Thập Niên 60: Cuộc Sống Tốt Đẹp
Chương 287: Nữ thần bánh kem và suất phiên dịch (3)
Diệp Nhất Sơn vẫn đang chìm đắm trong hối hận vô tận, nghe vậy ngẩn ra một lúc mới hậu tri hậu giác gật đầu:
“Hình như thế, nghe đâu là nữ sinh viên Bắc Đại... Nữ thần của tớ nhìn khí chất cũng giống sinh viên, tớ đoán cô ấy mới tốt nghiệp không lâu nhất thời chưa tìm được việc tốt nên mới đi làm thêm ở tiệm bánh kem.”
“Có thể đừng nhắc đến nữ thần của cậu nữa không? Tớ thà nghe cậu kể về mẹ cậu còn hơn!”
Diệp Nhất Sơn bị câu này làm cho nghẹn họng hồi lâu không mở miệng được.
Cậu bạn vẫn tiếp tục lải nhải:
“Cậu để ý một cô bé bán bánh kem, lăn lộn nửa năm trời mà chẳng có tin tức gì. Người anh Tạ thích là nữ sinh viên Bắc Đại đấy. Xem ra khoảng cách giữa người với người đúng là lớn thật.”
“Cô bé bán bánh kem thì sao? Thủ trưởng cũ từng nói lao động là vinh quang nhất!”
Cuộc nói chuyện cứ thế đi vào ngõ cụt.
Thực ra Diệp Nhất Sơn cũng biết khoảng cách giữa hai người hơi lớn nhưng biết làm sao được? Anh ta thích chẳng lẽ còn chưa đủ sao? Hơn nữa hợp hay không cũng phải tiếp xúc một thời gian mới biết, quan trọng nhất bây giờ là mau ch.óng tìm được người.
Xe buýt phía trước dừng lại ở trạm Thư viện Quốc gia, Diệp Nhất Sơn cũng ngoan ngoãn dừng theo không hề có ý định nhân cơ hội vượt lên. Nhưng dừng xe rồi, anh ta lại có thời gian quay sang tiếp thị "nữ thần" của mình với cậu bạn.
Không phải cô bé bán bánh kem mà là Nữ thần bánh kem! Cùng lúc đó Hỉ Bảo bước xuống xe buýt, chậm rãi đi về phía Thư viện Quốc gia cách đó không xa. Cô hoàn toàn không biết cách đó chưa đầy 10 mét, có một tên ngốc lại đặt cho cô một biệt danh mới. Nhưng so với em gái Xã Hội và em gái Hắc Hùng Tinh thì Nữ thần bánh kem thực ra cũng không phải là cái tên khó chấp nhận.
Hỉ Bảo ở lại thư viện hơn một tiếng, may mắn tìm đủ số sách trong danh sách. Đây là những cuốn cô đặc biệt xin từ giáo sư trong trường hôm qua, tổng cộng năm cuốn đều liên quan đến nội dung phiên dịch song song.
Vương Đan Hồng nói một câu không sai, riêng chuyện này Hỉ Bảo đúng là chưa bỏ ra bất kỳ nỗ lực nào. Thậm chí vì cảm thấy tiếng Pháp của mình còn yếu, một hai tháng gần đây cô cứ mải mê học tiếng Pháp, dù chưa quên tiếng Anh nhưng cũng không thể dối lòng mà nói mình tiến bộ vượt bậc được.
Trước kia nghĩ không có cơ hội nên cô đối đãi với tâm thế bình thường. Giờ danh sách đã chốt đương nhiên cô không thể cứ ngồi chơi xơi nước như trước. Mượn năm cuốn sách này, cô định trong vòng hai tuần sẽ đọc qua một lượt và ghi chép lại, giáo sư cũng bảo có gì không hiểu thì cứ đến hỏi thầy.
Chuyện phiên dịch vai chính vẫn là bên Bộ Ngoại giao, giáo viên Bắc Đại cũng đi vài người đương nhiên bao gồm cả các trường nổi tiếng khác như Thanh Hoa bên cạnh. Còn sinh viên như bọn họ ngoài mở mang kiến thức thì chủ yếu là để trải nghiệm môi trường ngôn ngữ nước ngoài, mục đích chính vẫn là học hỏi và làm đẹp hồ sơ.
Hỉ Bảo lôi từ túi nhỏ ra cái túi vải bạt chắc chắn, bỏ cả năm cuốn sách mượn được vào đó, vừa cảm thán vận may của mình vừa bước đi nhẹ nhàng ra khỏi Thư viện Quốc gia.
Đến cửa hàng đồ điện ở Đại Sách Lan thì đã là 11 giờ trưa.
Tống Cường vừa thấy Hỉ Bảo đến liền thất kinh chạy ra, không nói hai lời kéo tuột cô vào trong tiệm.
Hỉ Bảo ngơ ngác:
“Anh cả, anh làm gì thế?”
“Ách... Nghe nói gần đây khu này có lưu manh lảng vảng.”
Tống Cường không hổ danh là tay già đời lăn lộn thương trường bao năm, nói dối mặt không đỏ tim không đập, chỉ có điều lời nói dối này hơi thiếu tin cậy, ngay dưới chân thiên t.ử nơi náo nhiệt nhất mà có lưu manh lảng vảng á? Phải biết tội lưu manh cao nhất có thể bị t.ử hình đấy.
Cũng may Hỉ Bảo là người dễ dụ, nhất là đối mặt với người nhà thì chỉ số thông minh tụt xuống mức âm nên cô chỉ cười cảm ơn ý tốt của Tống Cường, sau đó lấy lá thư Mao Đầu gửi ra.
“Mao Đầu á?”
Tống Cường ngạc nhiên nhận thư. Nhà họ không có quan niệm riêng tư gì lắm, hơn nữa Hỉ Bảo đã chủ động đưa thì tự nhiên là để anh ta xem.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tống Cường rút giấy viết thư ra xem, không quên gọi Tống Vĩ lại cùng đọc lại lớn tiếng sai nhân viên chạy sang tiệm bên cạnh mua mấy cốc đồ uống nóng.
Trà táo đỏ kỷ t.ử là món tiệm bên cạnh tự nấu, nghe đâu theo phương t.h.u.ố.c gia truyền bỏ thêm vài vị t.h.u.ố.c bắc bổ khí trừ hàn. Tống Cường bị con gái ông chủ bên đó ép uống mấy lần, chưa thấy bổ béo gì nhưng mùi vị cũng không tệ.
Bên này Tống Cường và Tống Vĩ chụm đầu đọc thư, Hỉ Bảo thì rút một cuốn sách trong túi ra đọc say sưa cho đến khi nhân viên mua đồ uống về.
Mấy cốc đồ uống nóng cầm cũng khó, nhân viên hai tay đều đầy, phía sau còn có một cô gái chừng hơn hai mươi tuổi đi theo. Nhân viên đưa cho Hỉ Bảo một cốc còn cô gái phía sau lại đi thẳng đến chỗ Tống Cường và Tống Vĩ.
Hỉ Bảo đặt sách xuống nhận cốc nước, cười cảm ơn nhân viên ngay lập tức cô cảm nhận được một ánh nhìn không mấy thiện cảm.
Cũng may cô gái kia rất nhanh sẽ biết sự thật.
Tống Cường đọc thư mà say mê, vừa xem vừa ồn ào:
“Bảo à! Thằng Mao Đầu sao giỏi thế nhỉ? Còn diễn cả Hắc Hùng Tinh! Ái chà, sao nó không đi diễn Bạch Cốt Tinh nhỉ? Ha ha ha ha, lát nữa anh gọi điện cho mẹ để mẹ cũng mừng.”
“Em cũng muốn nói chuyện với mẹ.” Hỉ Bảo uống một ngụm trà nóng, vị ngọt thanh không ngấy tràn ngập khoang miệng, ngon đến mức cô nheo mắt lại, “Không biết năm nay mẹ có lên Bắc Kinh không. Hơn một năm em chưa gặp mẹ rồi.”
“Đúng rồi ha.” Tống Cường chợt nhớ ra điều gì, tay lơi lỏng để Tống Vĩ giật mất lá thư. Anh ta cũng lười giành lại, thuận tay nhận cốc nước cô gái kia chủ động đưa tới cũng chẳng uống mà cứ nâng trong tay hớn hở nói chuyện với Hỉ Bảo, “Lát nữa anh bảo với bà một tiếng, để bà lên Bắc Kinh trước, đừng đi đúng dịp xuân vận, người ta chen cho bẹp ruột đấy.”
Hỉ Bảo chưa trải qua xuân vận nên không có ý kiến, chỉ gật đầu liên tục:
“Vâng, em cũng nhớ bà lắm.”
“Ông chủ Tống, đây là em gái anh à? Xinh gái quá.”
Con gái ông chủ tiệm bên cạnh rốt cuộc không nhịn được lên tiếng hỏi.
Tống Cường nghe thế mới như chợt hoàn hồn, kinh ngạc nhìn sang:
“Sao cô lại ở đây? À à, chưa trả tiền đúng không? Tiểu Lý cậu ngốc à? Đi mua đồ không trả tiền? Nhanh lên, cô về được rồi đấy.”
Cô gái kia lập tức xụ mặt, vẻ ủy khuất trong mắt không giấu đi đâu được nhưng Tống Cường cứ như bị mù hoàn toàn không để ý, vẫn lải nhải nói lung tung với Hỉ Bảo:
“Không chỉ bà với mẹ, tốt nhất là đón được cả Xú Đản lên. Anh bảo bọn họ cũng quá đáng thật, dù có huấn luyện khép kín đi nữa thì ra ngoài một ngày cũng không được à? Cùng lắm thì hôm Tết anh đi đón nó từ sáng rồi sáng hôm sau lại đưa nó về.”
“Chắc bên Xú Đản cũng thương lượng được thôi nhưng anh Mao Đầu năm nay sợ là không về kịp ăn Tết rồi.”
Dù chưa xem kịch bản Tây Du Ký nhưng nguyên tác thì đã đọc, Hỉ Bảo nhớ lại cốt truyện, cảm thấy cả câu chuyện chẳng có mấy chỗ là ở trong nhà. Hơn nữa vì cảnh quan địa mạo, thậm chí không thể quay ở ngoại ô Bắc Kinh mà phải chạy khắp cả nước để lấy cảnh.
Chưa nói cái khác, riêng độ khó khi quay thì Tây Du Ký vượt xa Hồng Lâu Mộng. Mà đối với diễn viên càng là vừa khổ vừa mệt lại không được lòng người, trong đó chắc còn có nhiều đoạn bay lượn, dù chưa tận mắt thấy quay phim bao giờ nhưng Hỉ Bảo cũng biết việc này đầy gian khổ. C.h.ế.t nỗi là vì nhân vật trong Tây Du Ký quá nửa là yêu ma quỷ quái, e là đến lúc đó Mao Đầu có diễn thì khán giả cũng chẳng nhận ra là cậu.
Đương nhiên, ngàn lời vạn chữ cũng không bằng một câu “anh ấy thích”.
So với Hỉ Bảo, Tống Cường không quan tâm lắm chuyện Mao Đầu chạy đi đâu. Trong thâm tâm anh ta, Mao Đầu và Xú Đản tuy đều là em trai nhưng đứa trước là cái "hố", đi đến đâu hố người đến đó, dù sao người chịu thiệt chắc chắn là anh ta; đứa sau lại là đứa trẻ ngây ngô, dù Xú Đản thực ra đã thành niên nhưng anh ta vẫn không nhịn được lo lắng nó ra ngoài bị bắt nạt.
May mà Mao Đầu không biết suy nghĩ của Tống Cường nếu không chắc tức điên lên mất.
Chưa nói cái khác, với địa vị của Xú Đản ở đội tuyển quốc gia hiện tại thì ai dám bắt nạt nó chứ? Lùi một vạn bước mà nói, dù Xú Đản có bị bắt nạt thật nó có nhớ được không? Đừng có mà lát sau chính nó quên sạch sành sanh vui vẻ đi tập luyện còn kẻ bắt nạt nó lại tự làm mình tức đến nổ phổi.
Quay lại chuyện chính, Tống Cường gọi điện về quê kể sơ qua tình hình của Mao Đầu, sau đó đưa điện thoại cho Hỉ Bảo để cô nói chuyện dông dài với người nhà.
Thời buổi này gọi điện thoại vẫn là chuyện xa xỉ, bình thường nếu không có việc gấp thì đa số mọi người sẽ chọn viết thư, dù có việc quan trọng thì cũng có điện báo mà? Điện thoại ấy à, trong mắt nhiều người nhất là bà con nông thôn vẫn thuộc loại hàng xa xỉ phẩm "biết nhưng sẽ không dùng".
Ở thôn bọn họ nghe điện thoại thì không mất tiền nhưng gọi đi thì tính phí theo phút. Cả cái thôn này quanh năm suốt tháng chắc chỉ có con cái của Tống gia ở bên ngoài lâu lâu gọi về, có người còn chép miệng bảo nhà họ lãng phí tiền nhưng nghĩ lại thì không có tiền mới phải tiết kiệm, người ta có tiền thì sợ gì?
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận