"Vậy là tốt rồi." Lương Hiểu Đào cười nói, sau đó ghé sát vào cô ấy hạ giọng nói: "Mai Bích Hoa người này thế nào?"

Lục Văn Anh sửng sốt một cái chớp mắt, lập tức biết Lương Hiểu Đào hỏi cái gì, cô ấy nhỏ giọng nói: "Người khá tốt, làm việc nghiêm túc nỗ lực, cái khác tớ không cảm giác ra cái gì. Tớ thường xuyên ở phòng thí nghiệm, cơ bản không tiếp xúc lãnh đạo."

Cho nên cũng không biết Mai Bích Hoa ở chung với Tần Sơn Hà thế nào.

Lương Hiểu Đào ừ một tiếng, cô cảm thấy mình có thể là nghĩ nhiều.

Đồ ăn lên xong, mẹ Lão Lâm hỏi tình hình cặp song sinh của Lương Hiểu Đào, phụ nữ kết hôn có con, nói đến con cái tuyệt đối có đề tài chung, Lương Hiểu Đào cùng bà và vợ Lão Lâm trò chuyện rất vui vẻ.

Ăn cơm xong, Lương Hiểu Đào và Tần Sơn Hà không về nhà máy, trực tiếp lái xe về nhà. Mẹ Lão Lâm nhìn chiếc xe đi xa, nhỏ giọng nói với vợ Lão Lâm: "Tuy nói ông nội là tướng quân, nhưng tính tình thật sự tốt."

Vợ Lão Lâm liếc nhìn Mai Bích Hoa, nhỏ giọng nói: "Cái cô họ Mai kia rất biết diễn, hôm nay chính chủ tới rồi, một ánh mắt cũng không liếc về phía Tần Sơn Hà."

Mẹ Lão Lâm bĩu môi, bà hận nhất những con hồ ly tinh quyến rũ đàn ông của người khác, đừng để bà bắt được thóp.

Lương Hiểu Đào và Tần Sơn Hà về đến nhà, Mai Thu Cẩn cùng Mai Bác Ngạn, Kỷ Duyệt Nghi đang ở phòng khách trò chuyện với Mai Thu Lan. Mai Thu Cẩn và Mai Thu Lan mỗi người ôm một đứa bé trong lòng.

Lương Hiểu Đào đi qua ngồi xuống bên cạnh Mai Thu Cẩn: "Dì mỗ sao lại qua đây ạ?"

Cô bên này vừa nói chuyện, An An liền giương tay nhỏ đòi cô bế, Lương Hiểu Đào ôm bé vào lòng. Mai Thu Cẩn có chút luyến tiếc, trong miệng liền nói: "Bà dì lại bế một lát được không?"

An An nhìn bà lại nhìn Lương Hiểu Đào, khuôn mặt nhỏ mang theo rối rắm, cuối cùng đầu nghiêng một cái dựa vào n.g.ự.c Lương Hiểu Đào cười với Mai Thu Cẩn. Mọi người đều bị bé chọc cười.

Mai Thu Lan cười nói: "Bác Ngạn và Duyệt Nghi mau ch.óng kết hôn, cũng sinh cho con một đứa."

Mai Thu Cẩn lần này tới chính là muốn bàn chuyện kết hôn với Kỷ gia. Tuy rằng Mai Bác Ngạn và Kỷ Duyệt Nghi tìm hiểu nhau chưa lâu, nhưng trong nước không thịnh hành chuyện yêu đương mấy năm trời.

Kỷ gia đã điều tra Mai gia rõ ràng, cảm thấy vô luận là Mai gia hay Mai Bác Ngạn đều không tồi. Mai Thu Lan cũng cẩn thận hỏi thăm Kỷ gia, cha mẹ Kỷ Duyệt Nghi đều là lão cách mạng, nhân phẩm không có bất luận vấn đề gì.

Mấy người anh của cô ta cũng đều tích cực tiến tới, chỉ có Kỷ Duyệt Nghi là con gái út sinh muộn, cả nhà đều sủng cô ta, tính tình có chút làm theo ý mình. Nhưng nhiều năm như vậy cô ta cũng không làm ra chuyện gì quá khác người, hơn nữa Mai Bác Ngạn xác thật thích cô ta.

Dưới tình huống này, Mai gia nếu còn không chủ động đưa ra chuyện kết hôn, sẽ khiến người ta cảm thấy không có thành ý.

Mai Thu Cẩn rốt cuộc tuổi tác cũng không nhỏ, đã sớm mong ôm cháu trai cháu gái, nghe xong lời Mai Thu Lan liền cười nói: "Em liền mong bọn nó mau ch.óng kết hôn sinh con đây."

Kỷ Duyệt Nghi nghe xong lời này cũng không thẹn thùng, kéo tay nhỏ của Thường Thường trêu bé chơi. Mai Thu Cẩn rất thích tính tình này của cô ta, không làm bộ làm tịch. Nói chuyện một lát, Bình Bình An An có chút buồn ngủ, Lương Hiểu Đào và Tần Sơn Hà bế hai nhóc tì về phòng dỗ ngủ.

Bên ngoài, Mai Thu Cẩn hỏi Mai Thu Lan: "Mai Bích Hoa còn ở nhà máy của Sơn Hà à?"

Mai Thu Lan gật đầu: "Hiểu Đào nói con bé đó cái gì cũng không làm sai, đuổi việc nó có chút không thể nào nói nổi."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Vẫn là chú ý một chút thì hơn."

Mai Thu Cẩn không có ý vì mẹ Mai Bích Hoa liền phải gây khó dễ cho cô ta, rốt cuộc đó là chuyện đời trước của bọn họ, không cần thiết liên lụy đến tiểu bối.

Bà chỉ cảm thấy, Mai Bích Hoa dù sao cũng là do người phụ nữ kia nuôi lớn, có một số tư tưởng vô hình trung sẽ bị tiêm nhiễm. Hơn nữa Tần Sơn Hà xác thật là một người đàn ông ưu tú về mọi mặt, khiến cho phụ nữ ái mộ là chuyện hết sức bình thường.

Bà chính là sợ hãi Lương Hiểu Đào về sau đi vào vết xe đổ của mình.

Nói chuyện một lát, Mai Thu Cẩn bọn họ liền rời đi. Chờ Kỷ Duyệt Nghi và Mai Bác Ngạn ở riêng với nhau, hỏi Mai Bích Hoa là ai, Mai Bác Ngạn cũng không giấu giếm, đem những gì có thể nói đều nói.

Kỷ Duyệt Nghi nghe xong đều muốn c.h.ử.i thề: "Lương Hiểu Đào không phải tay rất đen sao? Không tặng cho cô ta một liều độc d.ư.ợ.c?"

Mai Bác Ngạn dở khóc dở cười: "Đây đều là chúng ta phỏng đoán, lại không có chứng cứ."

"Cái này cần chứng cứ gì sao?" Kỷ Duyệt Nghi hỏi lại: "Em thấy anh không vui, muốn đuổi việc anh, ai có thể nói cái gì?"

Mai Bác Ngạn liền thích tính tình thẳng thắn này của cô ta, bất quá vẫn nói: "Hiểu Đào tính cách không giống em."

Kỷ Duyệt Nghi hừ một tiếng: "Vậy là anh không biết lúc cậu ấy ra tay tàn nhẫn rồi, Triệu Tiểu Tam hiện tại còn đang ngồi tù đấy."

Mai Bác Ngạn không tiếp tục đề tài này, hắn đối với mẹ Mai Bích Hoa là hận, rốt cuộc bởi vì bà ta mà cha mẹ hắn ngăn cách nhiều năm như vậy. Đối với Mai Bích Hoa, hắn tuy không hận nhưng cũng không có tình thân đáng nói, so với người qua đường còn xa lạ hơn.

Nhưng Kỷ Duyệt Nghi là kẻ xem náo nhiệt không chê chuyện lớn, hạ quyết tâm muốn gặp Mai Bích Hoa này. Hiện tại cô ta và Lương Hiểu Đào cũng coi như là họ hàng, tính ra vẫn là trưởng bối của cô. Trưởng bối phải ra mặt thay vãn bối.

Mai Bích Hoa không biết, cô ta không thể hiểu được nhiều thêm hai người đối địch ---- mẹ Lão Lâm và Kỷ Duyệt Nghi.

Lương Hiểu Đào cũng không biết có hai người muốn vì cô "ra mặt".

Ngày hôm sau Lương Hiểu Đào đi làm bình thường, tới văn phòng vừa mới ngồi xuống điện thoại liền vang lên, là vợ Triệu lữ trưởng gọi tới, giọng nói rất gấp gáp: "Hiểu Đào à, cháu có thể tới nhà dì một chuyến không? Lần này thật sự sắp xảy ra án mạng rồi, Ái Phương uống t.h.u.ố.c tự sát."

Lương Hiểu Đào vừa nghe lập tức nói: "Dì à, dì đừng vội, cháu lập tức qua ngay."

"Được được được."

Lương Hiểu Đào cúp điện thoại, liền thu dọn đồ đạc chạy tới đại viện quân khu, tới nhà họ Triệu, Trương Lập Đàn lại đang quỳ trong sân, lần này trên mặt hắn mang theo vẻ kinh hoàng.

Nhìn thấy Lương Hiểu Đào hắn vội vàng nói: "Hiểu Đào, cô nhất định phải cứu Ái Phương, nhất định phải cứu cô ấy." Hắn không ngờ nhất thời lỡ tay sẽ tạo thành tội nghiệt lớn như vậy.
Thập Niên 70: Thần Y Cay Nồng - Chương 466 | Đọc truyện chữ