Thập Niên 70: Thần Y Cay Nồng
Chương 470
Đang nói chuyện, bỗng nhiên một tiếng thét ch.ói tai, ba người theo thanh âm nhìn lại, liền thấy Mai Bích Hoa bị một vũng nước trượt chân ngã trên mặt đất, nhìn ngã đến không nhẹ.
Vợ Triệu lữ trưởng sắc xong t.h.u.ố.c bảo mẹ Lưu đút cho cô ấy, Lưu Ái Phương uống t.h.u.ố.c xong Lương Hiểu Đào lại bắt mạch cho cô ấy, sau đó nói: "Độc tố xâm nhập cơ thể một ít, nhưng không phải vấn đề lớn, t.h.u.ố.c vừa rồi chính là giải độc. Ba ngày tiếp theo, mỗi ngày sáng trưa chiều ba lần uống t.h.u.ố.c giải độc."
Vợ Triệu lữ trưởng và mẹ Lưu đều liên tục gật đầu, Lưu Ái Phương dựa vào đầu giường lúc này nói với mẹ Lưu: "Mẹ, con muốn về nhà, mẹ đưa con và Tráng Tráng về nhà đi."
"Ái Phương à, con hiện tại thân thể tình huống này làm sao có thể đi đâu?" Vợ Triệu lữ trưởng vội vàng nói: "Con yên tâm, mẹ nhất định hầu hạ con thật tốt, con muốn ăn cái gì dùng cái gì đều nói với mẹ."
Bà hiện tại sợ nhất chính là cô con dâu này bỏ đi, cô ấy nếu thật sự ly hôn, cái nhà này liền tan nát.
"Con biết mẹ đối tốt với con, nhưng mẹ nói xem con sống những ngày tháng này thế nào?"
Câu hỏi của Lưu Ái Phương làm vợ Triệu lữ trưởng hổ thẹn không thôi, nhưng bà tự mình nuôi ra một đứa con trai hỗn trướng có thể có cách nào? Chỉ có thể nói khó với người nhà họ Lưu.
"Mẹ biết, Ái Phương à! Mẹ biết con chịu ủy khuất. Con yên tâm, mẹ và cha con nhất định quản giáo nó thật tốt, bắt nó về sau sống t.ử tế với con."
"Lời hay ai cũng biết nói, nhưng nó đều lớn thế rồi, là nói có thể sửa tốt liền sửa tốt sao?" Mẹ Lưu lau nước mắt nói: "Chúng tôi a nhận xui xẻo, trước kia không nhìn rõ nó là người thế nào, hiện tại chúng tôi thấy rõ ràng rồi, muốn sống yên ổn, các người liền thả chúng tôi đi."
Mẹ Lưu nói liền bắt đầu thu dọn hành lý cho Lưu Ái Phương, vợ Triệu lữ trưởng vội ngăn cản, hai người bắt đầu giằng co. Lương Hiểu Đào không tiện ở lại đây nữa, liền cáo từ rời đi.
Đi đến trong sân, Trương Lập Đàn nhìn thấy cô lập tức hỏi: "Cô ấy thế nào rồi?"
Hắn trần trụi đầu quỳ trên mặt đất lạnh băng, nước mũi đều chảy ra, có thể thấy được lạnh thế nào, nhưng đây là hắn đáng đời. Bất quá Lương Hiểu Đào vẫn nói với hắn tình hình của Lưu Ái Phương: "Đã không còn nguy hiểm, bất quá thân thể rất suy yếu cần tĩnh dưỡng thật tốt."
Nghe xong lời này, Trương Lập Đàn thở phào nhẹ nhõm, trong miệng nhỏ giọng lẩm bẩm: "Không có việc gì là tốt rồi, không có việc gì là tốt rồi."
Tuy nói hắn ở bên ngoài phong lưu tìm phụ nữ, tuy rằng đối với Lưu Ái Phương cũng không thấy yêu thương bao nhiêu, nhưng rốt cuộc cùng nhau chung sống nhiều năm như vậy, tình cảm ít nhiều là có chút, tự nhiên không hy vọng cô ấy có chuyện.
Lương Hiểu Đào ra khỏi nhà họ Triệu về nhà, Mai Thu Lan đang ở phòng khách chơi với hai nhóc tì, nhìn thấy cô còn có chút kinh ngạc: "Sao con đã về rồi?"
Lương Hiểu Đào ngồi xuống kể chuyện Lưu Ái Phương tự sát, Mai Thu Lan thở dài một tiếng: "Tạo nghiệp a!"
Nhưng còn không phải là tạo nghiệp sao? Một cái gia đình đang yên đang lành bị hắn làm cho tan nát.
Buổi trưa Lương Hiểu Đào ăn cơm ở nhà, ăn cơm xong lại đi bệnh viện. Buổi chiều sắp tan tầm, Tần Sơn Hà gọi điện thoại tới nói buổi tối có xã giao phải về muộn chút, bảo Tiểu Lý ở văn phòng lái xe đưa cô về nhà.
Tiểu Lý hiện tại làm công việc tương đương với thư ký của Tần Sơn Hà, Lương Hiểu Đào nói với Tần Sơn Hà cô tự về nhà là được, xe buýt rất tiện. Nhưng hắn nói trên xe buýt lạnh, khăng khăng bảo Tiểu Lý lái xe tới đón cô.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Đàn ông đối tốt với cô, Lương Hiểu Đào tự nhiên sẽ không khăng khăng đẩy ra ngoài, liền đồng ý.
Buổi tối Tần Sơn Hà xác thật về rất muộn, tận hơn 10 giờ mới về đến nhà, còn mang theo một thân mùi rượu, bất quá người nhìn ngược lại không say.
"Anh uống bao nhiêu thế? Một thân mùi rượu." Lương Hiểu Đào vừa nói vừa giúp hắn cởi áo khoác, Tần Sơn Hà có chút ngà ngà say, duỗi tay ôm cô vào lòng nói: "Mấy người đó không uống rượu không nói chuyện, liền uống nhiều hai ly."
"Xã hội này mở cửa là tốt, nhưng có một số thói hư tật xấu cũng theo đó mà lên." Lương Hiểu Đào nhịn không được lải nhải: "Uống rượu, đ.á.n.h bài đ.á.n.h bạc, tìm phụ nữ, về sau còn không biết sẽ biến thành cái dạng gì đâu?"
Tần Sơn Hà tưởng cô đang nói hắn, liền nghiêm túc nói: "Vợ à, anh uống rượu là xã giao, đ.á.n.h bài nhưng cũng không đ.á.n.h bạc, phụ nữ anh chỉ tìm em."
Lương Hiểu Đào cười đẩy hắn ra, xem ra là thật sự say, bình thường sẽ không nói lời như vậy. Giúp hắn cởi quần áo, đẩy người vào phòng tắm, trước khi đóng cửa còn ra lệnh: "Tắm sạch sẽ vào nhé! Tắm không sạch đừng lên giường ngủ."
Tần Sơn Hà chỉ là hơi say, tắm xong đi ra liền hoàn toàn tỉnh táo. Hắn lau tóc đi ra, thấy Lương Hiểu Đào còn chưa ngủ, liền đi qua nói: "Về sau không cần chờ anh."
Lương Hiểu Đào lấy máy sấy ra, bảo hắn ngồi ở mép giường sấy tóc cho hắn. Tần Sơn Hà ôm eo cô, mặt chôn ở n.g.ự.c cô, nghe tiếng máy sấy vù vù, tâm lại phá lệ bình tĩnh.
Ở bên ngoài vô luận có bao nhiêu mệt, về nhà có người chờ có người đau lòng, mọi mệt mỏi đều không tính là gì.
Sấy khô tóc cho hắn, Lương Hiểu Đào tắt máy sấy, thấy hắn ôm mình vẫn không nhúc nhích, liền vỗ vai hắn nói: "Ngủ rồi à?"
"Chưa, cho anh ôm một lát." Tần Sơn Hà siết c.h.ặ.t cánh tay, Lương Hiểu Đào trong tay cầm máy sấy đứng không thoải mái, nói: "Nằm lên giường rồi ôm."
Tần Sơn Hà buông cô ra, nhận lấy máy sấy trong tay cô cất đi, sau đó ôm người lên giường tắt đèn đi ngủ. Hai người cũng chưa buồn ngủ lắm, Lương Hiểu Đào liền nói với hắn chuyện Lưu Ái Phương tự sát, sau đó nói: "Xã hội mở cửa, đồ vật dụ hoặc người ta càng ngày càng nhiều, đồng chí Tần Sơn Hà anh phải thời khắc cảnh giác, thời khắc nhớ kỹ mình là chiến sĩ cách mạng."
Tần Sơn Hà cười khẽ: "Anh vẫn luôn thời khắc nhớ kỹ, trong nhà có một tiểu yêu tinh xinh đẹp lại biết thương người."
Lương Hiểu Đào vùi mặt vào n.g.ự.c hắn cười, một lát sau lại nói: "Tần Sơn Hà, chúng ta sẽ vẫn luôn như vậy không thay đổi sao?"
Xã hội mở cửa, tâm tư rất nhiều người bắt đầu xao động, Lương Hiểu Đào có một tia bất an. Tần Sơn Hà ôm c.h.ặ.t cô, hôn lên mặt cô: "Anh hứa với em, đều sẽ không thay đổi."
