Thập Niên 60: Cuộc Sống Tốt Đẹp

Chương 292: Kỳ nghỉ đông và cuộc mua sắm ngày Tết (1)

 

Thi cử là lời nguyền Kim Cô không bao giờ thay đổi trong lòng các bạn sinh viên.

Ngay cả ở Bắc Đại, nơi quy tụ toàn những học bá, mỗi khi đến kỳ thi cuối kỳ không khí trong trường cũng trở nên khác hẳn ngày thường. Dù chẳng ai lo mình bị thi lại nhưng quá nửa sinh viên vẫn không kìm được lo âu bất an. Rốt cuộc thi đỗ vào Bắc Đại thì ai mà chẳng có chút ngạo khí, mục tiêu của họ đâu chỉ là qua môn mà ai cũng mong đạt được thứ hạng cao.

Muốn thi tốt thì phải nỗ lực ôn tập. Đám nam sinh thì tạm không bàn tới nhưng xung quanh Hỉ Bảo, vô số người bên ngoài tỏ vẻ không quan tâm, sau lưng lại cày ngày cày đêm hận không thể quên ăn quên ngủ để ôn bài.

Hỉ Bảo thật sự không hiểu nổi trạng thái này. Chăm chỉ học hành cô có thể hiểu, ham chơi cô cũng hiểu nhưng rõ ràng đều đang nỗ lực ôn tập tại sao khi người phòng khác hỏi đến lại phải trăm phương nghìn kế phủ nhận? Vương Đan Hồng không chỉ một lần nói với cô:

“Dù sao phòng mình mới là một khối thống nhất, cậu ở phòng khác cũng chẳng có bạn bè gì thì việc gì phải nói thật với họ? Nếu có ai hỏi, cứ bảo chúng mình đi ngủ sớm không ôn tập gì cả.”

Những người khác trong phòng cũng nghĩ như vậy, đẹp là phải đẹp một cách lơ đãng, học giỏi cũng phải làm bộ như dễ như trở bàn tay là có được tất cả.

Còn Hỉ Bảo...

Được rồi Hỉ Bảo rất nhanh thỏa hiệp, kệ các cô ấy, còn cô vẫn cứ làm theo ý mình.

Ngày thường khi mọi người bận rộn tham gia các hoạt động ngoại khóa, Hỉ Bảo ngày nào cũng chăm chỉ học hành. Nhưng hiện tại khi những người khác hận không thể cắm rễ vào bàn học, cô lại ung dung tự tại chẳng có chút căng thẳng nào trước giờ G.

Các bạn cùng phòng rất hài lòng, khi người khác hỏi đến họ đều nhao nhao bày tỏ: không ôn tập, không chắc chắn, thi cho xong chuyện thôi dù sao cũng không đến mức trượt môn thi lại.

Chẳng biết có ai tin mấy lời đó không nhưng họ diễn rất vui vẻ.

Điều khiến họ vui hơn nữa là Hỉ Bảo cho mượn vở ghi chép trên lớp.

Người đầu tiên mở miệng mượn là Vương Đan Hồng. Có cô ta làm gương những người khác do dự mãi rồi cũng không nhịn được mà hỏi mượn. Vốn tưởng Hỉ Bảo chắc chắn sẽ từ chối hoặc do dự, nào ngờ cô chỉ hỏi môn nào, có thì đưa không có thì bảo đã cho người khác mượn rồi.

Rất nhanh cả phòng đạt được thỏa thuận ngầm: vở ghi chép chỉ được mượn đọc ôn tập trong nội bộ phòng, tuyệt đối không được nói cho người ngoài biết. Thêm nữa, mọi người phải cùng chung chiến tuyến giữ gìn hình tượng nữ thần cao lãnh cho Hỉ Bảo.

“Họ đồn là Tống Ngôn Hề nhờ người giở trò sau lưng, hãm hại cái kẻ đáng ghét kia, tớ thấy chưa chắc đâu. Tống Ngôn Hề nói dễ nghe là sống trong thế giới riêng, nói khó nghe thì đầu óc cô ấy thiếu một dây thần kinh nên không thể là cô ấy làm được.”

“Đương nhiên không phải cậu ấy rồi. Hai tuần nay cậu ấy ăn cơm, đi ngủ, đi học, đi thư viện, có lần nào đi một mình đâu? Chỉ có mỗi lần ra căng tin mua chăn là đi một mình còn lại chúng ta chẳng đi cùng còn gì? Cậu thấy cậu ấy nhờ ai giúp đỡ bao giờ chưa? Hay là gọi điện thoại?”

“Tớ đoán người nhà cậu ấy cũng biết cậu ấy ngây thơ nên trước khi đi học chắc chắn đã dặn dò kỹ lưỡng, chỉ sợ cậu ấy chịu thiệt mà không biết.”

“Vậy chúng ta...”

Trong khi Hỉ Bảo hoàn toàn không hay biết gì, bảy người còn lại trong phòng đã thống nhất: vừa không đứng ra biện giải cũng không xác nhận chuyện này, chỉ giữ thái độ mập mờ từ chối trả lời mọi câu hỏi, còn việc suy diễn thế nào thì để người khác tự lo.

Tội nghiệp mấy bạn sinh viên nhiều chuyện, mắt thấy kỳ thi cuối kỳ từng môn ập đến, đến thời gian ăn ngủ còn phải tranh thủ vậy mà vẫn không nhịn được hóng hớt thị phi. Khổ nỗi tin đồn kiểu này tam sao thất bản, phiên bản cuối cùng truyền ra có thể dọa c.h.ế.t người tung tin ban đầu. Đợi đến khi thi được quá nửa thì tin đồn mới nhất đã khiến người ta cạn lời.

Tin đồn được nhiều người tin nhất là: Tống Ngôn Hề chịu thiệt liền gọi điện cho ba sau đó ba cô phái đặc công vào Bắc Đại. Sau khi điều tra rõ ràng liền mai phục ở khu giảng đường vắng người, nhân lúc đối phương đi qua dội một xô nước lạnh... Còn chuyện bắt được người á? Mơ đi, nữ sinh viên bình thường sao bắt được đặc công?

Thuyết âm mưu hơn nữa là: Ba Tống Ngôn Hề không phái người đến trường mà gọi điện thẳng cho ban giám hiệu yêu cầu nghiêm trị không tha, thậm chí ép ô dù của kẻ đầu sỏ phải xin lỗi, nếu không sẽ cách chức luôn. Cực chẳng đã đối phương đành chơi bài ngửa, bỏ xe giữ tướng, logic quá còn gì?

Tuy nhiên sự thật lại chẳng ly kỳ đến thế.

Sự thật đơn giản đến mức khiến người ta chép miệng: Chẳng qua kẻ bị thế thân ngày thường kiêu ngạo gây thù chuốc oán quá nhiều. Rốt cuộc vừa có tài có sắc lại có chống lưng nhưng hành sự quá phô trương, mới vào trường một năm rưỡi đã chiếm vị trí trong hội sinh viên của người khác, tranh giành vô số cơ hội tỏa sáng trong trường thậm chí hơn tháng trước còn cướp người yêu của một đàn chị nào đó...

Thế là có người nhân cơ hội đục nước béo cò, vừa hãm hại kẻ thù vừa hắt nước bẩn lên người Hỉ Bảo, nghĩ rằng hai cô tiểu thư nhà giàu có tiền có thế này mà cấu xé nhau thì đúng là màn kịch ch.ó c.ắ.n ch.ó hay ho trước kỳ nghỉ.

Bàn tính gõ tanh tách tiếc là ông trời không phối hợp.

Kẻ bị hắt nước kia về liền sốt cao không dứt, đừng nói thi cuối kỳ, đến xuống giường cũng khó khăn. Đợi đến khi Bắc Đại thi được quá nửa, bên kia bệnh tình đã chuyển từ cảm lạnh sang viêm phổi. Người nhà đâu chịu để yên, hơn nữa nhà họ quả thực có quyền thế lập tức âm thầm gây sức ép lên Học viện Ngoại ngữ tiến hành điều tra, thề phải bắt được kẻ ra tay.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Theo lý thuyết, đã điều tra thì người đầu tiên bị nghi ngờ đương nhiên là Hỉ Bảo nhưng ai bảo ông trời che chở cô chứ?

Có lẽ do áp lực thi cử quá lớn hoặc do lần đầu gây án quá hưng phấn, hay đơn giản là ông trời nhúng tay, kẻ gây án ban đêm nói mớ rồi bị bạn cùng phòng nghe thấy quay sang viết thư tố cáo ngay. Chưa đến nửa ngày người nhà bên kia đã biết chuyện.

Con mình tuy cũng chẳng ra gì nhưng giờ bệnh tật thế này, làm cha mẹ ai mà chẳng xót?

Thế là Bát Tiên quá hải, mỗi người thi triển thần thông, gây sức ép lên nhà trường bắt giáo viên hướng dẫn gọi thủ phạm lên xin lỗi và bàn chuyện bồi thường. Tiền nong là chuyện nhỏ nhưng con nhà mình vì thế mà lỡ kỳ thi, hại sức khỏe lại lỡ dở tương lai, lỡ sau này có di chứng gì thì biết làm sao?

...

Trong khi Hỉ Bảo hớn hở thi xong môn cuối cùng rồi nhanh ch.óng thu dọn đồ đạc chuẩn bị về nhà ngay, thì bên ngoài sớm đã gió tanh mưa m.á.u, nghiễm nhiên thành vở kịch lớn cuối năm.

Hai cô bạn khoa tiếng Đức thi xong trước Hỉ Bảo một ngày nhưng vé tàu mua vào ngày kia nên giờ vẫn chưa về. Lúc này họ nghe ngóng được cả rổ tin bát quái, cả người sôi sục trở về, kết quả vừa về đến phòng đã thấy Hỉ Bảo mặt mày hớn hở thu dọn đồ đạc thì lập tức có cảm giác như đang ở hai thế giới khác biệt.

“Cái đó... Tống Ngôn Hề, để bọn tớ giúp cậu thu dọn nhé.”

Thật sự không nghĩ ra chủ đề gì để nói, hai người đành giúp cô đóng gói đồ đạc.

Kỳ nghỉ đông ngắn, nhiều đồ đạc thực ra không cần mang về, Hỉ Bảo chỉ định mang mấy bộ quần áo thường dùng còn chăn đệm thì ở nhà có đồ dự phòng, chỉ cần tháo vỏ chăn vỏ gối mang về giặt sạch sẽ rồi lại mang lên.

Có người chủ động giúp đỡ tất nhiên là chuyện tốt, Hỉ Bảo vui vẻ cảm ơn. Ba người cùng nhau làm, vốn phải mất một hai tiếng mới xong giờ chỉ hơn nửa tiếng đã hòm hòm.

Chỉ nghe một cô bạn khoa tiếng Đức nói:

“Tống Ngôn Hề, cậu có nghĩ đến việc học thêm một ngoại ngữ nữa không? Tớ nói cho cậu biết, tiếng Đức hay lắm, thật đấy!”

Cô bạn kia nhìn cô này với ánh mắt kinh hãi, hoàn toàn không hiểu sao cô này có thể dối lòng nói ra những lời như vậy. Nhưng đối phương chẳng thèm để ý nhanh ch.óng lục trong hòm sách của mình ra mấy quyển sách giáo khoa cũ năm ngoái và vở ghi chép, không nói hai lời dúi cho Hỉ Bảo:

“Cậu cầm về xem đi, chẳng phải nghỉ rồi sao? Coi như g.i.ế.c thời gian, biết đâu cậu lại thấy thú vị? Nếu cậu thích, khai giảng tớ dạy cậu, tớ còn giới thiệu giáo viên cho cậu nữa.”

Hỉ Bảo cũng không hiểu lắm ý tứ trong lời nói này, chỉ ngẩng đầu nghiêm túc nhìn vẻ mặt đối phương thấy rất nhiệt tình cũng không có chút ác ý nào. Thế là cô nhận lấy mấy quyển sách, cười cảm ơn:

“Cảm ơn ý tốt của cậu, về tớ nhất định sẽ xem kỹ.”

“Có gì không hiểu cậu cứ ghi lại, khai giảng tớ giải đáp cho. Đúng rồi, bọn tớ tiễn cậu xuống, đi nào.”

Tuy đồ đạc dọn ra không nhiều lắm nhưng vì là mùa đông, quần áo chiếm chỗ khá nhiều. Ba người cùng xách đồ đi xuống ký túc xá.

“Đến đây được rồi, tớ xách được.”

Hỉ Bảo lại chân thành cảm ơn lần nữa, đưa tay cầm hành lý đi ra khỏi sảnh ký túc xá. Bên ngoài tuyết đang rơi lất phất, không quá lớn nhưng cũng chẳng nhỏ.

Thấy Hỉ Bảo đi rồi, cô bạn bị đồng bọn làm cho ngơ ngác mới kinh ngạc hỏi:

“Sao tự nhiên cậu lại nhiệt tình với Tống Ngôn Hề thế? Đừng bảo đến cậu cũng tin mấy lời đồn ma quỷ kia nhé? Rằng cậu ấy là người đứng sau giật dây mọi chuyện?”

“Tớ đâu có ngốc! Cậu nghĩ xem, thi cuối kỳ này khoa tiếng Pháp và tiếng Anh đều có thể mượn vở ghi chép chuyên ngành mà bọn mình chỉ mượn được mấy quyển vở ghi bài giảng, dựa vào đâu chứ? Nếu lừa được cậu ấy sang học tiếng Đức...”

“Còn bảo không ngốc, cậu ngốc hết t.h.u.ố.c chữa rồi! Bọn mình học một năm rưỡi tiếng Đức rồi, cậu ấy chẳng có tí gốc nào, theo được mới lạ!”

“Kể cũng phải, haizz... Ơ? Sao tuyết ngừng rồi?”

Hai người trợn mắt há hốc mồm nhìn lên trời. Vừa rồi tuyết còn rơi lả tả, dù chưa đến mức gọi là tuyết lông ngỗng nhưng cũng không nhỏ. Vậy mà chớp mắt cái đã ngừng? Nhìn kỹ lại, dường như còn có dấu hiệu hửng nắng, thật là kỳ quái.

Bà cụ Triệu đến Bắc Kinh đã được hơn một tuần. Rút kinh nghiệm năm ngoái, lần này bà đặc biệt tránh đợt cao điểm xuân vận nên sớm nhờ con rể mua vé tàu, vé ô tô, đến ngày là xách bao lớn bao nhỏ lên đường.

Đến không chỉ có mình bà mà còn có vợ chồng Tống Vệ Quốc.

Thực ra theo ý bà cụ Triệu, bà còn muốn lôi cả lão Tống đi cùng nhưng ông cụ sống c.h.ế.t không chịu đi, chỉ bảo "ổ vàng ổ bạc không bằng ổ ch.ó nhà mình". Thế là bà cụ Triệu giận dỗi bỏ mặc ông cụ, túm cổ con trai cả và con dâu cả lên Bắc Kinh.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Thập Niên 60: Cuộc Sống Tốt Đẹp - Chương 292 | Đọc truyện chữ