Thập Niên 60: Cuộc Sống Tốt Đẹp
Chương 276: Xú Đản lại được thêm Huy Chương Vàng (2)
Lần này không phải Tống gia làm bộ làm tịch gì đâu mà là từ nhiều năm trước khi đội sản xuất khác mất mùa, để tránh chuyện vay mượn lương thực, bà cụ Triệu từng đại chiến một trận với mẹ Viên Lai Đệ. Tuy chuyện đã qua lâu nhưng Viên gia từ trên xuống dưới toàn là một lũ thỏ đế, trừ mấy đứa trẻ con thi thoảng còn dám sang xem ké TV chứ người lớn dù trong lòng thèm muốn c.h.ế.t cũng quyết không dám vác mặt sang, sợ khiếp vía hai con d.a.o phay của bà cụ Triệu.
Chuyện cũ tạm không nhắc tới, nhà có đại hỉ nên bà cụ Triệu đương nhiên hy vọng cả thôn đều đến, khổ nỗi Viên gia kia quá nhát gan. Đổi là người khác thấy tình hình này cũng nên sang lân la làm quen hòa hoãn quan hệ thì bà cụ cũng thuận thế đưa cái bậc thang cho xuống. Thân như người một nhà thì đừng có mơ nhưng ít nhất cũng làm hàng xóm bình thường đi lại với nhau. Kết quả họ lại nhát đến mức thành cảnh giới luôn rồi.
Thôi kệ, chấp nhặt gì với đám ngốc đó? Bà cụ Triệu khoan hồng độ lượng tỏ vẻ cứ gọi họ đến ăn bữa cơm, chuyện sau này tính sau.
“Con không đồng ý.”
Chưa đợi Đầu Bẹp trả lời, Viên Lai Đệ đã lên tiếng trước làm cả bàn sững sờ.
Trương Tú Hòa và Vương Bình ngẩn ra một chút nhưng rất nhanh giấu đi vẻ kinh ngạc trong mắt. Dù sao không phải việc của họ, cứ ăn uống cho no xong rồi dọn dẹp nhà cửa từ trong ra ngoài cho sạch sẽ. Sắp tới người đến nhà chắc chắn đông, dọn dẹp cho tươm tất cũng là để nở mày nở mặt cho bọn trẻ ở bên ngoài.
Chỉ có bà cụ Triệu ngước mắt liếc Viên Lai Đệ một cái, trầm giọng hỏi:
“Tôi hỏi ý kiến chị à?”
Lần này đến lượt Viên Lai Đệ ngẩn người.
Cũng phải, Tống gia muốn mời khách, bà cụ Triệu bỏ tiền, đương nhiên Trương Tú Hòa và Vương Bình ngầm cũng góp thêm nhưng dù nói thế nào thì chuyện này cũng chẳng liên quan mấy đến Viên Lai Đệ. Mời ai hay không mời ai đều không đến lượt bà ta lên tiếng.
Viên Lai Đệ không kiềm chế được lại rớt nước mắt:
“Nếu không phải tại họ thì Xú Đản nhà con có bị ngốc không? Nếu nó không ngốc, sao lại nhận nhầm mẹ chứ? Nếu nó...”
Viên Lai Đệ cảm thấy tất cả là lỗi của Viên gia, hơn nữa bà ta giờ đã hiểu kịch bản của đội tuyển quốc gia: Xú Đản giành quán quân toàn quốc sau này chắc chắn có một khoản tiền thưởng lớn, còn được tăng lương. Nhưng tất cả những thứ đó hoàn toàn không liên quan đến bà ta, chỉ vì Xú Đản nhận nhầm mẹ.
Nghĩ đến đây, bà ta dứt khoát đẩy bát cơm ôm mặt chạy về phòng mình.
“Đầu Bẹp, ăn cơm xong thì sang Viên gia nhé.”
“Vâng, bà nội.”
Đầu Bẹp không ngẩng đầu lên mà chỉ cắm cúi và cơm. Tống Đông và Tống Tây bên cạnh cũng ăn như rồng cuốn, sợ Viên Lai Đệ quay lại “hồi mã thương” lỡ nhắc đến chuyện học hành thì toi.
Cũng chẳng biết từ bao giờ Viên Lai Đệ mở miệng ra là ba câu không rời chuyện thành tích học tập, khổ nỗi ba anh em Đầu Bẹp học dốt đặc cán mai. Nhất là hai đứa Tống Đông, Tống Tây được đặt nhiều kỳ vọng, mới học lớp một đã vác về nhà mấy cái “đèn l.ồ.ng đỏ” (điểm kém) đặc biệt là cuối kỳ một, tổng điểm bốn môn cộng lại còn chưa đủ điểm trung bình.
Cả nhà trừ Viên Lai Đệ ra đều đã từ bỏ chuyện học hành của ba anh em Đầu Bẹp. Với cái thành tích này còn thê t.h.ả.m hơn cả Tống Cường và Tống Vĩ năm xưa. Tống Vệ Dân thì thấy cho chúng đi buôn bán cũng được nhưng Viên Lai Đệ kiên quyết không đồng ý, bà ta nhất quyết bắt ba anh em phải thi đại học.
Thi! Đại! Học!
Ba anh em cảm thấy sâu sắc rằng, so với thi đại học thì đi nướng khoai lang còn dễ hơn nhiều.
Vạn hạnh là người làm chủ Tống gia là bà nội nên ăn cơm xong là ba anh em chuồn lẹ. Sao cũng được miễn là đừng lôi chuyện đó lên đầu chúng nó.
Sáng hôm sau, mới hơn 6 giờ mà Tống gia đã chật ních những người là người. Thi đấu còn chưa bắt đầu, mọi người tranh thủ xúm vào sơ chế các loại nguyên liệu, có người thì vội vã khuân bàn ghế từ nhà sang sân phơi, ai nấy đều bận tối mắt tối mũi mãi đến sát giờ thi đấu mới đồng loạt ngồi chồm hổm trước cái TV.
Vì người đến quá đông, Bà cụ Triệu bảo Tống Vệ Quốc khiêng TV ra giữa sân. Dù vậy cái sân rộng thênh thang cũng chật ních người, cả dân trong thôn lẫn ngoài thôn cùng nhau xem Xú Đản đoạt vàng.
Không sai, chính là đoạt vàng.
Chạy 100 mét ít nhất lúc đầu còn có chút hồi hộp chứ đến trận chung kết 200 mét hôm nay thì hồi hộp biến thành trò cười. Cả trận đấu diễn ra chỉ thấy Xú Đản như kiểu chạy dẫn đầu đoàn, mới được chưa đến một phần ba quãng đường đã bỏ xa đối thủ, sau đó khoảng cách cứ thế nới rộng ra.
Từ góc quay xa, Xú Đản dẫn đầu một mạch, một đám người phía sau chạy theo ngay ngắn, nhìn chẳng giống đang thi đấu mà giống thầy giáo dẫn học sinh chạy bộ hơn.
Quán quân đã không còn gì bàn cãi, đám người chạy sóng vai nhau kia đang c.ắ.n răng tranh nhau cái giải á quân.
Khoảnh khắc Xú Đản lao qua vạch đích, TV vang lên tiếng reo hò còn cả cái thôn này thì hoàn toàn sôi sục. Tiếng hô lớn đến mức suýt hất tung nóc Tống gia, niềm tự hào nồng đậm tràn ngập trong lòng mỗi người.
Xú Đản của Tống gia đấy! Con cháu họ hàng/hàng xóm/người cùng thôn/thôn bên đấy!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Khác với việc nhìn những người xa lạ trên TV, nhìn thấy Xú Đản - đứa trẻ lớn lên ngay trước mắt mình giành quán quân, cái cảm giác tự hào ấy không b.út nào tả xiết. Nhất là người trong thôn ai mà chưa từng thấy cảnh Xú Đản hồi bé mặc quần hở đũng chạy lon ton theo sau mẹ nó ra đồng? Chỉ có điều là về sau ấy à, Xú Đản nó... đổi mẹ.
Chuyện bí mật này không cần nhắc lại, dù sao nghe Xú Đản nói trên TV rằng huy chương vàng là dành cho mẹ thì tất cả ánh mắt ngưỡng mộ ở đây đều đổ dồn về phía Trương Tú Hòa.
Ngốc à? Ngốc mà nó một lòng nhớ thương mẹ nó đấy!
“Đi thôi đi thôi, mọi người phụ một tay, trưa nay ăn cỗ!”
Rau dưa củ quả và thịt thà đã sẵn sàng, ngoài thịt là do ba anh em Tống Vệ Quốc mua từ huyện về hôm qua còn lại đều là đồ tươi hái ngay bờ ruộng, đương nhiên người trong thôn cũng mang sang không ít. Tranh thủ lúc trước khi Xú Đản thi đấu, mọi người đã sơ chế xong xuôi, chỉ đợi mỗi việc cho vào nồi. Vì khách khứa đông nên bếp Tống gia chắc chắn không đủ dùng. Cũng may người cùng thôn đều hiểu chuyện, người thì xách đồ về nhà mình nấu, người hào phóng hơn thì lấy luôn thịt rau nhà mình nấu chín rồi bưng thẳng ra sân phơi.
Cuối tháng chín thời tiết không nóng không lạnh, sân phơi không có mái che nên giữa trưa cũng hơi nắng. Nhưng người đến ăn cỗ đều là dân nhà nông chân lấm tay bùn nên chẳng ai mong manh thế, cứ hô hào uống rượu ăn thịt, dù có ăn đến mồ hôi nhễ nhại cũng chẳng ai coi là vấn đề.
Vui mà!
Trong lòng sảng khoái mà!!
Chỗ bọn họ sản sinh ra một kiện tướng thể thao nổi tiếng toàn quốc đấy!!!
Đừng nói Tống gia, đến cả thôn bên cạnh cũng thấy thơm lây. Chờ đến khi lãnh đạo xã dẫn theo lãnh đạo huyện xuống, mọi người lại càng ngẩng cao đầu mặt mày rạng rỡ tự hào.
Sau đó thì bị dọa cho hết hồn.
Đài truyền hình mấy hôm nữa sẽ xuống quay vì đài thể thao quốc gia muốn làm một chương trình, ý nghĩa là khai thác sâu câu chuyện phía sau các kiện tướng, tuyên dương tinh thần Olympic và kêu gọi toàn dân tập thể thao.
Tóm lại một câu: Lão Tống gia sắp được lên TV!
Bà cụ Triệu đã chuẩn bị tâm lý được lên báo, ai ngờ đùng cái thành lên TV. Dù bà cụ tự nhận mình kiến thức rộng rãi thì lúc này chân cũng hơi run. Nhưng rất nhanh lãnh đạo huyện ủy đã bảo bà rằng người ta muốn phỏng vấn là ba mẹ Xú Đản, đặc biệt là người mẹ.
Ai bảo Xú Đản lần nào cũng không quên cảm ơn mẹ nó chứ? Người ngoài đâu biết Xú Đản ngốc đến mức chỉ nhớ mỗi mẹ, nghe xong mấy lời đó chắc chắn sẽ tò mò về người mẹ trong miệng cậu, sẽ nghĩ xem rốt cuộc là một người mẹ vĩ đại thế nào mới nuôi dạy được đứa con ưu tú đến vậy? Cho nên nhân vật trọng tâm được phỏng vấn chắc chắn là Trương Tú Hòa, những người khác cơ bản đều làm nền.
Giờ khắc này bà cụ Triệu rốt cuộc cũng thấu hiểu nỗi oán niệm bấy lâu nay của Mao Đầu. Không biết mình có được lọt vào ống kính không, mà dù có vào thì chưa chắc đã được cắt dựng lên sóng, thậm chí có lên sóng thật thì cái hình ảnh lướt qua cái vèo ấy có mấy ai nhớ được?
Quá là tức cái l.ồ.ng n.g.ự.c!!
Lại nhìn sang Trương Tú Hòa, lúc này đã sợ đến mức nói lắp, ấp a ấp úng:
“Tôi... tôi có biết nói gì đâu, tôi phải nói cái gì? Nói thế nào? Xú Đản...”
“Là đồng chí Tống Đào.”
Lãnh đạo huyện ủy vẫn rất ôn hòa, dù sao ông ta đích thân xuống nông thôn là để hỗ trợ công tác chuẩn bị chứ không phải để hù dọa mẹ của kiện tướng thể thao.
“Thế không phải là Xú Đản à?”
Trương Tú Hòa thật thà hỏi.
Bà cụ Triệu suýt không kiềm được mà tát cho con dâu một cái c.h.ế.t tươi:
“Bảo gọi tên cúng cơm thì cứ gọi tên cúng cơm, Xú Đản cái gì, đừng làm mất mặt thằng bé!”
Trương Tú Hòa rất muốn nói: Tôi mà gọi Tống Đào thì thằng Xú Đản nó cũng chẳng biết tôi đang gọi nó đâu. Nhưng nhìn sắc mặt bà cụ Triệu thì bà vẫn nhanh ch.óng sửa miệng:
“Phải rồi, vậy Xú... Tống Đào.”
Sao mà nó cứ ngượng mồm thế nhỉ?
Bà con lối xóm cũng thấy ngượng mồm lắm. Nói Xú Đản thì cả thôn đều biết là ai. Chứ nói Tống Đào? Là thằng nào?
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận