Thập Niên 60: Cuộc Sống Tốt Đẹp
Chương 288: Nữ thần bánh kem và suất phiên dịch (4)
Hỉ Bảo nói chuyện với đầu dây bên kia chừng năm sáu phút mới lưu luyến cúp máy.
Tống Cường thấy bộ dạng tiếc nuối của cô, buồn cười xoa đầu:
“Nhớ nhà thế cơ à? Yên tâm đi, cứ nhìn anh đây này, anh nhất định sẽ lừa được mẹ và bà lên đây.”
“Ba em bảo ba sẽ dụ bà lên.”
Hỉ Bảo ngập ngừng, có chút do dự không biết có nên bán đứng ba mình không. Tống Cường vừa thấy vẻ mặt này là biết có chuyện vội dỗ ngon dỗ ngọt, chỉ chốc lát đã moi được tin tức.
Thực ra cũng chẳng có gì to tát, Tống Vệ Quân tính toán nhanh ch.óng chuẩn bị xong tứ hợp viện cho hai đứa cháu, chỉ cần vị trí tốt nhà đẹp còn tiền nong thì hai đứa tự lo được. Đến lúc đó nhà cửa xong xuôi là có thể dụ hai ông anh lên đây. Khi đó Tống gia coi như cả chi cả, chi hai, chi tư đều ở Bắc Kinh, lại còn có Hỉ Bảo là cục cưng của bà cụ Triệu ở đây, dụ hai ông bà già lên chẳng phải dễ như trở bàn tay sao? Còn chi ba thì cũng chẳng cần lo, nhà ở quê mới xây xong cái nhà lầu hai tầng được một năm rưỡi, trong nhà còn có ruộng đất được chia. Tống Vệ Dân cái gì không được chứ trồng trọt thì là tay lão luyện, giỏi gấp mười lần Tống Vệ Quân.
Ăn, mặc, ở, đi lại coi như giải quyết được một nửa, vấn đề lớn nhất còn lại e là tiền học phí cho ba đứa trẻ. Nhưng trường Tiểu học Hồng Kỳ kiên định tuân thủ quy tắc đã định từ những năm đầu, ngoài tiền sách vở phải mua thì không thu thêm khoản nào, ngay cả cấp hai cũng rẻ vô cùng nên không cần lo chi ba không sống nổi.
Cân nhắc mọi mặt thỏa đáng xong, Tống Vệ Quân mới tiết lộ với con gái ý là nhiều nhất một hai năm nữa ông nhất định sẽ dụ được ba mẹ và hai anh trai chị dâu ở quê lên đây.
Vì không dặn kỹ Hỉ Bảo không được nói cho người khác, Tống Cường dỗ một tí là Hỉ Bảo khai sạch.
Có điều chuyện này vốn cũng chẳng có gì phải giấu, Tống Cường nghe xong mừng rơn, đúng ý anh ta quá!
“Bảo à, lát nữa em gặp chú tư thì đừng quên bảo với chú ấy, chỉ cần vị trí đẹp nhà tốt, dù trước kia từng có vài hộ ở lộn xộn đến mấy cũng được, anh có thể tự mình từ từ khôi phục nguyên trạng.”
Tống Cường biết rõ cái tứ hợp viện Tống Vệ Quân mua được mà gần như không bị hư hại gì là do vận may quá lớn, bình thường không bị phá nát bét thì cũng bị cấp trên giữ lại không bán ra ngoài. Cho nên anh ta không tham, kiếm được là tốt rồi, những cái khác đều có thể thỏa hiệp.
Hỉ Bảo vui vẻ đồng ý hứa gặp ba sẽ nói lại thật. Nhưng nhắc đến ba, cô lại không nhịn được kể chuyện ở trường.
Tống Cường càng nghe càng kinh ngạc, sau đó bảo chuyện hay thế này phải vừa ăn vừa kể, trực tiếp bắt cóc Hỉ Bảo đi làm Tống Vĩ vừa hoàn hồn tức giậm chân bình bịch, vứt cả việc buôn bán chạy theo.
Đại Sách Lan có cả đống tiệm ăn, Tống Cường biết Hỉ Bảo không kén chọn nên tùy tiện chọn một quán mình ưng, gọi một bàn đầy món mặn lúc này mới bảo Hỉ Bảo kể lại từ đầu.
Trong lúc chờ món, Hỉ Bảo kể lại sự việc đâu ra đấy. Thực ra chính cô cũng đang hoang mang, Vương Đan Hồng không oan uổng cô. Cô thực sự chưa từng nỗ lực, dù một hai tháng nay cũng có học nhưng chủ yếu là bổ sung tiếng Pháp, các mặt khác chỉ có thể nói là duy trì ổn định chứ không tiến bộ vượt bậc.
“Bạn em bảo chắc chắn là ba em giúp đi cửa sau, nhưng chuyện này...” Hỉ Bảo rất hoang mang, “Em có nói với ba đâu.”
Tống Cường vừa hớp ngụm trà không nhịn được phun thẳng vào mặt Tống Vĩ:
“Khụ khụ, xin lỗi nhé người anh em... Hôm nay anh mời, chú muốn ăn gì cứ gọi.”
Trấn an Tống Vĩ vài câu, anh ta lại hỏi Hỉ Bảo,
“Em chắc chắn em không nói với chú tư? Hay là vô tình lỡ miệng?”
Hỉ Bảo nghiêm túc nhớ lại, sau đó kiên định lắc đầu:
“Lỡ miệng cũng phải có người hỏi em chứ, ba em căn bản không biết chuyện này, sao ba hỏi được? Em làm sao mà lỡ miệng được chứ?”
Chính xác mà nói, ngay từ đầu Hỉ Bảo đã từ bỏ rồi. Cô vốn không quá ham hố chuyện này cũng không nghĩ đi nước ngoài một tháng thì thu hoạch được bao nhiêu. Nếu bản thân không để tâm, sao cô lại đi nói với Tống Vệ Quân chứ?
Tống Vĩ lúc này đã lau khô mặt, ném cho Tống Cường mấy cái lườm cháy mắt rồi xen vào:
“Anh thấy không thể là chú tư được, dạo này chú ấy bận tối mắt tối mũi chắc không rảnh nhúng tay vào việc khác đâu. Hơn nữa với tính cách của chú ấy thì không đến mức chạy đi cửa sau.”
Tống Vệ Quân trước nay đều nói chuyện bằng thực lực. Đương nhiên nếu hôm nay Hỉ Bảo khóc lóc đòi đi bằng được, xuất phát từ lòng yêu con thì ông vẫn sẽ thỏa hiệp. Nhưng trông chờ ông đột nhiên "thông suốt" chủ động tạo bất ngờ cho con gái...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Chưa tỉnh ngủ à?
“Em cũng thấy khả năng là ba em không cao nhưng ngoài ba em ra thì còn ai? Hai anh cũng không biết chuyện này, chẳng lẽ là Xú Đản thật?”
Hỉ Bảo càng nghĩ càng thấy hồ nghi. Cô và Tống Vĩ nghĩ giống nhau, nếu Xú Đản khóc lóc đòi cô đi cùng thì có lẽ cấp trên cũng đồng ý nhưng Xú Đản có làm thế không?
Xú Đản Đản đang ở trung tâm huấn luyện quốc gia ngoại ô Bắc Kinh tỏ vẻ: Cậu còn chẳng biết mình sắp ra nước ngoài thi đấu, cậu vô tội.
Vậy chẳng lẽ có Cô Tiên Ốc thật?
Nếu lúc này bà cụ Triệu ở đây, bà nhất định sẽ đẩy hết mọi chuyện cho ông trời nhưng lần này ông trời cũng vô tội nốt.
Nghĩ mãi không ra nguyên cớ, vừa lúc đồ ăn cũng lên đủ, Hỉ Bảo và mấy anh em cứ thế ăn uống vui vẻ. Dù sao cũng chẳng phải chuyện xấu, bản thân mình lại không làm gì mờ ám sau lưng hoàn toàn không cần thiết phải áy náy.
Hỉ Bảo thực sự không có cảm giác gì, vui mừng hay áy náy đều không, chỉ nghĩ về nhà thu dọn quần áo chăn màn một chút rồi chọn vài món đồ cần dùng mang về trường. Tiếp theo là nghiêm túc học tập, tranh thủ trước khi ra nước ngoài vào năm sau tìm hiểu thêm về phiên dịch song song.
Trước kia Hỉ Bảo hướng đến phiên dịch văn bản, những gì cô tiếp xúc cũng không liên quan đến phiên dịch song song. May là khẩu ngữ và khả năng nghe của cô khá tốt còn nửa năm nữa chắc sẽ tiến bộ không ít.
...
Đúng như kế hoạch, Hỉ Bảo thu dọn đồ đạc xách túi sách về ký túc xá còn xách thêm một túi bánh mì nhỏ là thứ Tống Vĩ đặc biệt chạy đi mua cho cô trước khi rời cửa hàng đồ điện. Không cần nếm, chỉ nhìn bề ngoài cô đã biết là của tiệm cô làm thêm hồi hè, mùi thơm của lúa mạch và sữa xộc lên mũi, đúng là loại bánh mì kẹp kem cô thích nhất.
Hỉ Bảo cất quần áo vào tủ rồi gấp gọn cái chăn lông dê đặt tạm cạnh gối đầu sát tường, lại bỏ sách vở và bánh mì vào ngăn kéo, lúc này mới xách phích đi lấy nước sôi.
Phòng nước sôi chưa mở cửa nhưng bên ngoài đã có khá đông người chờ. Cũng may mọi người đều tự giác xếp hàng, Hỉ Bảo đến tự giác đứng cuối cùng. Lúc này trước mặt cô đã có hơn mười người.
Số lượng này chưa tính là đông vì cô từng thấy ít nhất bảy tám chục người xếp thành hàng rồng rắn.
Hỉ Bảo đặt phích nước dưới chân kiên nhẫn chờ đợi, còn có tâm trạng nhẩm lại bài khóa hôm qua. Cùng lúc đó mấy người xếp trước cô đang mải mê an ủi một nữ sinh khác.
Khoa tiếng Anh coi như là chuyên ngành hot nhất học viện Ngoại ngữ. Khóa của Hỉ Bảo có hơn 100 sinh viên chia làm hai lớp. Mấy nữ sinh đứng trước đều là lớp bên cạnh, tuy học chung giảng đường nhưng với người đi học chỉ thuần túy là đi học như Hỉ Bảo, bạn cùng lớp còn chưa nhận hết mặt nói gì đến lớp bên.
Mấy nữ sinh kia cũng bất đắc dĩ, cùng một ký túc xá dù không tình nguyện đến mấy thì cũng phải làm cho phải phép. Trời mới biết hai ngày nay họ khổ sở thế nào, chỉ vì cô bạn cùng phòng bất ngờ bị người ta chiếm suất.
“Ai bảo người ta vừa có thực lực vừa có cách chứ? Cũng chẳng còn cách nào khác, nếu cô ta lần nào thi cũng đội sổ thì mình còn có cớ khiếu nại với giáo viên, đằng này lần nào cô ta cũng đứng nhất nên nói không lại đâu.”
“Phải phải, tớ cũng biết lần này không chỉ xem thành tích mà còn xem thực lực tổng hợp, hình tượng khí chất đều tính cả, tốt nhất là khéo léo bát diện linh lung, nhưng mà...”
“Thực ra nói nhiều cũng vô ích, ba người ta bên quân đội mà cô ta lại là con một, không chiều cô ta thì chiều ai? Cậu cứ nghĩ thoáng ra chút đi, ai bảo chúng ta không đua nổi khoản lão ba chứ.”
Lời an ủi của bạn cùng phòng không có tác dụng mấy, ngược lại khiến nữ sinh ở giữa bật khóc nức nở:
“Các cậu biết cái gì? Chiều nay tớ mới biết, cô ta nói với bạn cùng phòng là cô ta chẳng biết gì cả, cũng chẳng quan tâm có được đi nước ngoài hay không, kết quả... Quá bất công!”
Mấy cô bạn cùng phòng nhìn nhau, thầm nghĩ: Nếu chú cậu không phải giảng viên khoa Quản lý thì cậu cũng có được vào danh sách sơ bộ đâu? Giờ bị người ta chiếm chỗ lại than bất công thế bọn này thì sao?
Nhưng vị này chung quy vẫn là người có chỗ dựa cứng nhất trong phòng, mấy người kia cũng không dám nói nặng lời đắc tội chỉ đành tiếp tục nhỏ nhẹ khuyên giải. Thực ra nếu nói thật lòng thì danh sách sơ bộ có nhiều người thế, nếu cậu không phải được cơ cấu sẵn thì sao biết là bị người ta chiếm chỗ?
Thôi kệ, đại tiểu thư không đắc tội nổi, nhắm mắt làm ngơ đi.
Còn Hỉ Bảo đứng cuối hàng vẫn đang chìm đắm trong biển từ vựng. Cô có nghe thấy những lời đó nhưng hoàn toàn không nghĩ là nói mình, rốt cuộc lượng thông tin quá ít mà cô lại là kẻ trời sinh thiếu một dây thần kinh...
--
Hết chương 101.
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận