Kỳ thật Lương Hiểu Đào muốn lập tức chẩn trị cho Derson, trước cứu người tỉnh lại rồi nói. Nhưng người gia tộc Derson cũng không cho là như vậy, cô cũng không có cách nào.

"Cô đang trốn tránh trách nhiệm." Ánh mắt lão giả càng thêm hung hiểm, nhưng Lương Hiểu Đào không có một chút sợ hãi, ông ta còn có thể động thủ với cô sao? Hơn nữa, cho dù động thủ cô cũng không sợ.

Cô nói: "Tôi không trốn tránh trách nhiệm, hơn nữa tôi cho rằng hiện tại không phải lúc chúng ta bàn luận trách nhiệm, trước làm Derson tỉnh lại đã."

"Cô có thể làm Derson tỉnh lại?" Lão giả hỏi.

"Không thử một lần sao biết được." Lương Hiểu Đào nói đi đến bên giường bệnh bắt mạch cho Derson, sau đó lấy ra ngân châm châm cứu cho hắn.

Người gia tộc Derson lần đầu tiên nhìn thấy châm cứu, thấy cô lấy từng cây kim dài đ.â.m lên người Derson, liền có người muốn tiến lên ngăn cản, Quách Dương vội vàng chắn trước mặt Lương Hiểu Đào.

"Các người muốn hắn tỉnh lại, tôi cũng giống vậy," Lương Hiểu Đào nói: "Hắn cứ hôn mê mãi đối với tôi thì có lợi ích gì?"

Lão giả vẫy vẫy tay, người muốn tiến lên ngăn cản lui về. Lương Hiểu Đào tiếp tục châm cứu, hơn mười phút sau, Derson chậm rãi mở mắt, trong phòng vốn dĩ yên tĩnh xuất hiện xôn xao. Một người phụ nữ tầm 50 tuổi nhào tới ôm Derson khóc, những người khác sắc mặt khác nhau.

Xem ra không phải tất cả mọi người đều hy vọng Derson tỉnh lại. Nhưng điều này không liên quan đến Lương Hiểu Đào, cô nói với lão giả: "Derson đã tỉnh, mời các người đưa hắn rời đi."

Lão giả ngồi không nhúc nhích, mà là hỏi: "Vì sao nó lại hôn mê?"

"Thân thể vốn suy yếu, lại tiêu hao quá liều tinh khí, tự nhiên sẽ hôn mê."

Lão giả đ.á.n.h giá Lương Hiểu Đào, ngón tay gõ lên tay vịn sô pha, một lát sau nói: "Trước kia Derson chưa bao giờ xuất hiện tình huống này, sau khi được cô điều trị thì xuất hiện hôn mê, cô nên phụ trách làm nó khôi phục khỏe mạnh."

Từ việc cô gái trước mắt dùng mấy cây kim là có thể làm Derson tỉnh lại, chứng tỏ cô xác thật không đơn giản. Bệnh của Derson cần thiết do cô tiếp tục chẩn trị, hơn nữa cũng cần thiết chẩn trị khỏi.

Lương Hiểu Đào thật sự rất chán ghét loại hành vi bá đạo này, ông nói chuyện t.ử tế với tôi, tôi t.ử tế khám bệnh cho Derson, như vậy ông tốt tôi tốt mọi người đều tốt. Không tốt sao? Vì cái gì cứ phải làm ra loại chuyện bức bách người ta chán ghét này? "Tôi lặp lại lần nữa, Derson ngất xỉu tôi không có trách nhiệm, là hắn không tuân thủ lời dặn của bác sĩ tạo thành. Nếu ông vẫn kiên trì là nguyên nhân do tôi, chúng ta có thể gặp nhau ở tòa án."

Lương Hiểu Đào quay đầu nói với Viện trưởng: "Bảo luật sư chuẩn bị sẵn sàng."

Viện trưởng muốn điều giải một chút, nhưng ánh mắt Lương Hiểu Đào kiên quyết, ông chỉ có thể nói: "Được."

Lão giả thấy Lương Hiểu Đào một chút cũng không chịu uy h.i.ế.p, nheo mắt nói: "Cô hẳn là biết cô là người Trung Quốc, cô cảm thấy ở nơi này kiện tụng cô sẽ thắng kiện?"

Lương Hiểu Đào cười cười: "Lão tiên sinh, lời nói đừng nói quá vẹn toàn, nói không chừng khi nào ông liền có việc cầu đến tôi. Tỷ như, ngài có hay không đôi khi sẽ tay chân tê dại? Có hay không đôi khi ch.óng mặt?"

Lão giả sắc mặt nghiêm túc hẳn lên, những người xung quanh cũng nhìn Lương Hiểu Đào như nhìn quái vật, cô làm sao biết gia chủ có những triệu chứng này?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Lúc này, Lương Hiểu Đào lại nói: "Tôi không muốn làm địch với bất luận kẻ nào, nhưng cũng sẽ không để bất luận kẻ nào bắt nạt." Nói rồi cô sải bước ra khỏi phòng bệnh Derson, Quách Dương và Viện trưởng đi theo phía sau cô.

"Ông nội, làm sao bây giờ?" Một người đàn ông trạc tuổi Derson đi đến trước mặt lão giả hỏi.

Lão giả nhắm mắt lại trầm mặc một lát nói: "Xem tình hình Derson rồi nói sau."

Lương Hiểu Đào ra khỏi bệnh viện liền trở về căn nhà mua ở bên này. Căn nhà này mua năm ngoái, là biệt thự nhỏ độc lập không lớn lắm.

Lương Hiểu Đào có chút mệt, nói với Quách Dương không có việc gì, liền lên lầu nghỉ ngơi. Quách Dương thì đi ra ngoài thuê phòng ở khách sạn gần đó.

Lương Hiểu Đào nằm trên giường kỳ thật cũng không ngủ được, trong lòng khó chịu thực sự. Cô từng nghĩ gọi điện thoại hỏi Tần Sơn Hà là chuyện thế nào, nhưng lại không muốn nói chuyện với hắn.

Lăn qua lộn lại thời gian rất lâu vẫn không ngủ được, liền dậy xuống bếp làm chút đồ ăn cho mình. Ăn xong rửa mặt đ.á.n.h răng xong dựa vào đầu giường đọc sách, bất tri bất giác ngủ thiếp đi.

Cô bị một trận tiếng ồn ào đ.á.n.h thức, cô rời giường đi đến trước cửa sổ kéo rèm ra, liền thấy bên cạnh xe khách, Tần Sơn Hà và Quách Dương xắn tay áo, đang chuẩn bị đ.á.n.h nhau với một đám người áo đen.

Lương Hiểu Đào vội vàng thay quần áo xuống lầu, chạy đến bên cạnh Tần Sơn Hà cô hỏi: "Sao lại thế này?"

Tần Sơn Hà thấy trên mặt cô quầng thâm mắt dày đặc, tim đau nhói duỗi tay liền muốn nắm tay cô, nhưng cô né tránh. Tần Sơn Hà thở dài, đây là thật sự tức giận rồi.

"Mấy người này cứ đòi xông vào, anh đang lý luận với bọn họ."

Lương Hiểu Đào nhìn về phía đám người áo đen kia, người đàn ông cầm đầu hai ba mươi tuổi, cô hôm qua đã gặp người này ở phòng bệnh Derson.

"Có chuyện gì không?" Lương Hiểu Đào hỏi.

Người nọ nhìn thấy Lương Hiểu Đào rõ ràng thở phào nhẹ nhõm: "Xin lỗi sớm như vậy quấy rầy cô, ông nội tôi tối qua bỗng nhiên liệt nửa người, muốn mời cô đi xem."

"Thực xin lỗi, tôi hiện tại có việc, không tiếp khám." Đám quý tộc ở quốc gia tư bản chủ nghĩa này, làm việc đều kiêu ngạo như vậy sao? Mời người đi khám bệnh, còn muốn mang nhiều vệ sĩ như vậy. Không đồng ý liền phải bắt người phải không?

Hôm qua lão già kia còn uy h.i.ế.p cô, cô phải hèn mọn thế nào mới đi khám bệnh cho ông ta? Hơn nữa, hiện tại cô còn có việc quan trọng hơn phải làm.

Quay đầu nhìn về phía Tần Sơn Hà, cô nói: "Đi theo em."

Tần Sơn Hà sờ sờ mũi, vội vàng đuổi theo. Vợ nhỏ thật sự tức giận, lát nữa phải dỗ dành thật tốt. Nhưng hai người mới vừa đi hai bước, đã bị người nọ ngăn cản: "Lương tiểu thư, cô là bác sĩ, bác sĩ gặp được bệnh nhân có nguy hiểm đến tính mạng, liền không thể thấy c.h.ế.t mà không cứu."

Lương Hiểu Đào nhàn nhạt nhìn hắn: "Anh nói rất đúng, nhưng Trung Quốc chúng tôi có câu nói, gọi là một lần bị rắn c.ắ.n mười năm sợ dây thừng. Tôi không dám khám bệnh cho người gia tộc các anh."
Thập Niên 70: Thần Y Cay Nồng - Chương 473 | Đọc truyện chữ