Thiên Hạ Đệ Nhất Bao Cát
Chương 62: Song Hỷ Lâm Môn
Cột sét khổng lồ cuối cùng tan biến, để lại một khoảng không gian tĩnh mịch đến rợn người.
Mùi khét lẹt của thịt nướng, à không, phải là của tóc cháy và thịt cháy, nồng nặc trong không khí.
Giữa một cái hố đen sì, sâu hoắm do thiên lôi cày xới, một thân cháy đen vẫn đứng sừng sững.
Trần Trường Sinh lúc này đã hoàn toàn biến dạng. Tóc tai dựng đứng như nhím, toàn thân đen thui như vừa chui ra từ ống khói, quần áo không còn gì để che thân. Hắn đứng đó, hai mắt mở trừng trừng nhưng trắng dã, miệng há hốc, từ trong cổ họng phả ra một làn khói trắng mỏng manh hình tròn.
"Oẹ..."
Hắn nấc lên một tiếng, phun ra một tia lửa điện nhỏ xíu.
Lúc này, hai luồng linh lực bàng bạc từ dưới chân hắn bùng nổ.
Lâm Phong và Tuyết Nguyệt cùng lúc mở mắt. Trong đôi mắt họ không còn vẻ mệt mỏi hay đau đớn của trúng độc, mà thay vào đó là thần quang rực rỡ.
Lâm Phong cảm thấy trong đan điền mình, một viên Kim Đan to bằng ngón tay cái, tròn trịa, sáng bóng, đang xoay tròn, tỏa ra linh lực cuồn cuộn không dứt.
"Ta... ta đột phá rồi?" Lâm Phong ngơ ngác nhìn hai bàn tay mình, cảm nhận sức mạnh dời non lấp biển đang chảy trong huyết quản.
Tuyết Nguyệt cũng kinh ngạc không kém. Nàng kiểm tra cơ thể, phát hiện không chỉ độc tố đã bị thanh lọc hoàn toàn, mà tu vi cũng một bước lên mây, trực tiếp bước vào Kim Đan sơ kỳ đỉnh phong.
"Sao... sao lại có thể?" Tuyết Nguyệt lẩm bẩm, "Sư phụ từng nói Kim Đan Kiếp là cửu tử nhất sinh, tâm ma quấy nhiễu, thân xác rã rời... Sao ta chỉ cảm thấy như vừa ngủ một giấc thật ngon?"
Hai người nhìn nhau, rồi cùng nhìn lên bầu trời đã quang đãng.
Rồi ánh mắt họ chạm phải cái thân hình cháy đen đang đứng lù lù ngay bên cạnh.
Lâm Phong nuốt nước bọt: "Cái... cái thứ đen sì này là gì vậy? Yêu thú mới à?"
Thân hình khẽ cử động. Lớp vỏ đen bên ngoài nứt ra, để lộ một hàm răng trắng bóc nổi bật trên khuôn mặt đen nhẻm.
"Yêu thú... cái đầu ngươi..." Trần Trường Sinh thều thào, giọng khàn đặc, mỗi từ nói ra đều kèm theo tiếng nổ lách tách của điện tích, "Ta là... ân nhân... cứu mạng... của các ngươi đấy..."
Nói xong câu đó, hắn ngã ngửa ra sau cái rầm, tay chân co giật liên hồi.
"Sư phụ!!"
"Trần công tử!"
Lâm Phong và Tuyết Nguyệt lúc này mới hoàn hồn, hoảng hốt lao tới đỡ lấy hắn. Khi chạm vào người Trần Trường Sinh, tay họ vẫn bị điện giật tê rần. Họ mới bàng hoàng nhận ra, là người này của họ đã dùng thân mình hứng trọn toàn bộ cơn thịnh nộ của trời cao thay cho họ.
"Huynh ấy... huynh ấy đã chặn lôi kiếp cho chúng ta..." Tuyết Nguyệt rưng rưng nước mắt, vội vàng lấy khăn tay lau mặt cho hắn, nhưng càng lau càng lem nhem.
Đúng lúc này, một tiếng động lạ vang lên.
Rắc... Rắc...
Trên vai Trần Trường Sinh, một cục than nhỏ hơn cũng bắt đầu nứt ra.
Là Tiểu Hắc.
Con rắn nhỏ cũng bị sét đánh cho đen thui, nằm bất động nãy giờ. Lớp da cháy đen bên ngoài của nó bong tróc ra từng mảng, để lộ lớp vảy mới bên trong.
Khác với màu đen tuyền bóng loáng trước kia, lớp vảy mới của Tiểu Hắc giờ đây ánh lên sắc tím huyền bí. Trên đỉnh đầu nó, hai cục u nhỏ nhô lên rõ rệt hơn, trông giống như hai chiếc sừng non nớt. Đôi mắt nó mở ra, không còn vẻ hoang dại đờ đẫn của loài bò sát nữa, mà linh động, sâu thẳm như mắt người.
Nó trườn xuống ngực Trần Trường Sinh, cái lưỡi nhỏ thè ra liếm liếm lên mặt hắn.
Trần Trường Sinh đang mơ màng, bỗng nhiên nghe thấy một giọng nói vang lên trực tiếp trong đầu mình. Giọng nói non nớt, ngọng nghịu như một đứa trẻ lên ba đang tập nói:
"Chủ nhân..."
Trần Trường Sinh giật mình mở choàng mắt, nhìn quanh quất: "Ai? Ai gọi đấy?"
Lâm Phong và Tuyết Nguyệt nhìn hắn khó hiểu: "Sư phụ sao vậy? Có ai nói gì đâu?"
Giọng nói kia lại vang lên, lần này rõ ràng hơn, kèm theo một cảm giác đói khát cồn cào truyền thẳng vào tâm trí hắn:
"Chủ nhân...đói..."
Trần Trường Sinh cúi xuống, nhìn chằm chằm vào Tiểu Hắc đang ngóc đầu nhìn mình. Đôi mắt rắn tím biếc chớp chớp đầy mong chờ.
"Mày... mày nói hả?" Trần Trường Sinh lắp bắp.
Tiểu Hắc gật đầu cái rụp.
"Sét... ngon... Muốn nữa..."
Trần Trường Sinh xém chút nữa thì ngất xỉu lần hai.
Con rắn này không chỉ không chết, mà còn khai mở linh trí, biết nói tiếng người bằng thần thức rồi
"Trời ơi..." Trần Trường Sinh ôm trán than trời, "Yêu thú của tôi... Nó ăn sét thay cơm..."
Lâm Phong nhìn Tiểu Hắc, ánh mắt đầy vẻ khiếp sợ và ngưỡng mộ:
"Sư phụ, con sủng vật này của người... e rằng đã biến dị rồi. Vừa trải qua lôi kiếp tẩy lễ, lại ăn nhầm linh quả, giờ lại hấp thụ lôi điện... Nó sắp hóa rồng đến nơi rồi. Sư phụ quả là có mắt nhìn người!! Đồ đệ bái phục"
"Hóa rồng hay hóa giun ta không biết," Trần Trường Sinh thở dài, cố gắng ngồi dậy, phủi bụi than trên người, "Nhưng mà 'Song hỷ lâm môn', hai người các ngươi thì thành Kim Đan, con rắn này thì biết nói. Còn ta thì không một mảnh vải che thân, công bằng ở đâu?"
Dù miệng than vãn, nhưng nhìn hai người khỏe mạnh, khí thế bừng bừng, và con rắn nhỏ đang cọ cọ vào tay mình, trong lòng Trần Trường Sinh lại dâng lên một cảm giác ấm áp khó tả.
Họ đã sống sót.
Họ đã vượt qua Vạn Thú Sơn, vượt qua cả cơn giận của trời đất.
"Được rồi, thu dọn đi thôi," Trần Trường Sinh đứng dậy, vươn vai răng rắc, những tia điện nhỏ chạy dọc sống lưng khiến hắn rùng mình sảng khoái, "Chúng ta đã gây ra động tĩnh quá lớn rồi. Nếu không muốn bị cả cái giới tu chân này kéo đến xem, thì mau chuồn lẹ."
Quả nhiên, lời hắn nói không sai.
Ở phía xa xa, bên ngoài Vạn Thú Sơn, những đám mây đen tan đi để lại dư chấn linh lực khổng lồ đã thu hút sự chú ý của vô số ánh mắt.
Các tông môn lớn, các lão quái vật đang bế quan, tất cả đều hướng mắt về phía này với vẻ nghi hoặc và tham lam. Một lúc hai tu sĩ độ kiếp Kim Đan thành công, lại có dị tượng lôi đình kỳ quái như vậy, chắc chắn có dị bảo xuất thế.
Sóng gió mới, lại sắp bắt đầu.
Mùi khét lẹt của thịt nướng, à không, phải là của tóc cháy và thịt cháy, nồng nặc trong không khí.
Giữa một cái hố đen sì, sâu hoắm do thiên lôi cày xới, một thân cháy đen vẫn đứng sừng sững.
Trần Trường Sinh lúc này đã hoàn toàn biến dạng. Tóc tai dựng đứng như nhím, toàn thân đen thui như vừa chui ra từ ống khói, quần áo không còn gì để che thân. Hắn đứng đó, hai mắt mở trừng trừng nhưng trắng dã, miệng há hốc, từ trong cổ họng phả ra một làn khói trắng mỏng manh hình tròn.
"Oẹ..."
Hắn nấc lên một tiếng, phun ra một tia lửa điện nhỏ xíu.
Lúc này, hai luồng linh lực bàng bạc từ dưới chân hắn bùng nổ.
Lâm Phong và Tuyết Nguyệt cùng lúc mở mắt. Trong đôi mắt họ không còn vẻ mệt mỏi hay đau đớn của trúng độc, mà thay vào đó là thần quang rực rỡ.
Lâm Phong cảm thấy trong đan điền mình, một viên Kim Đan to bằng ngón tay cái, tròn trịa, sáng bóng, đang xoay tròn, tỏa ra linh lực cuồn cuộn không dứt.
"Ta... ta đột phá rồi?" Lâm Phong ngơ ngác nhìn hai bàn tay mình, cảm nhận sức mạnh dời non lấp biển đang chảy trong huyết quản.
Tuyết Nguyệt cũng kinh ngạc không kém. Nàng kiểm tra cơ thể, phát hiện không chỉ độc tố đã bị thanh lọc hoàn toàn, mà tu vi cũng một bước lên mây, trực tiếp bước vào Kim Đan sơ kỳ đỉnh phong.
"Sao... sao lại có thể?" Tuyết Nguyệt lẩm bẩm, "Sư phụ từng nói Kim Đan Kiếp là cửu tử nhất sinh, tâm ma quấy nhiễu, thân xác rã rời... Sao ta chỉ cảm thấy như vừa ngủ một giấc thật ngon?"
Hai người nhìn nhau, rồi cùng nhìn lên bầu trời đã quang đãng.
Rồi ánh mắt họ chạm phải cái thân hình cháy đen đang đứng lù lù ngay bên cạnh.
Lâm Phong nuốt nước bọt: "Cái... cái thứ đen sì này là gì vậy? Yêu thú mới à?"
Thân hình khẽ cử động. Lớp vỏ đen bên ngoài nứt ra, để lộ một hàm răng trắng bóc nổi bật trên khuôn mặt đen nhẻm.
"Yêu thú... cái đầu ngươi..." Trần Trường Sinh thều thào, giọng khàn đặc, mỗi từ nói ra đều kèm theo tiếng nổ lách tách của điện tích, "Ta là... ân nhân... cứu mạng... của các ngươi đấy..."
Nói xong câu đó, hắn ngã ngửa ra sau cái rầm, tay chân co giật liên hồi.
"Sư phụ!!"
"Trần công tử!"
Lâm Phong và Tuyết Nguyệt lúc này mới hoàn hồn, hoảng hốt lao tới đỡ lấy hắn. Khi chạm vào người Trần Trường Sinh, tay họ vẫn bị điện giật tê rần. Họ mới bàng hoàng nhận ra, là người này của họ đã dùng thân mình hứng trọn toàn bộ cơn thịnh nộ của trời cao thay cho họ.
"Huynh ấy... huynh ấy đã chặn lôi kiếp cho chúng ta..." Tuyết Nguyệt rưng rưng nước mắt, vội vàng lấy khăn tay lau mặt cho hắn, nhưng càng lau càng lem nhem.
Đúng lúc này, một tiếng động lạ vang lên.
Rắc... Rắc...
Trên vai Trần Trường Sinh, một cục than nhỏ hơn cũng bắt đầu nứt ra.
Là Tiểu Hắc.
Con rắn nhỏ cũng bị sét đánh cho đen thui, nằm bất động nãy giờ. Lớp da cháy đen bên ngoài của nó bong tróc ra từng mảng, để lộ lớp vảy mới bên trong.
Khác với màu đen tuyền bóng loáng trước kia, lớp vảy mới của Tiểu Hắc giờ đây ánh lên sắc tím huyền bí. Trên đỉnh đầu nó, hai cục u nhỏ nhô lên rõ rệt hơn, trông giống như hai chiếc sừng non nớt. Đôi mắt nó mở ra, không còn vẻ hoang dại đờ đẫn của loài bò sát nữa, mà linh động, sâu thẳm như mắt người.
Nó trườn xuống ngực Trần Trường Sinh, cái lưỡi nhỏ thè ra liếm liếm lên mặt hắn.
Trần Trường Sinh đang mơ màng, bỗng nhiên nghe thấy một giọng nói vang lên trực tiếp trong đầu mình. Giọng nói non nớt, ngọng nghịu như một đứa trẻ lên ba đang tập nói:
"Chủ nhân..."
Trần Trường Sinh giật mình mở choàng mắt, nhìn quanh quất: "Ai? Ai gọi đấy?"
Lâm Phong và Tuyết Nguyệt nhìn hắn khó hiểu: "Sư phụ sao vậy? Có ai nói gì đâu?"
Giọng nói kia lại vang lên, lần này rõ ràng hơn, kèm theo một cảm giác đói khát cồn cào truyền thẳng vào tâm trí hắn:
"Chủ nhân...đói..."
Trần Trường Sinh cúi xuống, nhìn chằm chằm vào Tiểu Hắc đang ngóc đầu nhìn mình. Đôi mắt rắn tím biếc chớp chớp đầy mong chờ.
"Mày... mày nói hả?" Trần Trường Sinh lắp bắp.
Tiểu Hắc gật đầu cái rụp.
"Sét... ngon... Muốn nữa..."
Trần Trường Sinh xém chút nữa thì ngất xỉu lần hai.
Con rắn này không chỉ không chết, mà còn khai mở linh trí, biết nói tiếng người bằng thần thức rồi
"Trời ơi..." Trần Trường Sinh ôm trán than trời, "Yêu thú của tôi... Nó ăn sét thay cơm..."
Lâm Phong nhìn Tiểu Hắc, ánh mắt đầy vẻ khiếp sợ và ngưỡng mộ:
"Sư phụ, con sủng vật này của người... e rằng đã biến dị rồi. Vừa trải qua lôi kiếp tẩy lễ, lại ăn nhầm linh quả, giờ lại hấp thụ lôi điện... Nó sắp hóa rồng đến nơi rồi. Sư phụ quả là có mắt nhìn người!! Đồ đệ bái phục"
"Hóa rồng hay hóa giun ta không biết," Trần Trường Sinh thở dài, cố gắng ngồi dậy, phủi bụi than trên người, "Nhưng mà 'Song hỷ lâm môn', hai người các ngươi thì thành Kim Đan, con rắn này thì biết nói. Còn ta thì không một mảnh vải che thân, công bằng ở đâu?"
Dù miệng than vãn, nhưng nhìn hai người khỏe mạnh, khí thế bừng bừng, và con rắn nhỏ đang cọ cọ vào tay mình, trong lòng Trần Trường Sinh lại dâng lên một cảm giác ấm áp khó tả.
Họ đã sống sót.
Họ đã vượt qua Vạn Thú Sơn, vượt qua cả cơn giận của trời đất.
"Được rồi, thu dọn đi thôi," Trần Trường Sinh đứng dậy, vươn vai răng rắc, những tia điện nhỏ chạy dọc sống lưng khiến hắn rùng mình sảng khoái, "Chúng ta đã gây ra động tĩnh quá lớn rồi. Nếu không muốn bị cả cái giới tu chân này kéo đến xem, thì mau chuồn lẹ."
Quả nhiên, lời hắn nói không sai.
Ở phía xa xa, bên ngoài Vạn Thú Sơn, những đám mây đen tan đi để lại dư chấn linh lực khổng lồ đã thu hút sự chú ý của vô số ánh mắt.
Các tông môn lớn, các lão quái vật đang bế quan, tất cả đều hướng mắt về phía này với vẻ nghi hoặc và tham lam. Một lúc hai tu sĩ độ kiếp Kim Đan thành công, lại có dị tượng lôi đình kỳ quái như vậy, chắc chắn có dị bảo xuất thế.
Sóng gió mới, lại sắp bắt đầu.
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận