Nói rồi liền đi vào trong nhà, người đàn ông còn muốn ngăn cản, nhưng Quách Dương ngăn cản hắn. Không còn cách nào, hắn chỉ có thể dẫn người rời đi. Chuyện Del dẫn người chặn đường vị Lương tiểu thư này ở sân bay, kết quả dẫn tới người của quân bộ, hắn có nghe nói qua.

Tuy nói Trung Quốc lạc hậu, bọn họ không để người Trung Quốc vào mắt, nhưng bọn họ cũng không muốn rước thêm phiền toái cho mình.

Lương Hiểu Đào lên lầu vào phòng ngủ, Tần Sơn Hà đi theo vào. Lương Hiểu Đào ngồi nghiêm chỉnh trên sô pha, Tần Sơn Hà cất bước muốn ngồi xuống bên cạnh cô, vừa mới nhấc chân liền nghe cô nói: "Tình huống của chính mình trong lòng không có số à?"

Còn muốn ngồi, nằm mơ đi! Tần Sơn Hà giống như học sinh tiểu học đứng nghiêm trước mặt cô, vợ nhỏ tức giận, bảo làm gì thì làm cái đó là được. Sau đó liền nghe vợ nhỏ lại nói: "Nói đi!"

Tần Sơn Hà ho một tiếng: "Lãnh đạo, em xem anh đứng nói em còn phải ngửa đầu nhìn anh, không thoải mái lắm, anh ngồi nói với em nhé?"

Lương Hiểu Đào dựa vào sô pha nhìn hắn: "Em cảm thấy như vậy rất tốt."

"Vâng, lãnh đạo thoải mái là được." Tần Sơn Hà lập tức nói: "Chuyện hôm đó em hẳn là đã biết, anh liền không nói. Mấy ngày nay sở dĩ không động đến cô ta, là muốn một lần giải quyết hậu hoạn."

Lương Hiểu Đào hừ một tiếng: "Anh giải quyết hậu hoạn thế nào?"

Tần Sơn Hà tiến lên một bước muốn ngồi bên cạnh cô, Lương Hiểu Đào giơ tay chỉ vào chân hắn: "Đứng ở đó nói."

"Rõ!" Tần Sơn Hà rất phối hợp đứng nghiêm.

"Anh nếu đuổi việc cô ta, cô ta ở Kinh Đô lại tìm một công việc, chẳng phải là lượn lờ trước mặt chúng ta? Anh trong lòng không thoải mái, em cũng thấy ghê tởm. Cô ta không phải quốc tịch Trung Quốc, anh liền nghĩ, chi bằng tìm cách trục xuất cô ta, như vậy tuy không thể đảm bảo cô ta cả đời không thể lại đến Trung Quốc, ít nhất có thể đảm bảo mười năm tám năm cô ta không tới được."

Lương Hiểu Đào trong lòng dễ chịu hơn chút, nhưng miệng vẫn nói: "Anh cũng thật biết tính! Anh làm sao trục xuất cô ta?"

"Anh đương nhiên không có năng lực này, nhưng cô ta nếu phạm tội, cơ quan chức năng liền có thể trục xuất cô ta."

"Anh định làm cô ta phạm tội gì?" Lương Hiểu Đào hỏi.

"Anh là một người chính trực, nói thế nào là anh làm cô ta phạm tội gì chứ?" Tần Sơn Hà vẻ mặt chính trực lại nói: "Anh nói với cô ta bảo cô ta từ chức, cô ta đang tìm việc. Mấy ngày nay Cảnh Thiên Lỗi của xưởng mỹ phẩm Vĩnh Hâm đang tiếp xúc với cô ta. Cảnh Thiên Lỗi đưa ra muốn công thức hai loại sản phẩm của xưởng chúng ta, nếu cô ta đưa, liền cho cô ta một khoản tiền."

"Cảnh Thiên Lỗi là người của anh?" Lương Hiểu Đào hỏi.

Tần Sơn Hà không nói chuyện, coi như ngầm thừa nhận.

Lương Hiểu Đào lại hỏi: "Anh liền khẳng định Mai Bích Hoa sẽ đồng ý bán công thức? Cô ta không phải thích anh sao? Có thể làm chuyện có lỗi với anh?"

"Anh cũng không cảm thấy cô ta thích anh, nhưng mặc kệ cô ta có mục đích gì, đều là hướng về phía tiền mà tới. Nếu cô ta coi trọng tiền, dùng tiền dụ hoặc liền không sai. Cảnh Thiên Lỗi muốn công thức sản phẩm cũng không phải sản phẩm quan trọng gì, hơn nữa công thức mỹ phẩm, nếu hương liệu hơi thay đổi, người bình thường căn bản liền không biết dùng chính là công thức của người khác, cô ta sẽ có tâm lý cầu may."

