Thập Niên 80: Quân Thiếu Lạnh Lùng Kết Hôn Cùng Mỹ Nhân Yêu Kiều
Chương 35: Giống như một con hồ ly quyến rũ.
Sau đó, cô cúi đầu rời đi.
Đôi mắt đen sắc lạnh như sương mù bao phủ núi xa của Hoắc Kiêu Hàn khẽ rủ xuống, đường cong nơi khóe môi mím chặt thành một đường thẳng.
“Trưởng phòng Lý và cô giáo Phương về nhà rồi ạ?”
“Ừ, cô út của con vừa mới tiễn người ta về xong.” Hoắc Kiến Quốc gật đầu, rồi bảo y tá kiểm tra xem tình hình sức khỏe của Tô Hiểu Tuệ có vấn đề gì lớn không.
“Anh Hoắc…” Tô Hiểu Tuệ ngồi trên giường bệnh, khẽ gọi một tiếng nhưng không dám ngẩng đầu lên.
Bị Tô Uyển nói toạc ra chuyện mình thích anh ngay trước mặt anh Hoắc và cả gia đình, cô ta chẳng biết phải đối diện với anh thế nào nữa.
Nếu nhà họ Hoắc muốn đuổi cô ta về quê, cô ta tuyệt đối cũng sẽ không để Tô Uyển được ở lại Bắc Bình. Cô ta nhất định phải trói chặt lấy chị ấy, cô ta không sống tốt thì chị ấy cũng đừng hòng yên thân.
Hoắc Kiêu Hàn chỉ lạnh lùng liếc nhìn một cái, ừ nhẹ một tiếng rồi nói với Hoắc Kiến Quốc: “Ba, cô út, nếu không có chuyện gì nữa thì con xin phép quay lại đơn vị.”
Hoắc Hồng liền kéo Hoắc Kiêu Hàn ra góc hành lang bệnh viện, gặng hỏi kết quả buổi xem mắt ngày hôm nay: “Kiêu Hàn, cháu thấy ấn tượng với cô giáo Phương thế nào?”
“Chẳng có ấn tượng gì ạ.” Hoắc Kiêu Hàn thành thật trả lời. Lúc vào anh chỉ mới lướt qua mặt cô giáo Phương một cái, thời gian còn lại hoàn toàn không để tâm đến.
Hoắc Hồng nghe xong mà sốt ruột thay. Trước đây khi còn đi học, cháu trai không thông suốt chuyện tình cảm thì cũng thôi đi, đằng này đã 26 tuổi, đã lên chức Trung đoàn trưởng rồi mà sao vẫn chưa chịu hiểu chuyện thế này.
Vừa tốt nghiệp trường quân đội là đi Tây Bắc ngay, ở trong quân ngũ bao nhiêu năm nay, đổi lại là người đàn ông khác thì có khi nhìn con lợn nái cũng thấy nó duyên dáng, xinh đẹp. Thế mà cháu trai bà thì hay rồi, người ta ngồi ngay đối diện mà nó lại dám bảo không có ấn tượng.
“Kiêu Hàn, cô thấy cô giáo Phương rất tốt, cô ấy cũng khá ưng cháu đấy. Tuổi tác của cháu cũng chẳng còn nhỏ nữa, không thể cứ trì hoãn mãi được. Lúc nào rảnh cháu hẹn cô giáo Phương đi dạo trung tâm thương mại, xem phim xem sao? Hai đứa phải tiếp xúc nhiều vào.”
“Cháu không có thời gian, cũng không hợp đâu cô út. Cháu về đơn vị trước đây.” Hoắc Kiêu Hàn lạnh lùng, dứt khoát từ chối thẳng thừng.
Chẳng đợi Hoắc Hồng kịp phản ứng, anh xoay người bước đi, sải bước dài xuống cầu thang. Hoắc Hồng chỉ biết đứng nhìn theo bóng lưng cao lớn, thẳng tắp của anh mà trợn tròn mắt tức giận. Đứa cháu trai này thật sự muốn làm bà tức chết mà.
Hoắc Kiêu Hàn theo lối cầu thang xuống tầng một. Anh không hiểu ánh mắt của Tô Uyển nhìn mình trước khi rời đi có ý nghĩa gì. Đôi mắt ấy long lanh, sinh động lại mang theo nét thẹn thùng của thiếu nữ, hàng mi khẽ run, trông giống như một con hồ ly quyến rũ người khác vậy.
Cái dáng vẻ muốn nói lại thôi ấy, dường như là có tâm sự gì đó muốn nói với anh vậy.
Đôi chân dài thẳng tắp sải bước nhanh ra khỏi bệnh viện, ánh mắt anh vô tình tìm kiếm xung quanh, và rất nhanh sau đó đã thấy một bóng dáng quen thuộc đang đi về phía cổng lớn.
Hoắc Kiêu Hàn do dự trong chốc lát rồi bước tới. Bước chân của anh rất rộng, một bước bằng hai bước của Tô Uyển, nên chẳng mấy chốc đã đuổi kịp cô.
“Đồng chí Tô Uyển.” Một giọng nói trầm thấp, lạnh lùng bất thình lình vang lên từ phía sau.
Tô Uyển quay người lại, thấy Hoắc Kiêu Hàn thì có chút bất ngờ. Vừa rồi ở trong bệnh viện không tiện nói chuyện nên cô mới ra hiệu bằng ánh mắt, không ngờ anh lại hiểu được, thậm chí còn thực sự đuổi theo tới đây.
“Hoắc Đoàn trưởng!” Ánh nắng chiều lúc bốn giờ chiếu lên khuôn mặt thanh tú không tì vết của Tô Uyển, làn da trắng ngần mịn màng bị nắng nhuộm hồng, tựa như sắc đỏ rực rỡ thấm ra từ những cánh hoa đào.
Giọng nói trong trẻo, ngọt ngào lọt vào tai người nghe vô cùng dễ chịu, giữa buổi chiều hè oi bức này, nó giống như một dòng suối mát lành chảy róc rách nơi khe núi, thấm sâu vào lòng người.
“Cái nhìn trước khi rời đi của cô là có ý gì?” Hoắc Kiêu Hàn dừng bước, giữ một khoảng cách nhất định với Tô Uyển, thái độ vẫn lạnh lùng như cũ.
“Bí thư Dương biết hôm nay tôi về đại viện quân khu, nên nhờ tôi nếu gặp anh thì nhắn một tiếng, muốn hỏi xem lúc nào anh rảnh để tới dùng bữa cơm thân mật.”
Chuyện sau đó là Bí thư Dương muốn giới thiệu đối tượng cho anh thì cô không nói. Ngộ nhỡ mắt nhìn người của anh không tốt mà lại nhìn trúng Phương Du, không muốn đi xem mắt nữa thì sao? Bản thân cô đặc biệt báo cho anh chuyện này, chính là muốn mượn miệng Bí thư Dương để anh biết được nhân phẩm thật sự của Phương Du.
Hoắc Kiêu Hàn nhìn vào đôi mắt trong veo, mềm mại của cô, im lặng một lát rồi mới lên tiếng: “Trưa mai.”
Tô Uyển vốn dĩ cứ ngỡ ít nhất cũng phải mười ngày nửa tháng nữa, thậm chí là tháng sau, không ngờ rằng trưa mai đã có thể đi luôn.
Anh là Trung đoàn trưởng, quyền hạn lớn đến vậy sao, có thể tùy ý ra ngoài như thế? Tính ra tháng này hình như anh đã ra ngoài vài lần rồi thì phải!
“Được, vậy lát nữa về tôi sẽ thưa lại với Bí thư Dương một tiếng.” Tô Uyển mỉm cười, đôi lúm đồng tiền khẽ hiện trên má, nói xong cô liền quay người chạy về phía trạm xe buýt.
“Để tôi đưa cô về.” Hoắc Kiêu Hàn vô biểu cảm lên tiếng.
Dẫu sao cũng là vì việc của nhà họ Hoắc, nên mới làm lỡ mất thời gian về nấu cơm cho Hiệu trưởng Tống của cô.
Tô Uyển lúc này đang lúc túng thiếu, tiết kiệm được đồng nào hay đồng nấy, cô đương nhiên chẳng có lý do gì để từ chối, liền ngọt ngào lên tiếng cảm ơn: “Được, vậy cảm ơn Hoắc Đoàn trưởng ạ.”
Trong phòng bệnh, Hoắc Hồng đã xuống lầu để làm thủ tục xuất viện. Tô Hiểu Tuệ lại bắt đầu một đợt xin lỗi và nhận sai điên cuồng với Hoắc Kiến Quốc. Cô ta vừa khóc vừa cam đoan rằng, mình không hề có ý đồ gì khác với anh Hoắc, chỉ coi anh như anh trai; sau này nếu cô giáo Phương hay ai khác đến chơi, cô ta cũng sẽ tự giác lánh mặt đi.
Hơn nữa, cô ta còn hứa đợi khi vết sưng trên mặt tan bớt, cô ta sẽ giống như chị mình đi tìm một công việc, tuyệt đối không gây thêm chút phiền phức nào cho bà nội Hoắc và chú nữa.
Hoắc Kiến Quốc thầm thở dài trong lòng. Ông cho rằng đây là hệ quả của sự tự ti và nhạy cảm do không được yêu thương ở nhà, nên đã lên tiếng an ủi và khẳng định sẽ không gửi cô ta về quê.
Tô Hiểu Tuệ bấy giờ mới thầm thở phào nhẹ nhõm, vừa nức nở quẹt nước mắt, cô ta vô tình nhìn ra ngoài cửa sổ thì thấy Tô Uyển đang đi theo sau anh Hoắc, cả hai cùng bước lên chiếc xe Jeep quân đội màu xanh ô liu.
Tay nắm cửa bị nắng hun rất nóng, đích thân anh Hoắc đã kéo cửa xe cho chị ta.
Người anh Hoắc vốn dĩ cực kỳ ghét bỏ, chán ghét Tô Uyển trước kia, vậy mà giờ đây lại chủ động đưa chị ta về nhà Hiệu trưởng Tống.
Bàn tay cô ta siết chặt lấy tấm ga trải giường kẻ xanh trắng.
Chắc chắn chuyện lần này đã khiến, ấn tượng của anh Hoắc về Tô Uyển thay đổi theo hướng tốt hơn. Cô ta tuyệt đối không cho phép Tô Uyển sống tốt hơn mình, càng không thể để chị ta được lòng nhà họ Hoắc hơn mình.
Trong đáy mắt Tô Hiểu Tuệ hiện lên vẻ điên cuồng, xen lẫn sự đố kỵ đến phát điên.
Đến ngày hôm sau, Tô Hiểu Tuệ quấn một chiếc khăn lông che mặt rồi đến gõ cửa nhà Hiệu trưởng Tống.
Hiệu trưởng Tống đang ngồi xem tivi trên ghế sofa, cứ ngỡ là Hoắc Kiêu Hàn tới nên đứng dậy ra mở cửa.
“Thưa chú, cháu đến tìm chị gái cháu là Tô Uyển ạ.” Tô Hiểu Tuệ đứng rụt rè ngoài cửa, giọng nói nhỏ như tiếng muỗi kêu. Đôi mắt và hai bên gò má của cô ta sưng húp lên, thấp thoáng vẫn còn thấy rõ những dấu ngón tay chưa tan hết.
Chỉ cần nhìn qua một cái thôi cũng đủ khiến người ta nảy sinh lòng thương hại, xót xa khôn cùng.
Hiệu trưởng Tống cứ ngỡ là Tô Hiểu Tuệ bị người ta ngược đãi hay bắt nạt, liền vội vàng để cô ta vào nhà, sau đó gọi với vào trong bếp: “Tiểu Uyển, em gái cháu đến tìm cháu này.”
Tô Uyển nghe thấy động tĩnh, vừa dùng khăn lau mồ hôi trên trán vừa bước ra ngoài. Khi thấy Tô Hiểu Tuệ xuất hiện trong phòng khách, khóe môi đang mỉm cười của cô lập tức lạnh lẽo trở lại.
“Chị…” Tô Hiểu Tuệ vừa thấy Tô Uyển, liền bày ra vẻ mặt đáng thương như sắp khóc rồi chạy lại gần, cứ như thể đã phải chịu uất ức cực kỳ lớn.
“Em đến đây làm gì?” Tô Uyển kéo cô ta vào bếp, rồi lạnh giọng hỏi.
“Chị, em đến để xin lỗi chị, thực sự xin lỗi chị, chị tha lỗi cho em có được không?” Tô Hiểu Tuệ cúi gằm mặt, thút thít khóc nhỏ.
Hôm qua sau khi theo chú Hoắc về nhà họ Hoắc, tuy bà nội Hoắc và chú Hoắc không nói gì với cô ta, nhưng cô ta biết rõ thái độ của người nhà họ Hoắc đối với mình đã thay đổi. Vì vậy cô ta phải nhanh chóng tranh thủ thể hiện. Trước đây cô ta cứ ngỡ mình là đối tượng xem mắt của anh Hoắc nên còn chút tự tin, nhưng giờ cô ta chẳng là gì cả, nếu lại bị nhà họ Hoắc ghét bỏ thì làm sao có thể tiếp tục ở lại đó để ôm cái đùi lớn này nữa?
Cô ta thà chết chứ không muốn quay về cái nơi nghèo nàn và khổ cực như ở quê nhà.
Thế là ngay từ sáng sớm, cô ta đã cầm hai viên kẹo bà nội Hoắc cho trước đó đi tìm vú Ngô, muốn nhờ vú Ngô tìm giúp một công việc kiểu làm ban ngày tối về ở lại. Nhưng vú Ngô ngay cả nhìn cũng chẳng thèm nhìn mấy viên kẹo trong tay cô ta, vú nói giờ đến hàng triệu thanh niên trí thức về thành còn chẳng tìm được việc, huống hồ là loại việc làm thêm trong kỳ nghỉ hè như cô ta.
Có thể giới thiệu công việc bảo mẫu cho chị gái, nhưng lại không thể giới thiệu cho cô ta, ngay cả một người giúp việc nhà họ Hoắc cũng dám đối xử với cô ta như vậy.
Thế là cô ta dứt khoát “đâm lao thì phải theo lao”, đi đến thẳng chỗ Tô Uyển.
Cô ta không ở lại nhà họ Hoắc được thì cũng sẽ không để Tô Uyển yên ổn ở lại nhà họ Tống. Đến lúc Tô Uyển mất việc, phải sống cảnh ăn nhờ ở đậu giống như cô ta, thì cô ta tin rằng dưới sự làm nền của Tô Uyển, người nhà họ Hoắc chắc chắn sẽ thấy cô ta ngoan ngoãn và hiểu chuyện hơn.
Tô Uyển nhìn những giọt nước mắt cá sấu của Tô Hiểu Tuệ. Cả hai đều biết rõ đối phương đã giở trò gì trong hũ muối, coi như đã ngoài mặt giận nhau, nhưng chẳng ai chủ động đâm thủng lớp giấy dán cửa này.
Cô ta nào có đến để xin lỗi, rõ ràng là đến để gây chuyện.
“Em đang nói về chuyện nào cơ? Chuyện vết thương ở chân thực chất là do em tự biên tự diễn, để cố tình hãm hại chị sao?”
Tô Hiểu Tuệ đến xin lỗi nhưng không hề nói rõ là chuyện gì. Dù đôi bên đều tự hiểu rõ hành động của đối phương, nhưng trong lòng biết rõ và mở miệng thừa nhận, lại là hai chuyện hoàn toàn khác nhau. Vậy nên Tô Uyển dứt khoát “tung hỏa mù” một phen, để xem có đúng như những gì mình suy đoán hay không.
Nghe đến đây, trong mắt Tô Hiểu Tuệ lộ rõ vẻ hoảng loạn, nhưng cô ta vẫn cúi gầm mặt, nước mắt ngắn dài, giả vờ ngơ ngác đáng thương nói:
“Chị… lúc bị trâu đuổi theo em sợ lắm, hoàn toàn không chú ý đến tình hình xung quanh. Đều là dân làng nói thấy chị xuất hiện ở bờ ruộng, em thực sự không biết gì mà.”
Cô ta vẫn luôn giữ thái độ không thừa nhận cũng không phủ định, như vậy ngộ nhỡ có ngày Tô Uyển nhớ ra chuyện hôm đó, thì cô ta vẫn còn đường lui.
Nhưng cô ta đoán chắc Tô Uyển vẫn chưa nhớ ra gì cả, nếu không làm sao chị ta có thể nói chuyện với cô ta bình thản như thế này được.
Tuy nhiên, nét hoảng loạn thoáng qua cùng những cử động nhỏ nhặt đó vẫn không qua nổi mắt Tô Uyển.
Hóa ra nguyên chủ thực sự bị oan, còn việc tại sao lại có nhiều người khẳng định là do nguyên chủ làm, thì quả thực có chút kỳ quái.
Tô Hiểu Tuệ lại tiếp tục đáng thương cầu xin: “Chị, em thực sự biết lỗi rồi, em cũng thật sự không biết muối Nitrit có độc, cứ ngỡ đó là muối hỏng người ta bỏ đi thôi.”
Vừa nói, cô ta vừa nhân lúc Tô Uyển quay lưng đi xử lý cánh gà, cố tình đụng rơi một chiếc đĩa không trên bàn bếp xuống đất.
“Choảng!” một tiếng, âm thanh đổ vỡ vang lên từ trong bếp.
Hiệu trưởng Tống đang ngồi trên ghế sofa, nghe thấy tiếng động liền nhìn về phía nhà bếp.
Tô Hiểu Tuệ cuống quýt xin lỗi thật to: “Em xin lỗi, em xin lỗi chị, em không cố ý đâu, em sẽ dọn sạch ngay đây, chị đừng giận mà đuổi em đi.”
Dứt lời, cô ta ngồi thụp xuống nhặt những mảnh đĩa vỡ, và không ngoài dự tính, ngón tay đã bị cứa rách. Dòng máu đỏ tươi lập tức chảy ra từ đầu ngón tay, nhỏ giọt xuống sàn nhà.
Tô Uyển thừa biết, giờ đây nhà họ Hoắc không còn ưa cô ta nữa, nên cô ta cũng muốn khiến nhà họ Tống ghét bỏ cô theo.
Tô Uyển khẽ nhếch môi lạnh lùng, hạ thấp giọng nói sát bên tai cô ta: “Cô cứ cố tình đập thêm vài cái nữa đi. Để xem tối nay tôi về nhà họ Hoắc nói cô làm vỡ bát đĩa nhà họ Tống, rồi dùng chính chiếc bút máy và vali hành lý yêu quý của cô để đền, tôi nghĩ chú Hoắc cũng chẳng nói gì đâu.”
Ở thời đại này, bát đĩa rất có giá trị, thậm chí còn có cả thợ chuyên đi sửa chữa những chiếc bát vỡ.
Tô Hiểu Tuệ nghe vậy rõ ràng là đã sợ hãi, nhưng vẫn làm bộ uất ức nói: “Chị, em thật sự không cố ý mà.”
Hiệu trưởng Tống nghe động tĩnh trong bếp, không yên tâm nên đã đứng dậy từ ghế sofa bước tới. Nhìn thấy ngón tay bị cứa của Tô Hiểu Tuệ máu chảy không ngừng, ông vội vàng mở hộp y tế mà Văn Bác để ở nhà, lấy ra một đoạn băng gạc đưa cho Tô Uyển.
Ông cũng lờ mờ đoán được chuyện hai chị em lên Bắc Bình cậy nhờ người thân, chị gái đã tìm được việc làm còn em gái vẫn phải ở nhờ, lâu dần nhà người thân nảy sinh ý kiến. Cũng có thể do em gái Tô Uyển trông nhỏ bé gầy gò nên quá dễ bị bắt nạt, không biết vì lý do gì mà con cái nhà người thân đã ra tay đánh cô bé ra nông nỗi này, khiến cô bé chỉ còn cách chạy đến đây tìm chị.
“Chú ơi, con xin lỗi vì làm vỡ đĩa nhà chú. Con xin ở lại đây làm việc để đền cho chú ạ.” Tô Hiểu Tuệ thấy Hiệu trưởng Tống vào thì nước mắt tuôn rơi như vỡ đê, đôi mắt đỏ hoe, vừa khẩn khoản vừa sợ hãi nói. Cô ta sợ Tô Uyển tối nay sẽ thật sự về nhà họ Hoắc kể lại chuyện làm vỡ đĩa với chú Hoắc.
“Không sao, không có gì to tát đâu, chỉ là một cái đĩa đựng thức ăn thôi mà.” Hiệu trưởng Tống vội vàng ôn tồn an ủi. Thấy cô bé nhút nhát sợ hãi thế này, chắc hẳn ở nhà người thân lúc nào cũng phải sống dè dặt, chỉ cần sơ suất một chút là bị trách mắng.
Ông cũng chẳng biết là kẻ ngang ngược nào mà lại ra tay tàn nhẫn đến thế, đánh một đứa con gái đến mức khuôn mặt xinh xắn thành ra nông nỗi này.
Đợi Hoắc Kiêu Hàn đến, ông sẽ bảo anh hỏi xem nhà nào trong đại viện quân khu mà lại nhẫn tâm như vậy, đi ức h**p một đứa con gái nhỏ từ dưới quê lên.
“Vừa vặn sắp đến giờ cơm trưa rồi, cháu cứ ở lại đây dùng bữa rồi hãy đi.”
“Dạ không, không cần đâu ạ, chú ơi, cháu không muốn làm phiền chú đâu.” Tô Hiểu Tuệ liên tục lắc đầu, ra vẻ vô cùng dè chừng và sợ hãi nhìn sang Tô Uyển đang đứng bên cạnh, rồi khẽ chạm vào gương mặt sưng húp của mình.
Cô ta cố ý ám chỉ rằng mình rất sợ Tô Uyển, và cái mặt này là do Tô Uyển đánh.
Nhưng tính cách Tô Uyển ra sao Hiệu trưởng Tống là người rõ nhất, đương nhiên ông không nghĩ theo hướng đó, liền ngẩng đầu quyết định: “Tô Uyển, cứ để em gái cháu ở lại ăn cơm trưa đi, cháu nấu thêm chút gạo nữa.”
“Vâng ạ, thực sự xin lỗi chú Tống vì đã làm phiền chú ạ.” Tô Uyển tay cầm xẻng nấu ăn, nhìn dáng vẻ của Tô Hiểu Tuệ là biết cô ta định ăn vạ không chịu đi, cô khẽ nhếch môi, đầy vẻ áy náy nói.
Kể cả hôm nay Tô Hiểu Tuệ có đi, ngày mai chắc chắn cô ta cũng sẽ lại tới. Thậm chí chẳng cần làm gì cả, chỉ cần xuất hiện thường xuyên, thì dù Hiệu trưởng Tống và Bí thư Dương có nhiệt tình, lương thiện đến đâu cũng sẽ cảm thấy cuộc sống bị làm phiền.
Tô Hiểu Tuệ đã quyết tâm muốn phá hỏng công việc mà cô khó khăn lắm mới có được.
Vốn dĩ Tô Uyển còn khá lo sợ việc Hoắc Kiêu Hàn đến và nhìn thấy Tô Hiểu Tuệ, sẽ khiến Hiệu trưởng Tống biết được mối quan hệ giữa cô và nhà họ Hoắc.