Thập Niên 70: Thần Y Cay Nồng
Chương 464
Lương Hiểu Đào xác thật mệt mỏi, liền cùng Tần Sơn Hà cùng nhau lên lầu. Vào phòng Tần Sơn Hà liền ôm người vào lòng: "Có nhớ anh không?"
Dù sao hắn là nhớ thực sự.
Lương Hiểu Đào không nói chuyện, lại trực tiếp vòng cổ hắn hôn lên, triền miên lại nhiệt liệt. Hiện tại Lương Hiểu Đào trong chuyện chăn gối tích cực lại nhiệt tình, mỗi lần đều làm Tần Sơn Hà muốn ngừng mà không được.
Hai tay dùng sức, Tần Sơn Hà bế bổng vợ nhỏ đi đến mép giường, thân thể đổ về phía trước hai người liền ngã xuống giường...
Lần này lăn lộn thời gian rất dài, Tần Sơn Hà đem sức lực tích cóp mấy ngày nay đều dùng tới, Lương Hiểu Đào mệt không còn chút sức lực nào.
Bàn tay to của Tần Sơn Hà vuốt ve tấm lưng trơn bóng của vợ nhỏ, tay kia sờ đến đồng hồ trên tủ đầu giường nhìn thoáng qua, hơn 6 giờ, hắn nhẹ nhàng hôn lên trán cô nói: "Hơn 6 giờ rồi, anh xuống bưng cơm lên cho em nhé."
Lương Hiểu Đào cảm thấy rất mất mặt, hắn một mình đi xuống, ông bà nội khẳng định biết bọn họ vừa rồi làm gì.
"Em vẫn là dậy đi."
Tần Sơn Hà buồn cười: "Em có đi xuống, bọn họ cũng biết chúng ta vừa rồi làm gì. Đều là người từng trải, chúng ta không làm mới không bình thường đấy."
Lương Hiểu Đào há mồm c.ắ.n n.g.ự.c hắn một cái, chỉ có anh da mặt dày. Tần Sơn Hà suýt chút nữa lại bị cô làm cho có phản ứng, bàn tay to nhéo m.ô.n.g cô một cái nói: "Vợ à, anh phải nghỉ một lát lại đến."
Lương Hiểu Đào dùng hai ngón tay nhéo một lớp da trên cánh tay hắn, dùng sức, dùng sức nhỏ như vậy còn đau nhất. Tần Sơn Hà vội vàng xin tha: "Vợ ơi, anh sai rồi."
Lương Hiểu Đào không đùa với hắn nữa, đẩy hắn một cái nói: "Mau dậy lấy cho em bộ quần áo."
Tần Sơn Hà vốn định để cô nghỉ một lát, thấy cô kiên trì muốn dậy, liền nhanh ch.óng mặc quần áo, lại giúp cô mặc xong quần áo, hai vợ chồng cùng nhau xuống lầu.
Vừa xuống dưới lầu, liền nghe được tiếng cười khanh khách của Bình Bình An An, Lương Hiểu Đào đi qua, thấy Thang Mẫn Mẫn đang cầm một cái đồ chơi trêu Bình Bình An An, hai nhóc tì cao hứng lắm.
Nhìn thấy bọn họ xuống lầu, Thang Mẫn Mẫn cười nói: "Chị Hiểu Đào chị đã về rồi?"
"Ừ, đã về. Hôm nay không đi học à?" Lương Hiểu Đào nói rồi lấy quà mang về cho cô ấy ra đưa cho cô ấy: "Của em giống hệt Thục Phương."
Thang Mẫn Mẫn đỏ mặt, chuyện quà cáp và giận dỗi với Hoắc Thục Phương đều đã qua nhiều năm, còn bị lôi ra trêu chọc, cô ấy thực hối hận vì sự trẻ con của mình.
Cô ấy nhận lấy quà mở ra, thấy là một chiếc khăn quàng cổ màu nâu nhạt, vừa thấy liền rất có chất lượng, thích vô cùng, lập tức quàng lên cổ: "Đẹp không ạ?"
Lương Hiểu Đào gật đầu: "Đẹp."
"Cảm ơn chị Hiểu Đào."
Thang Mẫn Mẫn lại chơi với Bình Bình An An một lát rồi về, Lương Hiểu Đào và Tần Sơn Hà mỗi người bế một đứa bé đi ra phòng khách, thấy trong sân để mấy rổ lớn rau xanh, rau chân vịt, cà chua, dưa chuột, đậu que, đều tươi roi rói, làm người ta vừa thấy liền rất thèm ăn.
Trang Thúy Chi các bà đang sửa sang lại, hai người còn nói với Mai Thu Lan: "Chỗ này cũng quá nhiều, tủ lạnh cũng không để hết."