Lương Hiểu Đào trong lòng thoải mái rất nhiều, nhưng khuôn mặt nhỏ vẫn rất nghiêm túc: "Vậy vì sao không nói trước với em?"

"Nhằm vào vấn đề này anh hướng lãnh đạo kiểm điểm," Tần Sơn Hà nghiêm trang: "Anh phạm vào sai lầm chủ nghĩa chủ quan, muốn giải quyết xong sự việc rồi mới báo cáo với lãnh đạo. Anh đảm bảo lần sau sẽ không tái phạm sai lầm tương tự, có chuyện báo cáo trước với lãnh đạo."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Lương Hiểu Đào bị hắn chọc cười, nhưng vẫn nhịn xuống. Cô đứng dậy nói: "Niệm tình thái độ nhận sai của anh tốt, liền phạt đứng nghiêm nửa giờ đi."

"Rõ!"

Lương Hiểu Đào đi về phía phòng vệ sinh, trên mặt treo nụ cười. Vào phòng vệ sinh cô nhịn không được ha ha cười hai tiếng, sau đó lại ló đầu ra nhìn người đàn ông đang đứng nghiêm: "Không được lười biếng!"

"Rõ, lãnh đạo!" Giọng Tần Sơn Hà mang theo ý cười, vợ nhỏ không giận là tốt rồi.

Lương Hiểu Đào nhanh ch.óng rửa mặt đ.á.n.h răng, nghĩ lát nữa cùng Tần Sơn Hà đi dạo phố, mua vài thứ cho người nhà. Từ phòng vệ sinh đi ra, liền nghe được tiếng gõ cửa.

Lương Hiểu Đào đi đến bên cạnh Tần Sơn Hà nhỏ giọng nói: "Hình phạt tạm thời kết thúc, buổi tối bắt đầu lại."

Tần Sơn Hà duỗi tay ôm eo cô, cúi đầu hôn lên đôi môi đỏ mọng của cô một cái: "Tuân lệnh, lãnh đạo."

Lương Hiểu Đào đẩy hắn một cái: "Mở cửa đi."

Tần Sơn Hà cười đi mở cửa, Quách Dương đứng ở cửa, hắn nghiêng người để Quách Dương vào nhà.

"Người gia tộc Derson lại tới nữa." Quách Dương nói với Lương Hiểu Đào.

Lương Hiểu Đào nhíu mày: "Tôi biết rồi, một lát nữa sẽ xuống."

Quách Dương xoay người đi ra ngoài, Lương Hiểu Đào nhanh ch.óng chỉnh trang lại bản thân, quay đầu lại hỏi Tần Sơn Hà: "Anh có muốn nghỉ ngơi một chút không?"

"Không cần, anh đi cùng em." Tần Sơn Hà lấy áo khoác mặc vào cho cô, hai vợ chồng ra cửa. Lương Hiểu Đào đơn giản kể lại chuyện Derson và gia tộc Derson một lần, Tần Sơn Hà nghe xong nói: "Em định làm thế nào?"

"Vẫn là đi xem vị gia chủ kia đi, không cần thiết vì một cục tức mà đắc tội người ta." Lương Hiểu Đào nói.

Tần Sơn Hà bàn tay to xoa xoa đầu cô: "Vợ anh là người làm đại sự."

"Chỉ biết vuốt m.ô.n.g ngựa." Giọng Lương Hiểu Đào có chút hờn dỗi, Tần Sơn Hà cong môi cười.

Tới dưới lầu, hai người đàn ông bốn năm mươi tuổi đang ngồi trên sô pha ở phòng khách, lần này thật không có vệ sĩ áo đen.

Ngồi xuống xong, hai người tự giới thiệu, một người là cha Derson, một người là bác Derson, hai người thái độ đều rất tốt. Mục đích của bọn họ vẫn là muốn mời Lương Hiểu Đào đi khám bệnh cho ông nội Derson cũng chính là vị lão giả kia.

Nếu đã quyết định chữa bệnh cho lão Derson, Lương Hiểu Đào cũng không làm khó họ nữa, nói vài câu rồi cùng Tần Sơn Hà đi theo họ đến trang viên của gia tộc Derson.

Trang viên rất lớn, lái xe vào phải mất năm sáu phút mới đến biệt thự của chủ nhân. Lương Hiểu Đào và Tần Sơn Hà xuống xe, đi theo cha của Derson vào biệt thự, sau đó lên lầu hai.
Thập Niên 70: Thần Y Cay Nồng - Chương 474 | Đọc truyện chữ