trong khoảnh khắc va chạm, giữ lại một hơi tàn."
Trần Trường Sinh nằm im lặng, ngẫm nghĩ về những lời lão nói. Hắn nhớ lại khoảnh khắc quyền thứ ba ập đến. Lúc đó, trong đầu hắn không hề có nỗi sợ chết. Hắn chỉ nghĩ rằng nếu hắn chết, ai sẽ đưa thuốc cho Lâm Phong? Ai sẽ cõng Tuyết Nguyệt về? Ai sẽ nuôi Tiểu Hắc lớn khôn?
Chính những sợi dây ràng buộc đó đã kéo hắn từ cõi chết trở về.
"Cảm ơn... tiền bối chỉ điểm," Trần Trường Sinh mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhõm.
Thú Vương đứng dậy, phất tay áo: "Được rồi, cầm lấy thuốc và cút đi trước khi ta đổi ý. Vạn Thú Sơn này không chào đón con người quá lâu."
Nói xong, lão hóa thành một cơn gió đen, biến mất vào sâu trong rừng rậm, chỉ để lại một câu nói vọng lại:
"Nhớ lấy, Bất Diệt Thánh Thể mạnh nhất là khi ngươi có thứ để bảo vệ. Đừng bao giờ đánh mất sơ tâm đó."
Trần Trường Sinh nắm chặt cây Cửu Chuyển Linh Tâm Thảo trong tay. Hắn cố gắng lết về phía hai đệ đệ của mình.
"Lâm Phong... Tuyết Nguyệt... Thuốc về rồi đây..."
Lâm Phong hai mắt đỏ ngầu, tay bấu chặt xuống đất đến bật máu đến bật máu rồi ngã xuống, mắt nhắm lại vì hình như cơ thể đã vượt ngưỡng chịu đựng. Tuyết Nguyệt thì đã ngất lịm đi vì quá đau đớn và tuyệt vọng. Đối với họ, cú đấm vừa rồi phá hủy những tia hy vọng sống sót cuối cùng của cả hai.
Thú Vương Hắc Kim Cương Ma Viên thở dài một hơi, luồng hơi nóng phả ra làm khô héo cả đám cỏ dưới chân. Trong ánh mắt hung dữ của nó thoáng qua một tia tiếc nuối.
"Đáng tiếc cho một hạt giống tốt. Nhưng quy tắc là quy tắc."
Nó quay lưng, định bước đi, chuẩn bị sai đám con cháu đến thu dọn "tàn cuộc".
Cạch...
Một âm thanh rất nhỏ vang lên. Giống như tiếng một viên đá lăn xuống dốc.
Thú Vương khựng lại. Cái tai to lớn của nó khẽ giật giật.
Cạch... Rào rào...
Âm thanh lớn hơn. Từ trong đống đổ nát của ngọn núi đá đã bị san bằng kia, những tảng đá lớn bắt đầu rung chuyển.
Một cánh tay đầy máu vươn lên từ kẽ hở của hai tảng đá lớn. Cánh tay ấy run rẩy, da thịt bầm dập, nhưng những ngón tay vẫn bấu chặt lấy mép đá, dùng sức đẩy mạnh.
"Hộc... hộc..."
Một bóng người lảo đảo bước ra.
Nói là bước thì hơi quá, hắn đang lết đi thì đúng hơn. Quần áo trên người Trần Trường Sinh đã hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại vài mảnh vải vụn che những chỗ cần che. Toàn thân hắn không còn một chỗ nào lành lặn, máu chảy đầm đìa hòa với bụi đất tạo thành một lớp bùn đỏ quạch. Xương ngực hắn dường như đã lõm xuống, hai tay buông thõng bất lực.
Nhưng hắn vẫn đứng.
Hắn đứng đó, nghiêng ngả như ngọn đèn trước gió, nhưng đôi chân vẫn cắm chặt xuống đất, từng bước, từng bước lết về phía Thú Vương.
Thú Vương quay người lại, tròng mắt co rút cực độ. Nó sống ngàn năm nay, chưa từng thấy một sinh vật nào trúng chín thành công lực của nó mà còn có thể đứng dậy. Kể cả là yêu thú cấp Nguyên Anh sơ kỳ cũng phải bay màu.
Trần Trường Sinh dừng lại cách Thú Vương mười bước chân. Hắn ngẩng cái đầu đầy máu lên, cố gắng mở đôi mắt sưng húp để nhìn cho rõ đối phương.
Hắn há miệng, phun ra một ngụm máu lẫn răng vụn, rồi thều thào hỏi, giọng nói yếu ớt như tiếng muỗi kêu nhưng trong không gian tĩnh lặng này lại vang vọng đến lạ kỳ:
"Tiền bối... xong... xong chưa ạ?"
Cả không gian như ngừng lại.
Trần Trường Sinh run rẩy, đôi chân bắt đầu không trụ vững nữa, hắn lầm bầm tiếp:
"Nếu... nếu xong rồi... thì đưa thuốc đây........"
Thú Vương đứng ngẩn ra đó như một bức tượng đá khổng lồ. Một lúc sau, cơ mặt cứng ngắc của nó bắt đầu giãn ra.
"Ha..."
"Ha ha ha..."
"HA HA HA HA HA!!!"