Hắn từng nói, cả đời đối tốt với cô.
Lương Hiểu Đào an tâm, vòng tay ôm eo hắn nhắm mắt lại: "Ngủ thôi!"
Vợ Triệu lữ trưởng sắc xong t.h.u.ố.c bảo mẹ Lưu đút cho cô ấy, Lưu Ái Phương uống t.h.u.ố.c xong Lương Hiểu Đào lại bắt mạch cho cô ấy, sau đó nói: "Độc tố xâm nhập cơ thể một ít, nhưng không phải vấn đề lớn, t.h.u.ố.c vừa rồi chính là giải độc. Ba ngày tiếp theo, mỗi ngày sáng trưa chiều ba lần uống t.h.u.ố.c giải độc."
Vợ Triệu lữ trưởng và mẹ Lưu đều liên tục gật đầu, Lưu Ái Phương dựa vào đầu giường lúc này nói với mẹ Lưu: "Mẹ, con muốn về nhà, mẹ đưa con và Tráng Tráng về nhà đi."
"Ái Phương à, con hiện tại thân thể tình huống này làm sao có thể đi đâu?" Vợ Triệu lữ trưởng vội vàng nói: "Con yên tâm, mẹ nhất định hầu hạ con thật tốt, con muốn ăn cái gì dùng cái gì đều nói với mẹ."
Bà hiện tại sợ nhất chính là cô con dâu này bỏ đi, cô ấy nếu thật sự ly hôn, cái nhà này liền tan nát.
"Con biết mẹ đối tốt với con, nhưng mẹ nói xem con sống những ngày tháng này thế nào?"
Câu hỏi của Lưu Ái Phương làm vợ Triệu lữ trưởng hổ thẹn không thôi, nhưng bà tự mình nuôi ra một đứa con trai hỗn trướng có thể có cách nào? Chỉ có thể nói khó với người nhà họ Lưu.
"Mẹ biết, Ái Phương à! Mẹ biết con chịu ủy khuất. Con yên tâm, mẹ và cha con nhất định quản giáo nó thật tốt, bắt nó về sau sống t.ử tế với con."
"Lời hay ai cũng biết nói, nhưng nó đều lớn thế rồi, là nói có thể sửa tốt liền sửa tốt sao?" Mẹ Lưu lau nước mắt nói: "Chúng tôi a nhận xui xẻo, trước kia không nhìn rõ nó là người thế nào, hiện tại chúng tôi thấy rõ ràng rồi, muốn sống yên ổn, các người liền thả chúng tôi đi."
Mẹ Lưu nói liền bắt đầu thu dọn hành lý cho Lưu Ái Phương, vợ Triệu lữ trưởng vội ngăn cản, hai người bắt đầu giằng co. Lương Hiểu Đào không tiện ở lại đây nữa, liền cáo từ rời đi.
Đi đến trong sân, Trương Lập Đàn nhìn thấy cô lập tức hỏi: "Cô ấy thế nào rồi?"
Hắn trần trụi đầu quỳ trên mặt đất lạnh băng, nước mũi đều chảy ra, có thể thấy được lạnh thế nào, nhưng đây là hắn đáng đời. Bất quá Lương Hiểu Đào vẫn nói với hắn tình hình của Lưu Ái Phương: "Đã không còn nguy hiểm, bất quá thân thể rất suy yếu cần tĩnh dưỡng thật tốt."
Nghe xong lời này, Trương Lập Đàn thở phào nhẹ nhõm, trong miệng nhỏ giọng lẩm bẩm: "Không có việc gì là tốt rồi, không có việc gì là tốt rồi."
Tuy nói hắn ở bên ngoài phong lưu tìm phụ nữ, tuy rằng đối với Lưu Ái Phương cũng không thấy yêu thương bao nhiêu, nhưng rốt cuộc cùng nhau chung sống nhiều năm như vậy, tình cảm ít nhiều là có chút, tự nhiên không hy vọng cô ấy có chuyện.
Lương Hiểu Đào ra khỏi nhà họ Triệu về nhà, Mai Thu Lan đang ở phòng khách chơi với hai nhóc tì, nhìn thấy cô còn có chút kinh ngạc: "Sao con đã về rồi?"
Lương Hiểu Đào ngồi xuống kể chuyện Lưu Ái Phương tự sát, Mai Thu Lan thở dài một tiếng: "Tạo nghiệp a!"
Nhưng còn không phải là tạo nghiệp sao? Một cái gia đình đang yên đang lành bị hắn làm cho tan nát.
Buổi trưa Lương Hiểu Đào ăn cơm ở nhà, ăn cơm xong lại đi bệnh viện. Buổi chiều sắp tan tầm, Tần Sơn Hà gọi điện thoại tới nói buổi tối có xã giao phải về muộn chút, bảo Tiểu Lý ở văn phòng lái xe đưa cô về nhà.
Tiểu Lý hiện tại làm công việc tương đương với thư ký của Tần Sơn Hà, Lương Hiểu Đào nói với Tần Sơn Hà cô tự về nhà là được, xe buýt rất tiện. Nhưng hắn nói trên xe buýt lạnh, khăng khăng bảo Tiểu Lý lái xe tới đón cô.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Đàn ông đối tốt với cô, Lương Hiểu Đào tự nhiên sẽ không khăng khăng đẩy ra ngoài, liền đồng ý.
Buổi tối Tần Sơn Hà xác thật về rất muộn, tận hơn 10 giờ mới về đến nhà, còn mang theo một thân mùi rượu, bất quá người nhìn ngược lại không say.
"Anh uống bao nhiêu thế? Một thân mùi rượu." Lương Hiểu Đào vừa nói vừa giúp hắn cởi áo khoác, Tần Sơn Hà có chút ngà ngà say, duỗi tay ôm cô vào lòng nói: "Mấy người đó không uống rượu không nói chuyện, liền uống nhiều hai ly."
"Xã hội này mở cửa là tốt, nhưng có một số thói hư tật xấu cũng theo đó mà lên." Lương Hiểu Đào nhịn không được lải nhải: "Uống rượu, đ.á.n.h bài đ.á.n.h bạc, tìm phụ nữ, về sau còn không biết sẽ biến thành cái dạng gì đâu?"
Tần Sơn Hà tưởng cô đang nói hắn, liền nghiêm túc nói: "Vợ à, anh uống rượu là xã giao, đ.á.n.h bài nhưng cũng không đ.á.n.h bạc, phụ nữ anh chỉ tìm em."
Lương Hiểu Đào cười đẩy hắn ra, xem ra là thật sự say, bình thường sẽ không nói lời như vậy. Giúp hắn cởi quần áo, đẩy người vào phòng tắm, trước khi đóng cửa còn ra lệnh: "Tắm sạch sẽ vào nhé! Tắm không sạch đừng lên giường ngủ."
Tần Sơn Hà chỉ là hơi say, tắm xong đi ra liền hoàn toàn tỉnh táo. Hắn lau tóc đi ra, thấy Lương Hiểu Đào còn chưa ngủ, liền đi qua nói: "Về sau không cần chờ anh."
Lương Hiểu Đào lấy máy sấy ra, bảo hắn ngồi ở mép giường sấy tóc cho hắn. Tần Sơn Hà ôm eo cô, mặt chôn ở n.g.ự.c cô, nghe tiếng máy sấy vù vù, tâm lại phá lệ bình tĩnh.
Ở bên ngoài vô luận có bao nhiêu mệt, về nhà có người chờ có người đau lòng, mọi mệt mỏi đều không tính là gì.
Sấy khô tóc cho hắn, Lương Hiểu Đào tắt máy sấy, thấy hắn ôm mình vẫn không nhúc nhích, liền vỗ vai hắn nói: "Ngủ rồi à?"
"Chưa, cho anh ôm một lát." Tần Sơn Hà siết c.h.ặ.t cánh tay, Lương Hiểu Đào trong tay cầm máy sấy đứng không thoải mái, nói: "Nằm lên giường rồi ôm."
Tần Sơn Hà buông cô ra, nhận lấy máy sấy trong tay cô cất đi, sau đó ôm người lên giường tắt đèn đi ngủ. Hai người cũng chưa buồn ngủ lắm, Lương Hiểu Đào liền nói với hắn chuyện Lưu Ái Phương tự sát, sau đó nói: "Xã hội mở cửa, đồ vật dụ hoặc người ta càng ngày càng nhiều, đồng chí Tần Sơn Hà anh phải thời khắc cảnh giác, thời khắc nhớ kỹ mình là chiến sĩ cách mạng."
Tần Sơn Hà cười khẽ: "Anh vẫn luôn thời khắc nhớ kỹ, trong nhà có một tiểu yêu tinh xinh đẹp lại biết thương người."
Lương Hiểu Đào vùi mặt vào n.g.ự.c hắn cười, một lát sau lại nói: "Tần Sơn Hà, chúng ta sẽ vẫn luôn như vậy không thay đổi sao?"
Xã hội mở cửa, tâm tư rất nhiều người bắt đầu xao động, Lương Hiểu Đào có một tia bất an. Tần Sơn Hà ôm c.h.ặ.t cô, hôn lên mặt cô: "Anh hứa với em, đều sẽ không thay đổi."
Hắn từng nói, cả đời đối tốt với cô.
Lương Hiểu Đào an tâm, vòng tay ôm eo hắn nhắm mắt lại: "Ngủ thôi!"