Thập Niên 60: Cuộc Sống Tốt Đẹp
Chương 274: Chuyện tình đơn phương của thiếu gia Bắc Kinh, Xú Đản lại vô địch (3)
Dưới sự chứng kiến của các bạn học trường điện ảnh, Xú Đản tươi cười bước lên bục nhận giải, cúi người để lãnh đạo đeo huy chương vàng rồi bắt tay lãnh đạo. Sau khi hai người kia nhận huy chương xong, ba người còn ôm nhau chúc mừng.
"Không nhìn ra cậu ấy bị ngốc đấy."
Cuối cùng có bạn học không kìm được nói lời thật lòng.
Có lẽ để chứng minh lời này, trong phần phỏng vấn sau lễ trao giải, đối mặt với câu hỏi của phóng viên, câu trả lời của Xú Đản vô cùng thỏa đáng. Người ta hỏi cậu muốn cảm ơn ai nhất, cậu không do dự nói muốn cảm ơn mẹ.
Không có gì sai cả. Tuy không nhắc đến lãnh đạo và huấn luyện viên thì hơi thiếu khéo léo nhưng vận động viên nhiều người thật thà thẳng thắn, chỉ cần năng lực đủ xuất sắc thì chẳng ai yêu cầu họ phải khéo léo đưa đẩy.
Cho nên...
"Anh Xã Hội, có phải cậu ghen tị với em trai nên mới cố tình bảo cậu ấy ngốc không?"
"Chẳng thấy vấn đề gì cả, một chàng trai tốt mà."
"Này anh Xã Hội, có phải cậu thấy nhà mình nhiều sinh viên quá, em trai Xã Hội không thông minh bằng cậu và em gái Xã Hội nên cậu chê không? Thế cũng không thể bảo người ta ngốc được, nếu không đỗ đại học là ngốc thì nước mình có bao nhiêu người ngốc chứ?"
Mao Đầu cũng chìm vào suy tư sâu sắc. Chẳng lẽ hơn nửa năm không gặp, đầu óc Xú Đản đột nhiên thông suốt? Chưa đợi cậu nghĩ ra thì đám bạn học đã bắt đầu xô đẩy cậu:
"Mời khách! Em trai Xã Hội giành huy chương vàng, anh Xã Hội không nên mời khách à?"
"Đúng đúng, mời khách! Phải mời khách!"
Xú Đản vô địch, lũ ngốc này lại bắt cậu mời khách?! Mao Đầu kinh hãi, tức quá, tức không nói nên lời, tức đến mức muốn quyết đấu với Xú Đản!!
Nói đi cũng phải nói lại, Xú Đản thực sự thông minh lên rồi sao? Trả lời phỏng vấn ra dáng phết, dù không phải lời cậu tự nghĩ ra thì nhớ được lời người khác dặn cũng là giỏi lắm rồi.
Quay ngược thời gian về trước trận đấu.
Huấn luyện viên không hề lo lắng Xú Đản bị khớp tâm lý phút ch.ót vì ông ta đã thỏa thuận với Xú Đản: chỉ cần lần này cậu nỗ lực chạy, giành giải nhất, ông ta sẽ bỏ tiền túi mời Trương Tú Hòa đến đội tuyển quốc gia một chuyến. Tuy nhiên dù chức vô địch đã nằm trong tầm tay, huấn luyện viên vẫn có nỗi lo khác. Ông ta không muốn người ngoài biết nhà vô địch là một kẻ ngốc.
Vì thế ông ta đặc biệt kéo phóng viên đi theo đội ra dặn dò kỹ lưỡng, nhấn mạnh đi nhấn mạnh lại là phỏng vấn sau trao giải tuyệt đối không được hỏi bất cứ vấn đề gì liên quan đến chuyên môn, chỉ cần hỏi cậu muốn cảm ơn ai là được. Huấn luyện viên nghĩ rất thoáng, dù Xú Đản chỉ nhớ cảm ơn mẹ thì cũng chẳng sao, dù gì cả đội tuyển quốc gia lẫn lãnh đạo thể thao ai chẳng biết cậu ngốc.
Mục tiêu của chúng ta là: Việc xấu trong nhà không được truyền ra ngoài!!
Thế là hiểu lầm đã được tạo ra như thế đấy.
Xú Đản năm nay vừa tròn mười tám nhưng vì vẻ mặt ngây thơ, ánh mắt trong veo nên trông trẻ hơn tuổi thật. Trong mắt khán giả, đây là một cậu bé lại là kiểu rất dễ thương khiến người ta muốn che chở. Đặt vào thời sau này thì chính là kiểu hút fan chị gái, fan mẹ hiền.
Lần đầu tiên ra mắt ở giải vô địch quốc gia tại Toàn Vận Hội, một phát đoạt quán quân khiến Xú Đản cũng nổi tiếng khắp cả nước. Khác với diễn viên, cậu là ngôi sao mới của làng thể thao. Huấn luyện viên trả lời phỏng vấn sau đó cho biết đã xác định Tống Đào sẽ tham dự Olympic Mùa hè lần thứ 23 tổ chức tại Los Angeles, Mỹ vào năm sau.
Ra nước ngoài thi đấu!!
Làm vẻ vang cho đất nước!!
Olympic 84 là lần đầu tiên Trung Quốc tham gia sự kiện thể thao toàn cầu này sau ngày thành lập nước. Cấp trên cực kỳ coi trọng, thề phải phá vỡ kỷ lục 0 huy chương để thế giới nhớ đến nước Trung Hoa mới.
Xú Đản là một trong số đó và là người được đặt nhiều kỳ vọng nhất.
Nhiều chuyện Xú Đản không tiện "chém gió" vả lại cậu cũng không biết c.h.é.m, huấn luyện viên đương nhiên phải ra mặt thay. Tất nhiên không thể nói quá chắc chắn chỉ có thể nói quốc gia giao trọng trách, ông ta và các vận động viên dưới trướng nhất định sẽ dốc toàn lực, dũng cảm tiến lên, tuyệt đối không phụ sự kỳ vọng tha thiết của đất nước và nhân dân.
...
Tại ngôi nhà lầu đỏ của Tống gia, những người dân làng đang mải c.ắ.n hạt dưa bóc lạc lúc trước đã hoàn toàn ngẩn ngơ.
Trong thôn có người nổi tiếng lại còn sắp lên tivi, dân làng vừa kết thúc vụ mùa chẳng cần Tống gia mời mọc đặc biệt, cứ thế dắt díu nhau sang xem nhờ tivi. Bạn bảo nhà trưởng thôn Triệu Kiến Thiết cũng có tivi ư? Nếu là chuyện khác thì sang đó cũng được nhưng đây chẳng phải Xú Đản nhà lão Tống sắp lên tivi sao? Đương nhiên phải sang nhà lão Tống, ít nhất đến lúc đó còn tiện bề bốc phét tán gẫu chứ.
Thế là chưa đến giờ chung kết thì Tống gia đã chật ních người. Không chỉ người trong thôn, ngay cả lãnh đạo xã, huyện cũng đến, ai cũng bày tỏ muốn tận mắt xem người nổi tiếng của quê hương.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Bà cụ Triệu cười không khép được miệng, vội vàng sai con dâu lấy hạt dưa, lạc, kẹo mới mua ra mời mọi người vừa ăn vừa đợi xem tivi.
Lúc này không phải lúc ki bo, huống hồ bà cụ Triệu vốn cũng chẳng keo kiệt. Trước kia không cho vay lương thực là vì liên quan đến mạng sống cả nhà. Bây giờ đời sống khấm khá rồi, lãnh đạo và bà con lặn lội đường xa đến xem tivi là vinh dự, người khác cầu còn chẳng được.
Trong thôn ai cũng biết hồi bé Xú Đản chạy nhanh, thường xuyên "vèo" cái là mất hút. Nhưng nói thật ấn tượng của mọi người vẫn dừng lại ở Xú Đản hồi nhỏ. Đừng nói sau khi tập luyện cậu thay đổi nhiều, chỉ riêng việc Xú Đản giờ đã trổ mã cao lớn cũng không thể so với đôi chân ngắn cũn hồi bé được.
Vì thế khi cuộc thi bắt đầu, bà con đều sững sờ.
Chẳng nhìn rõ cậu chạy thế nào, hình như chỉ nghe một tiếng s.ú.n.g nổ, Xú Đản vèo cái đã lao qua vạch đích.
Quá... quá sức tưởng tượng!
Lần đầu xem thi đấu điền kinh, bà con bị dọa đến nói lắp.
"Bà... bà ơi, thằng Xú Đản nhà bà sao nhanh thế? Cái này mà đi ăn trộm thì ai đuổi kịp?"
May mà bà cụ Triệu đang vui, cố nhịn mới không xuống bếp lấy d.a.o. Ăn nói kiểu gì thế? Có biết nói không? Không biết nói thì im đi được không? Đương nhiên người nói câu đó cũng nhanh ch.óng nhận ra mình lỡ lời, vội vàng sửa miệng khen lấy khen để Xú Đản.
Có một người mở đầu, những người còn lại lập tức hùa theo, khen Xú Đản từ đầu đến chân, khen đến mức bà cụ Triệu cười tít mắt, trong lòng sướng rơn chút bực dọc ban nãy bay biến đâu mất.
Lúc này lễ trao giải trên tivi đã kết thúc, phóng viên đi theo đoàn bắt đầu phỏng vấn Xú Đản. Có huấn luyện viên dặn trước nên phóng viên chỉ hỏi một câu.
Xú Đản cười rạng rỡ như ánh mặt trời, vốn dĩ cậu đã đẹp trai khi cười còn lộ ra hai lúm đồng tiền nhỏ, ngọt ngào và ngây thơ như đứa trẻ chưa trải sự đời:
"Cảm ơn ai ạ? Em muốn cảm ơn mẹ em! Mẹ ơi mẹ có thấy con chạy không? Mẹ ơi con được hạng nhất rồi! Mẹ thấy chưa? Mẹ ơi, con cho mẹ huy chương vàng hết!!"
Trương Tú Hòa nước mắt đầm đìa, bà khóc vì quá vui sướng, nước mắt tuôn rơi không kìm được. Tống Vệ Quốc muốn an ủi vợ nhưng không biết làm thế nào vì chính ông ta cũng đỏ hoe mắt.
Còn bà con dân làng chia làm hai phe rõ rệt. Một phe là người làng khác không biết chuyện, nhao nhao bày tỏ sự ngưỡng mộ ghen tị, sinh được đứa con trai thế này thì đời này đáng giá! Phe còn lại là người trong thôn biết rõ sự tình, trong lòng cảm giác thế nào thì khỏi phải nói. Có người không giữ được bình tĩnh còn liếc nhìn Viên Lai Đệ kết quả không thấy Viên Lai Đệ đâu, chỉ thấy thằng mập của Viên gia đang ngồi sóng đôi với ba anh em Đầu Bẹp trên cái tủ thấp phía sau, vừa rung đùi xem tivi vừa c.h.é.m gió như anh em tốt.
Vở kịch này vừa hạ màn, vở kịch khác lại lặng lẽ lên sàn.
Xú Đản bị giáo viên quản lý đưa đi nghỉ ngơi vì sợ để lâu lộ tẩy còn huấn luyện viên tiếp nhận trọng trách trả lời phỏng vấn. Không đợi phóng viên hỏi, ông ta tung ra một tin động trời: Năm sau Xú Đản sẽ đi Mỹ thi đấu.
Dọa c.h.ế.t bà con rồi!!!!!!!!!
Đó là nước Mỹ đấy!
Cái này ai cũng biết, quốc gia tư bản chủ nghĩa, con quái vật khổng lồ. Trước kia viện trợ cho chính quyền Tưởng Giới Thạch, s.ú.n.g ống đạn d.ư.ợ.c đều là của lão Mỹ trong truyền thuyết đấy! Nếu không biết thì thời Đại Nhảy Vọt chắc chắn cũng nghe qua khẩu hiệu "Ba năm đuổi Anh, năm năm vượt Mỹ" rồi chứ? Tuy hơn hai mươi năm đã qua, khẩu hiệu vẫn chỉ là khẩu hiệu nhưng ít nhất người ta cũng hiểu lão Mỹ giỏi giang cỡ nào.
Bà con sợ đến mức hồn vía lên mây.
Mãi mới hoàn hồn, bà con nhao nhao túm lấy bà cụ Triệu và Trương Tú Hòa muốn nhờ Xú Đản mua hộ ít đồ Mỹ mang về. Hàng ngoại hiếm lắm, không cần biết là gì cứ mua ở nước ngoài về là được.
Trương Tú Hòa không biết phải ứng phó thế nào với sự nhiệt tình quá mức của bà con, nhất là khi vài người đã móc túi lấy tiền nhét tiền vào tay bà, dọa bà lùi lại liên tục, sống c.h.ế.t không dám nhận tiền bừa bãi.
Đúng lúc này, bà cụ Triệu lên tiếng.
"Thằng Xú Đản nó không nhớ dai, nhỡ thu tiền xong quên mất thì tôi mặc kệ đấy."
Đúng rồi, lúc này bà con mới nhớ ra, Xú Đản là đồ ngốc mà, đồ ngốc cấp quốc gia, đồ ngốc sắp đi Mỹ thi đấu...
Cảm giác vi diệu dâng lên trong lòng mọi người. Nói thế nào nhỉ, sao cảm thấy mình còn không bằng cả đồ ngốc thế này? Rốt cuộc ai mới là đồ ngốc đây?
Lại lần nữa bà cụ Triệu Hồng Anh mở miệng giải cứu bà con đang bắt đầu hoài nghi nhân sinh:
"Sáng mai Xú Đản còn một trận thi đấu nữa, là cái gì ấy nhỉ... Chạy 200 mét nam. Đến lúc đó mọi người nhớ đến xem nhé, xem xong đừng vội về, chiều tôi bảo thằng Cả đi mua ít đồ ngon, trưa mai nhà lão Tống mời khách làm tiệc rượu mừng! Nhớ đến nhé!"
--
Hết chương 97.
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận