Giờ đây cô chỉ chờ Hoắc Kiêu Hàn đến, cùng lắm là nhận lỗi và xin lỗi gia đình Hiệu trưởng Tống, vì cô đã lừa dối rằng mình không quen biết Hoắc Kiêu Hàn.

“Cháu cảm ơn chú, em cảm ơn chị ạ.” Tô Hiểu Tuệ ngoan ngoãn nhưng vẫn lộ vẻ sợ hãi nói, nhưng trong mắt lại tràn đầy ý cười đắc thắng.

“Nếu cháu rảnh thì cứ qua đây tìm chị cháu chơi.” Hiệu trưởng Tống nói rất rộng lượng, rồi quay về phòng ngủ của mình để hai chị em có không gian riêng nói chuyện.

Tô Uyển ra cửa phòng khách lấy hốt rác và chổi vào dọn dẹp đống mảnh vỡ trên sàn bếp.

Tô Hiểu Tuệ dùng miếng băng gạc Hiệu trưởng Tống đưa để bịt vết thương ở tay, nhếch môi đứng tựa cửa bếp nhìn Tô Uyển làm việc. Dù sao câu nói vừa rồi cũng là chính miệng Hiệu trưởng Tống thốt ra, cô ta đương nhiên biết đó là lời khách sáo, nhưng sau này ban ngày cô ta cứ đến nhà họ Tống, mà lại lựa đúng giờ cơm mà đến.

Gia đình này ban đầu có thể không nói gì, nhưng lâu dần chắc chắn sẽ nảy sinh lòng chán ghét Tô Uyển, không để Tô Uyển tiếp tục làm việc ở đây nữa.

“Chị ơi, để em giúp chị một tay.” Tô Hiểu Tuệ gọi với ra phía cửa, nhưng khi đóng cửa bếp lại thì cô ta chẳng làm gì cả, chỉ đứng một bên nghịch móng tay.

Tô Uyển cũng chẳng buồn quan tâm, chỉ tập trung vào việc nấu nướng.

Tô Hiểu Tuệ thấy Tô Uyển bận rộn đến mức mồ hôi đầm đìa, đứng trong bếp lại quá nóng, cô ta bèn lén mở cửa bếp, thấy phòng khách không có ai liền lẻn đi ra ngoài.

Đôi mắt bị hai bên gò má sưng húp ép lại chỉ còn là một đường chỉ, cứ láo liên xoay chuyển quan sát xung quanh. Khi thấy một căn phòng nhỏ cửa khép hờ, bên trong còn đặt chiếc gùi của Tô Uyển, cô ta đoán đây chắc hẳn là phòng của chị mình.

Thế là cô ta rón rén bước vào trong.

Đúng lúc này, tiếng chìa khóa tra vào ổ khóa vang lên từ phía phòng khách, Tô Hiểu Tuệ lập tức lẩn ra khỏi căn phòng nhỏ.

Vừa vặn thay, cô ta trông thấy dáng người cao lớn, hiên ngang của anh Hoắc đang đi theo sau Bí thư Dương bước vào cửa.

Cô ta đứng chết trân tại chỗ, lòng đầy kinh ngạc.

Sao anh Hoắc lại đến nhà họ Tống? Phải rồi, Hiệu trưởng Tống là lãnh đạo trường quân đội của anh Hoắc, chẳng lẽ bình thường lúc rảnh rỗi anh Hoắc đều tới đây sao?

Vậy chẳng phải có nghĩa là, anh Hoắc và Tô Uyển vẫn luôn lén lút gặp mặt nhau ở nhà họ Tống này hay sao?

Trong lòng Tô Hiểu Tuệ tức khắc bùng lên ngọn lửa đố kỵ. Thảo nào suốt hai tuần qua, anh Hoắc chỉ về nhà họ Hoắc có ba lần, hóa ra thời gian còn lại anh đều tới nhà Hiệu trưởng Tống.

Tô Uyển cái đồ lăng loàn này, ỷ vào việc có gương mặt xinh đẹp mà dám âm thầm quyến rũ anh Hoắc như vậy.

Bí thư Dương và Hoắc Kiêu Hàn đang vừa đi vừa nói chuyện, khi thấy một cô gái nông thôn với gương mặt sưng vù đứng giữa phòng khách, cả hai đều ngẩn người ra vì nghi hoặc.

Đôi lông mày đẹp đẽ của Hoắc Kiêu Hàn nhíu chặt lại, ánh mắt trở nên sắc lẹm. Tại sao Tô Hiểu Tuệ lại ở đây?

“Thím, Hoắc Đoàn trưởng, mọi người đã về ạ. Thật sự xin lỗi thím, hôm nay không biết sao em gái cháu lại đột ngột tới đây, làm phiền mọi người quá. Có gì thím cứ trừ tiền công ngày hôm nay của cháu vào lương tháng này là được ạ.”

Tô Hiểu Tuệ bị ánh mắt của Hoắc Kiêu Hàn làm cho khiếp sợ, vừa định mở miệng nói chuyện thì Tô Uyển đã bưng đĩa cánh gà sốt chanh từ trong bếp bước ra.

Mấy lọn tóc con trước trán cô ướt đẫm mồ hôi, manh áo sau lưng cũng bị mồ hôi thấm ướt, dính chặt vào da. Cô dùng chiếc khăn quàng trên chiếc cổ thanh mảnh lau mặt; dáng vẻ ấy không hề có chút lôi thôi nào, ngược lại còn như đóa sen thanh khiết vừa mới vươn khỏi mặt nước, trắng ngần, trong trẻo. Đôi môi anh đào tươi tắn, căng mọng, cô cất lời với vẻ vô cùng hiểu chuyện và áy náy.

Bí thư Dương có chút kinh ngạc nhìn chằm chằm vào mặt Tô Hiểu Tuệ. Hôm kia gặp dưới lầu vẫn còn khỏe mạnh, sao hôm nay lại thành ra thế này: “Tô Uyển, con bé này nói gì vậy, có gì mà phiền với không phiền chứ? Mặt em gái cháu sưng húp thế này, chắc chắn là bị người ta bắt nạt rồi, không tìm cháu thì tìm ai đây?”

Bí thư Dương cứ ngỡ Tô Hiểu Tuệ cũng có tâm tính ôn hòa, hiểu chuyện như Tô Uyển, nên trong ánh mắt bà ngập tràn vẻ đau lòng và thương xót. Mặt sưng đến mức mắt cũng sắp không nhìn thấy gì nữa, chẳng biết là ai mà nhẫn tâm đến thế.

Hoắc Kiêu Hàn nhìn gương mặt Tô Hiểu Tuệ còn sưng hơn cả ngày hôm qua, thấp thoáng vẫn thấy rõ dấu ngón tay đỏ ửng. Anh không hiểu tại sao cô ta không ở lại nhà họ Hoắc tịnh dưỡng, mà lại chạy đến nhà Hiệu trưởng Tống làm gì.

“Tiểu Hoắc, cậu đến rồi à?” Hiệu trưởng Tống từ phòng ngủ bước ra, cũng có chút chướng tai gai mắt mà lên tiếng: “Không ngờ trong đại viện quân khu mà lại có hạng người ngang ngược như vậy, đi bắt nạt một cô bé từ quê lên. Chắc hẳn là do con cháu nhà người thân mà hai đứa nó đang ở nhờ gây ra rồi.”

Đã vậy còn là làm lén sau lưng người lớn trong nhà nữa chứ.

Sở dĩ ông khẳng định như vậy, là vì biết chị em Tô Uyển đang ở nhờ trong đại viện, chẳng lẽ lúc đi ra ngoài đại viện, lại có kẻ nào đó vô duyên vô cớ nhảy ra đánh cô bé thành thế này sao?

Ánh mắt Hoắc Kiêu Hàn sắc lẹm như kiếm nhìn chằm chằm Tô Hiểu Tuệ, dường như có một luồng áp lực vô hình bao trùm lấy cô ta.

“Không phải đâu ạ, chú, thím, mọi người đừng hiểu lầm. Là do cháu làm sai chuyện nên cháu tự nhận phạt, tự đánh mình thôi ạ.” Tô Hiểu Tuệ lập tức giải thích.

Đúng là cô ta mang tâm lý đến nhà họ Tống để tỏ vẻ, giả vờ đáng thương, nhưng lại không ngờ anh Hoắc cũng có mặt ở đây. Đồng thời cô ta cũng nhận ra rằng, Hiệu trưởng Tống dường như vẫn chưa biết hai chị em cô ta đang ở nhờ nhà họ Hoắc.

Vì vậy, lúc này cô ta càng không thể để nhà họ Tống biết chuyện mình đang ở nhờ nhà anh Hoắc. Nếu không chẳng phải sẽ chuốc lấy sự chán ghét của anh, làm ảnh hưởng đến hình tượng của cô ta trong lòng anh sao?

“Cái con bé này, đến lúc này rồi mà còn định nói đỡ cho bọn họ nữa à? Có phải bọn họ thường xuyên đánh cháu không?” Bí thư Dương bắt đầu lo lắng, bà nhìn Tô Hiểu Tuệ từ trên xuống dưới, để kiểm tra xem trên người cô ta còn vết thương nào khác không.

Đồng thời bà cũng nghĩ, có lẽ vì thân phận ở nhờ nhà người khác, nên dù bị bắt nạt cô bé cũng không dám báo với người lớn, vì sợ sẽ không còn chỗ dung thân.

Tô Uyển đứng một bên, khoanh tay đứng xem với vẻ ung dung, khóe môi khẽ nhếch lên chờ xem cô ta sẽ định nói thế nào tiếp theo.

“Chú, thím, mọi người thực sự hiểu lầm rồi ạ. Là tự cháu đánh mình thật mà, chị cháu cũng biết đấy ạ. Hôm nay cháu đến đây cũng là để xin lỗi chị, đều tại cháu không cẩn thận đã làm liên lụy đến chị, lại còn hiểu lầm chị nữa.” Tô Hiểu Tuệ chỉ đành nghiến răng nuốt đắng vào lòng.

Hiệu trưởng Tống và Bí thư Dương lộ vẻ nghi hoặc nhìn sang Tô Uyển. Chẳng phải hôm qua Tô Uyển về là để lo chuyện chuyển trường sao, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy?

“Rốt cuộc là làm sai chuyện gì, mà nghiêm trọng đến mức phải tự đánh mình thành ra thế này?” Bí thư Dương không hiểu nổi, lại có chút giận dữ: “Trong nhà không có ai ngăn cản sao? Sao có thể nhẫn tâm để mặc như vậy được?”

Hoắc Kiêu Hàn mím môi không nói, ánh mắt sắc lạnh cứ thế dò xét và trầm mặc đặt lên người Tô Hiểu Tuệ. Nếu là xin lỗi, tại sao hôm qua lúc có mặt Tô Uyển cô ta không nói, hoặc có thể hẹn riêng Tô Uyển ra lùm cây phía dưới nói chuyện, mà lại xuất hiện ở nhà Hiệu trưởng Tống thế này?

Anh lờ mờ cảm thấy Tô Hiểu Tuệ dường như không hề ngoan ngoãn, hiểu chuyện như những gì anh từng thấy.

Cảm nhận được ánh mắt nghi ngờ, xem xét của anh Hoắc, sắc mặt Tô Hiểu Tuệ hơi tái đi, cô ta cắn chặt môi. Anh Hoắc đang ở đây, cô ta không thể dùng vài câu đại khái mà lấp l**m cho qua được, chỉ đành phải nói thật. Điều này chẳng khác nào tự vạch áo cho người xem lưng, phơi bày mặt xấu xí, không tốt đẹp của mình ra cho người khác thấy.

Hóa ra đây là lý do Tô Uyển đột ngột đồng ý cho cô ta ở lại, thì ra chị ta đã biết anh Hoắc sẽ tới.

“Là do cháu nhặt được một túi muối ở trên đường, cháu cứ ngỡ là muối ăn bình thường nên đã mang về. Cháu cũng không nói với ai trong nhà mà cứ thế đổ vào lọ muối, không ngờ đó lại là muối Nitrit có độc. Là cháu đã hại người nhà phải vào bệnh viện…” Cuối cùng Tô Hiểu Tuệ chỉ đành cúi đầu, ra vẻ đau khổ và tự trách mà nói ra sự thật.

Hai gò má cô ta nóng bừng lên như thể vừa bị nước sôi dội vào.

“Muối Nitrit ư, thứ đó nếu ăn quá liều là có thể dẫn đến tử vong đấy!” Hiệu trưởng Tống nghiêm giọng nói. Giờ nhìn bộ dạng này của Tô Hiểu Tuệ, ông lại thấy cô ta bị phạt cũng không oan ức gì. Thế là ông vội vàng hỏi dồn: “Tô Uyển, vậy người thân của cháu đều không sao chứ?”

“Tô Uyển, tối qua cháu về sao không nói gì cả? Có cần đến bệnh viện chăm sóc họ không?” Bí thư Dương cũng lộ rõ vẻ kinh ngạc và sợ hãi.

Con bé này thế mà lại nhặt muối Nitrit về rồi coi như muối ăn cho vào cơm canh, quan trọng nhất là còn không nói một tiếng nào với gia đình người thân mà mình đang ở nhờ.

“Bữa cơm đó cháu cho không nhiều muối, mọi người cũng ăn ít, cộng thêm phát hiện kịp thời nên chiều qua đã được ra viện rồi ạ. Đó cũng là lý do vì sao hôm qua cháu về hơi muộn.” Tô Uyển trả lời rành mạch từng chữ, đặc biệt cô còn nhấn mạnh việc bữa cơm đó là do mình nấu.

So với giọng địa phương đặc sệt và tiếng khóc thút thít của Tô Hiểu Tuệ, cách nói của cô khiến người nghe cảm thấy dễ chịu hơn nhiều.

Đồng thời, cả Hiệu trưởng Tống và Bí thư Dương đều nhận ra một điểm mấu chốt: Bữa cơm đó hóa ra là do Tô Uyển nấu.

Nhìn lại Tô Hiểu Tuệ, mồm thì nói là đến để xin lỗi, nhưng trong khi Tô Uyển bận rộn đến mức mồ hôi đầm đìa thì cô ta lại ăn mặc gọn gàng, sạch sẽ, trên trán chẳng có lấy một giọt mồ hôi, thậm chí còn không biết vào bếp phụ giúp một tay. Đã không xuống bếp nấu nướng bao giờ, tại sao lại tự tiện đổ túi muối nhặt được vào hũ muối trong nhà? Chẳng phải làm vậy là đang hại Tô Uyển sao?

Tô Hiểu Tuệ bị ánh mắt của mọi người vây lấy, đặc biệt là ánh mắt của anh Hoắc. Nó tựa như một lưỡi dao sắc lẹm, từng chút một l*t tr*n lớp máu thịt của cô ta ra.

Những ánh nhìn đó khiến cô ta hận không thể tìm một cái lỗ nào để chui xuống, cực kỳ quẫn bách và xấu hổ, cô ta biết mình không thể tiếp tục ở lại đây thêm giây phút nào nữa.

“Em xin lỗi, chị ơi đều là lỗi của em, cũng đã làm phiền chú thím rồi, em không làm phiền mọi người nữa đâu.” Nói đoạn, Tô Hiểu Tuệ quệt đôi mắt đỏ hoe vì khóc, vẫn muốn tiếp tục dùng vẻ đáng thương, yếu đuối để tranh thủ sự thương hại của người khác.

Thế nhưng suy nghĩ trong lòng Hiệu trưởng Tống và Bí thư Dương đều đã thay đổi hoàn toàn.

Nhìn thì đúng là đáng thương thật, nhưng nếu không phải Tô Uyển cho ít muối, thì chẳng phải đã xảy ra án mạng rồi sao?

Hiệu trưởng Tống và Bí thư Dương vốn là người nhân nghĩa, vẫn khách khí nói: “Ở lại ăn cơm xong rồi hãy về.”

“Dạ thôi thím ạ.” Tô Hiểu Tuệ vội vã mở cửa muốn đi ngay, cô ta càng không có dũng khí để nhìn anh Hoắc thêm một lần nào nữa.

Thế nhưng Tô Uyển làm sao có thể để cô ta đi dễ dàng như vậy, Hoắc Kiêu Hàn chính là người mà cô ta thầm thương trộm nhớ kia mà.

Còn điều gì đau khổ hơn việc bị mất mặt, xấu hổ ngay trước mặt người mình thích cơ chứ? Đặc biệt là lúc này cô ta còn đang mang một cái đầu sưng vù như đầu heo, trông khó coi không để đâu cho hết.

“Hiểu Tuệ, vừa nãy chú Tống giữ em lại ăn cơm em cũng đã đồng ý rồi, chị cũng nấu thêm phần cơm của em rồi. Dù sao chuyện cũng đã qua, bà nội và chú cũng không trách em, lần sau em chú ý một chút là được. Em cũng đừng tự trách hay buồn bã quá, dù sao em cũng là em gái ruột của chị, người nhà với nhau cả đừng nói lời khách sáo, chị sẽ không trách em đâu.” Không trách mới là lạ đấy.

Tô Uyển tiến lên một bước, nắm lấy tay Tô Hiểu Tuệ rồi kéo cô ta đến trước bàn ăn. Cô nói với tông giọng ôn tồn, dịu dàng, hệt như một người chị gái hiểu chuyện, hết lòng yêu thương và bao dung vô điều kiện cho em gái mình.

Sau đó, Tô Uyển lại chỉ tay về phía Hoắc Kiêu Hàn, chu đáo và ân cần giới thiệu cho cô ta: “Hiểu Tuệ, đây là Hoắc Đoàn trưởng, em không cần phải quá căng thẳng hay sợ hãi đâu, Hoắc Đoàn trưởng là người rất tốt.”

Cơ thể Tô Hiểu Tuệ cứng đờ, những ngón tay buông thõng siết chặt lại, cái cổ chỉ muốn vùi sâu vào trước ngực.

Hành động này có khác gì kéo cô ta ra để “quất xác” trước mặt bàn dân thiên hạ đâu? Tô Uyển thừa biết cả ba người bọn họ đều quen biết nhau, cũng biết cô ta thích anh Hoắc, vậy mà vẫn cố tình đặc biệt giới thiệu anh với cô ta. Điều này khiến anh Hoắc nhìn thấu sự quẫn bách, nhục nhã hiện tại, cùng với gương mặt sưng vù xấu xí của cô ta.

“Chào Hoắc Đoàn trưởng ạ.” Cuối cùng Tô Hiểu Tuệ chỉ đành cúi gằm mặt, nghiến răng rặn ra một câu chào rụt rè.

“Ừ.” Hoắc Kiêu Hàn gật đầu vô cảm, cũng chẳng buồn liếc nhìn Tô Hiểu Tuệ lấy một cái. Dưới lời chào mời của Hiệu trưởng Tống, anh ngồi xuống bên cạnh ông.

Tô Uyển ấn Tô Hiểu Tuệ ngồi xuống ghế rồi định vào bếp xới cơm.

Tô Hiểu Tuệ thực sự không dám đối diện với anh Hoắc thêm một giây một phút nào nữa, liền muốn đứng dậy đi giúp một tay. Nhưng cô ta lại bị Tô Uyển ấn ngược trở lại ghế; cô ta gầy yếu, sức lực không bằng Tô Uyển nên chẳng thể phản kháng nổi.

“Vừa nãy em không cẩn thận làm vỡ đĩa nên bị thương ở tay, chảy bao nhiêu là máu, em cứ ngồi yên ở đây đi, đừng để vết thương bị dính nước.” Tô Uyển nói bằng giọng nhẹ nhàng thanh thoát, trong lời nói tràn đầy sự quan tâm lo lắng dành cho Tô Hiểu Tuệ.

Thế nhưng, hành động này chẳng khác nào lại tát thêm một cú trời giáng vào mặt Tô Hiểu Tuệ trước mặt Hoắc Kiêu Hàn.

Hình tượng mà Tô Hiểu Tuệ dày công xây dựng bấy lâu nay luôn là một cô gái hiểu chuyện, ngoan ngoãn, chịu thương chịu khó và thông minh cần cù. Kết quả là vừa mới đến nhà họ Tống đã làm vỡ đĩa, lại còn khiến mình bị thương.

Sắc mặt Tô Hiểu Tuệ khó coi như gan lợn, lớp băng gạc quấn trên tay vẫn còn lờ mờ thấm máu, cô ta có muốn giấu cũng không giấu nổi.

Dù vậy, cô ta vẫn cố gắng tìm cách cứu vãn: “Con xin lỗi chú, thím. Tại lần đầu con đến đây nên chưa quen thuộc địa hình, không cẩn thận đụng phải ạ.”

Đôi mắt đen sắc sảo như chim ưng của Hoắc Kiêu Hàn nhìn về phía Tô Hiểu Tuệ, sau đó lại dời sang Tô Uyển, đôi lông mày đẹp đẽ khẽ nhíu lại.

Tô Hiểu Tuệ và Tô Uyển lúc này giống như đã hoán đổi vị trí cho nhau vậy.

Một Tô Uyển vốn ích kỷ, ngang ngược, ham ăn nhác làm nay lại có tính cách ôn hòa, điềm tĩnh, nấu ăn ngon, hành xử trước sau đều hào phóng đúng mực khiến người ta không thể bắt bẻ được điểm nào. Từ khi đến Bắc Bình, cô cũng chưa từng gây ra bất kỳ rắc rối nào, thậm chí còn khiến Hiệu trưởng Tống và Bí thư Dương vô cùng yêu quý.

Ngược lại, Tô Hiểu Tuệ vốn luôn thông minh và chăm chỉ học hành, lại đi nhặt muối Nitrit về dùng như muối ăn bình thường, sau khi xảy ra chuyện thì cảm xúc cũng vô cùng kích động.

Nói về sự chăm chỉ và hiểu chuyện, anh cũng chưa từng thấy Tô Hiểu Tuệ làm việc gì ở nhà họ Hoắc. Trái lại là Tô Uyển, cô ở nhà họ Hoắc tổng cộng chẳng được mấy ngày, nhưng hễ ở nhà là bữa cơm nào cũng do cô nấu. Ngay cả đêm trước khi sang nhà Hiệu trưởng Tống làm bảo mẫu, cô cũng đã thức đêm giặt sạch và phơi xong quần áo cho cả gia đình.

Anh cảm thấy mình cần thiết phải đánh giá lại hai chị em nhà này một cách nghiêm túc mới được.

“Không sao đâu, chị cháu cũng là vì xót cháu thôi.” Bí thư Dương ôn tồn nói.

Nhìn con bé này nhút nhát, lúc nào cũng khép nép sợ sệt, chẳng được phong thái hào phóng tự nhiên như chị gái nó, bà đoán chừng Tô Uyển đã phải lo lắng cho nó không ít. Hai chị em nhà này đúng là khác biệt thật đấy.

“Nào, ăn thử món tôm nõn trộn đi. Tay nghề của chị cháu thì chắc cháu biết rồi, nhà thím rất thích ăn món con bé nấu lắm.” Bí thư Dương gắp hai con tôm bỏ vào bát của Tô Hiểu Tuệ.

“Cháu cảm ơn thím ạ.” Tô Hiểu Tuệ ngoan ngoãn đón lấy, nhưng trong ánh mắt lại hiện lên vẻ âm hiểm như tẩm độc.

Những lời khen ngợi này lọt vào tai cô ta nghe cực kỳ chói tai. Cô ta không hiểu nổi, hồi còn ở thôn Tiền Đường, Tô Uyển vì xinh đẹp nên được chú ý nhiều hơn thật, nhưng người được khen ngợi là hiểu chuyện, cần cù nhiều nhất lại luôn là cô ta. Tại sao bây giờ Tô Uyển làm việc gì cũng đều tốt hơn cô ta thế này?

Không, cô ta không thể chịu đựng được cảnh này.

“Tô Uyển, cháu biết Tiểu Hoắc hôm nay tới sao lại không làm món thịt kho tàu thế? Tiểu Hoắc thích nhất là món thịt kho cháu nấu đấy.”

Bí thư Dương vốn định gắp miếng thịt cho Tiểu Hoắc, nhưng lại phát hiện các món bưng lên không có thịt kho tàu hay thịt ba chỉ, thay vào đó là món thịt viên và thịt sợi, còn lại là gà, vịt, tôm, cá.

Thập Niên 80: Quân Thiếu Lạnh Lùng Kết Hôn Cùng Mỹ Nhân Yêu Kiều - Chương 36 | Đọc truyện chữ