Thập Niên 60: Cuộc Sống Tốt Đẹp

Chương 296: Sắm Tết và Xú Đản đoàn tụ với gia đình (2)

 

Đúng rồi còn Mao Đầu nữa.

Nhắc đến Mao Đầu, Hỉ Bảo trầm mặc.

Lá thư Mao Đầu viết đã cho Tống Cường và Tống Vĩ xem qua nhưng vì qua điện thoại nhiều chuyện không nói rõ được nên bà cụ Triệu chỉ nhớ mang máng Mao Đầu lại đi đóng phim, cụ thể nội dung thế nào bà cũng không rõ lắm.

“Bảo à, con nói kỹ cho bà nghe xem cái thằng ranh con Mao Đầu lại đi đóng phim gì thế? Suốt ngày kêu gào muốn đóng phim lên tivi, Xú Đản lên tivi rồi mà nó đâu?”

Bà cụ Triệu không biết phim truyền hình chiếu phải qua đủ loại kiểm duyệt, bà chỉ biết Mao Đầu học Học viện Điện ảnh một năm rưỡi rồi mà chưa ló mặt lên tivi lần nào, ngược lại Xú Đản được quốc gia nuôi dưỡng thì lên tivi, báo chí, tạp chí ầm ầm.

Hỉ Bảo rất không muốn thừa nhận mình sắp trở thành em gái Hắc Hùng Tinh nhưng bà hỏi thì không thể không trả lời. May mà đã về đến cửa nhà, cô vội nói:

“Về phòng rồi nói bà nhé, thư anh Mao Đầu con còn giữ đây, để con đọc cho bà nghe.”

Bà cụ Triệu không nghi ngờ gì, gật đầu đồng ý.

Trong nhà Tống Vệ Quốc vẻ mặt ngơ ngác ngồi ở nhà chính, hồn vía lên mây. Thấy mẹ già, vợ và Hỉ Bảo về, ông ta mới không chắc chắn hỏi:

“Vừa nãy mọi người về rồi à? Con nghe tiếng động ra xem thấy trong nhà có thêm bọc đồ lớn, người thì chẳng thấy đâu...”

“Đi, nhóm lửa đun nước, làm thêm chậu than để trong phòng cho ấm.” Bà cụ Triệu sai bảo con trai chẳng chút xót xa, nhất là thấy Hỉ Bảo định đứng dậy vào bếp giúp bà kéo ngay cô lại, “Bảo, con đi lấy thư ra đọc cho mọi người nghe.”

“Vâng ạ.”

Lục tìm lá thư dày cộp trong ngăn kéo phòng sách, Hỉ Bảo trịnh trọng rút giấy viết thư ra, chợt phát hiện đọc nguyên văn dường như còn gian nan hơn kể lại đại khái. Nhưng sự đã rồi không đọc cũng không được.

Em gái Hắc Hùng Tinh...

Haizz!

Xét thấy Tây Du Ký là bộ phim mà quần chúng nhân dân đều nghe nhiều nên thuộc, chưa nói cái khác, mấy năm trước đi chợ phiên mua đồ thường thấy diễn mấy trích đoạn kịch còn có múa rối bóng về Tây Du Ký, rồi nặn tò he hình bốn thầy trò Đường Tăng là phổ biến nhất.

Vì thế nghe Hỉ Bảo đọc xong thư, bà cụ Triệu lập tức hình dung ra hình tượng hiện tại của Mao Đầu.

Không phải bốn nhân vật chính mà là những yêu ma quỷ quái hình thù kỳ quái vượt qua sức tưởng tượng của người thường.

Trong lúc nhất thời cả bà cụ Triệu và Trương Tú Hòa đều trầm mặc, ngay cả Tống Vệ Quốc đun nước xong quay lại nghe được nửa sau cũng ngẩn người.

Con trai được lên tivi đương nhiên là chuyện tốt nhưng diễn không phải nhân vật anh hùng mà là yêu ma quỷ quái chuyên bị đ.á.n.h, cảm giác đó chua chát làm sao. Trước kia họ còn mong chờ nhìn thấy Mao Đầu trên tivi, giờ thì chẳng còn ý nghĩ gì, chỉ cầu bộ phim này chiếu cho nhanh đừng lên tivi làm mất mặt.

Bà cụ Triệu thở dài thườn thượt:

“Nó vì đóng cái này mà Tết cũng không về được à?”

“Chắc vậy ạ.” Hỉ Bảo bấm đốt ngón tay tính, “Vai Hắc Hùng Tinh chắc chắn đã xong rồi, vốn cũng chẳng có mấy cảnh. Nhưng anh con bảo anh ấy còn phải đóng vai khách mời là các yêu quái khác, còn bảo vì diễn xuất tốt nên đạo diễn rất coi trọng, Tết chắc chắn không về được.”

Nên nói gì đây? Chuyên nghiệp thì chắc chắn rồi nhưng thế này cũng quá...

Xét thấy nhất thời không liên lạc được với Mao Đầu, bà cụ Triệu cuối cùng quyết định ghi sổ nợ đợi hôm nào tính sổ tổng một thể với cậu chàng.

Lúc này Mao Đầu đang đón nhận thêm một vai diễn đóng máy.

“‘Như Lai, người ở chỗ đó giữ giới ăn chay, nghèo khổ cơ cực; ta ở đây ăn thịt người, hưởng thụ vô cùng! Ngươi nếu bỏ đói ta, ngươi có tội lỗi.’”

“Cắt! Đóng máy__”

Trong đoàn phim vang lên tiếng vỗ tay nhưng vì ít người, lại toàn đeo găng tay dày nên tiếng vỗ tay nghe lẹt đẹt. Mao Đầu cũng chẳng để ý. Người ta đóng máy là xong thật còn cậu vai này đóng máy lại có vai khác chờ. Từ lúc vào đoàn phim đến giờ gần ba tháng, số vai cậu đóng máy đã vượt quá mười ngón tay.

Đạo diễn gọi Mao Đầu lại:

“Vai Kim Sí Đại Bằng Điểu xong rồi, để tôi xem tiếp theo còn vai nào hợp với cậu không. Cậu về nghỉ ngơi trước đi, mắt thấy sắp Tết rồi nhớ gửi điện báo về nhà báo bình an và chúc Tết nhé.”

Mao Đầu chân thành cảm ơn đạo diễn, quay đầu lại việc đầu tiên là đi tẩy trang. Trước đó cậu có liên lạc với Từ Hướng Đông, tên đó than vãn liên tục bảo tuy chưa định vai nhưng mấy lần thử vai đều bắt mặc nguyên bộ trang phục, chỉ riêng làm tóc cổ trang thôi đã mất ít nhất ba tiếng, cậu ta sắp phát điên rồi. Nhưng mà Mao Đầu...

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Cậu không phải làm tóc, mà là tạo hình toàn thân. Các nhân vật khác tạm không nhắc tới, chỉ riêng vai Kim Sí Đại Bằng Điểu vừa đóng máy không đơn giản là trùm cái đầu giả lên đầu, mà là dán từng sợi lông chim lên mặt, riêng khoản này đã mất sáu bảy tiếng đồng hồ.

Ai t.h.ả.m hơn ai chứ! Ít nhất cậu là trang điểm cho đẹp còn tôi là hóa trang thành yêu quái đây này!

Được Mao Đầu an ủi, Từ Hướng Đông kiên định hứa sẽ diễn thật tốt, tuyệt đối không làm mất mặt trường và "thầy giáo" Mao Đầu.

Mao Đầu tẩy trang xong thấy cả người nhẹ nhõm. Lúc này cậu không trả lời Từ Hướng Đông, vì giờ này mọi người đều bận rộn chắc chắn không ở trường. Thế là cậu vớ lấy cái áo bông to sụ, chạy xuống thị trấn nhỏ dưới chân núi. Ở đó có một bưu điện nhỏ, gửi thư, điện báo hay gọi điện thoại đều được. Chỉ là cậu còn đang do dự nên gọi về quê hay gọi đến cửa hàng đồ điện.

Đến bưu điện thị trấn Mao Đầu đã có chủ ý. Cậu tạm thời không muốn nghe ông anh trai ngốc nghếch cười nhạo những vai diễn vất vả lắm mới kiếm được nên quyết định gọi về quê.

Ý tưởng thì hay đấy nhưng thực hiện lại gặp chút rắc rối.

Vì người nghe điện thoại là Đầu Bẹp.

“Anh Mao Đầu, em là Đầu Bẹp đây!”

Đầu dây bên kia, thằng nhóc Đầu Bẹp rõ ràng vì ít khi nghe điện thoại nên cứ gân cổ lên gào khí thế y hệt lúc đứng đầu bờ ruộng gọi người về ăn cơm làm Mao Đầu suýt đ.á.n.h rơi ống nghe.

“Sao lại là mày? Bác cả đâu? Bác dâu cả đâu? Còn bà nội nữa?”

“Mọi người đi Bắc Kinh hết rồi, em còn dặn bà mang bánh mì bánh kem về cho em... Ơ không đúng, anh Mao Đầu chẳng phải đang ở Bắc Kinh sao? Anh không gặp bà à?”

“Anh đang đi quay phim ở xa!”

Mao Đầu thầm kêu không ổn. Nếu ba mẹ cậu ngoan ngoãn ở quê thì không sao, đằng này lặn lội đường xa lên Bắc Kinh mà cậu lại không có mặt, dù đã báo trước nhưng kiểu gì cũng bị đ.á.n.h cho xem? Cậu lập tức qua loa lừa Đầu Bẹp vài câu rồi cúp máy, gọi ngay cho cửa hàng đồ điện.

Lần này không có gì ngoài ý muốn người nghe máy là Tống Cường.

Tống Cường báo cho Mao Đầu biết ba mẹ và bà nội đều đã đến Bắc Kinh, Xú Đản đến ngày cũng sẽ về ăn Tết cùng gia đình rồi hỏi cậu cảm giác đóng Hắc Hùng Tinh thế nào, còn đặc biệt "lo lắng" hỏi han:

“... Thế nhỡ mày nhập vai quá không thoát ra được thì làm sao?”

Làm sao à? Đương nhiên là c.ắ.n c.h.ế.t anh chứ sao!

“Giờ này ngày mai em sẽ gọi lại, lúc đó anh bảo bà với mẹ chờ ở cửa hàng nhé, cả Hỉ Bảo nữa... Đúng rồi, em quên chưa hỏi, cái đuôi của Hỉ Bảo thế nào rồi? Vẫn chưa bị chú tư đ.á.n.h c.h.ế.t à?”

Biết tin tên ngốc Diệp Nhất Sơn xui xẻo đã bị anh trai mình đày ra vùng Đông Bắc lạnh giá, Mao Đầu cuối cùng cũng yên tâm, sau đó dứt khoát cúp máy nhìn đồng hồ tính tiền mà xót xa suýt ngất.

Gọi điện thoại đắt thật, nhất là đường dài, đắt đến mức tim gan phèo phổi cậu run bần bật.

Móc tiền trả xong, nghĩ đến hôm nay lại xong một vai, Mao Đầu c.ắ.n răng ra khỏi bưu điện ghé vào sạp bán canh lòng lợn bên cạnh gọi một bát canh lớn nóng hổi và một bát mì nước.

Tống Cường không biết em trai mình đã t.h.ả.m đến mức này, tính toán công việc hòm hòm rồi, cũng nên tranh thủ trước Tết rút ra hai ngày đưa bố mẹ và bà đi chơi.

Nếu năm ngoái Xuân Lệ tiếp khách là dẫn đi khắp các điểm du lịch lớn thì Hỉ Bảo làm hướng dẫn viên lại chỉ biết chui vào các cửa hàng. Cô nhiều tiền tiêu vặt lại có học bổng, mua đồ cho bà và mẹ không tiếc tay. Đợi đến khi Tống Cường rảnh rỗi, anh ta kéo mọi người thẳng đến nhà hàng.

Ăn!!

Rượu ngon món ngon, cá thịt ê hề.

Người vui nhất không ai khác là Tống Vệ Quốc. Trước kia dù nhà có rượu ngon cũng chẳng ai uống cùng, uống một mình thì có vị gì? Ông định đợi Tống Vệ Quân về nhưng dịp trước Tết quân khu bận rộn chỉ nhắn tin về là 29 Tết nhất định sẽ về nhà.

May thay không có em trai thì còn con trai và cháu trai. Giờ khắc này, Tống Vệ Quốc lại nhớ đến người em thứ hai Tống Vệ Đảng đang ở quê:

“Thằng Vĩ à, bác vốn định rủ ba mẹ mày đi cùng, nhưng ba mày người ngợm thế nào ấy, sống c.h.ế.t không chịu đi xa, không thì mấy bác cháu mình uống rượu thống khoái biết bao!”

Tống Vĩ thì không để ý lắm:

“Không sao đâu bác, tương lai còn dài, sau này thiếu gì dịp uống rượu ăn thịt cùng nhau.”

“Đúng đúng, sau này mấy đứa rảnh rỗi nhớ về quê, tốt nhất năm nào đó gom đủ mọi người lại, giống như hồi mấy đứa còn bé ấy!”

Tống Vệ Quốc bùi ngùi xúc động. Trước kia tuy nghèo khó nhưng ít ra cả nhà đông đủ quây quần. Sao giờ đời sống khá lên con cháu lại mỗi người một ngả? Con gái lớn thì không nói, lạnh nhạt chút tốt cho cả hai bên nhưng những đứa khác thì sao? Ông ta chỉ mong lúc còn sống có thể thấy mọi người tụ họp đón một cái Tết trọn vẹn.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Thập Niên 60: Cuộc Sống Tốt Đẹp - Chương 296 | Đọc truyện chữ