"Có thể để bao nhiêu thì để, không để hết thì đóng gói lại, hai ngày là ăn hết thôi." Mai Thu Lan nói.
Lương Hiểu Đào bế An An đi qua: "Ở đâu ra nhiều rau dưa tươi thế ạ." Hiện tại là mùa đông, rất ít thấy loại rau dưa tươi mới này.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Đây là anh họ của Mẫn Mẫn trồng rau nhà kính ở ngoại ô, nói đây là lứa đầu tiên, liền đưa tới một ít để nếm thử cho tươi mới." Mai Thu Lan nói.
"Nhìn liền thèm ăn," Lương Hiểu Đào nói: "Lát nữa xay rau chân vịt lấy nước trộn vào trứng gà hấp cho Bình Bình An An ăn."
"Được." Trang Thúy Chi cười lấy ra mấy cây rau chân vịt đi rửa.
"Nhà cũ có không ạ?" Lương Hiểu Đào hỏi.
Mai Thu Lan cười: "Con hỏi thừa, khẳng định đưa qua rồi." Lương Nghị là người nhị phòng, Canh gia thiếu ai cũng sẽ không thiếu bên kia.
Lương Hiểu Đào cũng cười theo, An An thấy cô cười, cũng toét miệng cười. Lương Hiểu Đào điểm nhẹ cái mũi nhỏ của bé: "Con cười cái gì hả?"
Trẻ con học đồ vật rất nhanh, An An cũng vươn tay sờ mặt cô.
Chơi một lát liền ăn cơm, hôm nay trên bàn cơm nhiều hơn rất nhiều rau xanh, Lương Hiểu Đào đều ăn nhiều hơn nửa bát cơm. Ăn cơm xong chơi với hai nhóc tì một lát liền lên lầu nghỉ ngơi.
Vào phòng, Lương Hiểu Đào nói: "Mang cho con trai Lão Lâm chút văn phòng phẩm, còn có con nhà Lão Hồ và Lão Lưu nữa, ngày mai anh đưa cho bọn họ."
Tần Sơn Hà thay đồ ngủ nói: "Em ngày mai nếu không bận thì đến nhà máy bên kia, mọi người cùng nhau ăn bữa cơm."
"Được," Lương Hiểu Đào qua thu dọn hành lý của mình, Tần Sơn Hà thấy thế bảo cô ngồi đó nghỉ ngơi, hắn thu dọn. Đàn ông thương cô, Lương Hiểu Đào vui vẻ phối hợp, ngồi trên giường nhìn hắn thu dọn.
Tần Sơn Hà sửa sang lại xong, lại đi phòng vệ sinh xả nước tắm, sau đó bế người liền đi vào. Lương Hiểu Đào ôm cổ hắn cười: "Tắm rửa em tự biết tắm."
Tần Sơn Hà hừ cười: "Anh không biết tắm, em tắm cho anh."
Lương Hiểu Đào ha ha cười, thật là đủ không biết xấu hổ.
Buổi tối lại lăn lộn thời gian rất lâu, ngày hôm sau Lương Hiểu Đào lại dậy muộn, bất quá hôm qua đã nói với bệnh viện, hôm nay không đi làm nghỉ ngơi một ngày.
Ăn cơm xong Lương Hiểu Đào và Tần Sơn Hà đi nhà máy, vốn dĩ muốn mang Bình Bình An An cùng đi, nhưng nhà máy bên kia không có lò sưởi, vẫn là thôi.
Lương Hiểu Đào có một khoảng thời gian không tới nhà máy bên này, lần này tới phát hiện biến hóa rất lớn, công nhân so với ban đầu nhiều gấp đôi không chỉ, thiết bị cũng nhiều hơn rất nhiều, nhìn sơ qua một cái là cảnh tượng vui vẻ phồn vinh.
"Giang sơn này của Tần tổng thật đồ sộ a!" Lương Hiểu Đào trêu chọc nói.
Tần Sơn Hà kéo tay cô, cúi đầu nói bên tai cô: "Là giang sơn của em."
Lương Hiểu Đào cười, xác thật là giang sơn của cô, lợi nhuận hàng năm của nhà máy cơ hồ đều nằm trong tài khoản của cô.
Lương Hiểu Đào đã từng hỏi Tần Sơn Hà, vì sao đem tiền đều tồn tại tài khoản của cô, lúc ấy hắn rất không để ý nói: "Anh không phải đã nói kiếm tiền đều về em quản sao?"
Lương Hiểu Đào nghĩ nghĩ, hắn xác thật có nói qua. Là lúc hắn từ quân đội trở về, hai người bọn họ lần đầu tiên gặp mặt. Khi đó cô còn đang kiên trì muốn ly hôn với hắn.
Lúc ấy lương một tháng của hắn chỉ có mấy chục đồng, nhưng hiện tại nhiều hơn vô số lần, không ngờ hắn còn sẽ thực hiện lời hứa lúc đó. Cho nên, người đàn ông này có đôi khi làm việc xác thật khiến người ta ấm lòng.
Dù sao hắn là nhớ thực sự.
Lương Hiểu Đào không nói chuyện, lại trực tiếp vòng cổ hắn hôn lên, triền miên lại nhiệt liệt. Hiện tại Lương Hiểu Đào trong chuyện chăn gối tích cực lại nhiệt tình, mỗi lần đều làm Tần Sơn Hà muốn ngừng mà không được.
Hai tay dùng sức, Tần Sơn Hà bế bổng vợ nhỏ đi đến mép giường, thân thể đổ về phía trước hai người liền ngã xuống giường...
Lần này lăn lộn thời gian rất dài, Tần Sơn Hà đem sức lực tích cóp mấy ngày nay đều dùng tới, Lương Hiểu Đào mệt không còn chút sức lực nào.
Bàn tay to của Tần Sơn Hà vuốt ve tấm lưng trơn bóng của vợ nhỏ, tay kia sờ đến đồng hồ trên tủ đầu giường nhìn thoáng qua, hơn 6 giờ, hắn nhẹ nhàng hôn lên trán cô nói: "Hơn 6 giờ rồi, anh xuống bưng cơm lên cho em nhé."
Lương Hiểu Đào cảm thấy rất mất mặt, hắn một mình đi xuống, ông bà nội khẳng định biết bọn họ vừa rồi làm gì.
"Em vẫn là dậy đi."
Tần Sơn Hà buồn cười: "Em có đi xuống, bọn họ cũng biết chúng ta vừa rồi làm gì. Đều là người từng trải, chúng ta không làm mới không bình thường đấy."
Lương Hiểu Đào há mồm c.ắ.n n.g.ự.c hắn một cái, chỉ có anh da mặt dày. Tần Sơn Hà suýt chút nữa lại bị cô làm cho có phản ứng, bàn tay to nhéo m.ô.n.g cô một cái nói: "Vợ à, anh phải nghỉ một lát lại đến."
Lương Hiểu Đào dùng hai ngón tay nhéo một lớp da trên cánh tay hắn, dùng sức, dùng sức nhỏ như vậy còn đau nhất. Tần Sơn Hà vội vàng xin tha: "Vợ ơi, anh sai rồi."
Lương Hiểu Đào không đùa với hắn nữa, đẩy hắn một cái nói: "Mau dậy lấy cho em bộ quần áo."
Tần Sơn Hà vốn định để cô nghỉ một lát, thấy cô kiên trì muốn dậy, liền nhanh ch.óng mặc quần áo, lại giúp cô mặc xong quần áo, hai vợ chồng cùng nhau xuống lầu.
Vừa xuống dưới lầu, liền nghe được tiếng cười khanh khách của Bình Bình An An, Lương Hiểu Đào đi qua, thấy Thang Mẫn Mẫn đang cầm một cái đồ chơi trêu Bình Bình An An, hai nhóc tì cao hứng lắm.
Nhìn thấy bọn họ xuống lầu, Thang Mẫn Mẫn cười nói: "Chị Hiểu Đào chị đã về rồi?"
"Ừ, đã về. Hôm nay không đi học à?" Lương Hiểu Đào nói rồi lấy quà mang về cho cô ấy ra đưa cho cô ấy: "Của em giống hệt Thục Phương."
Thang Mẫn Mẫn đỏ mặt, chuyện quà cáp và giận dỗi với Hoắc Thục Phương đều đã qua nhiều năm, còn bị lôi ra trêu chọc, cô ấy thực hối hận vì sự trẻ con của mình.
Cô ấy nhận lấy quà mở ra, thấy là một chiếc khăn quàng cổ màu nâu nhạt, vừa thấy liền rất có chất lượng, thích vô cùng, lập tức quàng lên cổ: "Đẹp không ạ?"
Lương Hiểu Đào gật đầu: "Đẹp."
"Cảm ơn chị Hiểu Đào."
Thang Mẫn Mẫn lại chơi với Bình Bình An An một lát rồi về, Lương Hiểu Đào và Tần Sơn Hà mỗi người bế một đứa bé đi ra phòng khách, thấy trong sân để mấy rổ lớn rau xanh, rau chân vịt, cà chua, dưa chuột, đậu que, đều tươi roi rói, làm người ta vừa thấy liền rất thèm ăn.
Trang Thúy Chi các bà đang sửa sang lại, hai người còn nói với Mai Thu Lan: "Chỗ này cũng quá nhiều, tủ lạnh cũng không để hết."
"Có thể để bao nhiêu thì để, không để hết thì đóng gói lại, hai ngày là ăn hết thôi." Mai Thu Lan nói.
Lương Hiểu Đào bế An An đi qua: "Ở đâu ra nhiều rau dưa tươi thế ạ." Hiện tại là mùa đông, rất ít thấy loại rau dưa tươi mới này.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Đây là anh họ của Mẫn Mẫn trồng rau nhà kính ở ngoại ô, nói đây là lứa đầu tiên, liền đưa tới một ít để nếm thử cho tươi mới." Mai Thu Lan nói.
"Nhìn liền thèm ăn," Lương Hiểu Đào nói: "Lát nữa xay rau chân vịt lấy nước trộn vào trứng gà hấp cho Bình Bình An An ăn."
"Được." Trang Thúy Chi cười lấy ra mấy cây rau chân vịt đi rửa.
"Nhà cũ có không ạ?" Lương Hiểu Đào hỏi.
Mai Thu Lan cười: "Con hỏi thừa, khẳng định đưa qua rồi." Lương Nghị là người nhị phòng, Canh gia thiếu ai cũng sẽ không thiếu bên kia.
Lương Hiểu Đào cũng cười theo, An An thấy cô cười, cũng toét miệng cười. Lương Hiểu Đào điểm nhẹ cái mũi nhỏ của bé: "Con cười cái gì hả?"
Trẻ con học đồ vật rất nhanh, An An cũng vươn tay sờ mặt cô.
Chơi một lát liền ăn cơm, hôm nay trên bàn cơm nhiều hơn rất nhiều rau xanh, Lương Hiểu Đào đều ăn nhiều hơn nửa bát cơm. Ăn cơm xong chơi với hai nhóc tì một lát liền lên lầu nghỉ ngơi.
Vào phòng, Lương Hiểu Đào nói: "Mang cho con trai Lão Lâm chút văn phòng phẩm, còn có con nhà Lão Hồ và Lão Lưu nữa, ngày mai anh đưa cho bọn họ."
Tần Sơn Hà thay đồ ngủ nói: "Em ngày mai nếu không bận thì đến nhà máy bên kia, mọi người cùng nhau ăn bữa cơm."
"Được," Lương Hiểu Đào qua thu dọn hành lý của mình, Tần Sơn Hà thấy thế bảo cô ngồi đó nghỉ ngơi, hắn thu dọn. Đàn ông thương cô, Lương Hiểu Đào vui vẻ phối hợp, ngồi trên giường nhìn hắn thu dọn.
Tần Sơn Hà sửa sang lại xong, lại đi phòng vệ sinh xả nước tắm, sau đó bế người liền đi vào. Lương Hiểu Đào ôm cổ hắn cười: "Tắm rửa em tự biết tắm."
Tần Sơn Hà hừ cười: "Anh không biết tắm, em tắm cho anh."
Lương Hiểu Đào ha ha cười, thật là đủ không biết xấu hổ.
Buổi tối lại lăn lộn thời gian rất lâu, ngày hôm sau Lương Hiểu Đào lại dậy muộn, bất quá hôm qua đã nói với bệnh viện, hôm nay không đi làm nghỉ ngơi một ngày.
Ăn cơm xong Lương Hiểu Đào và Tần Sơn Hà đi nhà máy, vốn dĩ muốn mang Bình Bình An An cùng đi, nhưng nhà máy bên kia không có lò sưởi, vẫn là thôi.
Lương Hiểu Đào có một khoảng thời gian không tới nhà máy bên này, lần này tới phát hiện biến hóa rất lớn, công nhân so với ban đầu nhiều gấp đôi không chỉ, thiết bị cũng nhiều hơn rất nhiều, nhìn sơ qua một cái là cảnh tượng vui vẻ phồn vinh.
"Giang sơn này của Tần tổng thật đồ sộ a!" Lương Hiểu Đào trêu chọc nói.
Tần Sơn Hà kéo tay cô, cúi đầu nói bên tai cô: "Là giang sơn của em."
Lương Hiểu Đào cười, xác thật là giang sơn của cô, lợi nhuận hàng năm của nhà máy cơ hồ đều nằm trong tài khoản của cô.
Lương Hiểu Đào đã từng hỏi Tần Sơn Hà, vì sao đem tiền đều tồn tại tài khoản của cô, lúc ấy hắn rất không để ý nói: "Anh không phải đã nói kiếm tiền đều về em quản sao?"
Lương Hiểu Đào nghĩ nghĩ, hắn xác thật có nói qua. Là lúc hắn từ quân đội trở về, hai người bọn họ lần đầu tiên gặp mặt. Khi đó cô còn đang kiên trì muốn ly hôn với hắn.
Lúc ấy lương một tháng của hắn chỉ có mấy chục đồng, nhưng hiện tại nhiều hơn vô số lần, không ngờ hắn còn sẽ thực hiện lời hứa lúc đó. Cho nên, người đàn ông này có đôi khi làm việc xác thật khiến người ta ấm lòng.