Tiếng cười của Thú Vương bùng nổ như sấm sét, vang vọng khắp cả Vạn Thú Sơn. Tiếng cười sảng khoái, pha lẫn sự thán phục tột độ. Nó cười đến mức rung chuyển cả thung lũng, nước mắt cũng trào ra.
"Giỏi! Giỏi lắm! Thằng nhãi con nhà ngươi... Ngươi đúng là con quái vật!"
Thú Vương vung tay lên. Một luồng ánh sáng xanh biếc bay vút tới chỗ Trần Trường Sinh.
Đó là một cây linh thảo có chín chiếc lá hình trái tim, toàn thân tỏa ra hào quang rực rỡ và luồng sinh cơ nồng đậm đến mức chỉ cần hít một hơi cũng thấy khỏe khoắn cả người.
Cửu Chuyển Linh Tâm Thảo!
Trần Trường Sinh dùng chút sức tàn cuối cùng giơ tay bắt lấy. Vừa chạm vào linh dược, hắn cảm thấy an tâm, đầu gối mềm nhũn, ngã quỵ xuống đất.
Nhưng trước khi hắn kịp ngất đi, một luồng khí tức ấm áp từ tay Thú Vương truyền đến, bao bọc lấy cơ thể hắn, giữ cho tâm mạch của hắn không bị đứt đoạn.
Thú Vương thu nhỏ cơ thể lại, biến thành một ông lão râu tóc đen nhánh, cơ bắp cuồn cuộn, bước đến trước mặt Trần Trường Sinh. Lão nhìn chằm chằm vào cơ thể tàn tạ của hắn với ánh mắt phức tạp.
"Nhóc con, ngươi có biết tại sao ngươi còn sống không?"
Trần Trường Sinh thở dốc, lắc đầu yếu ớt: "Do... số đỏ?"
Thú Vương lắc đầu, ánh mắt trở nên thâm trầm: "Không phải số đỏ, là do cơ thể của ngươi."
Lão đặt tay lên trán Trần Trường Sinh, giọng nói trầm hùng vang lên trong đầu hắn:
"Thân thể của ngươi, chính là truyền thuyết trong giới thể tu, Bất Diệt Thánh Thể."
Trần Trường Sinh mơ màng. Cái tên nghe kêu đấy, nhưng sao trước giờ hắn thấy mình chỉ giống "Bao Cát Thánh Thể" hơn? "Nhưng..." Thú Vương tiếp tục, giọng nói trở nên nghiêm khắc, "Nó vẫn chỉ là một cái vỏ rỗng. Ngươi có da thịt cứng, xương cốt chắc, nhưng ngươi thiếu cái hồn của Thánh Thể."
"Cái hồn?"
"Đúng vậy. Bất Diệt Thánh Thể không phải cứ luyện là thành. Sức mạnh thực sự của nó không nằm ở cơ bắp, mà nằm ở Ý Chí."
Thú Vương chỉ tay vào ngực trái Trần Trường Sinh:
"Chỉ khi ngươi thực sự muốn bảo vệ một thứ gì đó hơn cả mạng sống của mình... Khi ý chí của ngươi vượt qua cả nỗi sợ hãi và nỗi đau thể xác... Khi ngươi chấp nhận để bản thân tan xương nát thịt để đổi lấy sự an toàn cho người khác... Lúc đó, 'Ý Chí Bất Khuất' mới thức tỉnh."
"Vừa rồi, nếu ngươi chỉ đỡ đòn vì muốn thể hiện, hoặc vì muốn sống sót cho bản thân, ngươi đã chết chắc ở quyền thứ hai rồi. Nhưng ngươi đỡ đòn vì hai kẻ kia."
Thú Vương liếc nhìn về phía Lâm Phong và Tuyết Nguyệt.
"Chính cái ý niệm 'phải sống để cứu họ' đã kích hoạt tiềm năng thực sự trong dòng máu của ngươi, giúp ngươi tái tạo lại cơ thể ngay trong khoảnh khắc va chạm, giữ lại một hơi tàn."
Trần Trường Sinh nằm im lặng, ngẫm nghĩ về những lời lão nói. Hắn nhớ lại khoảnh khắc quyền thứ ba ập đến. Lúc đó, trong đầu hắn không hề có nỗi sợ chết. Hắn chỉ nghĩ rằng nếu hắn chết, ai sẽ đưa thuốc cho Lâm Phong? Ai sẽ cõng Tuyết Nguyệt về? Ai sẽ nuôi Tiểu Hắc lớn khôn?
Chính những sợi dây ràng buộc đó đã kéo hắn từ cõi chết trở về.
"Cảm ơn... tiền bối chỉ điểm," Trần Trường Sinh mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhõm.
Thú Vương đứng dậy, phất tay áo: "Được rồi, cầm lấy thuốc và cút đi trước khi ta đổi ý. Vạn Thú Sơn này không chào đón con người quá lâu."
Nói xong, lão hóa thành một cơn gió đen, biến mất vào sâu trong rừng rậm, chỉ để lại một câu nói vọng lại:
"Nhớ lấy, Bất Diệt Thánh Thể mạnh nhất là khi ngươi có thứ để bảo vệ. Đừng bao giờ đánh mất sơ tâm đó."
Trần Trường Sinh nắm chặt cây Cửu Chuyển Linh Tâm Thảo trong tay. Hắn cố gắng lết về phía hai đệ đệ của mình.
"Lâm Phong... Tuyết Nguyệt... Thuốc về rồi đây..."
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận