Thập Niên 60: Cuộc Sống Tốt Đẹp

Chương 277: Xú đản lại được thêm Huy Chương Vàng (3)

 

Đừng nói bà con, bản thân Xú Đản còn chẳng biết. Đợi một tháng sau chương trình TV phát sóng, nhìn thấy mẹ trên TV cười tươi như hoa liên tục khen ngợi “Tống Đào”, cậu suýt nữa thì không kìm được mà òa khóc…

Mẹ! Con không ở nhà, mẹ lại có đứa con trai khác rồi sao?!

Đương nhiên đó là chuyện về sau.

Lúc này dưới sự mời mọc nhiệt tình của lão Tống gia, các vị lãnh đạo cùng ngồi vào bàn tiệc. Lão Tống gia lần này chịu chi vốn gốc, món thịt này nối tiếp món thịt kia lại toàn là thịt miếng to béo ngậy khiến người ta nhìn là không rời mắt được.

Ở nông thôn làm cỗ ngoài bờ ruộng cứ phải có thịt, món mặn càng nhiều càng thể hiện sự sang trọng. Tống gia còn chuẩn bị không ít kẹo bánh, lạc rang, bốc từng nắm lớn chia ra làm đám trẻ con sướng điên, cứ chạy tới chạy lui làm ầm ĩ không dứt.

Đương nhiên mấy nhà thông gia họ hàng cũng đến đủ.

Là nhà ngoại của Xú Đản, bên lão Trương gia kéo đến một đám đông nghịt. Bà cụ Trương đi đầu, cười tít cả mắt. Bà mang theo không ít đồ, chỉ riêng tiền mừng đã phong bao hai mươi tệ, nói gì cũng bắt bà cụ Triệu cầm lấy. Các con trai, con dâu, cháu chắt cũng xúm vào giúp đỡ, đây là chuyện vui của người nhà mình mà, vinh dự biết bao!

Nhà mẹ đẻ Vương Bình tuy ở xa nhưng cũng không đến nỗi vắng mặt. Vì ba mẹ bà ấy mất mấy năm trước rồi nên chỉ có hai người anh trai và chị dâu cùng đám cháu chắt đến. Thường thì gặp chuyện vui thế này người lớn đều thích dắt trẻ con theo để dính chút không khí vui mừng. Đồ họ mang đến cũng không ít, riêng gà đã xách tới năm con.

So ra thì Viên gia có chút khó coi nhưng Bà cụ Triệu vốn dĩ cũng chẳng hy vọng gì ở họ. Bà cụ chỉ nghĩ cả thôn đều đến chẳng lẽ lại bỏ rơi họ một mình, bình thường thì thôi nhưng ngày đại hỉ không nên để người ta bắt bẻ, dù sao nhà cũng chẳng thiếu miếng ăn.

Tuy nhiên vì Viên Lai Đệ kiên quyết không ra tiếp đãi nhà mẹ đẻ, cực chẳng đã Tống Vệ Dân đành phải đích thân ra mặt. Khổ nỗi ông ta ăn nói vụng về lại phải kéo thêm ba anh em Đầu Bẹp. May mà Viên gia từ trên xuống dưới một phường nhát cáy, co ro trong góc như người lạ, cho ăn thì ăn không cho thì thôi, nửa điểm cũng không dám làm nổi chỉ vì bị hai con d.a.o phay của bà cụ Triệu năm xưa dọa vỡ mật.

Bên này mọi người mải mê ăn uống c.h.é.m gió, bên kia thấy lãnh đạo ăn cũng hòm hòm rồi, Triệu Kiến Thiết liền gọi Tống Vệ Quốc đi.

“Mời lãnh đạo về nhà các cậu xem qua một chút, để họ yên tâm.”

Sở dĩ nói vậy là vì ít hôm nữa phóng viên sẽ xuống phỏng vấn. Nếu phỏng vấn thì chắc chắn phải tham quan môi trường sống từ nhỏ của kiện tướng. Ý tứ của cấp trên là nếu nhà nghèo khó thì có thể khai thác sâu vào sự gian khổ đằng sau cái nghèo và dũng khí vươn lên.

Nhưng đó là ý tưởng của cấp trên chứ xã và thành phố chẳng ai muốn quê hương mình đi ra một kiện tướng mà nhà lại nghèo rớt mồng tơi, thế thì mất mặt quá.

Cho nên ý của lãnh đạo là dù Tống gia có nghèo thật thì cũng phải tranh thủ trước khi phóng viên đến mà sửa sang cho tốt, không thì mượn tạm cái nhà nào trong thôn mà dùng.

Người trong thôn: ……………… Các ông nói cái gì cơ? Mượn cái gì?!

Tòa nhà gạch đỏ của Tống gia xây từ tháng tám năm ngoái, lúc mới xây xong quả thực thành một cảnh quan trong thôn. Người trong thôn có khách phương xa đến chơi đều sẽ cố tình dẫn đi lượn một vòng qua Tống gia. Đó đâu chỉ là cái nhà lầu đơn giản? Đó là thể diện của cả thôn!

Tuy nói năm nay trong thôn cũng không ít nhà xây nhà mới, nhiều nhà cũng xây nhà ngói gạch đỏ nhưng tòa nhà hai tầng của Tống gia vẫn là kỳ quan độc nhất vô nhị của cả thôn.

Các lãnh đạo xem xét tòa nhà từ trên xuống dưới, từ trong ra ngoài một lượt, thật sự không bới ra được lỗi gì liền hỏi Tống gia có thể dành riêng một phòng làm phòng trưng bày bằng khen huy chương không. Việc này đương nhiên không thành vấn đề, bà cụ Triệu vỗ n.g.ự.c nhận lời ngay.

Kể cũng phải nói, mấy năm nay bằng khen huy chương lớn nhỏ của Xú Đản nhiều không kể xiết, còn có cả bằng khen của tỉnh đội trước đây của quốc gia cũng có, cộng thêm các bài báo cắt dán... Lôi hết ra bày biện thì một phòng cũng vừa đủ.

Cũng may là đầu óc Xú Đản không tốt nên bao năm qua mọi thứ đều gửi về nhà do Trương Tú Hòa bảo quản. Ngoài mấy thứ đó ra còn có không ít tiền, Trương Tú Hòa một hào cũng không nỡ tiêu, tất cả đều gửi tiết kiệm định bụng tích cóp sau này cưới vợ xây nhà cho Xú Đản.

Thấy vấn đề không lớn, các lãnh đạo vẫy tay ra về, Triệu Kiến Thiết và Tống Vệ Quốc đích thân tiễn ra tận đầu xã mới quay lại.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Mấy ngày sau huyện phái người chở một cái tủ lớn đến, là tủ kính trưng bày, bảo người Tống gia sắp xếp cho t.ử tế những món đồ quý giá đều cho vào tủ kính, không được để lộn xộn mà phải bày cho đẹp mắt.

Bà cụ Triệu từ chối nhiệm vụ vinh quang mà gian khổ này, quay sang tìm hiệu trưởng Tăng, dù sao ông ấy cũng là người có học thức lại va chạm nhiều.

Thế là danh sách người được phỏng vấn lại thêm một người, vì hiệu trưởng Tăng là ân sư dạy dỗ Xú Đản.

Hiệu trưởng Tăng: ………………

Ông ấy dạy ra được hai sinh viên đại học, đồng thời cũng dạy ra một quán quân Đại hội Thể d.ụ.c Thể thao toàn quốc nhưng sao ông cứ cảm thấy phong độ của mình thất thường quá vậy? Bảo ông chân tình khen ngợi Xú Đản? Khen Xú Đản suốt bao năm đi thi ngoài điểm trứng ngỗng ra thì chưa từng lấy được điểm số nào khác? Khen sao cho lọt tai đây? Cũng may giờ chú trọng phát triển toàn diện đức trí thể mỹ lao, hiệu trưởng Tăng khó xử mất hai ngày cuối cùng cũng tìm ra điểm để khen.

Ít nhất Xú Đản là một đứa trẻ hiếu thảo, cái này thì chuẩn không cần chỉnh!

……

Thoáng cái đã đến tháng Mười.

Dạo trước Đại hội Thể d.ụ.c Thể thao toàn quốc diễn ra rầm rộ, đặc biệt là ở các trường đại học, đi đâu cũng nghe bàn tán chuyện này. Mao Đầu thì khỏi nói, cậu sớm đã công khai thân phận của Xú Đản nên đi đến đâu cũng bị người ta chọc đúng chỗ ngứa. Còn Hỉ Bảo vì cô chưa từng nói với ai Xú Đản là em mình nên xung quanh vẫn yên tĩnh, chỉ thi thoảng nghe bạn học nhắc đến cậu chàng Tống Đào chạy nhanh như gió, lớn lên trông rất đáng yêu.

Đương nhiên cũng có người phát hiện ra Hỉ Bảo và Xú Đản có nét giống nhau. Nhưng một mặt là nam nữ khác biệt, hai người dù có giống đến mấy, nếu không ai cố tình nhắc tới thì cũng chẳng ai liên tưởng đến chuyện anh chị em. Mặt khác rất nhiều người đều biết Hỉ Bảo là con một trong nhà.

Đã bảo là con một thì chỉ có thể xếp vào diện người giống người mà thôi.

Bước sang tháng Mười, một tin tức khác nhanh ch.óng làm dịu đi sức nóng của Đại hội Thể d.ụ.c Thể thao. Chính xác mà nói, chuyện này cũng có chút liên quan bởi vì quốc gia đã xác định sang năm sẽ phái đoàn đội mạnh nhất đi tham dự Thế vận hội Olympic Los Angeles ở Mỹ. Đương nhiên việc này cần một lượng lớn nhân tài phiên dịch.

Cải cách mở cửa mới được vài năm, nhân tài ngành nào cũng thiếu mà trong đó phiên dịch viên lại càng khan hiếm. Không còn cách nào khác, ai bảo mười năm hỗn loạn kia những nhà có bà con thân thích ở nước ngoài mười nhà thì tám chín nhà không tránh được kiếp nạn. Dù loạn lạc đã qua nhưng nhân tài vẫn cứ thiếu hụt.

Xã hội thiếu người, tự nhiên phải lấy sinh viên trong trường ra đắp vào. Sinh viên năm tư thì không cần nói, ngay cả năm hai và năm ba cũng bị cưỡng chế tham gia tuyển chọn.

Nói là cưỡng chế nhưng thực ra ai nấy đều vô cùng vui vẻ, cống hiến cho đất nước mà, đây là giác ngộ cơ bản nhất. Lại vì lần này là đi Mỹ, khoa Tiếng Anh gần như tất cả đều tham gia ứng tuyển. Kết quả chưa có nhưng trong trường đã nồng nặc mùi t.h.u.ố.c s.ú.n.g.

Vừa được xuất ngoại vừa làm phiên dịch viên tháp tùng, đây tuyệt đối là công việc béo bở mà ai cũng tranh nhau. Chưa nói cái khác, riêng cái trải nghiệm này đã là một nét b.út đẹp trong lý lịch sau này rồi.

Ý tứ của cấp trên là ngoài năng lực ngôn ngữ phải đạt chuẩn, tốt nhất ngoại hình cũng phải khá một chút. Dù sao đi cùng đoàn đại biểu thể thao, đại diện cho bộ mặt của cả quốc gia.

Đại học Bắc Kinh là trường đứng đầu cả nước, dù sinh viên không tranh thì nhà trường cũng phải tranh suất này, nói gì thì nói cũng không thể để Đại học Thanh Hoa bên cạnh đè đầu cưỡi cổ được. Cũng vì thế toàn bộ quá trình tuyển chọn diễn ra rất công bằng, bởi kết quả cuối cùng không phải do nhà trường quyết định. Nếu đi cửa sau nhét mấy người không đủ trình độ vào, quay đầu lại bị cấp trên gạch tên thì mất mặt Bắc Đại lắm.

Mãi cho đến sau lễ Quốc khánh, lãnh đạo trường mới trình lên kết quả sàng lọc bước đầu.

Danh sách đã nộp lên, không khí trong khoa Ngoại ngữ mới dịu đi đôi chút. Dù sao tiếp theo phải xem ý cấp trên, thà rằng tĩnh tâm lại trau dồi bản thân còn hơn ngồi lo lắng, lỡ may mắn được chọn thì trong lòng cũng tự tin hơn.

Cũng phải đến lúc này Hỉ Bảo mới tranh thủ được chút thời gian rảnh rỗi để về nhà một chuyến.

Tháng Mười ở Bắc Kinh tiết trời đã dần chuyển lạnh. Hỉ Bảo tranh thủ tối thứ bảy thu dọn quần áo mùa hè, sáng hôm sau dậy thật sớm mang cả chiếu trúc về nhà.

Về đến nhà cô để đồ tạm ở nhà chính, múc chậu nước, lấy giẻ lau dọn dẹp từ trong ra ngoài một lượt lại quét tước sân vườn, tiện thể dọn dẹp luôn cái sân nhỏ không lớn lắm này.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Thập Niên 60: Cuộc Sống Tốt Đẹp - Chương 277 | Đọc truyện chữ