Thập Niên 60: Cuộc Sống Tốt Đẹp

Chương 294: Kỳ nghỉ đông và cuộc mua sắm ngày Tết (3)

 

Hỉ Bảo vừa hỏi một câu đã bị bà cụ Triệu kéo lại, gắp cho mấy đũa thức ăn.

Bà cụ Triệu còn chưa kịp trừng mắt nhìn Tống Vệ Quốc vài cái, đã quay sang dịu giọng khuyên Hỉ Bảo:

“Con mau ăn cơm đi, trời lạnh thế này lát nữa thức ăn nguội ăn đau bụng đấy.”

Thấy Hỉ Bảo ngoan ngoãn cúi đầu ăn, bà mới giải thích,

“Nhà mình lúc trước chẳng phải nghe lời thằng Cường với thằng Vĩ, chọn đất xây nhà cạnh trường tiểu học thôn sao? Con không biết đâu, trường tiểu học xã bên cạnh gộp lại mấy năm nay không tuyển đủ học sinh nhưng trường thôn mình mấy năm nay lại mở rộng lớp liên tục, học sinh ngày càng đông, hè vừa rồi còn xây thêm một tòa nhà hai tầng. Bác cả con bảo học sinh đông, người rảnh rỗi nhà mình cũng nhiều nên đập bức tường đối diện trường học ra mở cái căng tin nhỏ.”

Căng tin nhỏ này, người ngoài nghề nhìn thì thấy chướng mắt, có khi tổng diện tích chưa đến mười mét vuông nhưng học sinh ai cũng biết có cái căng tin gần trường tiện lợi thế nào, hơn nữa lợi nhuận thực sự không ít.

Tống gia lúc trước cũng chẳng để tâm, chỉ nghĩ qua vụ mùa rồi, rảnh rỗi cũng là rảnh rỗi lại thấy đám học sinh tiểu học ngày nào cũng ăn cơm nguội lạnh, nhiều đứa còn trạc tuổi Tống Đông, Tống Tây. Tống Vệ Quốc rốt cuộc cũng là cán bộ thôn, bèn bảo Trương Tú Hòa nấu nhiều thức ăn hơn chút chia suất bán cho bọn trẻ.

Kết quả mắt thấy việc buôn bán ngày càng khấm khá, lúc này mới nhớ lại lời Tống Cường và Tống Vĩ năm xưa bèn đập tường mở căng tin, bình thường buổi trưa cũng bán cơm. Mệt thì có mệt chút, được cái nhà đông người ít trẻ con nên cũng xoay xở được.

Hỉ Bảo cũng lo mọi người làm không xuể, Trương Tú Hòa cười gắp thức ăn cho cô, an ủi:

“Chẳng phải đang nghỉ đông sao? Tiểu học nghỉ sớm, không sao đâu. Với lại Đầu Bẹp cũng lớn rồi, bình thường rảnh rỗi còn giúp tính sổ thu tiền. Nó làm khá lắm, cũng thu được tiền về, ít nhất không như hồi bé chạy rông khắp nơi.”

“Đúng rồi nhỉ, Đầu Bẹp cũng lớn rồi.”

Hỉ Bảo vẫn rất thích mấy đứa em họ chi ba, nhất là Đầu Bẹp. Trước kia khi cô còn đi học ở huyện lỵ quê nhà, Đầu Bẹp thường xuyên theo bà cụ Triệu lên huyện thăm cô, lúc nào cũng chị chị em em, mồm miệng ngọt xớt, nịnh nọt siêu hạng.

“Con còn nhớ thương nó à?” Bà cụ Triệu bĩu môi, “Trước khi đi, nó nằng nặc đòi bà mua bánh kem bánh mì gì đó cho nó, con biết mua ở đâu không?”

“Con biết, hơn nữa con còn biết làm cơ.” Nghe vậy Hỉ Bảo cười tươi, “Bà nội không thấy sao? Bếp nhà mình có thêm cái lò nướng đấy, con nhờ anh cả tìm người đóng cho nhưng chưa dùng mấy lần. Hôm nào con làm bánh kem cho bà ăn nhé.”

Bà cụ Triệu cười tít mắt. Bà chẳng ham hố gì bánh kem, chỉ là thích cục cưng nhà mình chuyện gì cũng nhớ đến bà.

Ăn cơm xong vốn định cùng nhau đi dạo phố nhưng khổ nỗi Tống Vệ Quốc hiếm khi được uống rượu ngon, lập tức mất kiểm soát uống say bí tỉ. Cũng may t.ửu lượng ông ta khá tốt, rượu phẩm cũng được chỉ là người lâng lâng, vào phòng nằm vật ra ngủ say như c.h.ế.t. Bà cụ Triệu tức anh ách, may có Hỉ Bảo an ủi cuối cùng bà mặc kệ con ma men kia, dẫn con dâu và cháu gái ra ngoài.

Thời tiết hôm nay thực sự rất đẹp, nhất là sau buổi trưa trời quang mây tạnh, nếu không phải trên mái nhà, góc tường còn đọng tuyết thì chẳng ai cảm thấy đang giữa mùa đông khắc nghiệt.

Hỉ Bảo tay trái khoác tay bà nội, tay phải khoác tay mẹ, vui vẻ rẽ khỏi ngõ nhỏ đi ra đường lớn.

Gần cuối năm, đi đến đâu cũng thấy không khí hân hoan. Hơn nữa một hai năm gần đây, cái gọi là mê tín dị đoan không còn bị để ý quá nhiều, một số phong tục xưa cũ cũng dần xuất hiện trở lại. Riêng con ngõ nhà Hỉ Bảo, hầu như nhà nào cũng dán câu đối xuân và chữ Phúc đỏ rực trước cửa, chỉ có nhà Hỉ Bảo và nhà Tống Cường vì bận quá nên chưa kịp làm những việc này.

Bà cụ Triệu vừa ra khỏi ngõ đã lẩm bẩm:

“Nhìn người ta kìa, dán câu đối, dán chữ Phúc, cầu kỳ hơn còn treo đèn l.ồ.ng đỏ. Nhà mình đâu? Chẳng có cái gì!”

“Tại con không tốt, trước kia không lo lắng chuyện này.” Hỉ Bảo cười đáp lời, “Hay là mình đi chợ đầu mối trước rồi đi Cửa hàng bách hóa lớn?”

“Chợ đầu mối gì cơ?”

Bà cụ Triệu khó hiểu hỏi.

Hỉ Bảo không trả lời ngay mà dùng hành động thực tế để giải đáp.

Chợ đầu mối cửa Đông mới nổi lên nửa năm gần đây, thực ra tính kỹ thì đã có lịch sử hơn trăm năm, tiếc là thời cuộc không ổn định nên từng đóng cửa gần 20 năm. Sau này cải cách mở cửa mới lục tục mở lại nhưng nhìn chung đều là tự phát lén lút buôn bán. Mãi đến sau Quốc khánh năm ngoái cấp trên có chỉ thị rõ ràng, nơi này mới chính thức tuyên bố khai trương trở lại.

Vốn nằm ở vị trí sầm uất trong nội thành lại có cơ sở quần chúng rộng rãi, trước kia còn lo ngại nơi này dính dáng đến gia đình địa chủ cũ, giờ cấp trên đã cho phép thì làm gì có lý do không tấp nập.

Nơi này lập tức trở thành địa điểm được ưa chuộng hơn cả chợ đồ cũ.

Vòng ngoài cùng của chợ đầu mối bán đủ loại thực phẩm, nhỏ thì bánh kẹo điểm tâm, lớn thì thịt dê thịt bò, đồ sống đồ chín đủ cả. Người Bắc Kinh gốc đi chợ đầu mối mua đồ cứ như không cần tiền, chen chúc nhau đã đành quá nửa còn đẩy xe cút kít hoặc đi xe ba bánh tới. Thịt dê mua cả con, thịt bò mua cả tảng, còn bột mì tinh chế, cải trắng củ cải, táo quýt... toàn mua bao tải 50 cân trở lên. Chưa nói cái khác, nhìn cảnh tượng khí thế ngất trời này đã thấy đậm không khí Tết.

Đi vào bên trong là các loại quần áo, vải vóc, giày dép, chăn đệm... đương nhiên không thiếu câu đối xuân, chữ Phúc - những nhu yếu phẩm ngày Tết. Hầu như quầy nào cũng treo hàng chục chiếc đèn l.ồ.ng đỏ cùng đủ loại đèn hoa vẽ hình đẹp mắt.

Bà cụ Triệu xem đến ngẩn người.

Bà đến Bắc Kinh được một tuần thấy hai cái sân liền kề đều bếp lạnh tanh, mấy ngày nay chạy chợ không ít, đồ đạc cũng mua kha khá. Kết quả vừa đến đây, nghe người ta báo giá, bà lập tức xót ruột.

“Sao ở đây rẻ thế này? Ôi chao, biết thế bà đã chẳng vội mua đồ. Bảo à!”

Hỉ Bảo vội giải thích:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Ở đây là chợ đầu mối, mua ít họ không bán đâu ạ. Chợ gần nhà mình mua hai cọng hành một củ tỏi người ta cũng không nói gì.”

“Đấy là con đi mua thôi chứ? Bà mua hai cân người ta còn lườm bà đấy!” Bà cụ Triệu nghĩ nghĩ vẫn thấy xót ruột, “Cũng may, cũng may, bà chỉ mua ít rau dưa, thịt mua không nhiều. Lát nữa mình về mua một tảng sườn nhé.”

Lần này đến lượt Hỉ Bảo ngẩn người.

Trương Tú Hòa thấy bộ dạng cô thì không nhịn được cười, vội giúp khuyên giải:

“Mẹ, vừa nãy mẹ chẳng bảo muốn đưa Hỉ Bảo đi mua quần áo đẹp sao? Vác cả tảng thịt đi theo á? Thôi bỏ đi, dù sao chỗ này cũng chẳng chạy đi đâu được, mai mình gọi Vệ Quốc đi cùng một chuyến.”

Hỉ Bảo gật đầu lia lịa:

“Chỗ anh cả còn cái xe ba bánh, mình mượn anh ấy, mai lại đến mua.”

Bà cụ Triệu thấy ý kiến này hay, hơn nữa bà xuất thân nhà nông, luôn cảm thấy đồ buổi sáng sớm tươi ngon hơn buổi chiều bèn lập tức gật đầu đồng ý:

“Được, cứ thế đi.”

Tống Vệ Quốc đang ngủ say sưa ở nhà không thể ngờ rằng mẹ ông ta đi dạo một vòng lại kiếm thêm việc cho mình.

Bên này Hỉ Bảo dẫn Bà cụ Triệu đi dạo qua mấy sạp hàng, chọn mua vài bộ câu đối xuân và chữ Phúc ưng ý. Cô tính dùng cho nhà mình và nhà Tống Cường bên cạnh, cửa hàng của anh ta chắc chắn cũng cần, còn cả chỗ chị cả Xuân Lệ nữa. Đợi lần tới gặp Xú Đản cũng có thể tặng cậu ấy một ít tiện thể mua luôn một tập mười cái phong bao lì xì.

Ngoài ra Bà cụ Triệu còn chấm mấy dây ớt đỏ, đương nhiên là đồ giả nhưng nhìn xa y như thật, đỏ rực rỡ rất vui mắt.

Bà cụ Triệu mua liền sáu dây lại mua hai cái chữ Phúc tết dây đỏ, còn mua thêm cho Hỉ Bảo một chuỗi vòng tay san hô đỏ.

Đồ đạc không đắt, mua một đống lớn tính ra cũng chỉ hết ba đồng rưỡi. Theo lời bà cụ Triệu thì còn rẻ hơn cả đi chợ phiên ở quê. Ngay cả Trương Tú Hòa cũng bảo hôm nào có thể mua ít mang về bán ở căng tin nhà mình kiếm chút lời.

Nghĩ đến những chuyện này, bà cụ Triệu và Trương Tú Hòa rời đi mà đầy lưu luyến, cuối cùng vẫn là Hỉ Bảo một tay kéo bà một tay kéo mẹ lôi ra khỏi chợ đầu mối.

Sau đó ba người đi đến Cửa hàng bách hóa lớn.

Tuy hiện tại phần lớn các loại tem phiếu đã bị bãi bỏ, của hàng bách hóa không còn ưu thế như xưa nhưng có lẽ vì đã tồn tại bao năm nay, dân chúng bình thường vẫn dành cho nơi này nhiều khao khát. Vì thế từ khi nơi này không thu tem phiếu nữa, hễ ai muốn tiêu tiền mua đồ tốt vẫn sẽ chọn đến đây.

Ngoài việc không cần tem phiếu, cảm nhận rõ rệt nhất là thái độ nhân viên bán hàng ở đây tốt hơn hẳn.

Ai chẳng thích được đối xử t.ử tế, ít nhất tâm trạng cũng tốt hơn nhiều.

Loại áo lông vũ mà bà cụ Triệu nói được bán ở tầng 3, không cần tem phiếu nhưng giá hơi chát, đắt gấp ba đến năm lần áo bông bình thường. Tuy nhiên vì kiểu dáng mới mẻ, màu sắc tươi sáng nên dù đắt vẫn không thiếu người mua. Mỗi lần hàng mới về, mấy chiếc đẹp nhất luôn bị người ta mua mất sớm, đủ thấy người có tiền thời nay cũng không ít.

Khi Hỉ Bảo đến quầy bán áo lông vũ đã có vài người đứng, trông đều là thanh niên chừng hai mươi tuổi, cả nam cả nữ hình như đi cùng nhau.

“Không có cỡ em thích thì biết làm sao? Muốn anh nói ấy à, em gái ơi, tại nhà mình ăn uống tốt quá nên... Ái da!”

“Không biết nói thì đừng nói, anh cố tình tìm đòn phải không?”

“Đúng đấy! Nếu anh không phải anh ruột em thì em đ.á.n.h c.h.ế.t anh rồi.”

Cô gái duy nhất trong nhóm quay người lại đầy vẻ không vui, nói với cô nhân viên bán hàng đang cười gượng gạo,

“Này, thật sự chỉ còn mấy cái này thôi á? Hay là trong kho còn mà chị lười tìm giúp tôi? Tôi chỉ muốn kiểu này màu này thôi, lớn hơn một cỡ là được.”

Cô nhân viên nở nụ cười còn khó coi hơn khóc. Đám thanh niên này đã lằng nhằng gần nửa tiếng rồi, nếu cô có hàng thì đã lôi ra từ sớm chỉ mong tiễn mấy vị "đại Phật" này đi cho nhanh. Nhưng khổ nỗi là không có mà! Đúng lúc này, nhân viên thấy có khách mới đến vội lách người sang bên cạnh, cười hỏi:

“Xin hỏi các cô muốn mua gì ạ?”

Bà cụ Triệu lập tức chấm ngay cái áo mà cô gái kia vừa chỉ đích danh:

“Cái này được đấy, Bảo à con thử xem.”

Nghe thấy thế đám thanh niên đang cười đùa kia theo bản năng quay lại nhìn.

“Cái đó là tôi muốn...” Cô gái kia vừa mở miệng đã bị người kéo lại, quay đầu nhìn thì khí thế xẹp đi quá nửa yếu ớt giải thích, “Anh Tạ, em không phải muốn gây sự, chỉ là... Thôi bỏ đi, dù sao cũng không có cỡ của em. Đi thôi!”

--

Hết chương 103.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Thập Niên 60: Cuộc Sống Tốt Đẹp - Chương 294 | Đọc truyện chữ