Thập Niên 60: Cuộc Sống Tốt Đẹp

Chương 289: Sự trả thù bằng nước lạnh (1)

 

Sau một trận tuyết lớn nữa, cả khuôn viên trường Đại học Bắc Kinh bị bao phủ bởi một màu trắng xóa.

Sáng sớm tinh mơ các nhân viên trong trường đã vác chổi lớn đi dọn tuyết đọng trên đường, sợ làm chậm trễ việc lên lớp của giảng viên và sinh viên.

Còn trong ký túc xá, tiếng kêu than vang lên khắp nơi khi đám sinh viên vừa tỉnh dậy nhìn thấy cảnh tuyết rơi ngoài cửa sổ. Dù đã trải qua một trận tuyết đầu mùa nhưng ai nấy vẫn không nhịn được rùng mình, vội vàng lục lọi tìm quần áo ấm mặc vào người.

Mùa đông ở Bắc Kinh chỉ có lạnh hơn chứ không có lạnh nhất.

“Nhanh lên nhanh lên! Đi nhanh lên, không thì đồ ăn sáng ở nhà ăn nguội ngắt hết.”

Lưu Hiểu Lộ vừa mặc quần áo đi giày ủng vừa gào lên, cứ như thể gào to thì sẽ nhanh hơn được vậy. Nhưng sự thật là dù có dậy rồi thì vẫn phải xếp hàng rửa mặt đ.á.n.h răng và đi vệ sinh như thường.

Thời tiết quá lạnh, trước kia còn có người dậy sớm học từ vựng giờ thì đều phải khuất phục trước uy lực của mùa đông giá rét. Việc rời giường trở thành một cực hình đáng sợ, độ khó chẳng thua gì kỳ thi đại học năm nào.

Hỉ Bảo lúc này cũng đang tròng từng lớp quần áo lên người, đồng thời thầm thấy may mắn vì đã sớm mang bộ quần áo len ở nhà lên trường. Thực ra không chỉ có áo len, cô còn mang cả quần len và tất len dài đến tận bắp chân.

Nếu là trước đây còn có thể thấy mấy nữ sinh quần áo xộc xệch chạy qua chạy lại ở hành lang, nhưng lúc này ai nấy đều hận không thể bọc mình thành một quả cầu. Điều này trực tiếp dẫn đến việc tốc độ vệ sinh cá nhân càng chậm hơn. Hàng người xếp hàng càng dài ra, người đằng trước lề mề làm người đằng sau sốt ruột đến phát hỏa, luôn có người không nhịn nổi đành xách đồ chạy sang khu giảng đường để đ.á.n.h răng rửa mặt.

Lại là một buổi sáng bận rộn, đến khi đám Hỉ Bảo phá vòng vây xuống khỏi ký túc xá thì chỉ còn chưa đầy mười phút nữa là vào học. May mắn thay tiết đầu tiên hôm nay của họ ở khu giảng đường ngay gần ký túc xá, chạy nhanh một chút vẫn còn kịp ghé căng tin mua cái bánh chưng nóng hổi làm bữa sáng.

Bắc Đại có vài căng tin, tháng trước nhà trường vì thuận tiện cho nữ sinh nên mở thêm một cái ngay dưới ký túc xá nữ. Cửa hàng nhỏ xíu mà đồ bán cũng ít, chủ yếu là kem đ.á.n.h răng, bàn chải, chậu rửa mặt, khăn mặt linh tinh. Tuy nhiên nếu có nhu cầu gì thì cũng có thể nói với nhân viên, dù sao tôn chỉ của nhà trường là cố gắng hết sức giúp sinh viên khắc phục mọi khó khăn trong sinh hoạt để toàn tâm toàn ý học tập.

Kết quả là đám Hỉ Bảo chẳng mua gì khác ngoài việc thường xuyên mua mấy cái bánh chưng nhỏ ăn sáng vào những lúc sắp muộn học. Hết cách rồi, ai bảo đi nhà ăn thì phải đi đường vòng chứ? Hơn nữa giờ này nhà ăn chắc chắn đông nghịt người.

Cầm theo bánh chưng nhỏ, chỉnh lại quai ba lô, nhóm Hỉ Bảo và mấy bạn cùng khoa vội vã chạy về phía khu giảng đường, cuối cùng cũng kịp ngồi vào chỗ trước khi chuông vào học reo năm phút.

“Phù, may mà không muộn.”

Mấy người thở phào nhẹ nhõm xong sau đó vội vàng mở nắp bình nước, uống ngụm nước ấm để qua đêm rồi ba miếng hai miếng giải quyết xong cái bánh chưng. Đến khi no bụng rồi mới phát hiện xung quanh cũng khối bạn đang luống cuống tay chân y hệt mình.

“Hôm nay lạnh quá thể.”

Hỉ Bảo vo vỏ bánh ném vào thùng rác cuối lớp, xoa xoa tay quay về chỗ ngồi.

Vương Đan Hồng ngồi bên cạnh đã sớm quên chuyện giận dỗi Hỉ Bảo vì vụ danh sách đi nước ngoài mấy hôm trước, lúc này đưa tay xoa khuôn mặt đông cứng đỏ bừng hít hà phụ họa:

“Chả thế thì sao? Còn hơn nửa tháng nữa mới nghỉ mà sao đã lạnh thế này rồi? Năm ngoái có lạnh thế này không nhỉ?”

“Chắc là có đấy?”

Lưu Hiểu Lộ không chắc chắn lắm. Trong phòng ký túc xá của họ chẳng có ai là người gốc Bắc Kinh, chỉ nhớ mang máng năm ngoái cũng lạnh muốn c.h.ế.t. Lúc đó cô nàng còn cười nhạo Vương Đan Hồng hám tiền không màng mạng sống, đến mùa đông khắc nghiệt chịu không nổi mới c.ắ.n răng đi mua cái phích nước.

Thấy còn hai phút nữa mới vào học, hai người bèn tán gẫu chuyện năm ngoái. Hỉ Bảo ngồi bên cạnh chống cằm xem hai người nói chuyện chợt nghe Vương Đan Hồng bảo:

“Cậu cũng đừng chỉ biết cười tớ, trường mình... à không, riêng khoa mình người nghèo đâu chỉ có mỗi tớ. Ít nhất tớ không phải gánh nặng cho gia đình nha.”

“Ý gì?”

Lưu Hiểu Lộ nghe không hiểu, Hỉ Bảo lại càng mù tịt.

Vương Đan Hồng trợn trắng mắt, bực bội nói:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Nhìn là biết hai người các cậu đều là tiểu thư thành phố... Được rồi được rồi, tớ biết Tống Ngôn Hề cậu là người nông thôn nhưng cậu sờ lương tâm mà nói xem, phong cách của cậu có giống người nông thôn không?”

Hỉ Bảo vẻ mặt mờ mịt:

“Thế nào mới là phong cách nông thôn?”

“Sinh viên nông thôn trường mình đều có thể xin trợ cấp khó khăn, tiền tuy không nhiều nhưng cũng đủ chi tiêu, cậu có xin không?”

Vương Đan Hồng thì có xin, nhưng cô ta thật sự không chắc Hỉ Bảo có xin hay không.

Đáp án đương nhiên là không.

Năm ngoái lúc mới vào năm nhất cô chẳng biết gì cả, còn bây giờ vì ba cô đã mua nhà ở Bắc Kinh và hộ khẩu chuyển thẳng về đây rồi. Cho nên cô giờ hoàn toàn có thể coi là người Bắc Kinh nên dù có đi xin e là cũng chẳng được duyệt.

Nhận được đáp án đúng như dự đoán, Vương Đan Hồng càng thêm bất lực:

“Trường mình đối xử với sinh viên tốt lắm, sinh viên nghèo có trợ cấp, xuất thân nông thôn trợ cấp càng nhiều chỉ cần cậu thực sự cần thì tiền trợ cấp hàng tháng của trường là thừa sức dùng. Nếu tiết kiệm một chút còn có thể tích cóp được một khoản nhỏ. Chỉ sợ là có người bản thân không nỡ tiêu lại còn phải gửi tiền về nhà.”

Hỉ Bảo và Lưu Hiểu Lộ nhìn nhau. Một người thì EQ thấp lại chỉ chăm chăm dùi mài kinh sử nên thật sự không biết có chuyện này, người kia thì toàn tiếp xúc với dân thành phố, dù có hay hóng hớt nhưng thực sự không hòa nhập được vào vòng tròn của sinh viên nông thôn.

“Thôi, tớ cũng chỉ nói bừa thế thôi, hai cậu nghe qua rồi bỏ đấy. Dù sao cuộc sống là của mình, sướng khổ gì cũng do mình tự chịu.”

Vương Đan Hồng vừa dứt lời thì chuông vào học vang lên, chủ đề câu chuyện tự nhiên kết thúc, tất cả sinh viên mặt mũi nghiêm túc thẳng lưng chờ giảng viên đến.

...

Nói là còn hơn nửa tháng nữa mới nghỉ nhưng nếu tính theo lịch thi cuối kỳ thì thực sự chẳng còn bao nhiêu ngày.

Hầu hết các môn học đều đã bước vào giai đoạn ôn thi cuối kỳ. Đương nhiên sinh viên đại học không phải học sinh cấp hai cấp ba mà được giáo viên dắt tay chỉ việc ôn tập, giảng viên cùng lắm chỉ giúp gạch chân trọng điểm mà thường thì một lần gạch là gạch cả quyển sách.

Một mặt là mùa đông lạnh thấu xương, mặt khác là kỳ thi cuối kỳ đang đến gần, các sinh viên vô cùng rối rắm, vừa muốn sớm chui vào chăn ấm lại vừa muốn nỗ lực ôn tập, nhất là sau khi nghe tin học bổng năm nay sẽ tiếp tục tăng khiến ai nấy đều tự ép mình học đến mức muốn phát điên.

Về điểm này khoa tiếng Anh lại khá thản nhiên.

Mỗi học kỳ chỉ có một suất học bổng hạng nhất thì khỏi cần tranh, hạng nhì và hạng ba thì còn có thể cố gắng một chút.

Chỉ là dù có chăm chỉ đến mấy thì cũng bị cái thời tiết lạnh giá bất thường này đ.á.n.h bại. Họ bỏ cuộc việc đến phòng tự học hay thư viện tự ngược, ai nấy đều chọn ôn bài trong ký túc xá.

Vấn đề duy nhất là ký túc xá có giờ tắt đèn, cho dù cả phòng đồng lòng muốn học thâu đêm thì cũng không qua ải dì quản lý đáng sợ. Vì thế cứ đến khoảnh khắc tắt đèn ban đêm, luôn nghe thấy tiếng kêu than đồng loạt vang lên.

Đương nhiên phần lớn mọi người trước khi tắt đèn đều đã cuống cuồng làm xong những việc cần thiết để tránh đêm hôm phải soi đèn pin chạy đi vệ sinh. Lạnh là một chuyện, quan trọng là phải đi qua cả cái hành lang trắng toát lạnh lẽo, dù là người gan dạ nhất trong lòng cũng thấy rờn rợn.

Là hai người duy nhất trong phòng có đồng hồ, Hỉ Bảo và Lưu Hiểu Lộ gánh vác trọng trách báo giờ.

“Còn hai mươi phút nữa, nhanh nhanh, ai muốn đi vệ sinh thì đi nhanh lên.”

Hỉ Bảo liếc nhìn cổ tay rồi nhắc nhở các bạn cùng phòng chuẩn bị tinh thần.

Mấy người nhanh chân chạy vọt vào nhà vệ sinh, có người còn hét vọng sang phòng giặt đối diện. Vừa khéo lúc đó người ở phòng bên cạnh thò đầu vào gọi tên Hỉ Bảo và Lưu Hiểu Lộ.

Hỉ Bảo nghe bảo lớp trưởng gọi, vội đi giày bông vào đi theo người ta.

Khoảng sáu bảy phút sau Hỉ Bảo cầm một xấp biểu mẫu quay về phòng, thấy Lưu Hiểu Lộ đã về liền đưa mấy tờ trên cùng cho cô ấy:

“Lớp trưởng bảo điền biểu mẫu, vừa nãy cậu không ở đấy nên tớ nhận giúp cậu luôn.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Thập Niên 60: Cuộc Sống Tốt Đẹp - Chương 289 | Đọc truyện chữ