Thập Niên 60: Cuộc Sống Tốt Đẹp

Chương 300: Kế hoạch mua nhà, hết Tết lại chia xa (3)

 

Tống Vĩ gật đầu phụ họa:

“Vâng, ai bảo ảnh là anh cả chứ? Nhưng nói thật, anh ấy mà gào lên là con rén ngay.”

Nói cách khác, khi có bất đồng chín phần mười là theo ý Tống Vĩ, nhưng hễ Tống Cường kiên quyết thì Tống Vĩ sẽ nhượng bộ.

“Tốt lắm, hy vọng hai đứa tiếp tục phát huy.” Tống Vệ Quân vỗ vai hai đứa cháu, quay đầu định tìm con gái và mẹ nói chuyện thì phát hiện hai bà cháu đã chạy mất, “Thôi, mình cũng đi thôi, cái nhà này chắc chắn phải đại tu rồi.”

Tống Cường gật đầu đồng cảm.

Khi quay về họ đi ngang qua tứ hợp viện của Tống Vệ Quân lần nữa, nhưng lần này đi qua cửa sau, chính xác là cửa hông nơi ngày xưa dành cho người hầu ra vào.

“Ba nhìn kìa, nhà đó là nhà ai thế? Bên trong trồng nhiều cây lắm.”

Hỉ Bảo chỉ vào bức tường viện cách một con ngõ nhỏ. Tuy là mùa đông nhưng đứng dưới tường vẫn thấy tán cây cao v.út, nhìn sơ qua cũng phải bảy tám cây.

Tống Vệ Quân ngẩng đầu nhìn, cười ngay:

“Con gái hỏi đúng người rồi, trước khi mua nhà ba đã hỏi thăm hàng xóm xung quanh hết lượt. Nhà đó là của cháu trai Tạ lão - công thần khai quốc đấy. Tuy nói mua nhà mượn danh Tạ lão nhưng nghe đâu tiền mua nhà toàn do cậu ta tự kiếm được.”

“Nhà này không nhỏ đâu nhỉ?”

Bà cụ Triệu vươn cổ ngó nghiêng nhưng ngoài mấy cái cây cao hơn tường rào thì chẳng thấy gì.

“Ba gian nhỏ đấy, viện l.ồ.ng trong viện, còn có cái vườn hoa không nhỏ đâu.”

Tống Vệ Quân không rõ giá cụ thể nhưng cái của ông đã 8000 tệ, cái này to thế chắc chắn giá phải gấp đôi là ít.

Tống Cường và Tống Vĩ lại bắt đầu nịnh nọt, tranh nhau hứa sau này sẽ nỗ lực kiếm tiền mua nhà to cho bà nội ở.

Bà cụ Triệu mặc kệ chúng nó, thấy trời không còn sớm bèn giục Tống Vệ Quân đi trả chìa khóa, chốt được thì làm thủ tục sớm còn bà kéo Hỉ Bảo về nhà. Hai thằng cháu lớn chắc không đi theo Tống Vệ Quân thì cũng ra cửa hàng, dân buôn bán làm gì có ngày nghỉ.

Những ngày bận rộn trôi qua nhanh như chớp mắt, kỳ nghỉ luôn kết thúc quá sớm.

Trước khi tiễn đoàn bà cụ Triệu lên tàu, họ đưa Xú Đản về đội tuyển quốc gia trước. Nếu là trước kia chuyện này chẳng tốn sức mấy, Hỉ Bảo và Mao Đầu hồi mới lên Bắc Kinh học cũng hay đưa Xú Đản đi ăn uống. Nhưng đừng quên lần này có Trương Tú Hòa.

Xú Đản tuy không khóc t.h.ả.m thiết như hồi bé nhưng mắt cũng đỏ hoe, giọng mềm nhũn cầu xin:

“Mẹ, mẹ không đi được không? Mẹ ở lại với con đi. Mẹ, con không nỡ xa mẹ. Mẹ ơi...”

Từng tiếng "mẹ" làm Trương Tú Hòa nước mắt ngắn dài.

Thực ra trẻ con biết khóc mới có kẹo ăn là đúng. Như Tống Cường, từ hai ba tuổi biết chút chuyện là bắt đầu ghét bỏ ba mẹ, suốt ngày chạy ra ngoài chơi chẳng bao giờ làm nũng. Vì thế anh ta là đứa con ít được Trương Tú Hòa chú ý nhất. Một phần vì đàn em nheo nhóc bên dưới, phần nữa là do tính anh ta phóng khoáng không quấn người.

Giờ đổi thành Xú Đản nhão nhoẹt làm nũng cầu xin, Trương Tú Hòa mềm lòng rối tinh rối mù suýt nữa thì gật đầu đồng ý. Nhưng nhớ lại lời Tống Cường đề nghị đón hai vợ chồng lên Bắc Kinh định cư, bà c.ắ.n răng nói:

“Nếu sau này bà nội con lên Bắc Kinh thì mẹ chắc chắn sẽ đi theo.”

Xú Đản nghe có chọn lọc, lập tức hiểu thành mẹ sẽ lại đến. Thế là trời quang mây tạnh ngay, cậu vui vẻ đi theo giáo viên sinh hoạt vào trong.

Biệt ly luôn nối tiếp nhau.

Đưa Xú Đản về không bao lâu thì đến lúc đoàn bà cụ Triệu về quê. Hỉ Bảo đặc biệt mua một đống dụng cụ làm bánh, lôi quyển vở ghi công thức hồi hè năm ngoái ra, vừa xem vừa nướng. Bà cụ Triệu nhìn thì thấy không đáng tin, ai ngờ mẻ bánh quy đầu tiên ra lò trừ việc hơi cháy tí xíu thì vị ngon đáo để.

Xét thấy bánh kem bánh mì khó mang theo, lại nhất thời không mua được bơ, Hỉ Bảo đành bỏ qua mấy món khó nhằn, nướng hết mẻ bánh quy nhỏ này đến mẻ khác đủ các vị.

Ngọt, mặn, soda, rắc nho khô, trộn hạt đậu nghiền...

Cuối cùng bà cụ Triệu phải bảo dừng lại vì trong nhà hết sạch lọ và hộp để đựng rồi.

Đến ngày lên đường, Hỉ Bảo y hệt Xú Đản mấy hôm trước mắt đỏ hoe tiễn đoàn bà cụ Triệu. Cô mua vé vào ga, suýt nữa thì leo luôn lên tàu đi theo. May mà đồ đạc mang về nhiều, Tống Vệ Quân và hai anh em Tống Cường đều đi tiễn nên kịp thời túm cô lại.

Tống Vệ Quân liên tục an ủi cô con gái mắt đỏ như thỏ con:

“Bà nội con sẽ còn lên mà, đợi thằng Cường thằng Vĩ lo liệu xong nhà cửa, lừa được cả bác cả bác hai lên đây, lúc đó cả nhà đều ở Bắc Kinh thì bà nội con muốn chạy cũng không được.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Cảm xúc của Hỉ Bảo đến nhanh đi cũng nhanh, chủ yếu là tàu đã hú còi đi xa lại nghe ba an ủi, cô lấy mu bàn tay quệt nước mắt, trong sự tủi thân xen lẫn niềm tin mãnh liệt:

“Vâng, bà chắc chắn sẽ quay lại.”

Bên cạnh, Tống Cường và Tống Vĩ chưa kịp khuyên câu nào chỉ biết ngước mặt nhìn trời cạn lời.

Em gái à, em đúng là chị em ruột với Xú Đản, dễ lừa quá thể.

...

Hỉ Bảo dễ lừa, trong hai ngày nghỉ đông còn lại đủng đỉnh thu dọn hành lý, sắp xếp sách vở chưa đọc vào túi tiện thể đi Thư viện Quốc gia mượn thêm mấy cuốn.

Khai giảng xong, cuộc sống của Hỉ Bảo lại trở về quỹ đạo bình thường.

Có những người là như vậy, cuộc sống sạch sẽ đến mức không một hạt bụi, kỳ nghỉ thỉnh thoảng như lớp kem bơ ngọt ngào lưu luyến nhưng không quá phụ thuộc, khi quay lại nhịp sống thường nhật là có thể khôi phục trạng thái tốt nhất ngay lập tức.

Điểm duy nhất khác trước là: Về cơ bản mọi người đều đã biết Hỉ Bảo là một đứa trẻ... thiếu tâm nhãn.

Hai vụ tạt nước học kỳ trước xảy ra quá gần nhau, phương thức giống nhau, từng bị mọi người đồn đoán theo thuyết âm mưu. Nhiều người chỉ nghe tin đồn vô căn cứ đã khẳng định là Hỉ Bảo hoặc người nhà cô trả thù.

Tuy nhiên kết quả cuối cùng không giấu được. Kẻ bị dội nước lạnh từ trên tầng xuống phải nhập viện, sau đó chuyển thành viêm phổi nằm viện suốt cả cái Tết.

Sự việc vỡ lở, kẻ đầu sỏ cũng xui xẻo bị tóm. Nhà trường cân nhắc phạt nặng kẻ "đục nước béo cò" phía sau, hủy bỏ mọi danh hiệu thi đua lưu ban xem xét. Còn kẻ tạt nước trước đó, xét thấy một cốc nước không gây hại lớn, bản thân lại chịu quả báo không nhẹ, hơn nữa nạn nhân Hỉ Bảo không truy cứu nên cuối cùng chỉ bị thông báo phê bình, không ghi vào học bạ.

Sau khai giảng việc đầu tiên là dán hai tờ thông báo phê bình giống hệt nhau ở khắp nơi: dưới ký túc xá, khu giảng đường, thư viện...

Thế là ai để ý bảng thông báo đều biết nữ thần cao lãnh trong truyền thuyết thực ra chỉ là một đứa trẻ ngốc nghếch thiếu tâm nhãn. Nữ sinh ghét cô vẫn không thiếu, có người xì xào "thánh nhân đãi kẻ khù khờ" nhưng khối nam sinh lại thấy cô dễ thương muốn xỉu. IQ cao EQ thấp, nghe đã thấy hợp làm vợ rồi.

Tuy nhiên họ hoàn toàn không tính đến việc người EQ thấp có thể rất khó hiểu thế nào là tình yêu.

Chỉ có Tạ thiếu vì luôn dõi theo tình hình Bắc Đại nên sớm biết tin tức mới nhất này. Hắn vừa ảo não vì gây rắc rối cho Hỉ Bảo lại vừa dở khóc dở cười. Đồng thời, hắn cũng đoán được con đường theo đuổi có thể gian nan hơn tưởng tượng nhiều.

Lại hai tháng nữa trôi qua.

Khi tiết trời ấm dần lên, có những cô gái điệu đà bất chấp cái rét tháng ba đã diện váy sớm thì Mao Đầu trở về.

Mao Đầu không chỉ đen đi một vòng mà trông như vừa đi tị nạn từ Châu Phi về, vừa đen vừa gầy, được cái đôi mắt đen láy có thần hơn hẳn, đảo qua đảo lại nhìn rất linh hoạt. Theo lời cậu thì đây là bí kíp luyện mắt do diễn viên gạo cội đóng Tôn Ngộ Không truyền dạy, cậu luyện mấy tháng trời mới có chút kết quả.

Về đến Bắc Kinh việc đầu tiên Mao Đầu làm là về Học viện Điện ảnh trả phép và thi lại, phá kỷ lục trường với thành tích gần như tuyệt đối sau đó mới tranh thủ về nhà một chuyến.

Hỉ Bảo không ngờ Mao Đầu đã về nên tuần này cô không về nhà, cho đến khi có người chạy vào ký túc xá báo tin dưới lầu có một anh chàng da đen tìm cô.

Thôi xong, không cần nói nhiều, nếu cô không quen bạn Châu Phi nào thì đó chỉ có thể là anh Mao Đầu.

Cô bạn chuyển lời còn định hỏi thêm vài câu thì Hỉ Bảo đã chạy bình bịch xuống lầu. Cũng may trong phòng còn Lưu Hiểu Lộ, đứng dậy ngó xuống cửa sổ rồi cụt hứng ngay:

“Khỏi hỏi, anh trai cậu ấy đấy... Ách, anh họ.”

Anh họ thì hết phim lại còn xấu đau xấu đớn thế kia, chẳng có gì để hóng hớt, cũng chẳng có khả năng phát triển tình cảm. Cô bạn kia lập tức mất hứng quay về phòng.

Lúc này Hỉ Bảo đã chạy xuống dưới. Chiều nay cô có việc nên ăn mặc chỉnh tề, quần jean áo len, khoác thêm cái áo khoác mỏng bên ngoài tuân thủ hoàn hảo nguyên tắc "xuân che thu lạnh". Sợ Mao Đầu chờ sốt ruột, trước khi ra cửa cô chỉ nhét cái ví nhỏ vào túi mà chẳng mang gì khác, đứng trước mặt Mao Đầu cười tươi rói gọi một tiếng "Anh".

“Đi, anh vừa nhận cát-xê, mời em đi ăn cơm!”

Hình như người trong nước lâu ngày không gặp, việc đầu tiên là phải đi ăn cái đã. Điểm này người nhà Tống gia tuân thủ triệt để nhất, có việc hay không cũng cứ ăn trước đã. Dù có chuyện tày trời cũng phải ăn xong rồi tính.

Ra khỏi cổng trường vào phố ăn vặt chọn đại một quán, gọi mấy món tủ, tiếp theo là đến giờ c.h.é.m gió của Mao Đầu.

Thư viết dài đến mấy cũng không sướng bằng kể trực tiếp, mà gọi điện thoại thì đắt quá. Mao Đầu nhịn cả bụng chuyện, tranh thủ lúc chờ món tuôn ra như đậu đổ ống tre, thao thao bất tuyệt một tràng dài cứ như đang tấu hài độc thoại, diễn cảm dạt dào, thỉnh thoảng còn chêm vào mấy câu gây cười. Đừng nói Hỉ Bảo, hai bàn bên cạnh đồ ăn lên đủ rồi mà quên cả gắp đũa cứ ngoái sang nhìn bên này chằm chằm.

Cho đến khi đồ ăn lên, Mao Đầu mới ngừng c.h.é.m gió, chỉ nói:

“Đạo diễn Tây Du Ký đề cử cho anh một vai mới không cần trùm đầu, lộ mặt, có thoại, có đất diễn, là nhân vật linh hồn cực kỳ quan trọng!”

“Nào, ăn cho nóng đã, vừa ăn vừa nói.”

--

Hết chương 105.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Thập Niên 60: Cuộc Sống Tốt Đẹp - Chương 300 | Đọc truyện chữ