.......

Hôn kỳ của Kỷ Duyệt Nghi và Mai Bác Ngạn đã định, định vào ngày 1 tháng 5 năm sau. Chủ yếu là Mai gia muốn sửa sang lại nhà cửa, bằng không khẳng định sẽ định hôn kỳ sớm hơn.

Ngày hôm sau khi định hôn kỳ, Kỷ Duyệt Nghi liền đi đến nhà máy của Tần Sơn Hà, tới nơi nói thẳng tìm Mai Bích Hoa. Người trông cửa rất nguyên tắc, tuy rằng Kỷ Duyệt Nghi ăn mặc vừa thấy liền không phải người bình thường, nhưng cũng không cho cô ta vào, mà là gọi điện thoại đến văn phòng Mai Bích Hoa, bảo cô ta ra đón người.

Mai Bích Hoa còn tưởng rằng Mai Nguyên Trung tới tìm cô ta, liền ra cổng lớn, thấy là một người phụ nữ dung mạo xinh đẹp ăn mặc sang trọng, hơn nữa người phụ nữ này cô ta không quen biết, liền khách khí hỏi: "Xin hỏi cô là?"

"Tôi là vị hôn thê của Mai Bác Ngạn, tìm cô nói mấy câu." Kỷ Duyệt Nghi có chút không kiên nhẫn, đại tiểu thư Kỷ gia cô ta muốn đi đâu khi nào bị ngăn cản như vậy? Mai Bích Hoa nghe cô ta là vị hôn thê của Mai Bác Ngạn, nhíu nhíu mày, nhưng vẫn mời cô ta vào văn phòng. Cô ta rót cho Kỷ Duyệt Nghi chén nước, cười nói: "Tôi còn không biết Bác Ngạn đính hôn, bằng không khẳng định tới cửa chúc mừng."

Kỷ Duyệt Nghi uống miếng nước liền nhìn Mai Bích Hoa, một bộ dáng cao ngạo: "Bác Ngạn chưa từng nhắc đến cô trước mặt tôi."

Mai Bích Hoa sửng sốt, cô ta làm việc ở Kinh Đô mấy năm, nhưng vòng tròn của loại người như Kỷ Duyệt Nghi cô ta không vào được, cho nên cũng không biết cô ta địa vị thế nào.

Bất quá, đưa tay không đ.á.n.h người mặt cười, cho dù Kỷ Duyệt Nghi nói chuyện khó nghe, cô ta vẫn cười nói: "Tôi và Bác Ngạn xác thật quan hệ bình thường, cô hôm nay tới tìm tôi có việc gì?"

Xác thật là một nhân vật lợi hại, nhưng trước thực lực tuyệt đối, chút tâm cơ này của cô ta chỉ là cặn bã.

Kỷ Duyệt Nghi không vòng vo với cô ta, nói thẳng: "Tôi tới tìm cô chính là muốn nói với cô, cô cũng lớn tuổi rồi, nếu muốn gả chồng, tôi tìm cho cô một người thân phận tương đương. Nhưng là, người không nên chạm vào, cô một sợi tóc cũng không thể chạm vào, bằng không chính mình c.h.ế.t thế nào cũng không biết đâu."

Nói xong những lời cần nói, Kỷ Duyệt Nghi đứng dậy muốn đi, Mai Bích Hoa ngăn cô ta lại nói: "Tôi không hiểu cô đang nói cái gì, ai là người tôi không nên chạm vào?"

Kỷ Duyệt Nghi quay đầu lại nhìn cô ta: "Chính trong lòng cô rất rõ ràng."

Nói xong cô ta cũng không quay đầu lại đi thẳng, Mai Bích Hoa hai tay nắm c.h.ặ.t vào nhau. Cô ta tự nhận là tâm tư giấu rất sâu, một người không quen biết làm sao lại biết?

Hoặc là Lương Hiểu Đào quan hệ không tồi với người phụ nữ này, bảo người phụ nữ này tới cảnh cáo cô ta? Nhưng Lương Hiểu Đào làm sao biết cô ta ái mộ Tần Sơn Hà?

Điều này không quan trọng, quan trọng là Lương Hiểu Đào đã biết tâm tư của cô ta, sẽ đối phó cô ta thế nào? Cô ta lại phải ứng đối ra sao?

Kỳ thật cô ta không muốn sớm như vậy đối đầu với Lương Hiểu Đào, hiện tại tình cảm của Tần Sơn Hà đối với Lương Hiểu Đào còn chưa tới thời kỳ bình đạm, cô ta không tiện chen vào. Cô ta vốn dĩ kế hoạch là đợi thêm vài năm, tình cảm giữa Tần Sơn Hà và Lương Hiểu Đào phai nhạt, cô ta lại làm chút gì đó, khi đó tỷ lệ thành công lớn hơn.

Một đôi vợ chồng lúc đầu tình cảm có sâu đậm đến đâu, thời gian dài, củi gạo mắm muối việc vặt gia đình đều sẽ l.à.m t.ì.n.h cảm phai nhạt, cô ta tin tưởng, Lương Hiểu Đào và Tần Sơn Hà cũng sẽ không ngoại lệ.

"Không thể vội, không thể vội."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Mai Bích Hoa đi qua đi lại trong văn phòng, trong miệng còn không ngừng nhỏ giọng nhắc nhở chính mình. Cho dù phải làm chút gì đó, cũng phải kế hoạch tốt, tận lực một kích tất trúng.

........

Lại sắp ăn Tết, Lương Hiểu Đào lại bận rộn lên. Năm trước, mọi việc còn có Tần Sơn Hà chia sẻ, năm nay Tần Sơn Hà cũng bận rộn, hai vợ chồng chỉ có thể ai bận việc nấy.

Ngày hôm nay tan tầm Lương Hiểu Đào về nhà, Thu Ngọc Tuệ cũng ở đó, nhìn thấy cô liền đưa ba cái thư thông báo nhập học qua: "Vợ chủ nhiệm Ngô trường tiểu học số 2 thành phố đưa cho bác, nói là nhờ bác chuyển giao cho Sơn Hà."

Lương Hiểu Đào nhận lấy xem, là thư thông báo nhập học của trường tiểu học số 2 thành phố. Tần Sơn Hà có nói với cô, nhờ quan hệ tìm trường học cho con của Lão Lâm, Lão Hồ và Lão Lưu, nghĩ đến chính là cái trường tiểu học số 2 này.

Nhưng sao lại để bác gái đưa tới?

Lúc này liền nghe Thu Ngọc Tuệ nói: "Người bây giờ thật là, có một tia cơ hội liền muốn dính lên. Sơn Hà hẳn là tìm chủ nhiệm Ngô của trường tiểu học số 2, hắn không biết làm sao lại biết quan hệ giữa bác và Sơn Hà, cái tên chủ nhiệm Ngô này liền bảo vợ hắn đưa thư thông báo nhập học cho bác."

Anh trai Thu Ngọc Tuệ chức vị không thấp ở tòa thị chính, chủ nhiệm Ngô muốn từ trường học điều đến Bộ Giáo d.ụ.c, vốn dĩ không có cửa, vừa lúc bắt được cơ hội này của Tần Sơn Hà, bắt chuyện với Thu gia.

Trong lòng Lương Hiểu Đào có chút không thoải mái, liền nói với Thu Ngọc Tuệ: "Bác gái, bác đem thư thông báo nhập học trả lại cho hắn, cứ nói chúng cháu không cần."

Chẳng phải chỉ là một cái thư thông báo nhập học sao? Vốn là Tần Sơn Hà tìm quan hệ, bọn họ để bác gái đưa tới là có ý gì? Khinh thường ai chứ?

Mai Thu Lan cũng không vui: "Đúng đấy, trường tiểu học trực thuộc quân khu chẳng lẽ không tốt hơn tiểu học số 2 thành phố?"

Tần Sơn Hà ở bên ngoài không hay dùng quan hệ Lương gia, thế cho nên có một số người cảm thấy hắn ở Lương gia không có tiếng nói. Cho nên có kẻ tiểu nhân liền muốn dẫm lên hắn để leo lên.

"Được, bác trả lại." Thu Ngọc Tuệ hôm nay tới mục đích chính là muốn nói cho Lương Hiểu Đào và Tần Sơn Hà, cái tên chủ nhiệm Ngô kia không phải người đáng tin cậy.

Buổi tối lúc nghỉ ngơi, Lương Hiểu Đào cẩn thận nói chuyện này với Tần Sơn Hà. Sở dĩ cẩn thận, là cảm thấy Tần Sơn Hà là người trong cuộc hẳn là càng thêm tức giận.

Không ngờ hắn nghe xong lại tùy ý nói: "Trả lại cũng tốt, miễn cho hắn dùng chuyện này đòi Thu gia chỗ tốt."

Hắn là thông qua một người bạn tìm chủ nhiệm Ngô, đưa cho hắn một phong bao lì xì không nhỏ, tên chủ nhiệm Ngô kia nhận tiền xong liền đồng ý chuyện này, không ngờ hắn muốn thuận nước đẩy thuyền dính lên Thu gia.

Lương Hiểu Đào từ trên mặt hắn không nhìn ra vui hay không vui, liền ôm hắn nói: "Có phải không vui không?"
Thập Niên 70: Thần Y Cay Nồng - Chương 471 | Đọc truyện chữ