Thập Niên 60: Cuộc Sống Tốt Đẹp
Chương 293: Kỳ nghỉ đông và cuộc mua sắm ngày Tết (2)
Vì trước khi lên tàu bà đã tìm điện thoại công cộng gọi cho Tống Cường nên khi đến ga là Tống Cường đi đón. Đón người xong ném thẳng về nhà rồi lại chuồn mất. Cũng may trong nhà đồ đạc đầy đủ, chăn đệm gì cũng có. Tống Cường và Tống Vĩ ngủ ở phòng xép chứa đồ bên sân kia, nhường phòng phụ cho vợ chồng Tống Vệ Quốc còn bà cụ Triệu thuận thế dọn vào phòng Hỉ Bảo, định bụng đợi Hỉ Bảo nghỉ thì hai bà cháu lại chui chung một ổ tâm sự.
Tuy lúc này còn một thời gian nữa mới đến Tết nhưng ở Bắc Kinh mà, không khí Tết đã rất đậm. Ngoài việc chuẩn bị đủ loại thức ăn, nhiều người còn có thói quen sắm sửa đồ mới dịp cuối năm. Điều này dẫn đến việc Tống Cường và Tống Vĩ ngày nào cũng bận tối mắt tối mũi. Vợ chồng Tống Vệ Quốc vốn định bảo con trai đưa đi dạo Bắc Kinh, đi Tiền Môn, Đại Sách Lan một chuyến nhưng thấy thế đành từ bỏ ngay, rốt cuộc đi dạo phố sao quan trọng bằng công việc chính sự.
Bà cụ Triệu thì lại chẳng hứng thú gì với việc đi dạo phố, so với những cửa hàng rực rỡ muôn màu bán đủ loại hàng hóa xa xỉ thì bà thích đi chợ rau hơn.
Tính toán Hỉ Bảo cũng sắp nghỉ rồi, bà cụ Triệu dậy từ sớm tinh mơ đã sai con trai con dâu xoay như chong ch.óng, cái gì ngon thì hầm cái nấy, quyết tâm tẩm bổ cho Hỉ Bảo thật tốt.
Mắt thấy sắp đến trưa, bà cụ Triệu vừa canh nồi trên bếp lò đất, vừa ngóng ra ngoài miệng lẩm bẩm:
“Sao Bảo vẫn chưa về nhỉ? Thằng Cường bảo sáng nay con bé thi môn cuối rồi mà.”
Trương Tú Hòa đang nhóm lửa. Tuy trong bếp nhà Hỉ Bảo có bếp than và than tổ ong nhưng bà còn không quen dùng bằng Hỉ Bảo, hỏi Bà cụ Triệu cũng chịu nên cả tuần nay họ toàn dùng bếp lò đất.
Về phần củi lửa, vốn trong phòng chứa đồ có một ít nhưng nhìn số lượng chắc chắn không đủ bèn sai Tống Vệ Quốc đi hỏi thăm hàng xóm, mấy hôm trước đã kéo một xe về.
Tống Vệ Quốc cũng t.h.ả.m thật. Vốn tưởng rời quê lên Bắc Kinh là đến lượt mình hưởng phúc, ai ngờ trùng hợp bọn trẻ đứa nào cũng bận, mẹ già ra lệnh một tiếng bắt ông ta quét dọn sạch sẽ hai cái sân lại giục kéo cả xe củi lớn về, dùng rìu c.h.ặ.t nhỏ hết ra để nhóm lửa. Mấy hôm trước lúc tuyết ngừng, còn bắt ông ta trèo lên mái nhà xem xét kỹ xem có chỗ nào hỏng hóc không để tu sửa. Xong hết mấy việc đó ông ta lại bị lôi đi chợ, nhìn mẹ và vợ dốc sức mặc cả mua đồ, ông ta chỉ việc khuân vác từng chuyến.
Ông ta đã bảo rồi mà, sao nhà chú ba năm ngoái lên rồi, năm nay hỏi lại có lên Bắc Kinh không thì cả nhà lắc đầu quầy quậy như trống bỏi. Lúc ấy ông ta còn thấy lạ, hóa ra lên Bắc Kinh là để chịu tội.
Haizz, nhất là hôm nay lạnh thế này...
“Bà nội!”
Đang dọn dẹp trong phòng chứa đồ, Tống Vệ Quốc vừa nghe tiếng này là biết Hỉ Bảo đã về. Không còn cách nào khác, chưa nói đến giọng nói chỉ riêng việc cả nhà già trẻ lớn bé, trừ Hỉ Bảo ra chẳng ai mở miệng là gọi bà nội ngọt xớt thế cả.
À, còn thằng Xú Đản nữa, có điều nó gọi là “mẹ”.
“Ôi chao cục cưng của bà, cuối cùng con cũng về rồi.” Bà cụ Triệu nghe tiếng liền vội vàng từ bếp chạy ra, từ thần thái đến giọng điệu đều như được tẩm mật ong. Nhưng khi nhìn kỹ lại, bà lập tức đổi giọng, “Thằng cả! Cái thằng ranh con này lại trốn đi đâu nghỉ ngơi rồi? Mau ra đây! Vào bếp giúp vợ mày làm việc đi. Bảo à, lại đây, bà cầm đồ cho, mình vào nhà sưởi ấm trước đã.”
Tống Vệ Quốc đã bị mẹ chỉnh đến mức mất cả tính nóng, vội vàng từ phòng chứa đồ chui ra thấy Hỉ Bảo đang hớn hở ngó vào bếp hỏi:
“Mẹ! Mẹ làm gì ngon cho con thế?”
“Cất đồ trước đã.”
Bà cụ Triệu lập tức ghen tị, kéo Hỉ Bảo đi thẳng vào nhà chính. Kết quả cất đồ xong bà cũng không tha người mà nắm tay Hỉ Bảo nhìn từ trên xuống dưới không chớp mắt, miệng thì hỏi liên tục, bộ dạng như muốn bù đắp hết những ngày không gặp trong một hơi.
Hỉ Bảo ngồi sát bên bà cụ, còn ôm lấy bà hỏi gì đáp nấy, cả người tràn ngập niềm vui, lúc trả lời còn không quên làm nũng.
Bà cụ Triệu thấy cô vẫn y hệt ngày trước, nỗi lòng treo lơ lửng cuối cùng cũng hạ xuống chút ít. Nếu nói Tết năm ngoái bà chỉ lo Hỉ Bảo một mình ở trường không quen thì năm nay lại khác hẳn. Ai bảo nửa năm trước Tống Cường gọi điện về báo tin có người để ý Hỉ Bảo chứ? Cháu gái lớn rồi sớm muộn cũng phải lấy chồng, điểm này bà cụ Triệu đã chuẩn bị tâm lý từ sớm. Nhưng đối với ứng cử viên cháu rể, bà đã tính toán kỹ nhất định phải khảo sát nghiêm ngặt, tốt nhất lôi cả tông ti họ hàng nhà người ta ra xem xét kỹ lưỡng. Ai bảo Hỉ Bảo từ bé đã ngây thơ cơ chứ?
Đầu óc không ngốc, nếu không cũng chẳng thi đậu Đại học Bắc Kinh nhưng cách đối nhân xử thế quá đơn thuần. Bà cụ Triệu sợ Hỉ Bảo bị người ta lừa đi mất. Nếu không phải lúc đó ở nhà bận quá không dứt ra được lại thêm Tống Cường hứa sẽ để mắt tới, thì bà cụ đã sớm bỏ mặc đám ngốc ở nhà mà lên Bắc Kinh rồi.
“Bảo à, bà hỏi con cái này, con... trong ký túc xá của con có bạn nào có người yêu chưa?”
“Có ạ, Vương Đan Hồng có người yêu rồi, là cán bộ hành chính trong trường.”
Hỉ Bảo trả lời dứt khoát, vì Vương Đan Hồng cũng chẳng bảo phải giấu, có điều cô chưa gặp người đó bao giờ chỉ nghĩ đối phương là cán bộ nhà trường thì chắc chắn không tệ.
Nghĩ vậy, cô liền kể hết những gì mình biết cho Bà cụ Triệu nghe.
Nữ sinh viên không lo không tìm được đối tượng, một bộ phận là kén chọn, một số khác là chưa thông suốt. Rốt cuộc những người thi đậu vào đây đều là được gia đình kỳ vọng cao từ bé, nhiều người thậm chí là phượng hoàng bay ra từ khe núi. So với việc yêu đương trong trường, gia đình càng hy vọng họ học hành t.ử tế, sau này tốt nghiệp có việc làm tốt thì còn lo gì không lấy được chồng?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Cho nên trong phòng Hỉ Bảo thực sự chỉ có một người có người yêu. Đương nhiên nếu ai yêu đương bí mật thì Hỉ Bảo chịu nhưng thực sự cũng chẳng cần thiết phải thế.
Thấy bà nội hứng thú chuyện ký túc xá, Hỉ Bảo kể hết không sót chi tiết nào. Kể chuyện năm nay mình chọn môn gì, cuối kỳ có người mượn vở ghi chép, tất nhiên sau đó đều trả lại nguyên vẹn không rách nát bẩn thỉu gì rồi chuyện có bạn khuyên cô sang năm chọn học tiếng Đức, còn bảo sẵn sàng giúp đỡ...
Bà cụ Triệu kiên nhẫn nghe Hỉ Bảo kể lể, vừa nghe vừa phân tích trong lòng. Chuyện xích mích nhỏ giữa con gái bà không quan tâm lắm, hơn nữa đã sống chung một năm rưỡi, trước không chịu thiệt thì sau cũng không. So với mấy chuyện vặt vãnh đó, bà muốn nghe chuyện của chính Hỉ Bảo hơn.
__Về chuyện tình cảm ấy.
Hai bà cháu đang thủ thỉ thì cơm trưa đã xong, vợ chồng Tống Vệ Quốc bưng mâm cơm vào nhà chính. Hỉ Bảo định đứng dậy giúp thì bị bà cụ Triệu ấn c.h.ặ.t xuống:
“Bà cả năm chưa gặp con, con không nhớ bà à? Để bọn nó làm, con ngồi với bà!”
Hỉ Bảo cười tít mắt:
“Bà nội, con cũng nhớ bà nhưng mà phải ăn cơm chứ ạ? Đúng rồi, anh cả đâu? Anh Vĩ đâu ạ?”
Tống Vệ Quốc thuận miệng đáp, giọng đầy oán khí:
“Hai đứa nó đều bận, bận đến mức không có thời gian đưa ba mẹ đi dạo phố, còn bảo muốn mở chi nhánh, bảo là...”
“Mày xong việc chưa? Không có việc gì làm à? Vợ lão đại, lại đây ngồi nói chuyện với chúng ta, để chồng chị làm việc đi!”
Bà cụ Triệu cắt ngang, ném cho Tống Vệ Quốc mấy cái lườm sắc lẹm. Ông con trai bất đắc dĩ thở dài quay người tiếp tục vào bếp bưng thức ăn.
Hỉ Bảo vội mở miệng:
“Anh cả không rảnh thì con rảnh mà, chiều nay mình cùng đi dạo đi, vừa khéo tuyết cũng ngừng rồi, con thấy sắp có nắng đấy.”
Nói xong chính cô cũng thấy lạ. Mấy hôm nay gió tuyết liên miên, sáng ra thường thấy tuyết phủ trắng xóa ngoài cửa sổ nhưng hôm nay không chỉ ngừng tuyết, nhìn từ trong nhà ra thấy mặt trời đã ló dạng một nửa, thời tiết trái ngược hẳn buổi sáng.
“Cũng được, đi dạo với bà, chúng ta đi mấy cửa hàng quần áo mua cho Bảo nhà mình vài bộ đồ đẹp. Đúng rồi, mấy hôm trước bà thấy mấy cô gái trẻ với mấy cô con dâu mặc cái áo nhung gì đó nhìn nhẹ bẫng mà nghe bảo ấm lắm. Bà có tiền, bà mua cho con!”
“Bà nội, con cũng có tiền mà, con mua cho bà và mẹ mỗi người một cái nhé, chúng ta diện đồ cho nó tây rồi cùng qua chỗ anh Cường. Mà đúng rồi, mở chi nhánh gì cơ ạ?”
Hỉ Bảo hậu tri hậu giác nhớ ra vừa nãy Tống Vệ Quốc hình như có nhắc đến chuyện mở chi nhánh.
Chuyện này bà cụ Triệu cũng không rõ lắm, thực ra Tống Vệ Quốc cũng thế chỉ là hôm Tống Cường ra ga đón người có nhắc qua một câu. Tóm lại là bận, bận tối mắt tối mũi. Khác với người nhà quê bận kiếm miếng ăn, Tống Cường bọn họ bận là bận kiếm ra tiền! Làm cho Tống Vệ Quốc dù muốn cằn nhằn cũng chẳng bới ra được lỗi gì.
Rất nhanh đồ ăn đã dọn lên bàn. Rốt cuộc lâu ngày không gặp, Hỉ Bảo lấy canh thay rượu mời các bậc trưởng bối một vòng. Bà cụ Triệu và Trương Tú Hòa vui vẻ ra mặt, chỉ riêng Tống Vệ Quốc trong lòng chua xót. Nhà đâu phải không có tiền, sao không mua cho ông ta ngụm rượu nào chứ? Trước kia ông ta cứ tưởng có con trai ở đây kiểu gì cũng được mua rượu uống, kết quả con trai đi sớm về khuya không thấy mặt. Ông ta chỉ biết theo mẹ và vợ nấu nướng, cả tuần nay chưa được giọt rượu nào vào bụng.
Hỉ Bảo tuy EQ hơi thấp nhưng trí nhớ tốt, dù không kinh khủng như Mao Đầu nhưng người nhà thích ăn gì cô đều để trong lòng.
Liếc mắt thấy Tống Vệ Quốc vẻ mặt đau khổ húp canh, cô cười ngay:
“Mọi người đợi một chút, con quay lại ngay.”
Khi cô chạy một mạch quay lại, trong tay đã có thêm một cái chai, bên trên đề chữ “Mao Đài”.
Tống Vệ Quốc biết chữ, lại còn biết nhãn hiệu này, cầm lấy xem thì kinh ngạc vô cùng:
“Hỉ Bảo, sao con có cái này?”
“Ba con mang về đấy, bảo đợi có dịp tìm bác cả uống cùng.” Hỉ Bảo cười giải thích, “Chỗ ba có cả thùng cơ, chừng mười hai chai nên bác cả cứ uống thoải mái.”
“Được được, bác uống.” Sợ mẹ già phản đối, Tống Vệ Quốc vội vàng mở rượu. Lúc này Hỉ Bảo cũng đưa qua một cái chén nhỏ đã rửa sạch, ông hớn hở nhận lấy rót đầy rồi uống cạn một hơi, “Vị này ngon, ngon hơn rượu cân một hào tám nhà mình bán nhiều!”
“Nhà mình bán rượu cân ạ?”
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận