Thập Niên 80: Quân Thiếu Lạnh Lùng Kết Hôn Cùng Mỹ Nhân Yêu Kiều
Chương 37: Xem mắt với đối tượng cũ.
Vì vốn dĩ muốn tác hợp cho hai người, lại nghe thấy Tô Uyển khen ngợi Hoắc Đoàn trưởng là người tốt, nên lời nói của Bí thư Dương không tránh khỏi có chút ám muội.
Tô Hiểu Tuệ trợn tròn mắt, nhìn sang anh Hoắc ở bên cạnh.
Vậy là những suy đoán trước đây của cô ta hoàn toàn là thật, anh Hoắc vẫn luôn lén lút đến nhà họ Tống để qua lại với Tô Uyển. Con đàn bà lăng loàn Tô Uyển biết anh Hoắc thích ăn, nên mới luôn làm món thịt kho tàu cho anh ăn sao?
Về phần Hoắc Kiêu Hàn, quai hàm anh căng cứng, gương mặt nghiêm nghị. Rõ ràng anh cũng không ngờ Bí thư Dương lại nói như vậy, vành tai không tự chủ được mà ửng đỏ một mảng, anh vội vàng lên tiếng: “Bí thư Dương, cháu ăn gì cũng được, cháu không kén ăn đâu ạ.”
Trong bếp, Tô Uyển đang múc canh thì nghe thấy câu nói của Bí thư Dương, cô sững sờ đến mức chết lặng, lỗ chân lông toàn thân dựng đứng cả lên, một thoáng sơ ý đã làm bỏng tay.
Cô không làm món thịt là vì sợ Bí thư Dương sẽ gắp cho mình một miếng, ngộ nhỡ là thịt mỡ thì biết làm thế nào? Cô không muốn lại để Hoắc Kiêu Hàn ăn giúp mình thêm lần nào nữa đâu.
Nghe thấy tiếng động trong bếp, Bí thư Dương rướn cổ quan tâm hỏi: “Tiểu Uyển sao thế? Có phải canh nóng quá không? Tiểu Hoắc à, cháu vào bưng giúp con bé một tay đi, con gái da dẻ mềm mỏng lắm.”
Hoắc Kiêu Hàn vốn tính tình thẳng thắn, không nhận ra hàm ý sâu xa trong lời nói của Bí thư Dương, anh liền đứng dậy đi thẳng vào bếp.
Thế nhưng cả Tô Uyển và Tô Hiểu Tuệ đều nghe ra ẩn ý trong đó. Tô Hiểu Tuệ siết chặt đôi đũa, suýt chút nữa thì chọc nát bấy hai con tôm trong bát.
Đồ lăng loàn, đồ lăng loàn, Tô Uyển đúng là hạng đàn bà không biết xấu hổ!
“Dạ thôi thím, không nóng đâu ạ.” Tô Uyển ở trong bếp vội vàng lên tiếng, sau đó gấp gáp bưng bát canh đậu phụ Bình Kiều lên.
“Đưa cho tôi.” Hoắc Kiêu Hàn bước vào bếp, nhìn thấy đầu ngón trỏ trắng nõn thanh tú của Tô Uyển đỏ ửng lên bất thường, chắc hẳn là do bị bỏng.
Anh đưa bàn tay thuôn dài định đỡ lấy bát canh từ tay cô.
Nhưng Tô Uyển nhất quyết không buông: “Hoắc Đoàn trưởng, anh ra ngoài ngồi đi, để tôi làm được rồi.”
Nói xong cô ngước đầu lên, không ngừng nháy mắt ra hiệu bảo anh đi ra.
“Để tôi.” Giọng Hoắc Kiêu Hàn trầm thấp, anh hoàn toàn không hiểu động tác nháy mắt của cô có ý nghĩa gì, lại cứ ngỡ mồ hôi trên trán chảy vào mắt cô, việc mà anh thường xuyên gặp phải lúc luyện tập.
Thế là cậy mình cao ráo tay dài, anh nhấc nhẹ bát canh lên, dễ dàng lấy nó khỏi tay Tô Uyển.
Đúng là cái đồ “thẳng như ruột ngựa”!
