"Ngài Derson, tôi đã nói, anh nếu muốn khỏi bệnh, cần thiết làm theo lời tôi nói."

Derson nhún vai: "Bác sĩ Lương, y thuật của cô rất tốt, bệnh của tôi đã đỡ rất nhiều."

Hắn nói là thật, chỉ số tiểu ra m.á.u dưới kính hiển vi đã tốt hơn rất nhiều, hắn cảm thấy tiếp tục uống t.h.u.ố.c của vị bác sĩ Trung Quốc này, bệnh liền có thể hoàn toàn chữa khỏi. Nhưng t.h.u.ố.c đắng quá, hắn một chút cũng không muốn uống.

Lương Hiểu Đào thực cạn lời, cô tận lực làm cho cảm xúc mình hòa hoãn: "Bệnh chủ yếu nhất của anh cũng không phải tiểu ra m.á.u dưới kính hiển vi, đó chỉ là một loại triệu chứng biểu hiện ra ngoài của bệnh tật cơ thể anh. Bệnh thật sự của anh là bẩm sinh không đủ."

"Tôi nghe không hiểu cô đang nói cái gì, tôi cảm thấy hiện tại cơ thể tôi rất tốt." Derson không muốn nghe Lương Hiểu Đào tiếp tục nói. Bởi vì cô trị hết bệnh cho hắn, hắn mới có thể khách khí với cô như vậy, bằng không hắn mới sẽ không nghe cô ở chỗ này lải nhải.

"Được, anh cứ tự nhiên là được." Lương Hiểu Đào đứng dậy đi ra ngoài, hắn là bệnh nhân tự đại nhất cô từng gặp.

Không có gì để nói, cáo biệt Viện trưởng bệnh viện, cô và Quách Dương liền đáp máy bay về nước. Vẫn là Tần Sơn Hà đón cô, nhưng lần này thấy cô Tần Sơn Hà hỏi vài câu tình hình cô ở nước ngoài, liền nói: "Mau ch.óng trở về, vợ Triệu lữ trưởng hôn mê bất tỉnh. Nhị gia gia đi theo thủ trưởng đi thị sát, chờ em đi cứu người đấy."

Lương Hiểu Đào kinh ngạc: "Vợ Triệu lữ trưởng? Bà ấy không phải luôn luôn rất khỏe mạnh sao? Nói chuyện giọng lớn đến mức cả đại viện quân khu đều có thể nghe thấy."

Khi nói chuyện đã lên xe, Tần Sơn Hà khởi động xe nói: "Nghe nói là tiền tiết kiệm trong nhà đều bị Trương Lập Đàn lấy đi đầu tư quán ăn Trung Quốc, nhưng hắn lại thua sạch ở sòng bạc nước ngoài."

Lương Hiểu Đào kinh ngạc há to miệng: "Hắn thế mà còn đi đ.á.n.h bạc?"

Tần Sơn Hà quay đầu nhìn cô: "Em biết hắn còn làm gì không?"

"Em ở khách sạn bên Mỹ nhìn thấy hắn ôm một cô gái tóc vàng vào phòng."

Cái tên Trương Lập Đàn này thật là biết chơi, vợ con đều có còn ở bên ngoài tìm phụ nữ, không chỉ thế thế mà còn đi đ.á.n.h bạc.

"Một cái nhà nếu là ra một hậu duệ như vậy, có thể hủy cả nhà." Lương Hiểu Đào không khỏi thở dài.

Tần Sơn Hà hừ một tiếng: "Đó là đ.á.n.h nhẹ, lần đầu tiên không đàng hoàng liền đ.á.n.h cho gần c.h.ế.t mới thôi, xem về sau còn dám hay không."

Lương Hiểu Đào nhìn hắn: "Anh về sau sẽ không cũng quản Bình Bình An An như vậy chứ."

Tần Sơn Hà bàn tay to xoa xoa đầu cô: "Cái này em không cần lo lắng, hai đứa nó nếu là quá bướng bỉnh, trong nhà có kinh nghiệm quản giáo."

"Kinh nghiệm gì?" Lương Hiểu Đào hỏi.

Tần Sơn Hà: "Em quên Lương Nghị rồi à."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Hắn chính là nghe nói Lương Nghị hồi nhỏ nghịch ngợm cỡ nào, bảy tám tuổi là có thể dẫn theo một đám trẻ con đ.á.n.h nhau với người ta, đ.á.n.h người ta vào bệnh viện nằm mấy tháng. Cũng chính vì chuyện này, Lương Ngọc Đường mới nhẫn tâm đưa hắn đến chỗ Lương Nguyên Đường.

Lương Nguyên Đường cũng có thể xuống tay, đầu tiên là dùng roi hung hăng quất một trận, sau đó liền ném hắn vào quân đội, bắt hắn huấn luyện cùng binh lính, làm Lương Nghị mệt quả thực muốn c.h.ế.t.

Lương Hiểu Đào cũng nhớ tới chiến tích vĩ đại của Lương Nghị mà ông nội kể, không khỏi cười: "Em thấy Thường Thường là đứa bớt lo, An An tính tình lớn."

Tần Sơn Hà thầm nghĩ, vậy là em không biết có một loại người, gian tà ngầm.

Tới đại viện quân khu, bọn họ không về nhà, trực tiếp đi đến nhà Triệu lữ trưởng. Ở cửa đụng phải Ô Hàn Học và Ô Hoành Tuấn, hai bên đều có chút xấu hổ. Bọn họ cũng chưa nghĩ đến Triệu lữ trưởng đồng thời mời hai nhóm người.

"Hiểu Đào cháu cũng tới à." Ô Hoành Tuấn chào hỏi Lương Hiểu Đào trước, tuy rằng Ô Hàn Học vẫn luôn coi Lương gia là đối thủ, nhưng Ô Hoành Tuấn lại cho rằng, đều là Trung y, không cần thiết tranh cái ngươi c.h.ế.t ta sống.

Lương Hiểu Đào cười đáp: "Nghe nói vợ Triệu lữ trưởng thân thể có chút không khỏe, cháu qua đây xem thử."

Tần Sơn Hà bảo Lương Hiểu Đào tự mình đi vào, hắn về nhà trước. Lương Hiểu Đào cùng hai ông cháu họ Ô cùng nhau vào sân, liền thấy Trương Lập Đàn đỉnh một cái đầu tóc vàng, quỳ trên mặt đất, trong phòng truyền ra tiếng quát của Triệu lữ trưởng: "Bảo nó cạo trọc đầu đi, cạo trọc lốc. Ra nước ngoài mấy ngày mày còn tưởng biến thành tên Tây chắc?"

Trương Lập Đàn cúi đầu không nói lời nào, cảnh vệ viên của Triệu lữ trưởng từ bên trong đi ra, trong tay cầm tông đơ cạo đầu và khăn lông. Lương Hiểu Đào liếc mắt một cái, cùng Ô Hàn Học và Ô Hoành Tuấn cùng nhau vào nhà.

Triệu lữ trưởng nhìn thấy bọn họ sắc mặt đen sì hòa hoãn chút: "Ở buồng trong ấy, tôi đưa các vị vào. Thục Phương đã ở bên trong rồi."

Đi theo Triệu lữ trưởng vào phòng ngủ, liền thấy Hoắc Thục Phương đang châm cứu cho vợ Triệu lữ trưởng, nhìn thấy Lương Hiểu Đào cô nói: "Bà ấy vốn dĩ tim không tốt, lại cấp hỏa công tâm, dẫn tới hôn mê."

Lương Hiểu Đào ừ một tiếng: "Cậu tiếp tục đi."

Hoắc Thục Phương cũng thấy được Ô Hoành Tuấn bọn họ, khẽ gật đầu với bọn họ, sau đó lại xoay người tiếp tục châm cứu. Thủ pháp châm cứu của Hoắc Thục Phương là do Lương Hiểu Đào tay cầm tay dạy, cô lại học khắc khổ, ngay cả Ô Hàn Học đều không thể không thừa nhận thủ pháp châm cứu của cô tinh xảo lại thuần thục.

Mấy châm đi xuống, vợ Triệu lữ trưởng tỉnh lại, vừa tỉnh bà liền khóc lên: "Tôi sao lại sinh ra cái nghiệp chướng như vậy, tôi không muốn sống nữa."

"Đừng khóc," Triệu lữ trưởng rống lên một tiếng, lại cảm thấy mình khẩu khí không tốt, vợ rốt cuộc còn bệnh, ông lại hoãn giọng nói: "Tiền không có lại tích cóp là được, đến nỗi cái nghiệp chướng bên ngoài kia, quản được thì quản, quản không được thì mặc kệ nó. Tôi lại không cần nó dưỡng lão."

Vợ Triệu lữ trưởng vẫn rơi nước mắt, Hoắc Thục Phương vừa bắt mạch cho bà vừa nói: "Dì à, tim dì không tốt không thể kích động, sự tình đã xảy ra rồi, dì phải nghĩ theo hướng tốt."

"Tôi còn cái gì tốt có thể nghĩ? Nó thế mà học đòi đ.á.n.h bạc, đây là muốn cái mạng già của tôi a!" Vợ Triệu lữ trưởng lại khóc lên, Hoắc Thục Phương tính tình nóng nảy, thấy bà vẫn khóc, liền nói: "Dì nếu thật sự giận quá, liền đ.á.n.h hắn, đ.á.n.h gần c.h.ế.t mới thôi."
Thập Niên 70: Thần Y Cay Nồng - Chương 462 | Đọc truyện chữ