Thập Niên 60: Cuộc Sống Tốt Đẹp
Chương 299: Kế hoạch mua nhà, hết Tết lại chia xa (2)
Bà cụ Triệu nhìn Hỉ Bảo nghiêm túc, rồi bắt đầu dỗ dành:
“Thế Bảo nói xem, thằng Cường thì sao? Còn thằng Vĩ nữa, bao giờ mới lấy vợ?”
Hỉ Bảo chẳng biết gì sất chỉ thuận miệng đáp:
“Hai anh ấy bao giờ muốn cưới thì khắc cưới được thôi, con thấy hai anh ấy giờ chưa nghĩ đến chuyện đó đâu.”
Thôi xong, không dỗ được, bà cụ Triệu quay lại lườm Tống Cường một cái rồi kéo Hỉ Bảo đi dạo phố. Đương nhiên không phải dạo cửa hàng điện máy vì nhà đã đủ đồ rồi, hai bà cháu đi xem các cửa hàng khác trên phố.
Đi qua tiệm ăn vặt bên cạnh, Hỉ Bảo ngửi thấy mùi ngọt quen thuộc vội kéo bà nội vào:
“Bà ơi, trà táo đỏ kỷ t.ử nhà này vừa thơm vừa ngọt, ngon lắm, lần trước anh cả mời con uống một lần làm con cứ nhớ mãi.”
Con gái ông chủ đang trông tiệm thấy Hỉ Bảo thì hơi khựng lại, nghe cô nói xong liền tươi tỉnh hẳn, nhanh tay múc hai bát trà táo đỏ kỷ t.ử lại thuận tay lấy thêm hai đĩa điểm tâm:
“Đây chẳng phải em gái ông chủ Tống sao? Vào đây, ăn đi, chị mời.”
Hỉ Bảo định từ chối thì cô gái lại nói:
“Không thì lát nữa chị sang đòi nợ ông chủ Tống sau, hai người cứ ăn tự nhiên, hàng xóm láng giềng cả, ngại gì.”
Nói thế nghe cũng hợp lý, Hỉ Bảo nhớ lần trước cô gái này cũng quen cửa quen nẻo sang cửa hàng điện máy bèn không từ chối nữa mà kéo bà nội tìm chỗ ngồi, uống trà nóng ăn điểm tâm. Phải công nhận là hương vị rất tuyệt, điểm tâm truyền thống Bắc Kinh ăn ngon chẳng kém gì bánh ngọt kiểu Tây đầy mùi sữa.
Ăn uống lót dạ xong, hai bà cháu tiếp tục đi dạo. Hỉ Bảo thực sự không có ý gì khác còn Bà cụ Triệu thì lờ mờ nhận ra điều gì đó nhưng bà không nói. Thằng cháu này khác với cháu gái, hơn nữa với cái nết của Tống Cường thì chỉ có nó đi lừa người ta chứ ai lừa được nó. Cho nên giục cưới thì cứ giục, còn chi tiết thế nào thì bà không can thiệp.
Còn vài ngày nữa là Tết, Hỉ Bảo hiếm khi rời xa sách vở cùng bà nội đi dạo hơn nửa cái Bắc Kinh. Những người khác lúc thì đi cùng lúc thì thích ở nhà hơn, đặc biệt là Xú Đản, mẹ ở đâu cậu ở đó, những cái khác mặc kệ.
Thoáng cái đã đến 29 Tết, chiều hôm đó Tống Vệ Quân về nhà.
Dù hiện tại ông ít khi phải đi làm nhiệm vụ bên ngoài nhưng muốn hoàn toàn rảnh rỗi cũng không dễ. Cũng may miễn là ông không gặp nguy hiểm, bà cụ Triệu cũng lười quản, con trai lớn rồi tự có chừng mực.
Lần này về theo lời Tống Vệ Quân, ông được nghỉ chừng mười ngày còn mang về một tin cực tốt.
Tin tốt là chuyện tứ hợp viện đã có manh mối. Chắc chắn không xịn bằng cái Tống Vệ Quân mua được nhưng vị trí không tệ, diện tích cũng tạm ổn, những cái khác không quan trọng lắm.
“Trước kia là mấy hộ dân ở ghép, sau bị nhà nước thu hồi nhưng trong viện bị cơi nới lung tung, chú qua xem thử thấy chẳng còn ra hình thù gì nữa. Hai đứa muốn mua thì phải sửa sang lại nhiều đấy. Tạm thời chỉ có một cái thôi, hai đứa tự bàn bạc đi.” Tống Vệ Quân nói rồi móc trong túi ra tờ giấy ghi địa chỉ, “Bao giờ đi xem? Để chú còn đi lấy chìa khóa.”
Mua nhà là chuyện gấp, dù bên trong có nát như bãi rác thì cũng phải xem tận mắt đã rồi tính. Nhưng mai là 30 Tết rồi, hai anh em bàn nhau quyết định mùng một Tết đi xem. Rốt cuộc ở Bắc Kinh họ cũng chẳng có họ hàng thân thích gì để đi chúc Tết.
Nói thì hay lắm nhưng có chuyện này trong lòng, hai anh em ăn Tết mất ngon chỉ sợ có kẻ nhảy vào nẫng tay trên cái tứ hợp viện họ mong mỏi bấy lâu.
Đón một cái Tết náo nhiệt xong, hai anh em kéo ngay Tống Vệ Quân đi. Hỉ Bảo cũng muốn đi nhưng lại tiếc bà nội, đang do dự thì bà cụ Triệu cởi tạp dề:
“Đi thôi, bà cháu mình cũng đi mở mang tầm mắt.”
“Vâng ạ!”
Chỗ họ định xem cách tứ hợp viện Tống Vệ Quân mua không xa, đi bộ chừng mười phút. Tiện thể họ ghé qua nhà Tống Vệ Quân trước.
Nói ra thì đây là lần đầu Hỉ Bảo đến đây, dọc đường cô tò mò hỏi ba đủ thứ chuyện.
Tống Vệ Quân bất lực:
“Con gái à, thực ra ba cũng mới đến một lần, sau đó đưa chìa khóa cho anh cả con, nó chạy qua chạy lại mấy tháng nay nên rành rẽ hơn ba nhiều.”
Tống Cường cười hề hề:
“Bảo à, anh giữ bí mật chút, lát nữa em tự nhìn là biết tốt xấu ngay.”
Hỉ Bảo đành chịu cũng may đi qua hai chuyến xe buýt, chỗ đến không xa lắm. Cô một tay kéo bà một tay kéo ba, lon ton theo sau hai anh em Tống Cường.
Nhà có sân chưa chắc đã là tứ hợp viện đa phần là nhà tự xây, đặc điểm lớn nhất của tứ hợp viện là sự cổ kính. Tứ hợp viện Tống Vệ Quân mua được bảo tồn tốt, gần như không bị phá hỏng, chủ cũ có dựng thêm cái nhà kho nhỏ nhưng Tống Cường đã cho dỡ sạch sẽ. Cửa sổ hỏng hóc anh ta cũng cho người sửa lại, không dùng gỗ hiện đại mà canh me ở chợ đồ cũ mua lại cửa sổ cũ người ta dỡ ra để thay vào.
Nhờ thế vừa mở cổng viện là có cảm giác như bước vào lịch sử.
Vào cổng là bức bình phong, vòng qua đó là cổng thùy hoa nhỏ, vào trong mới là chính viện, quy cách hai tai bốn sương phòng (nhà chính có hai phòng nhỏ hai bên, hai bên sân có bốn phòng phụ), hành lang có mái che hai bên, ở giữa là sân đình. Nếu là mùa xuân thì có lẽ đã thấy màu xanh mát mắt nhưng giờ chỉ có một đống tuyết.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tống Cường ho khan xấu hổ:
“Dạo này bận quá anh không qua đây được, tuyết đọng hơi dày.”
Mọi người không để ý lắm vì nhìn qua cũng thấy tâm huyết của Tống Cường. Mở cửa phòng ra xem kỹ càng thấy bên trong phần lớn đã kê sẵn đồ đạc, tuy nhìn qua phong cách triều đại nào cũng có nhưng tổng thể rất ổn, xứng đáng với hai chữ cổ kính, chi tiết nhỏ bỏ qua.
“Đúng rồi, phía sau còn dãy nhà sau nữa, có xem luôn không? Nhưng bên đó chưa kê đồ gì, mới láng xi măng nền và quét vôi tường thôi.”
Đã đến rồi thì Tống Cường dẫn đi xem hết một lượt. Như anh ta nói, dãy nhà sau gần như để trống vì nhà Tống Vệ Quân chỉ có hai ba con, thêm cả ông bà nội cũng không ở hết từng ấy phòng. Loại tứ hợp viện truyền thống này thiết kế cho cả đại gia đình: vợ chồng già ở nhà chính và phòng tai, con cả ở đông sương, con thứ ở tây sương, con gái ở dãy nhà sau. Nếu đông người hơn thì chia nhỏ ra, có khi một phòng ở cả ba thế hệ.
“Tốt đấy, nhưng giờ chú vẫn phải ở bên quân khu, tối thường có huấn luyện dã ngoại. Hỉ Bảo lại ở ký túc xá, chỗ này dọn dẹp xong cũng chưa ai ở.” Tống Vệ Quân khó xử, “Hay hai đứa rảnh qua đây ở?”
Tống Cường xua tay:
“Thôi khỏi, bọn con có chỗ ở rồi, dù có mua được tứ hợp viện thì chắc cũng để không đấy thôi.”
“Thế thì khó nhỉ, nhà phải có hơi người mới tốt, mày sửa sang cho chú đẹp thế này, chú cũng tiếc không muốn cho thuê. Chuyện này... Mẹ, hay mẹ ở lại đây đi?”
Bà cụ Triệu ném cho con trai hai cái lườm:
“Diễn! Mày diễn tiếp đi, tưởng mẹ già rồi hồ đồ không đoán ra mày nghĩ gì à!”
“Nghĩ gì thế ạ?”
Hỉ Bảo thực sự không biết, ngơ ngác nhìn hết người này đến người khác.
Bị con trai út gài bẫy lại gặp đúng cô cháu gái ngây thơ thật sự, bà cụ Triệu cũng bó tay:
“Thôi được rồi, để về bàn bạc kỹ với ba mày đã, chuyện lớn thế này, mày không thể giữ mẹ lại không cho về được chứ?”
“Đâu dám ạ? Cho con mượn mười lá gan cũng không dám.”
Mục đích đã đạt được, Tống Vệ Quân vội xin tha, không quên nháy mắt ra hiệu cho hai anh em Tống Cường chuồn lẹ.
Hai anh em phối hợp nhịp nhàng, rốt cuộc chuyện mua tứ hợp viện của họ còn phải nhờ vả người ta, lập tức mỗi người một bên vừa lừa vừa dỗ kéo Bà cụ Triệu đi, để lại Hỉ Bảo mắt tròn mắt dẹt vội kéo tay ba chạy theo.
Đã xem qua tứ hợp viện cổ gần như hoàn hảo, đến khi đi bộ hơn mười phút tới chỗ tứ hợp viện đang rao bán, Hỉ Bảo không nhịn được che mắt lại.
Không có cổ kính, chỉ có những công trình cơi nới lộn xộn.
Bức bình phong vốn có bị biến thành bức tường, dựng lều lên bên trong chất đống đồ tạp nham, chưa đến gần đã ngửi thấy mùi. Đây là mùa đông đấy, chứ mùa hè thì chắc là ổ ruồi muỗi! Vì khoảng sân trước chật ních không có chỗ đặt chân, họ đành dẫm lên đống rác đi vào trong, xuyên qua cái cổng thùy hoa đã biến dạng để vào cái gọi là chính viện.
Nói vậy là vì nơi này chẳng còn sân đình, chen chúc toàn là mái lều tạm bợ, hành lang có mái che cũng bị dỡ bỏ thay vào đó là lều lán. Hỉ Bảo đứng trước cổng thùy hoa nhìn mãi không ra đâu là nhà chính đâu là sương phòng mà chỉ thấy tối om như hũ nút, dù là ban ngày vào trong cũng không thấy rõ năm ngón tay, ngẩng đầu lên chỉ thấy vài tia nắng lọt qua khe hở.
Hỉ Bảo ngơ ngác hỏi Tống Cường:
“Anh cả, cái nhà vừa nãy ban đầu cũng thế này á? Anh giỏi thật đấy.”
“Đừng có tâng bốc anh, anh cũng lần đầu thấy cái tứ hợp viện bị phá nát thế này. Nhưng không phải là hết t.h.u.ố.c chữa, ít nhất kiến trúc chính vẫn còn.” Tống Cường xoa cằm, do dự hồi lâu rồi thúc khuỷu tay vào lưng Tống Vĩ, “Chú tính sao? Nếu chú muốn thì anh nhường chú trước.”
Vẻ mặt Tống Vĩ chẳng khá hơn Hỉ Bảo là bao, nghe vậy lắc đầu quầy quậy:
“Em không cần.”
“Cũng được, thế anh mua cái này trước, chú đi mua căn chung cư đi, không thì tiền nong cũng khó xoay sở.”
Nếu một người vừa mua tứ hợp viện vừa mua chung cư thì sẽ thâm hụt vốn lưu động, mà công việc buôn bán đang vào guồng cần mở rộng bất cứ lúc nào, dùng quá nhiều vốn một lúc không ổn. Thế nên mỗi người một cái là hợp lý nhất.
“Đúng đấy, mùa đông anh sang chỗ em ở, bình thường em sang chỗ anh tá túc, quá chuẩn!”
Tống Vĩ cũng có ý đó. Hai người đứng giữa đống rác bàn bạc qua loa rồi nhanh ch.óng trả lời Tống Vệ Quân.
Tống Vệ Quân nhìn hai đứa cháu bàn luận thấy thú vị, nhận được câu trả lời chắc chắn cũng không vội đi, hỏi:
“Bình thường hai đứa cũng quyết định tùy tiện thế này à? Chưa từng bất đồng ý kiến sao?”
Hai anh em nghiêm túc nhớ lại, Tống Cường nói:
“Chắc chắn là có chứ, nhưng nó bé hơn, con thường nhường nó.”
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận