Thiên Hạ Đệ Nhất Bao Cát

Chương 60: Quyền Thứ Hai và Ba

"Sáu thành công lực. Ngươi chuẩn bị xong chưa?"

Thú Vương không cho Trần Trường Sinh quá nhiều thời gian để thở dốc. Lần này, nó dậm chân hay vỗ ngực thị uy, sau đó lùi chân phải về sau một bước, hạ thấp trọng tâm, cánh tay phải khổng lồ co lại sát sườn, cơ bắp cuộn lên như những con mãng xà đang trườn dưới lớp da đen bóng.

Không gian xung quanh nấm đấm của nó bắt đầu phát ra tiếng rít chói tai do không khí bị nén ép cực đại.

Trần Trường Sinh nuốt một ngụm nước bọt lẫn bụi đất, hai chân cắm sâu xuống đất như rễ cây già, hai tay bắt chéo trước ngực tạo thành thế phòng thủ: "Tới đi!"

VÚT! Không có tiếng nổ vang trời ngay lập tức như quyền thứ nhất. Quyền thứ hai này nhanh đến mức âm thanh không theo kịp tốc độ.

Trần Trường Sinh chỉ kịp nhìn thấy một bóng đen che khuất tầm mắt, sau đó là một lực tác động khổng lồ ập vào hai cánh tay. Cảm giác như bị một quả núi đập thẳng vào mặt.

BÙM!

Thân hình hắn bắn ngược ra sau như bị đá bay.

Rắc! Rắc! Rắc!

Tiếng cây cối gãy đổ vang lên liên hồi. Trần Trường Sinh bay xuyên qua không khí, lưng đập gãy một cây cổ thụ ba người ôm không xuể, rồi lại đâm tiếp vào cây thứ hai, thứ ba... Phải đến khi đâm gãy cây thứ mười, hắn mới bị chặn lại, cả người lún sâu vào thân cây to nhất, tạo thành hình nhân trên vỏ gỗ.

"Sư...Phụ..." Lâm Phong gào lên, cố gắng nhổm dậy nhưng lại ngã xuống vì kiệt sức.

Tuyết Nguyệt che miệng, mắt mở to kinh hoàng. Bụi mù và lá cây rơi lả tả che khuất bóng dáng người thanh niên kia.

Một lát sau, từ trong thân cây nát bươm, một tiếng rên rỉ vang lên.

"Ui da..."

Trần Trường Sinh gỡ mình ra khỏi cái khuôn gỗ, rơi bịch xuống đất. Hắn lảo đảo đứng dậy, nôn ra một ngụm máu bầm. Hai cánh tay hắn run rẩy kịch liệt, ống tay áo đã nát vụn hoàn toàn, để lộ cánh tay trần trụi với những vết bầm tím đen sì.

"Sáu thành... quả nhiên lợi hại hơn ba thành nhiều," Trần Trường Sinh quệt máu ở khóe miệng, hít sâu một hơi để điều hòa khí huyết đang đảo lộn trong người.

Hắn ngẩng đầu nhìn Thú Vương, ánh mắt vẫn sáng rực:

"Vẫn chưa chết được. Tiếp!"

Thú Vương nhìn tên nhân loại nhỏ bé đang đứng lảo đảo đằng xa, trong đôi mắt to lớn hiện lên sự kinh ngạc tột độ, nhưng nhanh chóng chuyển thành sự tán thưởng cuồng nhiệt.

"Khá! Rất khá! Một tên Trúc Cơ lại có thể chịu được năm thành công lực của Hắc Kim Cương Ma Viên ta mà xương cốt vẫn chưa gãy nát. Ngươi là kẻ đầu tiên!"

Nó đứng thẳng dậy, luồng khí thế bỗng nhiên thay đổi hoàn toàn. Nếu hai quyền trước chỉ là tiện tay, thì lần này, nó đã thực sự coi trọng đối thủ.

Một luồng linh lực màu đen tím bắt đầu bao phủ lấy nấm đấm của Thú Vương. Mặt đất dưới chân nó nứt toác, đá vụn tự động bay lên lơ lửng xung quanh. Bầu trời trên thung lũng dường như tối sầm lại.

"Quyền thứ ba này, ta sẽ dùng chín thành công lực!"

Giọng Thú Vương vang vọng như sấm rền, từng chữ nện vào tim người nghe:

"Đây là sự tôn trọng cao nhất ta dành cho ngươi. Nếu ngươi chết, ta sẽ đích thân lập mộ cho ngươi!"

Lâm Phong và Tuyết Nguyệt tuyệt vọng nhắm mắt lại. Chín thành công lực của yêu thú đã hoá hình? Đừng nói là Trúc Cơ, ngay cả Kim Đan hậu kỳ trúng phải đòn này cũng tan thành mây khói.

Nói đoạn, Thú Vương ngửa cổ lên trời, tung ra một tiếng gầm rống mang theo huyết mạch viễn cổ xé toạc tầng mây, chấn nát màng nhĩ của bất kỳ kẻ nào đứng trong phạm vi mười dặm.

Ngay khoảnh khắc đó, thiên địa linh khí bạo động. Quanh thân Hắc Kim Cương Ma Viên tuôn trào một lớp sương mù màu máu đen đặc quánh. Sự tiến hóa siêu cấp bắt đầu với tốc độ kinh hoàng, cơ thể nó từ mười trượng đột ngột phình to, xé rách không khí để đạt tới độ cao hơn ba mươi trượng.

Nó giờ đây đứng sừng sững tựa như một ngọn núi hắc ám, che lấp hoàn toàn ánh mặt trời. Lớp lông mao vốn cứng như kim châm bắt đầu kết tinh, dung hợp cùng ma khí tạo thành những mảng vảy sừng rực lên sắc trạch kim loại lạnh lẽo của Hắc Kim Cương. Mỗi một khối cơ bắp giờ đây giống như được đúc từ thần thiết vạn năm, hoàn mỹ, góc cạnh và vô phương xuyên thủng. Hai hốc mắt rực lửa bỗng chuyển sang một màu vàng kim chói lọi, lạnh lùng tột độ.

Dưới luồng uy áp siêu cấp này, toàn bộ dã thú trong cõi Vạn Thú Sơn đồng loạt phủ phục, run rẩy nức nở. Không gian xung quanh Ma Viên dường như không chịu nổi cỗ nhục thân quá mức cường hãn mà bắt đầu vặn vẹo, xuất hiện những gợn sóng lưu ly.

Trần Trường Sinh thì cảm nhận được cái chết đang đến rất gần. Da đầu hắn tê dại, từng thớ thịt trên người đều đang gào thét báo động nguy hiểm. Nhưng hắn không lùi bước. Hắn biết, nếu hắn lùi, hai người phía sau sẽ chết.

Hắn dạng chân rộng hơn, vận dụng toàn bộ kinh nghiệm bị đánh suốt bao năm qua, thả lỏng cơ thể đến mức tối đa để phân tán lực đạo, đồng thời tập trung toàn bộ tinh thần vào đan điền.

"ĐẾN ĐÂY!!!" Hắn gầm lên, tiếng gầm nhỏ bé nhưng đầy ngạo nghễ giữa núi rừng

Thú Vương nhếch mép cười gằn, lộ ra những chiếc nanh sắc nhọn như hàng búa tạ. Nó từ từ đưa cánh tay phải khổng lồ lên cao.

Khoảnh khắc cánh tay ấy giơ lên, trọng lực xung quanh sụp đổ, gió lốc ngưng đọng. Không gian bị rút cạn dưỡng khí, tạo thành một vòng xoáy hắc ám tụ tập quanh nắm đấm bọc giáp, mang theo sức mạnh hủy thiên diệt địa.

Và rồi, nó nện thẳng xuống.

OÀNH!!!

Thú Vương đấm ra.

Cả không gian như sụp đổ. Một luồng sóng xung kích mắt thường có thể thấy được xé toạc mặt đất, lao thẳng về phía Trần Trường Sinh.

Khoảnh khắc nấm đấm chạm vào người, Trần Trường Sinh cảm thấy như cả thế giới tối sầm lại. Hắn không còn cảm giác đau đớn nữa, bởi vì lực đạo quá lớn đã khiến hệ thần kinh tê liệt tức thì.

VÚT

ẦM!!!

Lần này, hắn không bay đập vào cây nữa. Hắn bay như một viên đạn pháo, xuyên thủng mọi vật cản trên đường đi.

Hắn bay qua khu rừng, bay qua con suối, lao thẳng vào một ngọn núi to lớn ở cuối thung lũng.

ẦM ẦM ẦM!!!

Một tiếng nổ kinh hoàng vang lên. Cả ngọn núi bị va chạm mạnh đến mức rung chuyển dữ dội, rồi sụp đổ xuống, chôn vùi tất cả trong một đám mây bụi khổng lồ cao hàng chục trượng.

Đất đá lăn xuống ầm ầm, chấn động lan truyền đến tận chân Thú Vương.

Sau tiếng nổ đó, không gian tĩnh lặng đến mức đáng sợ.

Bụi mù dần dần lắng xuống, để lộ ra ngọn núi đá đã bị san phẳng một nửa, biến thành một đống đổ nát hoang tàn.

Thú Vương vẫn giữ nguyên tư thế đấm ra, ánh mắt đăm đăm nhìn về phía đống đổ nát xa xăm. Hơi thở nóng rực phả ra từ mũi nó, nhưng trong lòng nó cũng dâng lên một chút hối tiếc.

"Có lẽ là quá tay rồi sao?" Nó lẩm bẩm.

Một con gió lạnh thổi qua thung lũng, cuốn theo lá khô xào xạc, như tiếng kèn tang thương tiễn biệt một kẻ điên rồ nhưng dũng cảm.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Thiên Hạ Đệ Nhất Bao Cát - Chương 60 | Đọc truyện chữ