Thập Niên 60: Cuộc Sống Tốt Đẹp

Chương 298: Kế hoạch mua nhà, hết Tết lại chia xa (1)

 

“Anh!”

Theo tiếng gọi "Anh" thân mật của Xú Đản, Tống Vĩ trực tiếp bị dọa cho ngớ người ra, Tống Cường bên cạnh cũng sợ không nhẹ vừa xoa tai vừa vội vàng hỏi Xú Đản:

“Thế anh thì sao? Anh là ai?”

Ánh mắt Xú Đản đảo qua đảo lại giữa Tống Vĩ và Tống Cường, sau đó như hạ quyết tâm kiên định nói:

“Cũng là anh.”

Lần này thì Tống Cường và Tống Vĩ sợ thật rồi, hai người đều bày ra vẻ mặt không dám tin, mắt trố lồi ra mãi không tìm được câu nào để đáp lại.

Vẫn là Tống Vệ Quốc nhìn không nổi, lườm con trai và cháu trai một cái đầy ghét bỏ:

“Trước khi các mấy đứa về ba đã nói với Xú Đản rồi, với lại nó chỉ là trí nhớ kém thôi, Tống Vĩ vừa rồi tự xưng là anh còn gì, còn hỏi nó có biết anh là ai không?”

Ý là: Rốt cuộc ai mới là kẻ ngốc đây hả? “Đúng rồi, các anh đều là anh cả.” Xú Đản gật đầu phụ họa nhưng nghĩ ngợi một chút lại hỏi, “Hình như còn thiếu một anh nữa, cái anh Mao Đầu đen thùi lùi đi đâu rồi?”

Trong số mọi người trong nhà, người Xú Đản nhớ nhất là Trương Tú Hòa, tiếp đến là Mao Đầu và Hỉ Bảo, sau đó mới đến bà nội.

Trương Tú Hòa vỗ vỗ tay Xú Đản trấn an:

“Anh Mao Đầu của con đi đóng phim rồi.”

Lại quay sang Tống Cường và Tống Vĩ giục,

“Mấy giờ rồi? Mau đi tắm rửa ngủ đi.”

Người nhà quê ngủ sớm, dù giờ nhà nào cũng có điện, Tống gia càng là có cả đống đồ điện gia dụng nhưng thói quen "mặt trời mọc đi làm, mặt trời lặn đi ngủ" vẫn không thay đổi mấy. Nhất là đang mùa đông, 8 giờ rưỡi tối với Trương Tú Hòa đã là quá muộn rồi.

Tống Cường và Tống Vĩ không dám ho he gì vội vàng chạy đi.

Nhà sân vườn ở thì rộng rãi thoải mái thật nhưng nhược điểm cũng không phải không có. Nói đến mấy khu chung cư mới nổi gần đây, nghe bảo nhà vệ sinh đều ở trong nhà, rửa mặt đ.á.n.h răng tiện vô cùng. Không như ở đây, mùa đông rét cắt da cắt thịt, nửa đêm đi vệ sinh là tỉnh cả ngủ vì lạnh.

“Đợi gom tiền xem mua xong tứ hợp viện còn dư không, mình làm thêm căn chung cư... Ái chà, cái thời tiết này lạnh quá!”

“Chuẩn luôn! Theo em thì bình thường ở tứ hợp viện, mùa đông sang chung cư là nhất, nghe bảo chung cư mới xây đều có hệ thống sưởi tập trung.”

Nếu là người khác chắc sẽ bảo hai ông này hoang phí nhưng ai bảo hai anh em tuy không phải ruột thịt mà lại hợp cạ đến lạ thường? Cả hai đều thích hưởng thụ, vất vả kiếm tiền cũng chỉ để hưởng thụ thôi chứ gì? Tiền kiếm ra là để tiêu chứ đâu phải để ngắm.

Đánh c.h.ế.t vợ chồng Tống Vệ Quốc cũng không ngờ con trai và cháu trai lại chốt hạ chuyện mua nhà nhanh gọn như thế chỉ qua vài câu tán gẫu.

...

Dù nhà có thêm người thì việc phải làm vẫn không thể bỏ. Tối qua vừa chốt kế hoạch mua nhà, sáng hôm sau đương nhiên phải dậy sớm cày cuốc kiếm tiền.

Càng gần Tết người bận rộn nhất không ai khác chính là dân buôn bán. Ai bảo tâm lý mọi người là càng đến Tết càng mạnh tay chi tiền cơ chứ? Các cụ đã bảo rồi, có tiền hay không có tiền cũng phải về nhà ăn Tết, khác nhau ở chỗ người có tiền thì tay xách nách mang, người không tiền thì cũng cố mua thêm nửa cân thịt cho có chút "màu" trong bụng.

Bắc Kinh chưa bao giờ thiếu người giàu, nhất là một hai năm gần đây thanh niên cưới hỏi bắt đầu rộ lên mốt sắm "ba món lớn" mới.

Khái niệm ba món lớn đã có từ mười mấy hai mươi năm trước nhưng thời đó chỉ có nhà khá giả mới cố sắm đủ đồng hồ, xe đạp, máy khâu khi cưới vợ. Lúc ấy điều kiện Tống gia bình thường, từ Tống Vệ Quốc đến Tống Vệ Dân cưới vợ đều chẳng có món nào trong ba món lớn. Chỉ có Triệu Kiến Thiết lúc cưới vợ là đặc biệt nhờ người kiếm phiếu mua xe đạp, sắm được chiếc Đại Hồng Kỳ.

Nhưng đến những năm 80, ba món lớn cũ đã thành dĩ vãng. Không phải là không cần nữa, mà là có đủ cũng chẳng ai khoe. Ngược lại, ba món lớn mới mới thực sự làm khó không ít thanh niên đến tuổi cập kê.

Tủ lạnh, TV, máy giặt.

Ba món này chính là tiêu chuẩn mới bây giờ. Tuy cơ bản đã không cần phiếu mua hàng nhưng giá cả vẫn chẳng hề giảm, nhất là TV thương hiệu nước ngoài đắt đến mức vô lý. Nói đâu xa, chiếc TV Sony 18 inch đắt nhất ở cửa hàng điện máy của Tống Cường được hét giá 1600 tệ, thế mà nhập về ba chiếc bán vèo cái hết sạch.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Mặc kệ đám thanh niên đau đầu thế nào, Tống Cường và Tống Vĩ cứ kiếm tiền vui vẻ cái đã. Trước Tết hai người ngoài cửa hàng chính ở Đại Sách Lan còn mở thêm hai chi nhánh ở phía Đông và phía Tây thành phố.

Mặt bằng chi nhánh còn rộng hơn cửa hàng chính, không phải mua mà là thuê, ngoài mặt tiền phía trước còn có kho hàng lớn phía sau. Hai anh em bàn nhau ra giêng đi thi bằng lái rồi sắm cái xe tải chạy cho tiện, vừa chở hàng vừa tiện giao cho khách sộp nếu gặp vận đỏ. Rốt cuộc người giàu thường chơi theo hội, tiếng lành đồn xa biết đâu họ lại kéo nhau đến mua ủng hộ.

Bận rộn tối ngày lại đến giờ hẹn gọi điện thoại với Mao Đầu. Lần này Tống Cường không dám quên nữa kẻo thằng em về nó lại gào lên. Cả nhà sớm đã tập trung ở cửa hàng chờ điện thoại reo đúng giờ.

Mao Đầu rất đúng giờ. Bà cụ Triệu đã chờ sẵn chộp ngay lấy ống nghe:

"A lô!"

Nghe tiếng đầu dây bên kia, Mao Đầu run b.ắ.n cả chân. Lâu không nghe giọng bà nội, bà vẫn khỏe giọng sang sảng nhưng cậu vẫn không khỏi run rẩy trong lòng. Cả nhà lặn lội đường xa lên Bắc Kinh, mình thì trốn biệt tăm vào rừng sâu núi thẳm không nói một tiếng nghĩ thế nào cũng thấy đuối lý.

Mao Đầu cố nén run rẩy tuôn một tràng những lời đã chuẩn bị sẵn từ sáng, chiến thuật đối phó với bà nội chỉ có một: xin lỗi và nịnh nọt luân phiên. Nói một hơi hai ba phút xong, cậu mới rón rén hỏi:

“Bà nội, bà không giận chứ ạ?”

Bà cụ Triệu thực ra chẳng thèm chấp nhặt với cậu, nghe cậu nói xong liền đáp:

“Giận mày á? Bà hơi đâu mà giận? Thôi, nói chuyện với mẹ mày đi.”

Người nghe máy đổi sang Trương Tú Hòa, Mao Đầu thở phào nhẹ nhõm, đưa tay lau mồ hôi trán. Nói thật mồ hôi lạnh toát ra là do bị bà nội dọa đấy. Nghe mẹ lải nhải dặn dò, cậu chẳng thấy phiền chút nào, mẹ nói gì cũng vâng dạ lia lịa: Vâng vâng vâng, được được được, mẹ nói đúng hết!

Đối phó xong hai vị "đại lão" trong nhà như ch.ó săn vẫy đuôi, phần còn lại dễ thở hơn nhiều. Lần lượt từng người nói chuyện, cho đến khi cậu nghe được một giọng nói hoàn toàn không ngờ tới.

“Anh! Anh Mao Đầu! Anh đi đâu thế? Có phải không tìm thấy đường về nhà không? Đúng rồi, anh Mao Đầu dạo này có đen đi không?”

Mao Đầu: “...”

Làm sao mà không đen cho được!!

Mấy lời hỏi han khác cậu chẳng nghe lọt, riêng câu cuối cùng như con d.a.o nhỏ đ.â.m thẳng vào tim.

Nếu nói đoàn phim Hồng Lâu Mộng quay chủ yếu trong nhà, tinh tế, đài các và rườm rà thì đoàn phim Tây Du Ký cứ như đi ăn mày, chạy khắp cả nước, chín phần mười cảnh quay là ngoài trời, không chỉ dãi nắng dầm mưa mà còn thường xuyên lên trời xuống đất. Lúc thì treo dây thép lúc thì nhảy cầu, Mao Đầu không chỉ đen đi vài tông mà còn gầy đi trông thấy.

Đương nhiên chuyện này không thể nói ra, ít nhất không thể nói hết sự thật. Cũng may người hỏi là Xú Đản, Mao Đầu ậm ừ qua loa vài câu là lừa được đứa trẻ ngây thơ này.

Sau đó Hỉ Bảo cũng mượn cơ hội chúc tết Mao Đầu. Cô không nói nhiều, chỉ chúc cậu bình an, sớm ngày được lên tivi.

Mọi người lúc này đã tản ra xem đồ trong cửa hàng, đương nhiên Xú Đản vẫn bám đuôi Trương Tú Hòa, chỉ có bà cụ Triệu chưa đi, đứng cạnh Hỉ Bảo nghe rõ mồn một câu chúc này.

Bà cụ Triệu thầm nghĩ: Được rồi, có lời chúc của Bảo, Mao Đầu lên tivi chắc chắn không thành vấn đề. Nhưng bà nội này thật sự chẳng muốn nhìn thấy thằng cháu trai hóa trang thành Hắc Hùng Tinh trên tivi chút nào. Xấu quá thể, thà nhìn Xú Đản chạy lung tung còn hơn.

Đợi cả nhà nói chuyện xong xuôi, ống nghe cuối cùng cũng đến tay Tống Cường.

Tống Cường chỉ nói một câu đã làm Mao Đầu tức nổ phổi.

“Mao Đầu à, anh chợt nhớ ra, sao chú không cúp máy để anh gọi lại nhỉ? A lô, a lô...” Tống Cường ngẩng đầu vẻ mặt vô tội, “Nó cúp rồi, con có cần gọi lại không?”

Bà cụ Triệu không nhịn được vỗ bốp vào trán anh ta:

“Nó là em mày, trêu đùa tí thì thôi, sau này tuyệt đối không được nói chuyện kiểu đó với phụ nữ. Haizz, đều tại cái mốt tự do yêu đương bên ngoài, chứ như ngày xưa bà mối mai cho mày một đám, đảm bảo không để mày ế vợ.”

Ngày xưa tốt biết bao, cha mẹ ưng ý sắm sửa nhà cửa là con cái có vợ ngay. Dù con có ngốc nghếch chút, cùng lắm hạ thấp yêu cầu miễn nhà có của ăn của để thì không lo ế. Chứ giờ thì sao? Sao lại cổ vũ tự do yêu đương, phiền lòng c.h.ế.t đi được!

“Bà nội thôi đi, con không muốn lấy gái quê đâu!”

“Người thì ngốc mà yêu cầu thì lắm!” Bà cụ Triệu lườm thằng cháu đích tôn rồi liếc nhìn cái điện thoại đã tắt, thở dài thườn thượt, “Thôi được rồi, ít nhất mày còn biết kiếm tiền cũng coi như có bản lĩnh, mặt mũi không đến nỗi nào. Bà chỉ lo cho thằng Mao Đầu, sau này biết làm sao? Không tiền, người lại xấu, đừng có mà ế vợ cả đời.”

Tống Cường thầm thắp nến cho thằng em ruột trong lòng nhưng lời bà nói cũng không sai. Đàn ông ngoại hình không quan trọng lắm nhưng cũng không thể xấu như vừa chui từ đống than ra. Như anh ta đây cao mét tám, mắt mũi đầy đủ lại biết kiếm tiền, dù nhan sắc chỉ được 5 điểm thì sờ lương tâm mà nói cũng đủ dùng rồi.

Nhìn lại Mao Đầu...

“Anh Mao Đầu tốt thế sao mà ế vợ được ạ?” Hỉ Bảo bên cạnh không vui. Trong mắt cô, người tốt nhất trên đời là bà nội tiếp theo chính là anh Mao Đầu, “Anh ấy nhất định cưới được vợ hiền, bà đừng lo.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Thập Niên 60: Cuộc Sống Tốt Đẹp - Chương 298 | Đọc truyện chữ