Hai vợ chồng cùng nhau đi tới văn phòng trước, vừa mới ngồi xuống cửa đã bị gõ vang, Tần Sơn Hà rót nước cho vợ nhỏ miệng nói: "Vào đi!"

Cửa bị đẩy ra, Mai Bích Hoa đi vào, cô ta trong tay cầm văn kiện, mặc một bộ trang phục công sở màu đen, nhìn tinh thần lại giỏi giang. Nhìn thấy Lương Hiểu Đào cũng ở đó liền cười nói: "Hiểu Đào cô đúng là khách ít đến!"

Lương Hiểu Đào nhận lấy chén trà Tần Sơn Hà đưa qua cười với cô ta: "Tôi cũng không phải là khách."

Mai Bích Hoa sửng sốt một cái chớp mắt, lại lập tức cười nói: "Cô chính là tới quá ít, rất nhiều công nhân mới đều không biết mặt cô đâu."

Lương Hiểu Đào cười cười không nói nữa, Tần Sơn Hà ngồi ở sau bàn làm việc: "Văn kiện đưa đây."

Mai Bích Hoa đi qua đưa văn kiện cho hắn, Tần Sơn Hà lật xem từng trang, sau đó ký tên ở trang cuối cùng: "Về sau loại văn kiện này không cần đưa cho tôi, để Lão Lâm ký tên là được."

Mai Bích Hoa nhận lấy văn kiện đã ký, cười nói: "Là tôi còn chưa quen, lần sau sẽ chú ý."

Tần Sơn Hà ừ một tiếng, Mai Bích Hoa xoay người chào tạm biệt Lương Hiểu Đào, Lương Hiểu Đào cười với cô ta rất rạng rỡ: "Cô đi làm việc đi, buổi trưa cùng nhau ăn cơm. Còn có chị dâu Lão Lâm bọn họ nữa."

"Được thôi!" Mai Bích Hoa cười đi ra ngoài, Lương Hiểu Đào nhìn bóng lưng cô ta có một thoáng thất thần.

Con người có đôi khi chính là như vậy, nếu bà nội không nói với cô chuyện mẹ Mai Bích Hoa, cô phỏng chừng sẽ không nghĩ nhiều, nhưng đã biết chuyện mẹ cô ta, nhìn người này trong lòng luôn có chút dị dạng.

Lương Hiểu Đào tự nhủ như vậy không tốt, Tần Sơn Hà là người thế nào cô rõ ràng, hơn nữa giống như cô từng nói, nếu Tần Sơn Hà muốn ngoại tình, cô có quản nghiêm cũng vô dụng.

"Nghĩ gì thế?" Tần Sơn Hà đi tới ngồi xuống bên cạnh cô, Lương Hiểu Đào uống miếng nước che giấu sự thất thần vừa rồi.

"Hiện tại nhà máy hết thảy đều do Lão Lâm quản sao?"

"Ừ, bên này hết thảy đều đã đi vào quỹ đạo, Lão Lâm bọn họ là ngay từ đầu liền đi theo làm, mỗi bộ phận đều quen thuộc. Hơn nữa, Lão Lâm có năng lực này." Tần Sơn Hà nói.

"Lão Hồ và Lão Lưu bọn họ đâu?" Lúc ấy cùng nhau tới có bốn chiến hữu của hắn, Lão Đặng bởi vì chuyện em gái hắn, chủ động xin nghỉ việc.

"Lão Hồ phụ trách thu mua nguyên liệu, Lão Lưu phụ trách thị trường." Tần Sơn Hà đứng lên: "Có muốn đi dạo các bộ phận không?"

"Được." Lương Hiểu Đào đi theo hắn đến phân xưởng sản xuất trước, công nhân đều đang bận rộn làm việc, ngay cả nhìn thấy Tần Sơn Hà cũng chỉ gật đầu, không có dừng công việc trong tay.

Ra khỏi nhà xưởng, hai người đi phòng thí nghiệm nghiên cứu phát triển. Hiện tại nơi này do Mai Bích Hoa phụ trách, hai người vừa vào Mai Bích Hoa liền cười đón, cô ta nói với Lương Hiểu Đào: "Mời lãnh đạo thị sát."

"Tôi chỉ xem thôi." Lương Hiểu Đào nói nhìn quanh một chút, không thấy Lục Văn Anh liền hỏi: "Văn Anh đâu?"

"Cô ấy có việc đi ra ngoài rồi." Mai Bích Hoa biểu tình có chút ái muội, Lương Hiểu Đào hỏi: "Sao vậy?"

"Tôi thấy một người đàn ông rất văn nhã tới tìm cô ấy, hẳn là chuyện tốt gần kề." Mai Bích Hoa nhỏ giọng nói với cô, hành động thân mật này của cô ta, ở trong mắt người ngoài xem ra quan hệ hai người rất tốt.

Lương Hiểu Đào rất quan tâm chuyện chung thân đại sự của Lục Văn Anh, sẽ nhỏ giọng hỏi: "Thường xuyên qua đây tìm cô ấy sao?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Tới rất nhiều lần."

Lương Hiểu Đào ừ một tiếng, quyết định trưa nay bảo Lục Văn Anh cùng tham gia liên hoan, tâm sự với cô ấy một chút.

Dạo một vòng trong phòng thí nghiệm, Mai Bích Hoa vẫn luôn đi cùng cô, không nói với Tần Sơn Hà một lời nào, Lương Hiểu Đào cố ý lưu tâm biểu tình và ánh mắt của cô ta, nhưng cái gì cũng không nhìn ra.

Vừa muốn từ phòng thí nghiệm đi ra, Lục Văn Anh liền đã trở lại, Lương Hiểu Đào đưa quà mang từ nước ngoài về cho cô ấy. Cô ấy còn có công việc, Lương Hiểu Đào không nói chuyện nhiều với cô ấy, bảo trưa nay cùng nhau ăn cơm liền cùng Tần Sơn Hà rời đi.

Lại đi dạo các bộ phận khác một vòng thì cũng gần đến trưa, mẹ Lão Lâm và vợ Lão Lâm dẫn theo Thiết Đản tới, Lương Hiểu Đào đưa cặp sách và hộp b.út mua cho Thiết Đản cho thằng bé, Thiết Đản cao hứng nhảy cẫng lên.

Mẹ Lão Lâm thấy thế cười nói: "Nhìn xem còn làm cô tốn kém, cái này tốn không ít tiền đâu nhỉ."

Cặp sách và hộp b.út này bà thấy cũng chưa từng thấy.

Lương Hiểu Đào xua tay: "Không bao nhiêu tiền, nhìn thấy thích hợp liền mua cho Thiết Đản."

Lúc này Lão Hồ và Lão Lưu cùng với Mai Bích Hoa và Lục Văn Anh cũng tới, Lương Hiểu Đào đưa quà cho con Lão Hồ và Lão Lưu cho bọn họ. Cũng là cặp sách và hộp b.út, giống hệt Thiết Đản, bất quá là màu sắc và hoa văn không giống nhau mà thôi.

Lão Hồ và Lão Lưu không ngờ Lương Hiểu Đào còn mang quà cho con bọn họ, nhận lấy xong liên tục cảm tạ. Lão Lâm còn nói: "Các cậu mau ch.óng đón con cái lên đi, đến lúc đó mấy đứa nhỏ cùng nhau đi học."

Bọn họ hiện tại cho dù mua không nổi nhà, thuê nhà hoàn toàn có thể. Hơn nữa người nhà lên xong còn có thể làm chút việc khác, vợ hắn và mẹ hắn liền thương lượng bán bữa sáng ở ven đường. Cái này chẳng phải tốt hơn ở quê làm ruộng sao? Lão Hồ và Lão Lưu đều ngứa ngáy trong lòng, ai không muốn vợ con đề huề? Hai người quyết định, vô luận khó khăn thế nào, nhất định phải đón vợ con lên.

Đoàn người vô cùng náo nhiệt đi tiệm cơm, trên đường Lương Hiểu Đào hỏi Lục Văn Anh: "Nghe nói cậu sắp có chuyện vui?"

Hai người quan hệ tốt, Lục Văn Anh cũng không giấu cô: "Tìm hiểu một thời gian, tớ cảm thấy người cũng được."

"Làm nghề gì?" Lương Hiểu Đào lại hỏi.

"Giáo viên cấp ba, lớn hơn tớ bảy tám tuổi, thời vận động thì ly hôn, không có con." Lục Văn Anh nhẹ giọng nói: "Họ hàng trong nhà giới thiệu, tìm hiểu một thời gian cảm thấy cũng được."

Lương Hiểu Đào rất mừng cho cô ấy: "Có rảnh cùng nhau ăn bữa cơm, gọi cả Thục Phương nữa."

"Được, vốn dĩ định khi nào chốt hạ thì nói với các cậu."

"Bọn tớ phải kiểm duyệt cho cậu." Khi nói chuyện đã tới tiệm cơm, ngồi xuống xong Lương Hiểu Đào nhỏ giọng hỏi: "Công việc thế nào? Thuận lợi không?"

"Khá tốt," Lục Văn Anh cười nói: "Cậu không biết bao nhiêu người hâm mộ tớ đâu, lương của tớ cao hơn nhiều so với mấy bạn học được phân công về trường học."
Thập Niên 70: Thần Y Cay Nồng - Chương 465 | Đọc truyện chữ