Thập Niên 60: Cuộc Sống Tốt Đẹp
Chương 291: Sự trả thù bằng nước lạnh (3)
Lưu Hiểu Lộ không nhịn được nhìn sang Hỉ Bảo đang ngồi cạnh mình, nhân lúc giáo viên điểm danh thì thầm vào tai cô:
“Cái bạn nữ đến muộn kia, cậu có biết không?”
Hỉ Bảo ngơ ngác nhìn cô nàng, không lên tiếng chỉ quả quyết lắc đầu, sau đó lại nhìn lên bục giảng.
Mặc dù Hỉ Bảo hoàn toàn không định tiết lộ chuyện này nhưng khổ nỗi trong phòng có người "nhiệt tình" giúp cô tuyên truyền. Đợi đến chiều tan học, giáo viên hướng dẫn gọi Hỉ Bảo lên hỏi xem có chuyện gì xảy ra.
“Không có chuyện gì đâu ạ, cũng chẳng biết tại sao chăn em bị ướt. Em mang về nhà rồi, đợi nắng lên phơi là được.”
Hỉ Bảo trả lời thành khẩn. Giáo viên hướng dẫn nghĩ nếu sinh viên không muốn nói thì mình cũng chẳng cần làm lớn chuyện, thực ra nói trắng ra cũng chỉ là một cốc nước lã không đáng để căng thẳng.
Chuyện này với Hỉ Bảo coi như xong nhưng truyền đến tai kẻ đầu sỏ thì lại tức đến suýt ngất.
Đã bảo thiết lập hình tượng tiểu thư nhà giàu cơ mà, sao không làm ầm lên đi! Làm càng to càng tốt, để cả trường xem cái gì mà nữ thần cao lãnh cũng chỉ là đồ đanh đá thôi! Không chỉ âm thầm giở thủ đoạn cướp suất đi nước ngoài của cô ta mà còn không tiếc tự hắt nước hãm hại cô ta...
Thế nên, cô làm ầm lên đi chứ!!!
Hỉ Bảo không làm ầm lên khiến kế hoạch vắt óc suy nghĩ của cô ta bỗng trở thành trò cười thiên hạ. Điều duy nhất đáng ăn mừng là chắc không ai biết cô ta làm.
…Thật vậy sao? Sự thật là trừ Hỉ Bảo ra, những ai biết chút đầu đuôi câu chuyện đều đoán ra là cô ta làm, chỉ là không may không có chứng cứ. Hơn nữa mình không phải nạn nhân, hà tất phải ra mặt thay người khác?
Lại thêm một điều nữa là trong trường quả thực có người muốn xem Hỉ Bảo làm trò cười muốn thấy hình tượng nữ thần cao lãnh sụp đổ, hả hê nghĩ "hai hổ đ.á.n.h nhau ắt có một con bị thương" hoặc lưỡng bại câu thương thì càng tốt, biết đâu lại có lợi cho người khác.
Đương nhiên phần lớn đơn thuần chỉ muốn tìm chút niềm vui trong những ngày ôn thi cuối kỳ căng thẳng để giải tỏa tâm lý.
Kẻ đầu sỏ tức điên mấy ngày, ban đầu còn tự an ủi rằng tuy không chỉnh được người ta nhưng mình cũng chẳng mất gì. Đương nhiên mấy đồng bạc thuê người cô ta không để vào mắt. Chỉ là rất nhanh sau đó cô ta nhận ra mọi người xung quanh cố ý hay vô tình tránh né mình. Có lần cô ta ra ngoài quên đồ quay lại lấy thì nghe thấy trong phòng thì thầm to nhỏ, vừa mở cửa vào thì mọi người lập tức tản ra ai làm việc nấy.
Cô ta quá ngây thơ, quên mất rằng chuyện bằng chứng chỉ quan trọng với công an hay nhà trường chứ bạn học bình thường có quan tâm đâu? Hơn nữa người ta cũng chẳng ba mặt một lời chất vấn, chỉ bàn tán sau lưng thôi thì làm gì được nhau?
Thì không làm gì được, chỉ làm kẻ đầu sỏ tức đến phát điên mà thôi.
Không hại được người còn rước bực vào thân lại thêm việc thấy Hỉ Bảo trước sau như một chìm đắm trong học tập, cô ta dù thế nào cũng không tĩnh tâm ôn bài được.
Lúc này chỉ còn chưa đầy năm ngày nữa là thi cuối kỳ.
...
“Tống Ngôn Hề, cậu cho tớ mượn vở ghi chép xem chút được không?”
Vương Đan Hồng mấy ngày nay cũng không rảnh rỗi. Cô ta vốn hay ghen tị nên càng hiểu tâm lý kẻ ghen tị, tung tin đồn mấy ngày, hả hê nhìn kẻ đầu sỏ kia tức tối giậm chân, sướng như uống nước có ga lạnh ngày hè. Chỉ là vì thế mà việc ôn tập bị chậm trễ.
Nghĩ đến khoản học bổng tăng theo từng năm, cô ta giật mình nhận ra mình "nhập diễn" quá sâu liền vội vàng rút ra lại mặt dày đi nhờ Hỉ Bảo giúp đỡ.
Hỉ Bảo hỏi cô ta muốn vở môn nào, tìm xong liền đưa cho.
Vương Đan Hồng cầm vở ghi chép mà ngây người. Dù tự cho là hiểu Hỉ Bảo lắm rồi nhưng cô ta vẫn không ngờ người này lại hào phóng cho mượn vở như thế. Chẳng phải trước kia mượn cái phích nước cũng không cho sao? Chẳng lẽ vở ghi chép tâm huyết còn không quý bằng cái phích nước mua tùy tiện? Nghĩ đến gia cảnh Hỉ Bảo, Vương Đan Hồng thực sự không nhìn thấu nổi người này.
“Tối nay tớ chép xong, mai trả cậu nhé.”
Không hiểu thì thôi không nghĩ nữa, Vương Đan Hồng tính toán mình hổng mấy chỗ kiến thức, c.ắ.n răng quyết định tối nay thức trắng chép lại trọng điểm sau đó từ từ ôn.
Không ngờ Hỉ Bảo lại ngạc nhiên nhìn cô ta, lắc đầu nói:
“Cậu cứ cầm xem đi, thi xong rồi trả tớ cũng được.”
“Ách, được, cảm ơn cậu nhé.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Có lợi mà không chiếm là đồ ngốc, Vương Đan Hồng hớn hở cầm vở chạy đi, những bất mãn với Hỉ Bảo trước kia đã bay biến lên tận chín tầng mây. Nghĩ bụng người này thực ra cũng hào phóng đấy chứ, mỗi tội tính tình hơi quái.
Đánh c.h.ế.t Vương Đan Hồng cũng không ngờ cái gọi là "tính tình quái" của Hỉ Bảo căn bản không phải do cô, mà là do bà nội trước khi đi đã dặn dò đủ thứ và cô chỉ làm theo thôi. Nếu không có bà dặn thì cô chẳng quan tâm việc cho mượn đồ.
Và vừa khéo, vở ghi chép trên lớp không nằm trong phạm vi dặn dò của bà cụ Triệu Hồng Anh.
Đúng cái đêm Vương Đan Hồng đang mải miết chép bài, ký túc xá đón một vị khách không mời. Không ai khác chính là kẻ xui xẻo bị gạch tên, người đã thuê người hãm hại Hỉ Bảo.
Đầu tóc mặt mũi và quần áo cô ta ướt sũng, cứ thế run cầm cập mang theo cơn giận ngút trời lao vào phòng Hỉ Bảo.
Lúc này Hỉ Bảo đã chui vào chăn ấm, ôm quyển sách giáo khoa tiếng Pháp dày cộp khổ đọc. Thình lình cửa phòng bị đẩy "rầm" một cái, đập mạnh vào tường rồi bật ngược lại.
Ngay sau đó cô gái ướt như chuột lột, rét run cầm cập cứ thế xuất hiện trước mặt mọi người trong phòng.
“Tống Ngôn Hề, mày ác lắm! Mày cứ đợi đấy!”
Hỉ Bảo: “...”
Cô trợn mắt há hốc mồm nhìn người kia đến vội vàng đi cũng vội vàng, cho đến khi các bạn cùng phòng xúm lại mới mờ mịt hỏi:
“Sao thế? Có chuyện gì vậy?”
Thực ra cô còn muốn hỏi thêm một câu: Người đó là ai thế?
Các bạn cùng phòng nhìn nhau, trong lòng đều đoán được vài phần nhưng rốt cuộc không nói ra mà lảng sang chuyện khác. Người bảo đi vệ sinh, người bảo còn cái áo chưa giặt, thoáng cái đã giải tán sạch.
Đến khi họ quay lại, Hỉ Bảo đã sớm quẳng chuyện đó ra sau đầu lại cũng đến giờ tắt đèn nên ai nấy đi ngủ, một đêm không mộng mị.
Sáng hôm sau muốn nghe ngóng chuyện gì thì dễ hơn nhiều.
“Nghe nói chưa? Con hổ cái kia cuối cùng cũng gặp báo ứng rồi, hình như là đi cùng bạn lớp bên từ phòng tự học về, bị một xô nước lạnh dội cho lạnh thấu tim!”
“Thật hay đùa? Cô ta đâu rồi? Trời lạnh thế này ăn nguyên xô nước á? Chà, mùi vị này đủ thấm đấy. Ai làm có điều tra ra không? Hay là...”
“Ai làm loại chuyện này trong lòng cậu chẳng rõ mười mươi? Điều tra kiểu gì? Một xô nước lã dội từ trên tầng xuống, không lệch tí nào trúng ngay đầu hai người đó, đợi họ chạy lên thì người đã biến mất rồi. Rốt cuộc vị kia quanh năm ẵm học bổng, người ta có ngốc đâu mà đứng đấy đợi cậu bắt?”
“Chắc không tự mình ra tay đâu nhỉ? Tớ nghe bạn cùng phòng cô ấy bảo tối đó cô ấy không ra khỏi cửa, tan học ăn tối xong là ở lì trong phòng.”
“Ngốc mới tự mình ra tay! Không biết bỏ tiền thuê người giúp à?”
“Kể cũng phải...”
Một bát nước đổi một xô nước lại còn dội không chỉ một người, cả kẻ đầu sỏ lẫn người trực tiếp ra tay đều ướt từ đầu đến chân.
Chưa nói đến suy nghĩ của người ra tay, chỉ riêng việc bị gạch tên thế chỗ đã đủ khiến cô ta sống dở c.h.ế.t dở. Vừa kinh vừa giận là một chuyện nhưng nhiều hơn là lo lắng bất an. Người khác nói xấu sau lưng cùng lắm làm cô ta khó chịu một thời gian nhưng nếu để nạn nhân biết chuyện, thì cô ta...
Cơn giận qua đi là nỗi sợ hãi, cộng thêm việc bị lạnh khiến cô ta lăn ra ốm ngay lập tức. Sốt cao mê man đến khi bạn cùng phòng phát hiện thì người đã nóng hầm hập, vội vàng báo giáo viên hướng dẫn, vừa đưa đi bệnh viện trường vừa báo cho gia đình.
Rất nhanh gió chiều nào che chiều ấy, tin đồn trong trường lại đổi hướng.
__Tống Ngôn Hề căn bản không giống vẻ ngoài không so đo, không quan tâm đâu.
__Cô ta ác quá, giữa mùa đông dội nguyên xô nước lạnh!
__Quả nhiên, con nhà giàu nó khác bọt thật, lòng dạ đen tối. Nhưng thế cũng tốt, hai đứa chẳng đứa nào ra gì, đáng đời!
Giữa những tiếng xì xào nghi hoặc, Hỉ Bảo mặt mày hớn hở bước vào kỳ thi cuối kỳ.
Vui quá đi mất, bà nội và mẹ đến Bắc Kinh rồi, thi xong là cô có thể về nhà đón năm mới cùng gia đình!
--
Hết hương 102.
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận