"Thế không càng đòi mạng tôi à."

Được rồi, Trương Lập Đàn thành cái dạng hiện tại, vợ Triệu lữ trưởng phỏng chừng công lao không nhỏ, chiều hư.

Hoắc Thục Phương bắt mạch xong quay đầu lại nói với Lương Hiểu Đào: "Cậu cũng tới bắt mạch đi."

Lương Hiểu Đào qua đi bắt mạch, nói: "Không có vấn đề gì lớn, chính là cấp hỏa công tâm."

Hoắc Thục Phương ừ một tiếng, bắt đầu viết đơn t.h.u.ố.c. Ô Hàn Học cảm thấy thực xấu hổ, ông tới nhưng mạch cũng chưa bắt, đồng thời cũng rất oán giận Triệu lữ trưởng.

"Xin lỗi, tình huống khẩn cấp cho nên liền mời vài vị đều tới, thật là xin lỗi." Triệu lữ trưởng nói lấy ra tiền khám bệnh đưa cho Ô Hàn Học, nhưng Ô Hàn Học không nhận: "Không có việc gì, chỉ cần bệnh nhân không đáng ngại là được."

Nói rồi ông dẫn Ô Hoành Tuấn đi ra ngoài, Ô Hoành Tuấn liếc nhìn Hoắc Thục Phương rồi đi theo ông ra ngoài. Hắn hiện tại nhìn cô thêm một cái đều là hy vọng xa vời, hắn đã biết năm đó là hắn sai, là hắn quá không có đảm đương, nhưng là hết thảy đều muộn rồi.

Hai ông cháu ra khỏi cửa nhà họ Triệu, mặt Ô Hàn Học lập tức kéo xuống: "Hổ xuống đồng bằng bị ch.ó khinh!"

"Ông nội, Triệu lữ trưởng dưới tình thế cấp bách mời nhiều người, rất bình thường." Ô Hoành Tuấn nói. Ông nội chính là quá sĩ diện. Người nếu quá sĩ diện, liền sẽ quá để ý những cái hư danh đó. Bọn họ là bác sĩ, dốc lòng nghiên cứu y thuật mới là việc nên làm nhất.

Ô Hàn Học cảm thấy đứa cháu trai này càng ngày càng không cùng tiếng nói với ông, mấy hôm trước thế mà còn muốn đi bệnh viện Lương gia làm việc, nó nếu thật sự đi, thì mặt mũi ông để đâu? "Cháu chính là quá không rành thế sự." Nếu lúc trước hắn hạ mình nói khó với Hoắc Thục Phương, hiện tại Ô gia bọn họ cũng sẽ không kém Lương gia nhiều như vậy.

Ô Hoành Tuấn biết mình nói chuyện không hợp với ông, sải bước đi nhanh về phía trước, Ô Hàn Học chỉ có thể đuổi theo.

Hoắc Thục Phương viết xong đơn t.h.u.ố.c giao cho Triệu lữ trưởng, Triệu lữ trưởng đưa đơn t.h.u.ố.c cho cảnh vệ viên đi bốc t.h.u.ố.c, sau đó tỏ vẻ cảm tạ với Lương Hiểu Đào và Hoắc Thục Phương. Lúc này, bên ngoài truyền đến tiếng ồn ào.

"Trương Lập Đàn, anh thế mà đi đ.á.n.h bạc, anh nhìn xem anh hiện tại là cái dạng gì, tôi làm sao sống với anh đây? Hu hu hu...."

Nghe được âm thanh Triệu lữ trưởng vội vàng đi ra ngoài, Lương Hiểu Đào và Hoắc Thục Phương cũng đi theo ra, liền thấy trong sân, Trương Lập Đàn đã thành đầu trọc, vợ hắn là Lưu Ái Phương túm lấy quần áo hắn đ.á.n.h tới tấp, xem ra cũng là giận điên rồi.

"Cô còn chưa đủ à?" Trương Lập Đàn đẩy Lưu Ái Phương ra, hắn có thể chấp nhận cha mẹ đ.á.n.h mắng, nhưng không có cách nào bị vợ làm trò trước mặt nhiều người như vậy chỉ trích.

"Trương Lập Đàn, mày làm gì đấy?" Triệu lữ trưởng rống lên với Trương Lập Đàn, Trương Lập Đàn ngạnh cổ không nói lời nào, Lưu Ái Phương bỗng nhiên nhìn thấy trên cổ hắn có chút vệt đỏ, tiến lên kéo cổ áo hắn ra hét lên: "Trương Lập Đàn, đây là cái gì? Đây là cái gì?"

Trương Lập Đàn biết trên người mình có dấu vết cô em người Mỹ để lại, lập tức lại đẩy Lưu Ái Phương ra: "Cô làm loạn cái gì?"

Lưu Ái Phương lại khóc lên: "Trương Lập Đàn, anh không chỉ đ.á.n.h bạc còn ở bên ngoài tìm phụ nữ, tôi muốn ly hôn với anh, tôi muốn ly hôn."

Triệu lữ trưởng vừa nghe, đi qua kéo cổ áo Trương Lập Đàn ra xem, thấy mặt trên có vài cái vệt đỏ, là người từng trải ông làm sao không biết đây là cái gì, nhấc chân một cước đá Trương Lập Đàn ngã lăn ra đất.

Lương Hiểu Đào và Hoắc Thục Phương đều không tiện cứ ở lại đây, hai người cùng nhau ra khỏi nhà họ Triệu. Hoắc Thục Phương lại quay đầu lại nhìn sân nhà họ Triệu: "Trương Lập Đàn trước kia không phải như thế, sao hắn lại biến thành cái dạng hiện tại?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Đó là trước kia không có cơ hội." Lương Hiểu Đào nói: "Đặt vào mấy năm trước, vô luận là đ.á.n.h bạc hay tìm phụ nữ, đều sẽ bị đấu tố c.h.ế.t, nói không chừng còn sẽ ngồi tù."

"Xác thật, hiện tại xã hội mở cửa, lung tung rối loạn đồ vật cũng ra tới."

"Tớ có mang quà cho cậu, có rảnh qua nhà tớ lấy." Lương Hiểu Đào nói.

"Được, lát nữa tớ qua."

Lương Hiểu Đào thường xuyên ra nước ngoài, gặp được đồ vật thích hợp với cô đều sẽ mang về cho cô, Hoắc Thục Phương cũng không khách khí đều nhận lấy, bất quá cũng sẽ đáp lễ.

Lương Hiểu Đào và Hoắc Thục Phương tách ra về nhà, Mai Thu Lan thấy cô liền hỏi: "Vợ Triệu lữ trưởng thế nào rồi?"

Lương Hiểu Đào vừa đi vào trong nhà vừa nói: "Cấp hỏa công tâm, đã tỉnh rồi ạ. Chính là vợ Trương Lập Đàn phát hiện hắn dan díu với người phụ nữ khác, lại làm ầm lên rồi."

"Bình thường nhìn khá tốt một đứa nhỏ, sao lại hỗn như vậy chứ?" Mai Thu Lan trước kia ấn tượng với Trương Lập Đàn khá tốt, không ngờ chỉ sau một đêm liền thay đổi nhiều như vậy.

Lương Hiểu Đào và Mai Thu Lan cùng nhau vào phòng khách, Lương Nguyên Đường và Tần Sơn Hà đang mỗi người ôm một đứa bé, Lương Hiểu Đào đi qua đón lấy Thường Thường từ trong lòng Lương Nguyên Đường: "Có nhớ mẹ không?"

Thường Thường và An An đã biết nhận người, mấy ngày không thấy mẹ, bỗng nhiên nhìn thấy cô liền bẹp bẹp cái miệng nhỏ, bộ dạng ủy khuất đến không chịu được, Lương Hiểu Đào đau lòng cực kỳ.

Mà An An thì trực tiếp hơn nhiều, trực tiếp a a kêu hai tiếng, sau đó liền khóc lên, Lương Hiểu Đào ngồi xuống, bảo Tần Sơn Hà đưa An An cho cô, nhóc tì lại cao hứng lên.

"Chỉ biết lăn lộn người ta." Mai Thu Lan vuốt đầu An An cười.

"Vợ Triệu lữ trưởng thế nào?" Lương Nguyên Đường hỏi.

Lương Hiểu Đào kể tình hình nhà họ Triệu, Lương Nguyên Đường cảm thán vài câu lại hỏi tình hình bên Mỹ, Lương Hiểu Đào tỉ mỉ kể cho ông nghe, lại nói: "Ông Kỷ Đường và Owen tặng quà cảm ơn cho cháu, cháu nhận rồi."

Nói rồi cô nhìn về phía Tần Sơn Hà: "Ở trong vali của em, anh giúp em lấy lại đây." Đồ vật có chút quý trọng, vẫn là để trưởng bối biết thì tốt hơn.

Tần Sơn Hà lên lầu lấy hai món đồ xuống mở ra, Lương Nguyên Đường nhìn xong nói: "Cho cháu thì cháu cứ giữ lấy."

"Vòng tay cháu thích nên giữ lại, tranh thì cháu không hiểu, để cũng vô dụng, vẫn là biếu ông ạ."

Lương Nguyên Đường không từ chối, ông xác thật rất thích bức tranh kia.

Mai Thu Lan đi tới, ôm Thường Thường vào lòng: "Trẻ con để ta và ông nội con bế, con lên nghỉ ngơi một lát đi."
Thập Niên 70: Thần Y Cay Nồng - Chương 463 | Đọc truyện chữ