Thập Niên 70: Thần Y Cay Nồng
Chương 472
"Anh có keo kiệt như vậy sao?" Tần Sơn Hà nhẹ nhàng ôm cô nói.
Kỳ thật, những người ở tầng lớp đỉnh cao Kinh Đô đều biết Lương gia một chút cũng không coi nhẹ hắn, bằng không Tiêu Sách vốn dĩ chơi thân với Lương Nghị như vậy, sao hiện tại lại lăn lộn cùng hắn? Chính là có một số người không nắm được quan hệ bên trên, đứng ở bên ngoài suy đoán quan hệ bên trong, coi hắn cái danh "con rể tới cửa" này không đáng một đồng.
Gia thế nhà mẹ đẻ vợ hắn cứng hơn hắn, đây là sự thật không thể thay đổi, chẳng lẽ chỉ vì không để người khác nói hắn dựa hơi nhà vợ, liền xa cách với vợ nhỏ? Hắn có ngốc như vậy sao?
Ôm vợ nhỏ ngồi trên sô pha, hắn nói: "Người thật lòng tương giao với anh, giao chính là con người anh, không phải Lương gia sau lưng anh. Những kẻ không thật lòng tương giao với anh, anh cần gì phải để ý ánh mắt bọn họ? Những người đó có thể lợi dụng lẫn nhau thì lợi dụng, không thể lợi dụng thì tránh xa là được."
Lương Hiểu Đào dựa đầu vào n.g.ự.c hắn nhẹ giọng nói: "Trong lòng em rất khó chịu, không muốn để anh chịu ủy khuất."
Tần Sơn Hà cười, cúi đầu hôn lên trán cô một cái nói: "Nhưng không thể phủ nhận, bởi vì anh là con rể Lương gia, có một số việc cho dù anh không mở miệng nói anh là ai, cũng làm đặc biệt dễ dàng. Anh không thể được tiện nghi còn khoe mẽ. Đừng nghĩ nhiều như vậy, anh đều không thèm để ý ánh mắt của người khác, em cũng không cần để ý."
Lương Hiểu Đào ừ một tiếng, cô cũng rõ ràng, loại chuyện này mấu chốt là người trong cuộc nghĩ như thế nào. Có người cảm thấy mình bị người ta nói dựa hơi nhà vợ lập nghiệp là mất mặt, liền một mực để ý ánh mắt người khác. Loại người này sống rất mệt.
Còn may người đàn ông của cô là người rộng rãi.
Ngày hôm sau, Mai Thu Lan liền gọi điện thoại cho trường tiểu học trực thuộc quân khu, nói muốn giới thiệu ba đứa nhỏ đi học. Trường học tự nhiên lập tức đồng ý.
Năm nay ăn Tết, Lương Hiểu Đào và Tần Sơn Hà đưa Bình Bình An An cùng về tỉnh thành, ở lại một tuần rồi trở lại Kinh Đô. Sau khi trở về lại là đi chúc tết khắp nơi, qua rằm tháng giêng cái năm mới này coi như đã qua.
Lão Hồ và Lão Lưu cũng đón vợ con lên, bọn họ đều tạm thời ở tại ký túc xá Tần Sơn Hà sắp xếp cho bọn họ. Ký túc xá bên này là Tần Sơn Hà sau này mới xây, là mấy dãy nhà trệt.
Mai Bích Hoa cũng ở ký túc xá, liền ở ngay cạnh nhà Lão Lâm.
Ngày này Tần Sơn Hà đi ký túc xá xem gia đình Lão Hồ và Lão Lưu an trí thế nào, gia đình Lão Lâm và Mai Bích Hoa cũng ở đó. Vợ Lão Hồ và vợ Lão Lưu đều không biết Tần Sơn Hà, nhìn thấy hắn câu nệ thực sự.
Tần Sơn Hà cũng không để ý, nói với Lão Hồ và Lão Lưu có yêu cầu gì cứ nói với hắn, Lão Hồ và Lão Lưu cũng không khách khí với hắn, nói thẳng tốt. Còn nói nhất định phải mời Lương Hiểu Đào ăn cơm, giúp con cái tìm trường học tốt như vậy.
Vừa mới bắt đầu chuyện Tần Sơn Hà tìm trường tiểu học số 2 thành phố bọn họ cũng đều biết, sau lại biến thành trường tiểu học trực thuộc quân khu, không cần nghĩ cũng biết là Lương gia làm. Cho nên, bọn họ phải giáp mặt cảm tạ Lương Hiểu Đào.
"Vốn dĩ nói phải đón gió cho mọi người, nhưng vừa qua năm mới, cô ấy bên kia bận rộn lắm, liền nói để qua một thời gian nữa." Tần Sơn Hà giải thích vì sao không giống như lúc người nhà Lão Lâm tới, mời bọn họ ăn cơm.
Đang nói chuyện, bỗng nhiên một tiếng hét ch.ói tai, ba người theo tiếng nhìn lại, liền thấy Mai Bích Hoa bị một vũng nước làm trượt chân ngã trên mặt đất, nhìn ngã không nhẹ.
Tần Sơn Hà hấp tấp đuổi tới bệnh viện, lại không nhìn thấy Lương Hiểu Đào. Lại lập tức lái xe về nhà, lại nghe Mai Thu Lan nói Lương Hiểu Đào đã ra nước ngoài. Đầu hắn có một thoáng ngơ ngẩn, đây là thật sự tức giận rồi, bằng không ra nước ngoài sẽ không không nói với hắn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Hiểu Đào ra nước ngoài không nói với cháu à? Hai đứa cãi nhau?" Mai Thu Lan hỏi. Vợ chồng son bọn họ tình cảm rất tốt, Hiểu Đào ra nước ngoài không nói với Tần Sơn Hà, nghĩ thế nào cũng thấy không bình thường.
"Dạ, Hiểu Đào giận cháu ấy mà." Tần Sơn Hà quyết định đuổi theo vợ nhỏ, liền nói với Mai Thu Lan: "Cháu cũng ra nước ngoài một chuyến, Bình Bình An An phiền bà trông giúp."
Mai Thu Lan vừa nghe liền nhíu mày: "Hai đứa vì sao cãi nhau?" Khẳng định là chuyện lớn, bằng không Tần Sơn Hà sẽ không sốt ruột hoảng hốt đuổi theo Hiểu Đào ra nước ngoài.
Tần Sơn Hà do dự một chút vẫn không nói: "Để Hiểu Đào về nói với bà ạ."
Mai Thu Lan ừ một tiếng, xua tay bảo hắn đi thu dọn hành lý. Tần Sơn Hà vội vàng sải bước lên lầu.
Lương Hiểu Đào tới bệnh viện St. Mary, Viện trưởng chờ ở cửa, Lương Hiểu Đào nhìn thấy ông liền hỏi: "Người hiện tại thế nào?"
"Không có dấu hiệu tỉnh lại."
"Bằng chứng tôi bảo ông giữ lại trước đó có không?" Lương Hiểu Đào vừa đi vừa hỏi.
Viện trưởng vội vàng gật đầu: "Tôi có ghi âm." May nhờ vị tiểu lão bản này nhắc nhở, bảo ông khi thông báo những việc cần chú ý trong thời gian điều trị cho Derson thì giữ lại bằng chứng, bằng không lần này thật chọc phải chuyện lớn.
Lương Hiểu Đào nghe ông có ghi âm cũng yên tâm: "Lát nữa đưa ghi âm cho Quách Dương."
Khi nói chuyện mấy người tới trước phòng bệnh Derson, liền thấy cửa đứng một hàng người, ai nấy cao lớn uy mãnh. Viện trưởng nhỏ giọng nói với Lương Hiểu Đào: "Vệ sĩ gia tộc Edward."
Lương Hiểu Đào ừ một tiếng, không có một tia khẩn trương, cất bước muốn vào phòng bệnh, nhưng lại bị ngăn cản. Một vệ sĩ vào thông báo xong, cửa mới lần nữa được mở ra, mời bọn họ vào.
Vào xong, trong phòng bệnh có rất nhiều người, hoặc ngồi hoặc đứng, ánh mắt đều nhìn về phía Lương Hiểu Đào. Bọn họ biết, đây là cái gọi là thiên tài Trung y của Trung Quốc.
Viện trưởng cười giới thiệu Lương Hiểu Đào cho một lão giả nghiêm túc sáu bảy mươi tuổi ngồi trên sô pha, lão giả kia nghe xong nói với Lương Hiểu Đào: "Cô cũng biết, nếu Derson không cứu được, đừng nói gia tộc của cô, ngay cả quốc gia của cô đều gánh vác không nổi trách nhiệm này."
Ông ta sắc mặt nghiêm túc, ánh mắt lãnh lệ, cho người ta một loại cảm giác áp bách.
Lương Hiểu Đào lại cười lạnh trong lòng, tuổi tác lớn khẩu khí cũng lớn thật.
"Tôi tự nhận việc điều trị cho Derson không có một chút sai lầm nào," Lương Hiểu Đào sắc mặt bình tĩnh nói: "Tôi đã nói với hắn, trong thời gian tiếp nhận điều trị của tôi, hoàn toàn tuân thủ lời dặn của bác sĩ, cấm có quan hệ t.ì.n.h d.ụ.c trong thời gian điều trị, nhưng hắn cũng không tuân thủ. Hắn xuất hiện tình trạng hiện tại, vấn đề không ở tôi."
Kỳ thật, những người ở tầng lớp đỉnh cao Kinh Đô đều biết Lương gia một chút cũng không coi nhẹ hắn, bằng không Tiêu Sách vốn dĩ chơi thân với Lương Nghị như vậy, sao hiện tại lại lăn lộn cùng hắn? Chính là có một số người không nắm được quan hệ bên trên, đứng ở bên ngoài suy đoán quan hệ bên trong, coi hắn cái danh "con rể tới cửa" này không đáng một đồng.
Gia thế nhà mẹ đẻ vợ hắn cứng hơn hắn, đây là sự thật không thể thay đổi, chẳng lẽ chỉ vì không để người khác nói hắn dựa hơi nhà vợ, liền xa cách với vợ nhỏ? Hắn có ngốc như vậy sao?
Ôm vợ nhỏ ngồi trên sô pha, hắn nói: "Người thật lòng tương giao với anh, giao chính là con người anh, không phải Lương gia sau lưng anh. Những kẻ không thật lòng tương giao với anh, anh cần gì phải để ý ánh mắt bọn họ? Những người đó có thể lợi dụng lẫn nhau thì lợi dụng, không thể lợi dụng thì tránh xa là được."
Lương Hiểu Đào dựa đầu vào n.g.ự.c hắn nhẹ giọng nói: "Trong lòng em rất khó chịu, không muốn để anh chịu ủy khuất."
Tần Sơn Hà cười, cúi đầu hôn lên trán cô một cái nói: "Nhưng không thể phủ nhận, bởi vì anh là con rể Lương gia, có một số việc cho dù anh không mở miệng nói anh là ai, cũng làm đặc biệt dễ dàng. Anh không thể được tiện nghi còn khoe mẽ. Đừng nghĩ nhiều như vậy, anh đều không thèm để ý ánh mắt của người khác, em cũng không cần để ý."
Lương Hiểu Đào ừ một tiếng, cô cũng rõ ràng, loại chuyện này mấu chốt là người trong cuộc nghĩ như thế nào. Có người cảm thấy mình bị người ta nói dựa hơi nhà vợ lập nghiệp là mất mặt, liền một mực để ý ánh mắt người khác. Loại người này sống rất mệt.
Còn may người đàn ông của cô là người rộng rãi.
Ngày hôm sau, Mai Thu Lan liền gọi điện thoại cho trường tiểu học trực thuộc quân khu, nói muốn giới thiệu ba đứa nhỏ đi học. Trường học tự nhiên lập tức đồng ý.
Năm nay ăn Tết, Lương Hiểu Đào và Tần Sơn Hà đưa Bình Bình An An cùng về tỉnh thành, ở lại một tuần rồi trở lại Kinh Đô. Sau khi trở về lại là đi chúc tết khắp nơi, qua rằm tháng giêng cái năm mới này coi như đã qua.
Lão Hồ và Lão Lưu cũng đón vợ con lên, bọn họ đều tạm thời ở tại ký túc xá Tần Sơn Hà sắp xếp cho bọn họ. Ký túc xá bên này là Tần Sơn Hà sau này mới xây, là mấy dãy nhà trệt.
Mai Bích Hoa cũng ở ký túc xá, liền ở ngay cạnh nhà Lão Lâm.
Ngày này Tần Sơn Hà đi ký túc xá xem gia đình Lão Hồ và Lão Lưu an trí thế nào, gia đình Lão Lâm và Mai Bích Hoa cũng ở đó. Vợ Lão Hồ và vợ Lão Lưu đều không biết Tần Sơn Hà, nhìn thấy hắn câu nệ thực sự.
Tần Sơn Hà cũng không để ý, nói với Lão Hồ và Lão Lưu có yêu cầu gì cứ nói với hắn, Lão Hồ và Lão Lưu cũng không khách khí với hắn, nói thẳng tốt. Còn nói nhất định phải mời Lương Hiểu Đào ăn cơm, giúp con cái tìm trường học tốt như vậy.
Vừa mới bắt đầu chuyện Tần Sơn Hà tìm trường tiểu học số 2 thành phố bọn họ cũng đều biết, sau lại biến thành trường tiểu học trực thuộc quân khu, không cần nghĩ cũng biết là Lương gia làm. Cho nên, bọn họ phải giáp mặt cảm tạ Lương Hiểu Đào.
"Vốn dĩ nói phải đón gió cho mọi người, nhưng vừa qua năm mới, cô ấy bên kia bận rộn lắm, liền nói để qua một thời gian nữa." Tần Sơn Hà giải thích vì sao không giống như lúc người nhà Lão Lâm tới, mời bọn họ ăn cơm.
Đang nói chuyện, bỗng nhiên một tiếng hét ch.ói tai, ba người theo tiếng nhìn lại, liền thấy Mai Bích Hoa bị một vũng nước làm trượt chân ngã trên mặt đất, nhìn ngã không nhẹ.
Tần Sơn Hà hấp tấp đuổi tới bệnh viện, lại không nhìn thấy Lương Hiểu Đào. Lại lập tức lái xe về nhà, lại nghe Mai Thu Lan nói Lương Hiểu Đào đã ra nước ngoài. Đầu hắn có một thoáng ngơ ngẩn, đây là thật sự tức giận rồi, bằng không ra nước ngoài sẽ không không nói với hắn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Hiểu Đào ra nước ngoài không nói với cháu à? Hai đứa cãi nhau?" Mai Thu Lan hỏi. Vợ chồng son bọn họ tình cảm rất tốt, Hiểu Đào ra nước ngoài không nói với Tần Sơn Hà, nghĩ thế nào cũng thấy không bình thường.
"Dạ, Hiểu Đào giận cháu ấy mà." Tần Sơn Hà quyết định đuổi theo vợ nhỏ, liền nói với Mai Thu Lan: "Cháu cũng ra nước ngoài một chuyến, Bình Bình An An phiền bà trông giúp."
Mai Thu Lan vừa nghe liền nhíu mày: "Hai đứa vì sao cãi nhau?" Khẳng định là chuyện lớn, bằng không Tần Sơn Hà sẽ không sốt ruột hoảng hốt đuổi theo Hiểu Đào ra nước ngoài.
Tần Sơn Hà do dự một chút vẫn không nói: "Để Hiểu Đào về nói với bà ạ."
Mai Thu Lan ừ một tiếng, xua tay bảo hắn đi thu dọn hành lý. Tần Sơn Hà vội vàng sải bước lên lầu.
Lương Hiểu Đào tới bệnh viện St. Mary, Viện trưởng chờ ở cửa, Lương Hiểu Đào nhìn thấy ông liền hỏi: "Người hiện tại thế nào?"
"Không có dấu hiệu tỉnh lại."
"Bằng chứng tôi bảo ông giữ lại trước đó có không?" Lương Hiểu Đào vừa đi vừa hỏi.
Viện trưởng vội vàng gật đầu: "Tôi có ghi âm." May nhờ vị tiểu lão bản này nhắc nhở, bảo ông khi thông báo những việc cần chú ý trong thời gian điều trị cho Derson thì giữ lại bằng chứng, bằng không lần này thật chọc phải chuyện lớn.
Lương Hiểu Đào nghe ông có ghi âm cũng yên tâm: "Lát nữa đưa ghi âm cho Quách Dương."
Khi nói chuyện mấy người tới trước phòng bệnh Derson, liền thấy cửa đứng một hàng người, ai nấy cao lớn uy mãnh. Viện trưởng nhỏ giọng nói với Lương Hiểu Đào: "Vệ sĩ gia tộc Edward."
Lương Hiểu Đào ừ một tiếng, không có một tia khẩn trương, cất bước muốn vào phòng bệnh, nhưng lại bị ngăn cản. Một vệ sĩ vào thông báo xong, cửa mới lần nữa được mở ra, mời bọn họ vào.
Vào xong, trong phòng bệnh có rất nhiều người, hoặc ngồi hoặc đứng, ánh mắt đều nhìn về phía Lương Hiểu Đào. Bọn họ biết, đây là cái gọi là thiên tài Trung y của Trung Quốc.
Viện trưởng cười giới thiệu Lương Hiểu Đào cho một lão giả nghiêm túc sáu bảy mươi tuổi ngồi trên sô pha, lão giả kia nghe xong nói với Lương Hiểu Đào: "Cô cũng biết, nếu Derson không cứu được, đừng nói gia tộc của cô, ngay cả quốc gia của cô đều gánh vác không nổi trách nhiệm này."
Ông ta sắc mặt nghiêm túc, ánh mắt lãnh lệ, cho người ta một loại cảm giác áp bách.
Lương Hiểu Đào lại cười lạnh trong lòng, tuổi tác lớn khẩu khí cũng lớn thật.
"Tôi tự nhận việc điều trị cho Derson không có một chút sai lầm nào," Lương Hiểu Đào sắc mặt bình tĩnh nói: "Tôi đã nói với hắn, trong thời gian tiếp nhận điều trị của tôi, hoàn toàn tuân thủ lời dặn của bác sĩ, cấm có quan hệ t.ì.n.h d.ụ.c trong thời gian điều trị, nhưng hắn cũng không tuân thủ. Hắn xuất hiện tình trạng hiện tại, vấn đề không ở tôi."