Nếu như không có câu nói đầy ẩn ý trước đó của Bí thư Dương, có lẽ cô cũng chỉ đơn thuần nghĩ rằng bà muốn Hoắc Kiêu Hàn giúp cô một tay mà thôi.
Nhưng vì đã có câu nói đầu tiên kia, nên cô cảm thấy mọi chuyện không hề đơn giản như vậy, thậm chí lờ mờ nhận ra có gì đó không ổn.
Hy vọng là do cô đa nghi thôi.
Hoắc Kiêu Hàn bưng bát canh đậu phụ Bình Kiều đặt vào giữa bàn ăn, còn Tô Uyển đi theo sau đặt chiếc muôi nhôm vào trong bát canh.
Hiệu trưởng Tống và Bí thư Dương nhìn nhau mỉm cười.
“Đúng là ‘trai gái phối hợp, làm việc không mệt’.” Hiệu trưởng Tống cười khà khà hai tiếng, giọng điệu vốn nghiêm nghị nay lại pha chút hóm hỉnh.
Tô Hiểu Tuệ nép vào một góc, lén lút quan sát Hiệu trưởng Tống và Bí thư Dương. Chẳng lẽ hai người này đang muốn vun vén cho anh Hoắc và Tô Uyển sao?
Nét mặt của Hoắc Kiêu Hàn không đổi, dáng người vạm vỡ ngồi thẳng tắp. Anh học ở trường bốn năm, nên đã quá quen với cách nói chuyện của Hiệu trưởng Tống.
Hồi đó Hiệu trưởng Tống còn là giảng viên năm nhất của anh, lúc họ đang huấn luyện, ông đã nói: “Sau này các anh mà lên giường với vợ không nổi một tiếng đồng hồ, thì đúng là mất mặt.”
Lúc mới đầu anh cũng không hiểu ý nghĩa là gì, là sau khi kết hôn vẫn phải cùng vợ tập luyện thể lực trên giường sao?
Nếu thế thì anh chắc chắn sẽ không thua.
Sau này khi ở Tây Bắc, cùng sinh hoạt với những người lính đã lập gia đình và nghe họ tán dóc, anh mới lờ mờ hiểu ra vấn đề.
Tô Uyển kéo ghế ngồi xuống cạnh Bí thư Dương, trên mặt vẫn giữ nụ cười ngây thơ thuần khiết.
“Tiểu Hoắc, thím nghe nói hôm qua người nhà có giới thiệu cho cháu một đối tượng tên là Phương Du, là giáo viên trung học đúng không?” Ngay sau đó, Bí thư Dương bắt đầu vào chuyện chính, sắc mặt cũng trở nên hơi nghiêm túc.
Ai mà ngờ được trên đời này lại có chuyện trùng hợp đến thế. Khi Tô Uyển về kể với bà rằng lúc ở đại viện quân khu, cô thấy hai mẹ con gặp ở bách hóa hôm nọ đi vào nhà họ Hoắc, nghe họ nói chuyện thì hình như là đối tượng xem mắt của Hoắc Kiêu Hàn.
Chuyện này sao mà thành được cơ chứ! Cô giáo Phương Du kia cao ngạo, hợm hĩnh hết mức, hận không thể dùng lỗ mũi để nhìn người, chẳng có chút phong thái nào của một nhà giáo nhân dân cả.
Hoắc Kiêu Hàn gật đầu, hờ hững đáp: “Vâng, đúng là có chuyện đó ạ.”
“Cháu đồng ý rồi sao?” Bí thư Dương quan sát kỹ biểu cảm gương mặt của anh.
“Dạ không ạ.”
“Thím biết ngay mà, mắt nhìn của Tiểu Hoắc làm sao mà kém thế được.” Bí thư Dương cười phào nhẹ nhõm, sau đó mang chuyện bắt gặp hai mẹ con nhà kia ở trung tâm thương mại hôm kia kể ra: “Hai mẹ con nhà đó đúng là ngạo mạn, ngang ngược không chịu nổi. Thấy Tô Uyển mặc chiếc váy dài màu vàng nhạt đẹp quá, thế là nhất quyết đòi tranh bằng được, ép bằng chết bắt Tô Uyển phải cởi váy ra cho cô ta mặc thử, thím nói để đi lấy tiền trả cũng nhất định không chịu.”
“Cũng tại thím mang không đủ tiền, chỉ đành để Tô Uyển cởi váy đưa cho cô ta. Kết quả là khi mặc vào người thì mới biết, đâu phải tại cái váy đẹp, mà là vì Tô Uyển nhà mình dáng chuẩn, có khoác bao tải lên người cũng vẫn đẹp. Người đâu mà mềm mại thanh thoát, eo nhỏ chỉ bằng cái miệng bát thế này chứ.”
Bí thư Dương vừa nói vừa đặt đũa xuống, dùng tay ra hiệu vòng lại thành hình miệng bát để minh họa.
Hoắc Kiêu Hàn ban đầu vẫn đang cau mày lắng nghe một cách nghiêm túc.
Nhưng khi nghe Bí thư Dương nhắc đến vóc dáng của Tô Uyển, anh tự giác cúi đầu xuống, ánh mắt nhìn chằm chằm vào bát cơm trước mặt, vẻ mặt có chút không tự nhiên.
Tô Uyển được Bí thư Dương khen ngợi như vậy, lại còn ngay trước mặt Hoắc Kiêu Hàn, khiến cô không nhịn được mà đưa tay khẽ kéo kéo vạt áo của bà, rồi gắp cho bà một viên thịt.
Thế nhưng hành động đó vẫn không ngăn được Bí thư Dương tiếp lời: “Còn cô giáo Phương Du kia mặc ra sao thì thím không bình phẩm nữa, mọi người xung quanh đều khuyên cô ta nên nhường chiếc váy đó cho chúng ta, nhưng cô ta thà ném tiền qua cửa sổ cũng phải giữ khư khư cái váy, cứ như thể kiểu: ‘Tôi không mặc được thì tôi cũng không để cho người khác mặt’ vậy.”
Tô Hiểu Tuệ nghe xong cũng vô cùng kinh ngạc. Lúc đầu cô ta cứ tưởng, Trưởng phòng Lý không ngừng dò hỏi về Tô Uyển là vì Tô Uyển xinh đẹp nên mới gây chú ý, hóa ra là vì hai bên đã xảy ra mâu thuẫn ở trung tâm thương mại, bà ta sợ Tô Uyển sẽ kể chuyện đó với người nhà họ Hoắc.
Nếu biết sớm như vậy, cô ta việc gì phải bỏ muối Nitrit vào hũ muối để làm gì, khiến ấn tượng của nhà họ Hoắc về cô ta thay đổi hoàn toàn theo hướng xấu đi.
Nghĩ đi nghĩ lại, Tô Uyển đi làm bảo mẫu cho người ta mà đã được đi dạo trung tâm thương mại rồi, còn cô ta thì chỉ có thể quanh quẩn ở nhà họ Hoắc, chưa được đi đâu cả. Trong lòng cô ta chua xót khôn nguôi, tràn đầy sự đố kỵ.
Ánh mắt đen thẳm, thâm trầm của Hoắc Kiêu Hàn nhìn về phía Tô Uyển. Thảo nào cô lại đặc biệt dặn anh chuyện đến đây ăn cơm, và cũng thảo nào lúc bị trúng độc, Trưởng phòng Lý lại chỉ tay vào cô mà mắng là thâm độc.
Hóa ra sự tình là như thế. Vì thân phận của Tô Uyển không tiện nói ra, nên cô đã mượn miệng của Bí thư Dương để anh biết được chân tướng sự việc này.
“Bí thư Dương, đã để cô phải bận tâm rồi ạ. Hôm qua cháu đã bảo cô út hồi đáp từ chối, sau này cũng sẽ không có liên hệ gì nữa.”
“Cháu có thể đến đây ăn cơm là cô biết cháu và cô giáo Phương Du kia không thành rồi.” Bí thư Dương cười đầy vẻ bí hiểm, liếc nhìn Tô Uyển đang ngồi cạnh: “Cô giáo Phương Du kia dù gia thế, học vấn đều khá, nhưng luận về tướng mạo, phẩm hạnh hay tính cách, thím thấy đều không tốt bằng Tô Uyển nhà mình.”
“Tiểu Hoắc này, cháu cũng đã tiếp xúc với Tô Uyển vài lần, con bé còn từng đến nhà cháu nấu cơm cho bà nội nữa, cháu thấy Tô Uyển thế nào?” Bí thư Dương nhìn Hoắc Kiêu Hàn hỏi thẳng.
“Khụ khụ khụ…” Tô Uyển giật bắn mình, bị bát canh vừa uống làm cho sặc sụa.
Nói là giới thiệu đồng nghiệp nữ ở cơ quan, sao tự dưng lại biến thành cô thế này? Gương mặt nhỏ nhắn thanh tú khẽ biến sắc.
Tô Hiểu Tuệ càng trợn tròn mắt hơn, đôi tay cầm đũa siết chặt lại, rồi lập tức quay sang nhìn phản ứng của anh Hoắc. Liệu anh Hoắc có vì Tô Uyển nấu ăn ngon, lại luôn được nhà Hiệu trưởng Tống khen ngợi mà thay đổi ấn tượng, rồi muốn tiếp tục tìm hiểu đối tượng với Tô Uyển không?
Nếu vậy thì cô ta sẽ ra sao? Một khi Tô Uyển trở thành đối tượng của anh Hoắc, liệu cô ta còn có thể ở lại nhà họ Hoắc nữa không? Chắc chắn Tô Uyển sẽ tìm mọi cách tống khứ cô ta về quê cho mà xem.
Hoắc Kiêu Hàn căng cứng quai hàm, anh đặt đũa xuống rồi chậm rãi ngẩng đầu lên, ngồi thẳng lưng. Đôi mắt đen sâu thẳm như xoáy sâu vào không trung, một lúc lâu sau anh mới mở lời: “Cháu không hiểu rõ ý của Bí thư Dương cho lắm.”
“Sư mẫu của cậu là đang định giới thiệu Tô Uyển cho cậu đấy, muốn hỏi xem ý kiến của cậu thế nào.” Hiệu trưởng Tống khẽ nghiêng đầu, ông vừa cười vừa nói.
“Chú ơi, thím ơi, hiện tại cháu vẫn đang học cấp ba, cháu muốn dồn sức để thi đỗ đại học chứ chưa có dự định tìm đối tượng đâu ạ.” Tô Uyển lập tức nhanh nhảu lên tiếng trước. Giọng nói của cô trong trẻo, ngây ngô, tạo cho người ta cảm giác về một nữ sinh thanh thuần, vẫn chưa “khai tâm” chuyện yêu đương nên sẽ không tính đến chuyện tìm bạn trai.
Thế nhưng cả Bí thư Dương và Hiệu trưởng Tống đều đang chờ đợi thái độ từ phía Hoắc Kiêu Hàn.
Không phải là họ phớt lờ ý kiến của Tô Uyển, mà là vì họ hiểu rất rõ: Một học sinh từ quê lên như cô, cho dù sau này có đỗ đại học thì muốn tìm được một đối tượng ưu tú như Hoắc Kiêu Hàn, gần như là chuyện bất khả thi.
Nếu hai người bọn họ thành đôi, đó sẽ là một sự hỗ trợ cực lớn cho Tô Uyển khi một mình lên Bắc Bình đi học. Trước hết là học phí năm lớp 12 sẽ không phải lo lắng, khi đến trường mới, mọi người biết người nhà cô là một Đoàn trưởng thì cũng sẽ không có bạn học nào dám bắt nạt. Chẳng may không đỗ đại học, nhà họ Hoắc chắc chắn cũng sẽ sắp xếp công việc ổn định cho cô.
Còn về những phương diện khác, tính tình của Tiểu Hoắc lạnh lùng và cứng nhắc, có thể không biết cách chiều chuộng hay chủ động, nhưng tuyệt đối sẽ không đối xử tệ với Tô Uyển. Nếu không phải vì Tiểu Hoắc vừa tốt nghiệp đã đi Tây Bắc, có lẽ cũng chẳng trì hoãn đến tận bây giờ vẫn chưa kết hôn.
Đây đúng là một món hời lớn, Bí thư Dương đương nhiên hy vọng Tô Uyển có thể nắm bắt được.
“Tô Uyển à, không phải cháu muốn thi đại học sao? Theo chính sách hiện nay, người nhà của chiến sĩ lập chiến công hạng nhất, sẽ được cộng điểm khi thi đại học đấy.”
Điều kiện này đúng là khá hấp dẫn, nhưng giá mà nó được đặt ở thế giới tương lai, vào thời điểm hàng triệu sĩ tử cùng tranh nhau đi qua một cây cầu độc mộc thì tốt biết mấy.
“Thưa Hiệu trưởng, thím Bí thư, tạm thời cháu chưa có ý định cân nhắc vấn đề cá nhân, hiện tại cháu đang dồn hết tâm trí vào công việc.” Sống lưng Hoắc Kiêu Hàn ưỡn thẳng tắp, gương mặt lạnh lùng nghiêm nghị căng cứng, đường nét góc cạnh ở góc nghiêng trông vô cùng cứng rắn, gân xanh trên cánh tay cũng nổi gồ lên, đập thình thịch.
Anh không thể nào ngờ được, Hiệu trưởng Tống và Bí thư Dương lại mang đối tượng xem mắt trước đây của mình ra, để giới thiệu lần nữa, còn muốn vun vén cho anh và Tô Uyển thành một đôi.
Nếu để Hiệu trưởng Tống biết bọn họ vốn đã quen biết nhau từ lâu, và Tô Uyển chính là đối tượng xem mắt dưới quê của anh thì.
“Chú ơi, thím ơi, Hoắc Đoàn trưởng ưu tú như vậy, đương nhiên phải tìm một đối tượng cũng ưu tú tương xứng chứ ạ. Cháu chỉ là một cô gái nông thôn thôi, hai người đừng làm cháu xấu hổ nữa.” Tô Uyển phụ họa theo, cô cúi đầu, khẽ kéo kéo tay áo của Bí thư Dương.
Thực sự là vô cùng khó xử mà. Chẳng lẽ vì lần trước ở lùm cây nhỏ bị Hiệu trưởng Tống và Bí thư Dương bắt gặp, nên hai người mới nảy sinh ý định gán ghép họ sao?
“Tiểu Hoắc à, cậu hiện là lãnh đạo, phải đóng vai trò làm gương, có thế tổ chức mới yên tâm bổ nhiệm cậu được. Vấn đề cá nhân là nhiệm vụ hàng đầu của cậu, phải nhanh chóng giải quyết đi.” Hiệu trưởng Tống mím môi, nghiêm túc nói: “Nãy giờ cậu cứ im lặng, nghe thấy Tô Uyển bảo muốn đi học nên cậu mới nói vậy sao?”
“Con bé là người nông thôn, tâm tính đơn thuần chất phác, vẫn chưa khai tâm nên chưa nghĩ đến chuyện này. Nhưng cậu chắc chắn phải có ý định về phương diện này chứ. Cậu đường đường là một Đoàn trưởng, chẳng lẽ còn sợ mất mặt hay sao mà lại nói thuận theo ý của con bé?”
Hiệu trưởng Tống đơn giản nghĩ rằng vì Tô Uyển còn nhỏ, lại đang đi học nên mới ngây ngô đối với chuyện tìm đối tượng kết hôn.
Phản ứng đầu tiên của ông là nghĩ cô bé đang sợ hãi; hơn nữa, con gái từ nông thôn lên, chuyện hôn sự thường do cha mẹ định đoạt, nên Tô Uyển chắc chắn không dám tự mình nhận lời.
Nếu viết một bức thư về cho cha mẹ cô ở quê, với điều kiện của Hoắc Kiêu Hàn, cha mẹ Tô Uyển chắc chắn sẽ đồng ý cả hai tay hai chân.
“Cậu vốn là người luôn có chủ kiến, có thể tự quyết định việc của mình. Chỉ cần cậu gật đầu, chúng tôi sẽ liên lạc với cha mẹ Tô Uyển ngay lập tức.” Hiệu trưởng Tống chân thành khuyên bảo Hoắc Kiêu Hàn.
Đôi mắt híp lại của Tô Hiểu Tuệ cứ thế láo liên nhìn qua nhìn lại giữa anh Hoắc và Tô Uyển. Cô ta hận không thể thốt ra ngay rằng bọn họ vốn đã quen biết nhau từ lâu, và Tô Uyển chính là đối tượng xem mắt trước đây của anh Hoắc.
“Chú ơi, chị cháu hồi học cấp hai đã nhận được mấy bức thư tình rồi ạ. Lúc lên thị trấn học cấp ba, nhà cháu cũng có mấy đợt người đến dạm ngõ rồi đấy ạ.” Tô Hiểu Tuệ nãy giờ vẫn im lặng, bỗng cất tiếng.
Cô ta chỉ muốn ám chỉ rằng, Tô Uyển chẳng hề đơn thuần chất phác chút nào, thậm chí về chuyện yêu đương còn có kinh nghiệm hơn bất cứ ai. Hiệu trưởng Tống là ân sư của anh Hoắc, cô ta thực sự rất sợ dưới lời khuyên nhủ của ông, anh Hoắc sẽ gật đầu đồng ý.
Tô Uyển cũng không ngờ, Hiệu trưởng Tống và Bí thư Dương lại đang cố tình gán ghép hai người một cách quyết liệt như vậy, cô liền phụ họa theo lời Tô Hiểu Tuệ: “Đúng là như vậy đấy ạ. Chú ơi, thím ơi, cháu khó khăn lắm mới có cơ hội được lên Bắc Bình đi học, cháu chỉ muốn học hành chăm chỉ để đỗ đại học, không thể phụ lòng mong mỏi của cha mẹ được.”
Nếu cô biết người mà Bí thư Dương muốn giới thiệu cho Hoắc Kiêu Hàn lại là mình, thì đánh chết cô cũng không để anh tới đây.
“Tiểu Uyển à, cháu kết hôn cũng đâu có cản trở việc thi đại học đâu. Thím tin là Tiểu Hoắc chắc chắn cũng sẽ ủng hộ cháu thôi. Hơn nữa, Tiểu Hoắc năm đó còn là Thủ khoa kỳ thi đại học của thành phố đấy, trúng tuyển vào trường quân đội với thành tích đứng đầu. Ban ngày cháu đi học, tối về khu tập thể lại có Tiểu Hoắc phụ đạo bài vở cho, chẳng phải là quá tốt hay sao?”
Bí thư Dương chỉ nghĩ đơn giản là Tô Uyển đang thẹn thùng. Việc cô từng từ chối vài đợt người đến dạm ngõ hồi học cấp ba ở quê nhà, càng chứng tỏ cô là người có bản lĩnh, kiên định với mục tiêu của mình, không dễ dàng bị mấy lời đường mật của đàn ông lừa gạt.
“Sau này cháu tốt nghiệp rồi cuối cùng cũng phải tìm đối tượng kết hôn thôi, thím thực lòng thấy Hoắc Đoàn trưởng rất tốt.”
Nói xong, Bí thư Dương lại quay sang nhìn Hoắc Kiêu Hàn, người đang có sắc mặt thâm trầm, căng thẳng, mà nói thẳng: “Tiểu Hoắc, cô cũng nói thật với cháu luôn, nếu không phải vì Văn Bác nhà cô đã có đối tượng rồi, thì cô nhất định sẽ giới thiệu Tiểu Uyển cho nó đấy.”
Tô Hiểu Tuệ vốn định bồi thêm rằng thành tích học tập của Tô Uyển rất kém, môn Toán và Ngoại ngữ toàn bị điểm đơn vị, nhưng khi nghe thấy Bí thư Dương khen ngợi Tô Uyển lên tận mây xanh, thì trong lòng cô ta vô cùng khó chịu.
Tại sao bao nhiêu cái tốt, cái lợi đều bị Tô Uyển chiếm hết như vậy? Cô ta chỉ đành biết điều mà ngậm miệng lại.