Thập Niên 60: Cuộc Sống Tốt Đẹp
Chương 275: Xú Đản lại được thêm Huy Chương Vàng (1)
Thi đấu kết thúc thì cũng mới hơn 10 giờ sáng, bà con lối xóm vẫn chưa đã thèm muốn xem tiếp các trận sau. Bà cụ Triệu thấy thế dứt khoát gọi cả ba người con trai lại.
“Giờ vẫn còn sớm, ba đứa bay mau chạy lên huyện một chuyến mua ít cá thịt về đây, đừng có mà tiếc tiền.”
Bà cụ Triệu lấy tiền vốn liếng dưới đáy hòm ra đưa cho Tống Vệ Quốc.
Tống Vệ Quốc vừa định nói bản thân cũng có tiền đã bị bà cụ Triệu - người chỉ cần liếc mắt một cái là thấu tâm can ông ta trừng mắt:
“Bảo mua thì cứ mua, lằng nhằng cái gì? Cháu tôi giành quán quân toàn quốc, bà nội nó bỏ tiền mời khách ăn cơm thì có sao? Đi mau lên cho tôi! Đi sớm về sớm!”
Cơm trưa còn chưa kịp ăn, ba anh em Tống gia đã bị mẹ ruột đuổi ra khỏi cửa.
Bà cụ Triệu thật sự chẳng lo lắng gì, thời đại này đâu so được với mấy năm trước, có tiền mà còn sợ đói sao? Nếu ngu đến mức không biết mua cái bánh bao mà ăn thì đói c.h.ế.t cho rảnh nợ!
Ba anh em đứng trước tòa nhà gạch đỏ của Tống gia nhìn nhau, đang định cất bước đi lên huyện thì thấy Trương Tú Hòa chạy vội ra, tay cầm một xấp tiền:
“Ba thằng Cường này, tôi có tiền đây. Xú Đản nhà mình có tiền đồ sao lại để mẹ bỏ tiền được? Cầm lấy, chỗ này là thằng Cường đưa tôi lần trước đấy.”
Tống Vệ Quốc rất đau lòng, ông ta muốn hỏi Tống Cường chút, thằng ranh con mày biết dúi tiền cho mẹ sao không biết nghĩ đến ba tí nào hả? Lại nghĩ đến thằng Xú Đản mở miệng ra là “mẹ”, ông ta lập tức tuyệt vọng. Cho dù Mao Đầu giờ chưa thấy biểu hiện gì nhưng ông ta cũng chẳng ôm hy vọng gì sất.
Tống Vệ Quốc hỏi tiện tay nhận lấy tiền, nói:
“Còn cần mua thêm gì không?”
“Ông cứ tự liệu mà mua, kẹo bánh mua nhiều chút, hạt dưa lạc rang cũng cần, trong nhà không còn nhiều đâu. Với lại có đồ ăn vặt gì trẻ con thích thì cũng mua một ít, mai chắc chắn có nhiều trẻ con đến. Ông xem thêm có táo hay quýt gì không, tôi thấy người thành phố hay thích ăn mấy thứ đó.”
Trương Tú Hòa còn đang cúi đầu tính toán, Vương Bình cũng vội vàng lao ra, thấy người vẫn còn đó liền xua tay đuổi đi:
“Các ông sao còn chưa đi? Để mẹ thấy lại bị mắng cho bây giờ. Ba thằng Vĩ này, tiền này ông cầm lấy đừng có tiếc mà không dám tiêu, thằng Vĩ lần trước mới đưa tôi 5000 tệ đấy. Nhà anh cả chị cả đông con, đâu được như nhà mình chẳng có gánh nặng gì.”
Tống Vệ Đảng còn đang ngẩn người thì đã bị vợ lùa đi cả mấy trăm mét, vừa đuổi vừa dặn:
“Trứng gà không cần mua đâu, đi đường xa xóc nảy dễ vỡ, với lại trong nhà cũng còn, lát nữa bà con đến ăn cỗ kiểu gì chẳng biếu quà. Mua nhiều thịt vào nhé, đong thêm hai cân dầu nữa, đi đi đi...”
Đến khi ba anh em Tống gia hoàn hồn lại thì đã bị đuổi đi một đoạn xa lắc còn hai chị em dâu Trương Tú Hòa và Vương Bình thì hớn hở quay về, bàn nhau đi ra ủy ban thôn gọi điện thoại.
Nhà mẹ đẻ ở xa nên bất tiện, cũng may giờ hơn nửa thôn đã lắp điện thoại, kể cả thôn nhà ngoại chưa lắp thì nhà hàng xóm kiểu gì cũng có. Mở tiệc rượu vui vẻ thế này làm sao có thể bỏ quên nhà ngoại được? Còn về phần nhà ngoại của bà cụ Triệu thì không cần lo, cùng một thôn nên đến lúc đó họ chắc chắn sẽ tới.
Ở nông thôn làm tiệc rượu ngoài bờ ruộng rất đơn giản, lại đang là tháng chín, rau dưa củ quả đều có sẵn, trứng gà cũng không ít vì rốt cuộc giờ nhà nào cũng nuôi mười mấy hai mươi con gà, quá nửa là gà mái, thứ không thiếu nhất chính là trứng gà. Chỉ có thịt là quan trọng, không có thịt thì không thành cỗ nên chắc chắn phải mua thật nhiều. Trước kia thời bao cấp vật tư khan hiếm thì khó thật chứ giờ cứ chạy ra chợ huyện mấy trăm cân thịt cũng mua được, có điều huyện nhỏ thường chỉ có gà vịt và heo, không như Bắc Kinh, thịt bò thịt dê muốn mua là có.
Lại nói đến bàn ghế, nhân lúc người trong thôn chưa về bà cụ Triệu hô to một tiếng, quá nửa mọi người đều tranh nhau hưởng ứng, vỗ n.g.ự.c đảm bảo sáng mai sẽ khuân bàn ghế sang còn tranh nhau chân chạy bàn nấu bếp.
Đang nói chuyện rôm rả, Triệu Kiến Thiết tiễn lãnh đạo xã xong quay lại Tống gia nghe thế liền bảo:
“Cô ơi, ngày mai cô định làm cỗ luôn hả? Thế thì đừng làm ở nhà, ra sân phơi thóc đi, chỗ đấy rộng rãi, bày mấy chục bàn cũng không thành vấn đề.”
Nói đi cũng phải nói lại, sân Tống gia không nhỏ nhưng nghĩ đến cảnh ngày mai cả thôn kéo đến, thậm chí cả thôn khác nữa thì đúng là không đủ chỗ ngồi.
“Lãnh đạo xã về rồi hả? Thế mai người ta có tới nữa không?”
“Tới chứ! Chắc chắn tới!” Triệu Kiến Thiết hớn hở, lúc này ông ta quên sạch những năm tháng bị bà cô hố đến t.h.ả.m thương, trong đầu chỉ toàn lời khen ngợi của lãnh đạo xã dành cho mình, “Có khi mai huyện cũng có người xuống ấy chứ.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Huyện á? Bà con lối xóm lập tức ồ lên. Lần trước thôn bọn họ được nở mày nở mặt như vậy là lúc Tống Vệ Quốc làm ra giống khoai lang đỏ. Khi đó họ cứ ra khỏi cửa là ngẩng cao đầu, cảm thấy tự hào vô cùng. Giờ đây bao nhiêu năm trôi qua, Tống gia lại lần nữa làm rạng danh cả thôn.
À không lần trước nữa cũng là Tống gia, có hai sinh viên đại học lại còn hai ông chủ lớn áo gấm về làng!
“Lão Tống gia có phong thủy gì thế không biết, sao chuyện tốt toàn rơi vào nhà họ thế? Chẳng lẽ tổ tiên tích đức thật?”
“Thời đại nào rồi còn nói mấy chuyện đó. Theo tôi ấy là do vợ chồng lão Tống giáo d.ụ.c tốt, nhìn xem từng đứa con đứa cháu, đứa nào cũng có tiền đồ! Nếu con nhà tôi mà được như thế, tôi nằm mơ cũng cười tỉnh.”
“Lần trước bà cụ Tống chẳng phải từ Bắc Kinh về còn cầm bản kế hoạch gì đó đưa cho trưởng thôn, bảo là cứ làm theo đúng như trên đó thì thôn mình sớm muộn gì cũng sống sướng hơn cả người thành phố sao!”
Đầu năm nay, đợt nghỉ đông Hỉ Bảo đã tham khảo không ít sách báo và lập ra một bản kế hoạch tương đối phù hợp với thôn bọn họ. Tuy rằng để hoàn thành toàn bộ ít nhất cũng phải mất 5 năm, 10 năm thậm chí lâu hơn nhưng phải công nhận là có bản kế hoạch này ít nhất trong lòng mọi người cũng yên tâm, không như trước kia muốn làm giàu mà chẳng biết đi đường nào.
Gần đến giờ cơm trưa bà con vừa nói cười vừa rời khỏi Tống gia. Triệu Kiến Thiết chưa vội đi, ông ta còn chuyện muốn nói với bà cô mình.
Mọi người về vãn, Viên Lai Đệ lấy chổi và hót rác bắt đầu quét dọn nhà chính, đám Đầu Bẹp thì ồn ào kéo nhau về phòng riêng. Bà cụ Triệu và Triệu Kiến Thiết bàn bạc chuyện mở tiệc ngày mai, ngoài địa điểm và số lượng bàn đã ước lượng còn phải chuẩn bị thêm, phòng trường hợp phát sinh.
Triệu Kiến Thiết cũng cam đoan với bà cụ, tuy nói đây là hỉ sự của lão Tống gia nhưng cũng đại diện cho thể diện của cả thôn nên lỡ như số người đến quá đông thì ông ta sẽ thương lượng với người trong thôn, ít nhất cũng phải giữ được cái mặt mũi.
Lại còn chuyện này nữa...
“Cô à, còn chuyện này, vừa nãy đông người cháu không dám nói, trong lòng cháu cũng chưa chắc chắn. Nhưng lãnh đạo xã bảo cháu là huyện sẽ phái người xuống, không khéo là cả thành phố cũng xuống. Với lại đến lúc đó chưa biết chừng sẽ có người về phỏng vấn.”
Bà cụ Triệu lườm đứa cháu ruột đằng ngoại một cái đầy ghét bỏ:
“Chuyện to tát gì chứ? Chẳng phải là phỏng vấn thôi sao? Xú Đản còn chẳng sợ, tôi việc gì phải sợ? Mà này, đến lúc đó là đăng báo hay làm sao?”
“Nếu đến phỏng vấn thì chắc chắn là đăng báo rồi.”
Triệu Kiến Thiết khựng lại, ông ta cảm thấy chuyện lên TV cũng không phải là không thể nhưng chuyện này càng khó nói chắc. Tốt nhất cứ im miệng trước đã, lỡ giờ nói bậy bạ quay đầu lại chuyện không thành thì bà cô cào nát mặt ông ta ra mất.
Triệu Kiến Thiết nghĩ đến đây, chỉ nói:
“Dù sao ngày mai chẳng phải còn một trận thi đấu nữa sao? Nói không chừng Xú Đản lại lấy giải nhất... Ái da!”
“Nói bậy bạ gì đấy? Xú Đản nhà tôi! Nó chạy còn nhanh hơn mày đạp xe đạp, nó không nhất thì ai nhất?”
Nhiều năm chưa thi triển thần công, bà cụ Triệu xử lý ông cháu vẫn thành thạo như thường.
“Phải phải phải, cô nói đúng cả.”
Lời này thật ra không sai chút nào. Chạy nước rút 100 mét vì cự ly quá ngắn nên chênh lệch thực ra không rõ ràng lắm, cho đến khi lao về đích thì Xú Đản cũng chỉ nhanh hơn người về nhì khoảng hai thân người. Đương nhiên trong mắt dân chuyên nghiệp thì đó là sự áp đảo tuyệt đối nhưng với người ngoài nghề thì chỉ thấy chênh nhau chút xíu.
Còn ngày hôm sau, thi đấu 200 mét dù trận đấu chưa bắt đầu nhưng kết cục đã quá rõ ràng.
Người ngoài đi hết rồi, Trương Tú Hòa và Vương Bình cũng hớn hở trở về. Hai bà con dâu vui quá nên buôn chuyện điện thoại hơi lâu, về đến nơi mới thấy không ổn, lẽ ra nên đợi chiều hãy đi gọi nên lập tức vội vàng lao vào bếp nấu cơm. Vì đều là việc quen tay, chẳng mấy chốc đã dọn ra được năm món, quá nửa là rau trộn theo mùa còn có thêm bát canh trứng cà chua.
Bà cụ Triệu tâm trạng tốt, thấy cơm ngon canh ngọt liền vội gọi ông cụ Tống ra ăn cơm. Nghe tiếng gọi, đám Đầu Bẹp cùng ba anh em Tống Đông, Tống Tây cũng chạy vội xuống lầu. Từ khi các anh chị đều đi xa, tầng hai tòa nhà gạch đỏ cứ như thế giới riêng của bọn chúng, hễ ở nhà là trừ lúc xem TV và ăn cơm là chúng chẳng bao giờ chịu xuống.
Đang ăn cơm, bà cụ Triệu chợt nhớ ra một chuyện, dừng đũa sai bảo Đầu Bẹp:
“Chiều nay mày sang Viên gia một chuyến, nhà có chuyện vui cũng gọi họ sang ăn bữa cơm.”
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận