Thập Niên 60: Cuộc Sống Tốt Đẹp
Chương 297: Sắm Tết và Xú Đản đoàn tụ với gia đình (3)
Tống Cường và Tống Vĩ nhìn nhau hiểu ý Tống Vệ Quốc rồi nhìn sang ba bà cháu Hỉ Bảo đang chuyện trò vui vẻ đối diện, không hẹn mà cùng hạ giọng thăm dò.
Tống Cường nói:
“Ba, con với thằng Vĩ tính sau này định cư ở Bắc Kinh. Ba đến đây cũng được một thời gian rồi, Bắc Kinh thế nào chắc ba cũng thấy, tốt hơn quê mình nhiều lắm. Trước kia không còn cách nào khác mới phải bám đất kiếm ăn, giờ quốc gia cho cơ hội tốt thế này không nắm bắt thì tiếc quá. Hay là đợi con ổn định hẳn, ba với mẹ lên đây với con?”
“Thế không được! Ba mẹ còn không đi xa, lời tổ tiên dạy không thể quên. Hơn nữa con nghĩ kỹ xem ông bà nội con bao nhiêu tuổi rồi? Ba lại là trưởng nam trong nhà, sao có thể bỏ mặc hai cụ được? Không được không được, tuyệt đối không được.”
Tống Vệ Quốc quả quyết từ chối. Trong thâm tâm ông ta thì ông ta và Tống Vệ Quân hoàn toàn khác nhau. Trách nhiệm trưởng nam vốn đã nặng nề, chưa kể lúc Tống Vệ Quân đi bộ đội, ba mẹ còn đang độ tráng niên chứ giờ đã là tuổi hoa giáp (60 tuổi) rồi.
Như đoán được ba sẽ nói vậy, Tống Cường không ngạc nhiên, với tay rót đầy chén rượu cho ba mình lại ôn tồn khuyên:
“Ba là trưởng nam, con cũng thế mà. Ba không nỡ xa ông bà nội, con đây cũng không nỡ xa ba mẹ. Con đang tính hay là đón cả ông bà nội lên đây luôn? Nhà mình giờ thực sự không thiếu tiền, dù không sống đại phú đại quý nhưng con dám cam đoan chắc chắn sướng hơn ở quê.”
“Chuyện đó để sau hãy nói, không vội không vội.” Đối với chuyện lên Bắc Kinh hưởng phúc, Tống Vệ Quốc không mặn mà lắm nhưng lại nhắc đến chuyện khác, “Thằng Cường cũng không còn nhỏ cả thằng Vĩ nữa. Trước khi bác đi, ba mày còn dặn bác thấy mày thì khuyên nhủ cho tốt, mau mau kiếm vợ đi, ba mày muốn bế cháu nội lắm rồi!”
Tống Vĩ dứt khoát nâng chén rượu uống cạn một hơi, rồi gục xuống bàn:
“Con hơi ch.óng mặt, con nằm nghỉ tí.”
Nhìn màn diễn xuất giả trân này, Tống Cường suýt lồi cả mắt. Nhưng chưa kịp nói gì, mũi dùi của Tống Vệ Quốc đã chuyển hướng chĩa thẳng vào anh ta.
“Cường à, không phải ba nói con, con cũng lớn đầu rồi lại là cháu đích tôn chi cả của Tống gia, nên lấy vợ rồi!”
“Thời đại nào rồi còn cháu đích tôn chi cả... Ba à, nào, ba uống rượu đi, con rót đầy cho ba!”
Phàn nàn vô ích, cứ chuốc say lão ba mới là thượng sách.
Bữa cơm mới được một nửa mà bên kia đã gục hai người. Đương nhiên khi Tống Vệ Quốc say rồi thì Tống Vĩ tỉnh như sáo, ăn thịt uống rượu hăng say làm Tống Cường tức tối đ.ấ.m trộm mấy cái.
Bên này Hỉ Bảo cùng bà cụ Triệu và Trương Tú Hòa cũng nói chuyện rôm rả, hỏi han chuyện ở quê, kể chuyện trường lớp lại nhắc vài câu về dự định tương lai. Đương nhiên bà cụ Triệu không quên hỏi thăm Hỉ Bảo có người yêu chưa, kết quả thăm dò được lại làm bà phiền não không thôi.
Nói thế nào nhỉ? Đúng là vào đại học chủ yếu là để học, chuyện yêu đương đợi tốt nghiệp đi làm rồi tính cũng chưa muộn. Nhưng bà cụ Triệu lại phát hiện ra một vấn đề nghiêm trọng qua cuộc đối thoại với Hỉ Bảo.
Cục cưng của bà hình như... chưa "thông suốt".
Thế thì khó xử rồi.
Bà cụ Triệu ngước mắt nhìn hai đứa cháu trai đối diện, một miếng thịt một ngụm rượu ăn đến mồ hôi nhễ nhại, vui vẻ không để đâu cho hết; rồi nhìn lại cô cháu gái nhỏ ngồi văn tĩnh bên cạnh mình ăn từng miếng nhỏ, thỉnh thoảng còn gắp thức ăn ngon cho bà và mẹ. Tuy tình huống hai bên không giống nhau nhưng bà vẫn tìm thấy điểm tương đồng.
Một đứa hai đứa, toàn là lũ vô tâm vô phế!
Sầu c.h.ế.t bà mất thôi!!
Không tìm đối tượng chắc chắn là không được, bà cụ Triệu không định để Hỉ Bảo thành gái lỡ thì mà tìm bừa một người càng không được, thế chẳng phải coi nửa đời sau như trò đùa sao? Cho nên làm sao tìm được người thích hợp càng thêm khó khăn.
Đêm đó khi hai bà cháu ngủ chung, bà cụ Triệu không nhịn được bèn hỏi:
“Bảo à, con nói thật với bà, đừng ngại, bà không cười con đâu. Con xem, bạn học con cũng có người yêu rồi còn con muốn tìm người thế nào?”
“Con không tìm đâu, con muốn ở bên bà cả đời.” Hỉ Bảo chẳng hề xấu hổ, cô vốn không thấy chuyện này có gì phải xấu hổ liền vui vẻ ôm cánh tay bà nội làm nũng, “Bà cũng phải ở bên con cả đời nhé.”
Bà cụ Triệu: “...” Ối giời đất ơi! Chuyện này phải làm sao bây giờ!!
Nói thật lòng ông trời cũng chẳng biết phải làm sao.
Điều đáng mừng duy nhất là Hỉ Bảo tuổi còn nhỏ, tốt nghiệp xong là thi đại học ngay, giờ mới năm hai, nói gì thì nói tính chuyện hôn nhân đại sự lúc này cũng hơi sớm. Trước đó, bà cụ Triệu hoàn toàn có thể "tra tấn" hai thằng cháu trai trước.
Tống Cường và Tống Vĩ không ngờ vừa giải quyết xong Tống Vệ Quốc lại đến lượt bà cụ Triệu. Vấn đề là người sau khó đối phó hơn người trước nhiều.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Người thế hệ trước quan niệm học sinh còn đi học thì tạm thời chưa cần nghĩ đến chuyện cưới xin nhưng hai anh em này đã tốt nghiệp từ đời tám hoánh nào rồi, hơn nữa xét về ngoại hình thì cũng tàm tạm, xét về tài sản thì ăn đứt đám bạn cùng trang lứa. Rốt cuộc dù ở Bắc Kinh người giàu không ít nhưng tay trắng làm nên cơ nghiệp thì thực sự không nhiều.
Theo ý bà cụ Triệu, hai đứa này nên kiếm ngay một cô vợ rồi sinh cho bà hai đứa chắt trai bụ bẫm.
Độ khó quá cao, Tống Cường và Tống Vĩ trưa hôm sau ăn cơm xong là chuồn mất dạng, quên béng lời hứa với Mao Đầu là đưa người nhà ra cửa hàng đồ điện chờ điện thoại.
Đương nhiên điện thoại của Mao Đầu đến đúng giờ, chỉ là người nghe máy vẫn là ông anh trai hôm qua, tức đến mức cậu dỗi luôn. Cuối cùng Tống Cường phải hứa cắt đất đền tiền một hồi lâu mới lừa cho qua chuyện.
Hẹn lại giờ xong liền cúp điện thoại, Tống Cường vội lấy tay áo lau mồ hôi. Trời đông lạnh giá mà anh ta bị ép toát mồ hôi hột, đủ thấy thằng em trai ghê gớm cỡ nào. Đang lau mồ hôi thì bên cạnh đưa tới một chiếc khăn tay, anh ta thuận tay cầm lấy lau hai cái mới thấy không đúng, mùi thơm quá, trong tiệm toàn đàn ông đực rựa ai lại xịt nước hoa vào khăn tay chứ.
“Cô...” Tống Cường quay đầu lại suýt ngất khi thấy khuôn mặt phóng đại trước mắt, là con gái ông chủ tiệm ăn vặt bên cạnh. Không chỉ đưa khăn, cô nàng còn mang sang hai cốc trà táo đỏ. “Cô làm tôi sợ c.h.ế.t khiếp! Sao đứng sau lưng mà không lên tiếng? Làm ma sau lưng à?”
Cô gái cũng chẳng vui vẻ gì, đặt mạnh hai cốc trà nóng hổi lên quầy, giật lại khăn tay quay ngoắt đi thẳng.
Tống Vĩ sán lại cướp trà nóng, uống một ngụm thở dài khoan khoái:
“Sướng thật đấy, anh bảo em cũng đẹp trai kém gì anh đâu, sao chẳng ai đưa trà đưa khăn cho em nhỉ?”
“Thế giờ chú đang uống cái gì? Được rồi, lát nữa nhớ mang tiền sang trả người ta. Anh bảo con gái bây giờ cũng biết kiếm tiền thật, cứ mang sang trước, chú uống rồi thì có thể không trả tiền sao? Đầu óc nhanh nhạy phết.”
Tống Cường cũng cầm lấy cốc trà, uống từng ngụm lớn hồn nhiên không nhận ra Tống Vĩ đang nhìn mình trân trối.
Hồi lâu sau, Tống Vĩ mới rít qua kẽ răng:
“Em mà là cô gái kia, em sẽ không đưa trà cho anh mà hắt thẳng trà vào mặt anh!”
“Cái gì cơ? Anh trêu chọc gì mày? Thù hằn gì lớn thế!”
Hai "hố hàng" cà khịa nhau một hồi mới nhớ ra bà nội đang đợi ở nhà. Hòa thượng chạy được chứ miếu thì không chính là nói bọn họ. Trong nhà có một bà nội đang giục cưới mà bà nội này còn bưu hãn vô cùng, chuyện này có chút khó giải quyết đây.
Cũng may ông trời không bỏ rơi họ, đợi đến tối mịt mới mò về nhà họ phát hiện trong nhà có thêm một người.
Đương nhiên không phải Hắc Hùng Tinh Mao Đầu đang đam mê đóng phim quên lối về, mà là ngôi sao thể thao mới nổi vĩ đại của chúng ta - Xú Đản Đản.
Hóa ra trong lúc hai người bận rộn buôn bán và tính kế đối phó bà cụ Triệu, Hỉ Bảo tính ngày cũng hòm hòm rồi lại nhân dịp bà cụ Triệu dậy sớm lôi Tống Vệ Quốc đi chợ đầu mối, cô bèn rủ Trương Tú Hòa đi cùng đến căn cứ huấn luyện quốc gia ở ngoại ô Bắc Kinh.
Chuyến này đúng là không uổng công. Hỉ Bảo đi một mình thì có thể ông trời giúp cô chuốc một nồi canh mê hồn cho lãnh đạo đội tuyển quốc gia, thêm một Trương Tú Hòa nữa trực tiếp làm Xú Đản sướng phát điên, ôm lấy mẹ sống c.h.ế.t không chịu buông tay. Các lãnh đạo sau khi bàn bạc khẩn cấp cuối cùng quyết định "tiễn vong" vị đại Phật này về nhà.
“Tuyệt đối đừng để cậu ấy chạy mất nhé!”
“Muộn nhất là mùng 5 tháng Giêng nhất định phải đưa người về đấy. Còn nữa, đừng cho cậu ấy ăn linh tinh, béo lên rồi giảm cân khổ lắm.”
“Các bài tập hàng ngày không được bỏ, sáng tối phải giãn cơ, ra đường phải giữ ấm, không được để cậu ấy lạnh cũng không được để gió thổi, còn nữa...”
Hỉ Bảo càng nghe càng kinh ngạc, mấy lời dặn dò này quen quá, trừ mấy bài tập hàng ngày ra thì y hệt bà nội cô nhập vào người ta vậy. Ngược lại Trương Tú Hòa bên cạnh liên tục cảm ơn lãnh đạo và giáo viên sinh hoạt, cảm ơn họ đã chăm sóc Xú Đản chu đáo, nói một hồi suýt nữa lại rơi nước mắt.
Dặn dò đủ điều, cuối cùng đội tuyển quốc gia dứt khoát điều xe chuyên dụng đưa ba người về tận đầu ngõ nhà, lúc này mới bịn rịn chia tay Xú Đản.
Mặc dù Xú Đản chẳng thiết tha gì, từ đầu đến cuối sự chú ý của cậu đều dồn vào Trương Tú Hòa, hoàn toàn không có cái vẻ "buông tay là mất" như trước kia.
Mẹ ở bên cạnh rồi, cậu còn chạy đi đâu nữa? Đợi Tống Cường và Tống Vĩ tối mịt về đến nhà thì phát hiện ổ của mình bị chiếm. Chính xác mà nói là ổ của Tống Cường bị chiếm.
Trương Tú Hòa đuổi khéo Tống Cường sang ngủ chung với Tống Vĩ:
“Em con khó khăn lắm mới về một chuyến, con nhường nó chút, chen chúc với thằng Vĩ hai đêm đi. Vĩ nhỉ?”
“Được ạ, có gì mà không được.” Tống Vĩ đi đến trước mặt Xú Đản, đưa tay chọc chọc lúm đồng tiền trên má cậu chàng, “Xú Đản Đản, còn nhớ anh không?”
--
Hết chương 104.
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận